Chương 63: Điểm Số

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chung Vệ khẽ cười: "Có gì đâu mà."
Sau khi ký kết xong, coi như không còn việc gì quan trọng nữa. Cơn thèm thuốc của Chung Vệ lại nổi lên, ông châm lửa, nhả khói rồi chậm rãi hỏi Thư Thời: "Lần trước đọc kịch bản, cháu thấy thế nào?"
Thư Thời nhớ lại nội dung kịch bản lần trước, mím môi đáp: "Nặng nề, đè nén, u ám."
Nhưng sao đạo diễn Chung lại đột nhiên hỏi chuyện này nhỉ?
Chung Vệ nói: "Lần trước tôi xem cháu diễn thử vai, thấy ý tưởng khá mới lạ, định sửa lại kịch bản một chút."
"Dạ?"
Đề tài chuyển hướng quá nhanh khiến Thư Thời hơi choáng váng.
Chung Vệ giải thích cặn kẽ: "Đến lúc đó cháu sẽ rõ, kịch bản sau khi cải biên sẽ khó hơn nhiều, nhưng tôi sẽ luôn theo dõi cháu."
Lúc này Thư Thời mới hiểu ra, "nguyên nhân khác" trong lời Chung Vệ nói vốn là cảm hứng sửa kịch bản mà ông có được từ cậu.
Chung Vệ trầm ngâm, rồi nói thêm: "Nhưng nếu bỏ qua điều đó, chỉ xét về diễn xuất thì tôi vẫn sẽ chọn cháu."
Ông nói xong, nhìn Thư Thời đầy thâm ý: "Hãy tự tin vào năng lực của mình một chút, đôi khi làm diễn viên không thể quá dè dặt, phải có cái khí thế 'diễn như không diễn' ấy. Cháu nhìn Triệu Tùng xem, ta chỉ dẫn diễn xuất cho cậu ấy, lúc nào cũng hững hờ, có lúc cũng nghe, có lúc lại coi lời ta như gió thoảng mây bay vậy."
Thư Thời đáp: "Cháu xin ghi nhớ lời dạy của tiền bối."
Thư Thời mới vào ngành, thực tế cũng không hiểu nhiều chuyện, nhưng Chung Vệ đã nói đến mức này, dù không thật sự hiểu rõ, cậu vẫn gật đầu ra vẻ đã khắc ghi.
Cậu còn một thắc mắc cuối cùng: "Lúc cháu thử vai, chú cứ cau mày suốt là vì..."
Chung Vệ "À" một tiếng: "Lúc đó tôi thấy cháu diễn, lại nghĩ đến chuyện sửa kịch bản, có lẽ vì thế mà vô thức cau mày. Đừng bận tâm."
Thư Thời: "..." Ra là vậy, làm cậu lo sốt vó.
***
Sáng hôm đó, Diệp Vọng nhận được cuộc gọi của Cô Hoạch Điểu, báo rằng hồ ly ngốc đã tha tờ giấy từ trong thư phòng của hắn ra ngoài.
Hắn biết hồ ly ngốc nhát gan, không đủ can đảm làm chuyện xấu nên cũng không lo lắng về chuyện này.
Chập tối về đến nhà, Diệp Vọng như thường lệ vuốt ve hồ ly ngốc một lát rồi đi đến thư phòng.
Quả nhiên, vị trí sách lại bị xê dịch.
Hơn nữa, nếu không ngoài dự đoán, hôm nay hẳn hồ ly ngốc đã làm bài kiểm tra.
Diệp Vọng mở trang sách hắn đã gấp, sau khi nhìn thấy, hắn nheo mắt lại.
Toàn bộ ô trống đều sạch sẽ, không có dấu vết viết hay tẩy xóa.
Hắn không khỏi nhớ lại lời của Cô Hoạch Điểu, hiểu ra ý nghĩa của tờ giấy đó.
Xem ra hồ ly ngốc đã học khôn rồi.
Diệp Vọng vuốt phẳng chỗ bị gấp, sau đó gấp sách lại, chậm rãi rời khỏi thư phòng đi đến phòng khách.
Trong phòng khách, Thư Thời giả vờ đang xem TV không rời mắt.
Cậu cảm thấy hiện tại mình rất không tự nhiên, cứ như thể có rất nhiều suy nghĩ khác thường về đại mỹ nhân nên vô cùng xấu hổ.
Ngay cả khi vừa được vuốt ve cũng vậy, cậu cảm thấy mình không còn thản nhiên và càn rỡ như trước khi được đại mỹ nhân phục vụ nữa.
Nghĩ vậy, Thư Thời thở dài thườn thượt.
TV nói đúng, tình yêu quả thực là sự tra tấn đối với người (hồ).
Sau khi nghe tiếng đại mỹ nhân ra khỏi thư phòng, đầu Thư Thời vốn đang gục xuống lập tức ngẩng lên, ánh mắt dán chặt vào chiếc TV, ai không biết còn tưởng TV đang chiếu phóng sự về hồ ly.
Diệp Vọng thấy cảnh này, khóe môi khẽ cong, hắn đi đến thật tự nhiên ôm hồ ly ngốc vào lòng, vừa vuốt ve cho cậu vừa nói: "Ngươi còn nhớ người lần trước ta nói với ngươi không?"
Giờ phút này, toàn bộ sự chú ý của Thư Thời đều tập trung vào bàn tay đại mỹ nhân đang vuốt ve trên lưng mình, chợt nghe câu này thì cậu không kịp phản ứng.
Người nào?
Diệp Vọng thấy vẻ mờ mịt trong mắt cậu, liền nhắc: "Người ta thích đó."
Vừa nghe lời này, lông đuôi Thư Thời dựng cả lên!
Đừng có nói thẳng ra trước mặt hồ ly đang là đương sự chứ!
Hơn nữa, lời như vậy có thể nói tùy tiện thế sao! Không phải nên dè dặt, rồi tự nghĩ ngợi này kia chứ!
Sao mà lại nói ra như vậy, lại còn dùng giọng điệu như đang nói về thời tiết, cứ thế thốt ra câu khiến hồ ly hốt hoảng kia.
Thư Thời quay đầu trợn mắt nhìn Diệp Vọng, vẻ mặt không thể tin nổi.
Diệp Vọng híp mắt, không giấu đi ý cười nhạt trong đáy mắt.
Diệp Vọng nói: "Lâu rồi không gặp, hôm nay ta muốn gặp cậu ấy."
Thư Thời quay đầu lại, nghĩ thầm, ngày nào mình cũng biến thành hồ ly lượn lờ dưới mí mắt anh, chỉ là anh không thấy người đó mà thôi.
Cậu cảm thấy tai mình lại nóng ran.
Diệp Vọng từ tốn buông một câu: "Ngươi nói xem, đêm nay ta có nên mượn cớ mời cậu ấy ăn tối, dùng bữa cùng cậu ấy không?"
Chân Thư Thời bất giác cào cào lên quần âu của đại mỹ nhân, để lại vài vệt trắng.
Ôi chao, nếu đại mỹ nhân thực sự muốn ăn tối với mình, vậy mình có nên đồng ý không đây?
Hay là cứ dè dặt một chút, chờ anh ấy hỏi thêm lần nữa rồi mới đồng ý?
Trong lúc Thư Thời còn đang xoắn xuýt, Diệp Vọng đã quyết định, hắn ôm Thư Thời đứng dậy: "Hay là thế này, ta mang cơm tối đến nhà cậu ấy, ngươi đi cùng ta đến gặp cậu ấy, vừa hay làm quen một chút. Tính ra thì ngươi phải gọi cậu ấy là huynh."
Diệp Vọng nói từ "Huynh" rất nhẹ nhàng, nhưng Thư Thời lại cảm thấy tai mình như bị giọng nói đại mỹ nhân vờn quanh, có chút ngứa ngáy.
Thế nhưng, cậu nhanh chóng tỉnh táo lại, thoát khỏi lời đường mật này và lập tức căng thẳng.
Cậu là một con hồ ly, còn chưa học được thuật phân thân thì làm sao có thể đi cùng đại mỹ nhân đến gặp "huynh" cơ chứ!
Nhưng [Diệp Thời] thì không nói được tiếng người, cậu cũng không thể tỏ ý rằng mình không muốn gặp "huynh hàng xóm", chỉ có thể trơ mắt nhìn đại mỹ nhân ôm mình, đơn giản quyết định: "Lát nữa chúng ta đi."
Nói xong, Diệp Vọng cất bước, dự định đi vào phòng bếp, xem chừng là muốn dặn dò Cô Hoạch Điểu chuẩn bị cặp lồng đựng thức ăn.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Thư Thời không nghĩ ra được cách nào hay. Dưới tình thế cấp bách, cậu chỉ có thể nhảy khỏi tay đại mỹ nhân, chạy vào nằm trong biệt thự nhỏ, đóng cửa lại, xây dựng hình tượng "tự kỷ" không muốn gặp người lạ.
Diệp Vọng bị cậu bỏ lại phía sau, khóe miệng khẽ nhếch, chậm rãi theo sau, giả vờ đẩy cửa biệt thự nhỏ hai lần. Thấy hồ ly ngốc không có động tĩnh gì, hắn mới nói: "Đã vậy thì để lần sau ta mang ngươi đi."
Nói xong, Diệp Vọng dừng một chút, nói một câu đầy ẩn ý: "Sau này còn nhiều cơ hội để hai bên gặp nhau, giờ thì không vội."
Thư Thời ghé vào ổ, vẻ mặt khó xử. Xong rồi, theo ý của đại mỹ nhân thì có lẽ sau này anh ấy sẽ tìm cách dẫn cậu đi gặp "người mình thích".
Làm sao bây giờ?
Nhưng hiện tại cậu cũng không nghĩ được nhiều đến vậy. Cậu vểnh tai nghe ngóng, hẳn là Cô Hoạch Điểu đã nấu gần xong.
Cậu phải tranh thủ thôi, sắp không kịp nữa rồi!
Nghe tiếng bước chân đại mỹ nhân dần xa rồi hòa vào âm thanh trong phòng bếp, Thư Thời tính toán, lúc này hẳn là đại mỹ nhân đã vào bếp. Vì thế, cậu nhanh chóng chui ra khỏi ổ, "phóc" một cái chuồn khỏi phòng ngủ, nhảy qua cửa sổ, vô tình còn đạp đổ một món đồ trang trí nhỏ khiến nó lăn lóc trên đất.
Cô Hoạch Điểu trong phòng bếp đang chắt nước nấu xương sườn, đột nhiên tai giật một cái, ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn ra cửa phòng bếp: "Tiên sinh, vừa rồi có phải có tiếng động gì từ phòng khách không?"
Hiếm khi Diệp Vọng vào phòng bếp lúc đang nấu ăn, hơn nữa từ đầu đến cuối hắn vẫn luôn quay lưng về phía cửa bếp.
Giờ nghe Cô Hoạch Điểu nói vậy, vẻ mặt hắn hờ hững đáp: "Không, ngươi nghe lầm rồi."
Cô Hoạch Điểu "À" một tiếng, không chút nghi ngờ, quay đầu nấu tiếp.
Đồng thời trong lòng bà cũng dâng lên một nỗi lo lắng, mình cũng đâu phải đã quá lớn tuổi, tại sao lại nghe lầm nhỉ?
Làm đồ ăn xong, Cô Hoạch Điểu lần lượt xếp đồ ăn vào cặp lồng, sau đó hơi lo lắng hỏi Diệp Vọng: "Tiên sinh, tiểu tiên sinh giờ còn chưa ra ngoài, ngài xem..."
Thường thường đúng giờ cơm là cậu ấy đã có mặt ở cửa, giờ thì không biết tại sao, lúc này vẫn còn nằm trong ổ, không có động tĩnh gì.
Diệp Vọng khẽ rũ mắt, sắp xếp thức ăn, bày biện vào mỗi tầng của cặp lồng.
Đồng thời hắn cũng thờ ơ nói: "Không cần lo, cứ kệ nó. Cứ chừa đồ ăn lại, chờ ta về rồi nói sau."
"Vâng."
Diệp Vọng sắp xếp xong thì mang theo cặp lồng sang nhà bên.
Khi tiếng chuông cửa vang lên, Thư Thời còn đang vội vàng mặc quần áo, cực kỳ luống cuống.
Sao đại mỹ nhân lại đến nhanh thế!
Diệp Vọng đứng trước cửa lớn, cực kỳ kiên nhẫn cứ ba mươi giây lại ấn chuông một lần. Đến lần thứ ba thì cửa mở.
Thư Thời khẽ thở dốc đứng sau cánh cửa, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.
Trong mắt Diệp Vọng đúng lúc đúng chỗ xuất hiện sự ngạc nhiên: "Có chuyện gì vậy?"
Thư Thời hít sâu vài hơi: "Không có gì, chỉ là có hơi... vội."
Vẻ ngạc nhiên trong mắt Diệp Vọng không giảm, hắn hạ tầm mắt, chỉ chỉ vào xương quai xanh của cậu. Thư Thời cúi đầu thì phát hiện, mình mặc ngược áo rồi.
Cậu bối rối, trên mặt ửng hồng: "Đây, đây là do tôi vừa ngủ dậy, không, không để ý..."
Ánh mắt Diệp Vọng có chút thâm sâu: "Ra là vậy."
Thư Thời cực kỳ xấu hổ, đây là lần đầu gặp sau khi biết tâm ý của đối phương, thế mà cậu lại mặc đồ ngược, thật mất mặt quá rồi!
Vì thế cậu mời Diệp Vọng vào nhà, để lại một câu: "Huynh cứ ngồi trước!" rồi xoay người đi vào phòng ngủ.
Đến khi Thư Thời đi ra đã là năm phút sau.
Cậu đã thay quần áo, dáng vẻ cũng thong thả hơn nhiều, chỉ là phần ửng hồng trên mặt vẫn chưa tan hết.
Thư Thời hít một hơi thật sâu, nở một nụ cười tươi, cố gắng khiến mình trông tự nhiên một chút: "Sao, tự nhiên huynh lại đột nhiên đến đây vậy?"
Diệp Vọng đưa tay ý bảo cậu ngồi xuống: "Chợt nhớ ra lâu rồi chúng ta chưa ăn cơm cùng nhau, nên ta tới đây. Nhân tiện gỡ bỏ một khúc mắc trong lòng."
Tay Thư Thời đang cầm đũa khựng lại một chút, sắc mặt cậu có chút căng thẳng.
Gỡ khúc mắc?
Có phải đại mỹ nhân đang ám chỉ điều gì không? Ví dụ như mình thích hình mẫu người thế nào? Hoặc là cảm thấy hắn ra sao?
Thư Thời gắp một miếng sườn, thăm dò hỏi: "Khúc mắc gì thế?"
Diệp Vọng bình tĩnh dùng cơm, hờ hững đáp: "Giờ đã có đáp án rồi."
Nếu không quan tâm đến việc gặp mình, hồ ly ngốc có thể đã nằm ở nhà. Chuyến ghé thăm nhà bên không vô ích là tốt rồi, không cần phải tạo thêm sức ép.
Cho nên nghĩ lại, bài kiểm tra về mức độ yêu thích mà hồ ly ngốc đã làm, có lẽ điểm số không thấp, ít nhất là cũng vượt tiêu chuẩn.
Lúc này Thư Thời đang gắp một miếng sườn, khó khăn dùng đũa đưa lên miệng, chứ không phải dùng tay bốc như trước.
Đây là lần đầu cậu ăn sườn chật vật như thế, không biết đại mỹ nhân có thấy mình kỳ quặc hay không...
Nhưng giờ cậu không muốn giống như trước kia, bất chấp hình tượng nữa.
Diệp Vọng nhìn hành động hơi mất tự nhiên của hồ ly ngốc, đáy mắt như có điều suy nghĩ.
Thế nhưng, điểm số đó thuộc mức độ nào rồi?