Chương 67: Buổi hẹn hò

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay khoảnh khắc tin nhắn được gửi đi, Thư Thời trợn tròn mắt.
Chết tiệt, sao lại gửi biểu tượng hôn thế này, còn chưa đến mức đó mà!
Thư Thời cuống quýt vội vàng thu hồi, rồi nhắn lại:
– Cảm ơn sếp.jpg
Diệp Vọng, người vẫn chưa rời mắt khỏi màn hình, nhướng mày, tay gõ phím trả lời tin nhắn:
– Không có gì.
Thư Thời thở phào nhẹ nhõm, phản ứng của đại mỹ nhân vẫn bình thường, chắc là vừa rồi không thấy biểu tượng đó, may quá, may quá.
Hình tượng mong manh của cậu vẫn còn cứu vãn được.
Nhưng ngay giây sau, cậu lại nhận được một tin nhắn mới từ [Đại mỹ nhân]:
– Tiện thể, biểu tượng đó đáng yêu lắm.
Vẻ mặt Thư Thời vừa mới thả lỏng chợt cứng đờ, rồi cậu từ từ cúi đầu, đập trán lên màn hình điện thoại mấy lần.
Cái tay này! Sao lại không chịu nghe lời thế!
Nhưng chuyện đã đến nước này, cậu cũng chỉ có thể đâm lao phải theo lao. Vì thế, Thư Thời đành mặt dày trả lời đại mỹ nhân:
– Cảm ơn đã khen.
– Cáo nhỏ dễ thương.jpg
Sau đó, đại mỹ nhân cũng không nhắn lại nữa, Thư Thời yên tâm.
Cậu thầm nghĩ, chỉ cần da mặt đủ dày, thì sẽ chẳng có vấn đề gì cả!
Có điều, suy nghĩ này chỉ tồn tại vỏn vẹn năm phút. Thư Thời mặt đỏ bừng đến tận mang tai, bối rối nhìn cánh cửa biệt thự nhỏ đang mở: Hay là, đêm nay mình không ngủ trên giường nữa nhỉ?
Xấu hổ chết mất...
Nhưng cậu còn chưa kịp biến ý nghĩ này thành hiện thực thì cánh cửa biệt thự nhỏ đã bị mở ra. Thư Thời thấy khuôn mặt tuấn tú của đại mỹ nhân phóng đại trước mắt, lại càng hoảng hơn. Cửa này có thể mở ra từ bên ngoài à??
À, cậu quên mất, trong mắt đại mỹ nhân thì trước giờ không có cái gọi là "khóa", cánh cửa lúc nào cũng tự động mở cả.
Tiếp đó, cậu bị nhấc bổng lên không trung. Thư Thời cuộn mình trong lòng đại mỹ nhân, hai chi trước nhẹ nhàng bám vào áo ngủ tơ lụa của đại mỹ nhân, không để ý đã cào ra mấy vết trắng.
Vừa gửi biểu tượng hôn xong, ngay giây sau đã thấy người, thật sự vẫn, vẫn khiến hồ ly ngại ngùng lắm.
Trong lòng Thư Thời thầm cảm khái, may mà đại mỹ nhân không biết gì, không thì mình sẽ phải độn thổ luôn mất!
Có điều, tâm trạng tốt của cậu cũng chẳng duy trì được lâu. Nếu tính ra thì, chỉ duy trì được 7 tiếng khi đi ngủ và 2 tiếng sau khi tỉnh dậy vào sáng thứ hai.
Lý do là vì sau khi Diệp Vọng đi làm, Thư Thời về phòng lấy điện thoại ra tìm nhà hàng. Cậu muốn tìm mấy nơi lãng mạn, có không khí tình cảm.
Thành phố A là một trong những thành phố kinh tế phát triển bậc nhất toàn quốc, nhà hàng lãng mạn có rất nhiều, Thư Thời nhìn mà hoa cả mắt.
Thế nhưng, khi cậu nhìn thấy giá đặt trước của mấy nơi đó, liền tỉnh táo lại.
Hỏng rồi, tiền đóng phim còn chưa về!
Cậu đã không còn là đại gia hồ ly nhỏ tiêu tiền không chớp mắt như trước nữa.
Thư Thời nghĩ đến đây bèn lập tức nhắn Wechat hỏi Trương Kỳ, hỏi xem tiền đóng bộ phim đầu tiên bao giờ thì có.
Trương Kỳ lấy làm lạ, sao cậu lại cần tiền gấp thế. Dù sao, sau khi hắn ta biết Thư Thời và Diệp tổng ở cùng một nhà, hắn đã đinh ninh trong bụng rằng Thư Thời là con nhà giàu.
Chẳng qua, hắn ta vẫn biết chừng mực mà không hỏi nhiều, đứa trẻ này không chủ động nói với mình có khi là có bí mật gì đó.
– Đại khái sẽ trả vào cuối tuần theo lịch hành chính.
Thời gian này so với thời gian ký kết ban đầu cũng không chênh lệch nhiều, nhưng Thư Thời vẫn cảm thấy hơi khó xử.
Bởi vì, cậu và đại mỹ nhân hẹn nhau cũng vào cuối tuần này...
Thư Thời nằm trên giường, lấy đầu đập lên nệm.
Sao mà đúng lúc chậm một tuần thế...
Giá như hôm qua cậu đánh chữ trước, nghĩ đến việc này đã có phải hơn không. Như thế thì có thể hẹn cuối tuần sau, chẳng cần phải rối rít như hiện tại làm gì.
Nhưng hẹn thì cũng đã hẹn rồi, cậu cũng chẳng thể đổi ý nữa. Không thì khác nào cậu chỉ tùy tiện mời thôi sao.
Vì thế, bất đắc dĩ Thư Thời bèn nghĩ ra một cách: vay tiền!
Dù sao cũng chỉ có một tuần, đợi tiền đóng phim về thì cậu sẽ trả lại.
Sau khi liên lạc với Liêu Hàng, Thư Thời liền hỏi mượn tiền. Liêu Hàng khó hiểu:
– Sao đột nhiên muốn vay thế?
Thư Thời ngại nói là mời người mình thích đi ăn nhưng nhận ra thẻ hết tiền, đành tìm cái cớ lấp liếm:
– Thì... gần đây hơi khó khăn nhưng lại có việc cần tiền nên mới muốn hỏi mượn anh một chút.
Nghe vậy, Liêu Hàng nhướn mày, nghĩ đến lời Thư Thời nói khi say lần trước: Ông chỉ lo trồng rau, chẳng để ý được em...
Lòng anh ta nghĩ: Thư Thời giờ vay tiền thì có phải trong nhà đang gặp khó khăn kinh tế không nhỉ...
Hình như nghe đâu năm nay nông dân trồng rau không thu hoạch được mấy, nếu như chỉ dựa vào bán rau mà sống thì đúng là không đủ ăn.
Anh quan tâm định nói mấy câu, nhưng chợt nghĩ đến hiện tại Thư Thời cũng không nói thật với mình, còn đang xây dựng hình tượng 'công tử nhà giàu', bèn dừng tay đang gõ chữ.
Thư Thời không nói, vậy rõ ràng là lo người khác biết. Anh không nên hỏi thì hơn.
Sau đó, anh ta trực tiếp chuyển ba mươi ngàn tệ cho Thư Thời.
Thư Thời nhận được thông báo chuyển khoản thì mừng húm, gửi Liêu Hàng biểu tượng: Chúc sếp phát tài.jpg rồi nhắn anh:
– Anh đã giúp em một việc lớn rồi!
Như vậy thì có thể yên tâm mời cơm đại mỹ nhân rồi!
Nhưng khi Liêu Hàng thấy dòng tin nhắn này, trong đầu lại hiện ra hình ảnh: Ở nông thôn xa xôi, trong một căn phòng cũ nát, có hai ông cháu sống nương tựa vào nhau. Năm nay thu hoạch không tốt nên hai ông cháu chẳng thể tự kiếm ăn, chỉ có thể đi vay tiền người khác...
Liêu Hàng đau xót. Như vậy thảm quá, mình có thể giúp được bao nhiêu thì giúp bấy nhiêu.
Thư Thời có tiền xong, cẩn thận chọn một nhà hàng giá cả khá hợp lý, đánh giá đồ ăn cũng không tệ để mời đại mỹ nhân một bữa thật ngon.
Đến ngày cuối tuần, hai người ngồi xe đi đến nhà hàng.
Thư Thời nhận thực đơn từ phục vụ xong cũng không vội gọi món, mà cực kỳ ga lăng đưa đại mỹ nhân chọn trước.
Dù sao mình cũng là người mời cơm mà, phải quan tâm hơn đến khẩu vị của đại mỹ nhân mới được.
Diệp Vọng giương mắt liếc nhìn hồ ly ngốc một cái, cũng không khách khí gọi món với phục vụ: "Cá tuyết phi lê, súp nấm bơ, ốc sên nướng kiểu Pháp, bít tết Wellington, cùng với một chai rượu vang đỏ và pancake kiểu Nhật, cảm ơn."
Thư Thời nhìn qua thực đơn, không nhịn được hít một hơi trong lòng.
Đại mỹ nhân gọi toàn những món đắt tiền thế này, không biết ba mươi ngàn tệ có đủ hay không. Hẳn là đủ nhỉ?
Cậu nhân lúc đại mỹ nhân uống nước, lén tính giá qua rồi thở phào.
Vẫn ổn, vẫn ổn, vẫn trong khoảng ba mươi ngàn.
May mà không đưa đại mỹ nhân đến nhà hàng sang hơn, không thì sao dùng chút tiền này đối phó được.
Đợi đến khi cậu có tiền, nhất định sẽ lại đưa đại mỹ nhân đi ăn ở những nơi tốt hơn!
Bữa cơm diễn ra cực kỳ vui vẻ. Lúc ăn đến món chính, Thư Thời mới chợt nhận ra, dường như đại mỹ nhân gọi món dựa theo khẩu vị của mình.
Thư Thời đột nhiên thấy hơi ngượng, nhấp một ngụm rượu vang. Xem ra, mình trong lòng đại mỹ nhân nhất định cũng có trọng lượng.
Nghĩ đến việc mình lo lắng trước đây, Thư Thời đặt ly rượu xuống, mở miệng thử thăm dò: "Diệp tổng, trước anh nói anh có nuôi một con hồ ly đúng không?"
Diệp Vọng giương mắt nhìn cậu: "Ừ?"
Thư Thời tránh ánh mắt của đại mỹ nhân, dời tầm mắt xuống chăm chú nhìn thức ăn trên bàn, đã vậy còn vì hồi hộp mà liếm khóe miệng một cái: "Không phải trước anh nói, con hồ ly đang nuôi có nhiều khuyết điểm lắm à? Vừa lười biếng vừa tham ăn này... Vậy, vậy anh liệu có, có nghĩ đến việc... nuôi con hồ ly khác hay không?"
Thư Thời nói câu đó xong, cũng không dám nhìn vẻ mặt của đại mỹ nhân, tiện tay cầm ly nước lên uống một hớp lớn, xong mới nhận ra đó là rượu.
Nhưng lúc này cậu cũng chỉ có thể nuốt xuống mà thôi.
Diệp Vọng hơi tò mò nhìn người đối diện: "Sao lại nghĩ như vậy?"
Hình như trước giờ hắn chưa bao giờ nói như thế, hồ ly ngốc lại tự ảo tưởng ra cái gì rồi?
Thư Thời thấy có thể mình nói chuyện hơi vòng vo quá rồi nên sắp xếp lại từ ngữ thêm lần nữa: "Thì là, nếu như có hồ ly khác xuất hiện bên cạnh anh, thì liệu anh có nuôi nó như vậy không?"
Mày Diệp Vọng vẫn chưa giãn ra, nghe vậy liền trầm tư trong giây lát.
Hồ ly ngốc bình thường có ý kiến sẽ không giấu trong lòng lâu đến thế, bởi vì không nhịn được.
Vì vậy, Diệp Vọng bắt đầu nhớ lại chuyện xảy ra trong vòng hai tuần vừa rồi, tự nhiên nghĩ đến lần gọi điện gần nhất với Bạch Trạch liền ngộ ra.
Hắn không ngờ nhóc này lại quan tâm đến chuyện nhỏ như vậy, đã thế còn thầm để ý trong lòng lâu vậy.
"Nuôi một con đã phiền lắm rồi, anh cũng không có hứng thú nuôi đến con thứ hai. Hơn nữa, hồ ly trong nhà anh tuy hơi nhiều khuyết điểm nhưng vẫn coi như là ngoan."
Thư Thời nghe xong câu trả lời này liền nở hoa trong lòng.
Đại mỹ nhân vậy mà khen mình ngoan!
Còn nói sẽ không nuôi hồ ly khác nữa!
Lời đại mỹ nhân vẫn luôn rất đáng tin, hắn nói như thế, khẳng định cũng sẽ làm như vậy!
Thư Thời yên tâm.
Kệ nó là cái gì mà ân nhân cứu mạng, đại yêu thượng cổ, cũng không sánh bằng tình cảm cùng nhau ăn ngủ mỗi ngày của cậu với đại mỹ nhân.
Sau khi ăn xong, Thư Thời gọi phục vụ để tính tiền.
Nhưng trong lúc tính tiền, Diệp Vọng đưa thẻ của mình ra trước: "Quét cái này."
Thư Thời ngạc nhiên: "Ấy, sao lại thế được, đã nói là em mời anh mà!"
Phục vụ nhìn hai chiếc thẻ trước mặt, ngại khí chất áp bách trên người Diệp Vọng nên cuối cùng vẫn cầm thẻ của Diệp Vọng.
Đợi phục vụ đi rồi, Diệp Vọng nhìn Thư Thời, đột nhiên mở miệng nói: "Chưa đồng ý."
"Hả?" Thư Thời không hiểu đại mỹ nhân đang nói gì, cậu còn đang rầu rĩ vì nãy không thể thanh toán.
"Chúng ta chốt là cùng nhau đi ăn, nhưng không nói ai mời."
Thư Thời ngây người trong giây lát, nhớ lại lời mình nói lúc hẹn đại mỹ nhân: Cuối tuần anh rảnh chứ? Đi ăn cùng nhau nhé?
Đúng là không nói ai mời.
Nhưng trong lòng Thư Thời vẫn hơi buồn bực, chuyện này không phải bình thường ai rủ trước người ấy mời sao?
Đúng lúc này, giọng đại mỹ nhân từ đối diện bình thản truyền đến: "Hơn nữa, tiền đóng phim của em hẳn là chưa kết toán đâu."
Nghe vậy, mặt Thư Thời hiện lên vẻ bối rối.
Có điều, ngẫm lại cũng có thể hiểu được, đại mỹ nhân là nhà đầu tư, mấy chuyện này hỏi một chút là biết rồi.
Nhưng cậu vẫn nhỏ giọng cãi lại một chút: "Em có tiền mà." (dù là đi vay).
Diệp Vọng nghe vậy nhưng không nói gì.
Lần trước thấy đống mì tôm trong nhà hồ ly ngốc, trước đây cậu không có tiền nên số tiền bây giờ có từ đâu ra hẳn không có khả năng thứ hai.
Nhưng nhìn dáng vẻ hồ ly ngốc cúi đầu ỉu xìu trước mắt, Diệp Vọng thầm thở dài trong lòng, sau đó an ủi: "Em có thể đợi đến khi tiền đóng phim về rồi lại mời anh cũng được."
Hắn cũng không phải loại người nhất định phải là người thanh toán hay gì, nhưng hắn không muốn hồ ly ngốc vì vậy mà phải vay tiền.
Mà tư tâm của hắn, lại càng không muốn từ chối lời mời này.
Thư Thời nghe vậy xong, mắt liền sáng lên.
Nói vậy là có thể hẹn hò như thế này lần hai ư?