Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 68: Chiếu ngược
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi Thư Thời trở về liền nhanh chóng chuyển tiền cho Liêu Hàng.
Liêu Hàng vẫn còn hơi bất ngờ: "Kết thúc sớm vậy sao?"
Anh ta cũng đã xem tin tức trên mạng, có nói rằng nông dân trồng rau hiện nay phải lo lắng về một lượng lớn rau bị ế.
Chuyện trong nhà của Thư Thời giải quyết xong nhanh như vậy ư?
Thư Thời nói mơ hồ: "Thì, có người giúp nữa." Đại mỹ nhân đã giúp thanh toán hết rồi.
Liêu Hàng chợt hiểu ra, hóa ra là có người giúp giới thiệu đầu mối tiêu thụ, cũng không có gì lạ lắm.
Sau cuối tuần, đến thứ ba của tuần mới thì tiền cát-xê đóng phim sẽ được chuyển vào tài khoản, rất đúng giờ.
Thư Thời nhìn chuỗi chữ số trong dòng thông báo, hớn hở đọc đi đọc lại mấy lần. Đây là số tiền đầu tiên cậu tự kiếm được!
Sau khi tiền về tài khoản, hôm sau Thư Thời liền mua ít đồ về tứ hợp viện thăm ông, cuối tuần lại mời đại mỹ nhân đi ăn lần thứ hai.
Trong bữa ăn thứ hai, có lẽ Thư Thời quá kích động nên đã uống không ít rượu.
Cậu nhìn gương mặt của đại mỹ nhân dưới ánh đèn rực rỡ, trong lòng căng tràn cảm xúc, nôn nóng như muốn vỡ tung ra ngoài.
Không hiểu vì sao, cậu lại nhớ tới mục đích mời đại mỹ nhân ăn cơm lần trước – muốn gạo nấu thành cơm, nên phải chủ động tấn công.
Mà lúc này đây, cậu nhìn khuôn mặt của đại mỹ nhân, nhìn đôi mắt phượng xinh đẹp lại sắc bén, đôi môi mỏng gợi cảm, sống mũi cao, quai hàm góc cạnh, dường như chỗ nào cũng được tạc theo gu thẩm mỹ của cậu mà thành, khiến cậu thích không sao dứt được. Kể cả không có chuyện lần trước, cậu vẫn muốn nấu gạo sống thành cơm chín luôn.
Nghĩ vậy, Thư Thời bất giác uống thêm một hớp rượu đầy.
Nửa chừng Diệp Vọng đi vào nhà vệ sinh, lúc trở lại đã thấy Thư Thời uống tới non nửa chai rượu vang rồi, đã vậy trong tay còn đang vô thức rót thêm rượu vào ly.
Diệp Vọng cau mày lấy chai rượu đi, giọng điệu có phần nghiêm khắc hơn bình thường: "Không được uống nhiều."
Lúc này Thư Thời đã lâng lâng say, chai rượu bị lấy đi, lại nghe hắn nói như vậy, bèn giật giật khóe miệng, hơi tủi thân: "Anh mắng em à..."
Giọng Diệp Vọng dần mềm ra, hơi hàm ý bất đắc dĩ: "...Không mắng em."
Trong lòng Thư Thời không chỉ chìm trong men say mà còn vô vàn cảm xúc chính cậu cũng không thể phân biệt nổi, chúng quyện vào nhau, khiến cậu vô thức muốn thổ lộ điều gì đó với người trước mặt.
Nhưng biết nói gì đây...
Đầu Thư Thời quay cuồng, không nghĩ ra được điều gì.
Diệp Vọng nhìn cậu bé say xỉn trước mặt này, trong lòng bất đắc dĩ, bèn gọi phục vụ tới thanh toán.
Nhưng khi phục vụ bước tới, Thư Thời vốn đang mơ màng đột nhiên như tỉnh lại, nhìn phục vụ hỏi: "Có phải chuẩn bị thanh toán không?"
Diệp Vọng nhìn cái đầu lắc lư của cậu, bất lực vươn một tay ra kéo gáy cậu lại, đề phòng cậu lỡ đập đầu vào đâu đó.
Sau đó Diệp Vọng nói với phục vụ: "Tính tiền đi."
Rồi đưa thẻ ra.
Mà Thư Thời vốn đang đờ đẫn vừa nghe thấy hai chữ "Tính tiền" liền trở nên kích động ngay tức khắc, chuẩn xác rút thẻ của mình ra: "Quẹt của tôi, quẹt của tôi! Đã nói là em mời rồi, không cho anh tranh với em!"
Diệp Vọng nhìn khuôn mặt và lỗ tai đỏ ửng của cậu, trong lòng vẫn là bất đắc dĩ: "Được rồi, tùy em."
Sau khi thanh toán xong, Diệp Vọng dẫn người ra khỏi nhà hàng, Diệp Tứ đã đợi sẵn bên ngoài.
Bị gió mang hơi lạnh từ bên ngoài thổi tới, Thư Thời mới tỉnh táo lại một ít. Cậu được đỡ lên xe, dựa vào ghế sau rồi đầu óc đang mơ màng chợt dần tỉnh táo trở lại, nghĩ tới đủ loại chuyện xoắn xuýt trong nhà hàng của mình.
Mà đột nhiên lúc này cậu như được ánh sáng chiếu rọi vào tim, quay sang Diệp Vọng, nhỏ giọng hỏi hắn: "Anh nói xem, em có phải... có phải kiểu người anh thích hay không..."
Diệp Vọng bị hơi rượu từ miệng hồ ly ngốc phả ra làm cho choáng váng, nhưng vẫn nhịn lại nghe hết lời cậu nói.
Sau khi nghe xong, hắn thầm nghĩ, người say rượu không nói lý lẽ, mà đứa nhóc này khi tỉnh lại có lẽ sẽ chẳng nhớ gì về chuyện tối nay.
Nhưng hắn, vẫn nghiêm túc đáp lại.
"Không phải."
"Tôi không có kiểu người nào tôi thích, tôi chỉ thích em."
Giọng hắn rất nhẹ, như là thì thầm, ngay cả giọng điệu cũng như để dỗ trẻ nhỏ.
Nhưng Diệp Vọng tự biết rằng, không phải vậy.
Sau khi Diệp Vọng nói xong lời này, Thư Thời liền mất hết sức lực, đầu ngả vào vai Diệp Vọng, sau đó từ từ trượt dần xuống cánh tay. May mà giữa chừng được Diệp Vọng đỡ lấy, nếu không e rằng sẽ trượt thẳng xuống ghế.
Đỡ người lên xong, Diệp Vọng không để cậu tự ngồi nữa mà giữ cậu dựa vào người mình.
Về phần hành động này, có bao nhiêu phần là do khách quan, bao nhiêu phần là vì tư tâm của hắn, cũng chỉ có hắn biết được.
Đợi khi ôm người về nhà rồi, Diệp Vọng đứng ngoài hành lang, do dự vài giây giữa phòng ngủ chính và phòng cho khách, cuối cùng chọn phòng sau.
Diệp Vọng đặt Thư Thời lên giường, lau mặt và đắp chăn cẩn thận cho cậu rồi rời đi.
Sau khi cửa phòng bị đóng lại, phòng cho khách chỉ còn lại tiếng thở đều đều của Thư Thời.
Nhưng mấy phút sau, Thư Thời cuộn chăn, lật mình từ tư thế nằm ngửa sang nằm sấp, hai mắt nhắm chặt cũng mở ra.
Chỉ là trong mắt vẫn còn vài phần say chưa tan hết, vệt hồng trên mặt do men rượu vẫn còn chưa biến mất.
Cậu vùi mặt vào chăn, há miệng 'gào thét' trong im lặng vài tiếng —
A A A A A !
Cậu đã nghe thấy lời tỏ tình bằng xương bằng thịt!!!
Không phải nói cho [Diệp Thời] dạng hồ ly mà là nói cho dạng người [Thư Thời] nghe!
Đôi chân vốn nhét dưới chăn cũng vểnh lên, đung đưa trong chăn.
Thậm chí, mép chăn còn lộ ra một nửa chỏm đuôi lông xù mềm mại, đang cực kì hăng hái mà đung đưa trái phải, đã vậy còn càng lúc càng nhanh hơn.
Khi đó đúng là cậu có hơi say thật.
Nhưng khi lời vừa thốt ra, cậu cũng bị chính sự dũng cảm của mình làm cho tỉnh táo, chỉ là lúc đó cậu cũng rất muốn nghe câu trả lời của đại mỹ nhân, nên mới có cảnh 'nửa tỉnh nửa say' lúc ấy.
Nghĩ đến chuyện hưng phấn lúc đó, tim Thư Thời vẫn đập thình thịch.
Cậu nghĩ, cậu phải sớm đến bên đại mỹ nhân, nhanh chóng vun đắp tình cảm, tìm cơ hội để xác định mối quan hệ.
Đợi đến lúc đó, hồ ly trắng hay hồ ly đen thì ai mà quan tâm chứ?
Ôm ấp ảo tưởng về một tương lai tươi đẹp, Thư Thời ôm chăn, ngay cả cái đuôi cũng không thèm thu lại, cứ thế cuộn mình trong chăn mà ngủ thiếp đi.
Hôm sau lúc tỉnh lại, hậu quả của việc uống quá nhiều rượu bắt đầu hiện rõ.
Thư Thời ôm đầu, thấy đầu vừa tê dại, vừa nặng trĩu vừa đau nhức, cực kì khó chịu.
Khi cậu vẫn đang ôm đầu liên tục hít hà, Diệp Vọng bưng bát canh giải rượu mở cửa bước vào.
"Uống cái này đi, sẽ dễ chịu hơn nhiều đấy."
Thư Thời được đại mỹ nhân chăm sóc đã quen, cầm lấy bát một cách rất tự nhiên rồi bắt đầu uống. Đến khi uống được hơn nửa rồi mới nhớ ra, hình như phản ứng này có vẻ hơi bất thường.
Vì vậy cậu ngừng lại, tiện thể điều chỉnh lại tâm lý, cố gắng coi mình chỉ là một người bình thường "lần đầu qua đêm ở nhà hàng xóm vì say rượu", hơi ngượng ngùng nói lời cảm ơn Diệp Vọng: "Tối qua em hơi quá chén, phiền anh chăm sóc rồi, xin lỗi anh."
Nghe được lời khách sáo hơi xa cách này, mí mắt Diệp Vọng cụp xuống: "Ừm, thật sự hơi phiền. Tối qua sau khi uống say xong, em còn ôm chặt tôi không buông, nói cực kì thích tôi, còn suýt chút nữa là hôn tôi, làm tôi hơi bị sợ đấy."
Nghe vậy, Thư Thời mắt mở to: "Không thể nào, tối qua rõ ràng em —"
Diệp Vọng nhướng mày: "Rõ ràng gì?"
Thư Thời nuốt ngược lời suýt thốt ra xuống bụng, vẻ mặt uất ức: "...Không, không có gì."
Rõ ràng tối qua cậu có làm gì đâu!
Đại mỹ nhân đây là nói xấu! Đặt điều!
Diệp Vọng nhận lấy bát trong tay Thư Thời, liếc nhìn cậu một cái đầy ẩn ý.
Xem ra hồ ly ngốc này, hôm qua cũng không hoàn toàn bất tỉnh nhân sự.
Nhưng lấy lại bát rồi Diệp Vọng cũng không rời đi luôn mà tiếp tục hỏi về chuyện vừa rồi: "Vậy lời của em lúc say có tin được không?"
Thư Thời ngớ người, vài giây sau mới phản ứng lại, mãi một lúc sau mới hiểu ra ý hắn là gì.
Cậu nắm chặt mép chăn, trái tim đập thình thịch, lần đầu thấy đại mỹ nhân ấn tượng thật.
Đại mỹ nhân hỏi thế, nếu cậu đồng ý thì chẳng phải cậu sẽ là người tỏ tình trước sao!
Không thể thế được!
Thư Thời nhìn hoa văn mờ mờ trên chăn, mạnh miệng phản bác: "Sao mà thế được! Em uống say mà, lời của ma men không thể tin! "
Cậu càng nói lại càng hăng: "Hơn nữa, lúc đó em uống say, nhìn còn không rõ, cũng không chắc biết người đỡ mình là ai, thích, thích ai... thì còn chưa chắc đâu đấy..."
Nghe có vẻ còn 'chói lóa' hơn ai đó nữa!
Hồ ly cũng thuộc họ chó đấy! Xét về mặt di truyền, chẳng phải còn gần gũi hơn Thao Thiết sao?
Diệp Vọng híp mắt: "Trừ tôi ra em còn muốn là ai nữa?"
Thư Thời bị cái lạnh trong lời nói của hắn khiến cậu sợ đến rụt cả cổ, nhưng vẫn cứng họng: "Vậy, vậy coi như có nói rồi."
Ai bảo đại mỹ nhân lại giăng bẫy cho mình chứ, hừ, cho anh tức chết!
Diệp Vọng giận đến bật cười: "Vậy em nói đi, tôi sẽ chăm chú lắng nghe."
Thư Thời tự nhiên nói không nên lời, ấp úng hồi lâu: "Cái đó... Cái đó... Ai nhỉ..."
Diệp Vọng lẳng lặng đứng một bên nhìn cậu diễn, trong mắt còn có vài phần nghiền ngẫm.
Người Thư Thời từng tiếp xúc qua không nhiều, nhẩm lại mấy cái tên trong đầu một lượt, đột nhiên cậu nảy ra ý, buột miệng nói: "Triệu Tùng ấy ạ! Anh ấy là thần tượng của em!"
Xin lỗi thần tượng, cho em mượn tên anh một lát, lần sau anh ra phim mới em chắc chắn sẽ mua mười vé xem phim ủng hộ anh.
Lời vừa dứt, sắc mặt Diệp Vọng tối sầm lại.
Hắn lạnh lùng bỏ lại câu "Đã biết" rồi bưng bát ra ngoài.
Còn lại Thư Thời trong phòng cho khách, thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Hah! Để xem lần sau anh còn dám gài em không!
Sau khi rửa mặt xong, Thư Thời tiện thể cùng ăn sáng với đại mỹ nhân, chỉ có điều từ đầu đến cuối trên người đại mỹ nhân đều vù vù khí lạnh.
Thư Thời đi một nước cờ 'chiếu ngược' hắn, trong lòng thầm đắc ý nên ăn cũng ngon miệng hơn hẳn, ăn hết hai chén cháo rồi vẫn còn ăn thêm được hai cái xíu mại.
Xong xuôi, Diệp Vọng đi làm, Thư Thời tắm xong thì về nhà, biến về nguyên hình rồi quay lại căn nhà bên cạnh.
Chợt trong lúc nằm trên ghế sofa chơi điện thoại cậu nghĩ tới một chuyện.
Hình như hôm nay đại mỹ nhân cũng không thấy lạ vì sao hôm qua cậu lại ở nhà hắn à...
Chẳng qua cậu nghĩ lại thì thấy đại mỹ nhân hơi chậm hiểu một chút thì cũng là chuyện tốt, như vậy cậu có thể dần dần triển khai theo kế hoạch của mình.
Thư Thời tiện tay mở Weibo, lại thấy được một tin nhắn riêng tư, là người hâm mộ 'ruột' duy nhất của cậu, 'Chủ nuôi', nhắn, nội dung tuy ngắn gọn nhưng lại đầy ẩn ý.
- Cố gắng phấn đấu, đừng quan tâm mấy chuyện vô bổ.
Thư Thời đầu cậu đầy những dấu chấm hỏi: ???
Cậu làm gì mà vô bổ chứ?
Đã vậy lịch trình quay bộ phim mới của cậu cũng vừa mới được thông báo, như vậy vẫn chưa đủ cố gắng sao?
Fan này sống ở biển hay sao mà quản chuyện bao đồng quá vậy...
Cậu vốn định hùng hổ nhắn tin phản bác lại, nhưng nghĩ đến lời anh Trương từng nói: "Hạn chế nói chuyện, càng nói càng sai" thì cậu đành thôi.
Thôi bỏ đi, cuộc sống của hắn chắc chẳng hạnh phúc gì, người sống vui vẻ như mình không cần phải so đo với hắn làm gì.
Phía bên kia, Diệp Vọng thấy Thư Thời nhấn thích bài viết của người khác trên Weibo nhưng lại chẳng thèm trả lời tin nhắn của mình, hắn lạnh lùng "Hừ" một tiếng, rồi đặt điện thoại xuống.
Mấy vị trưởng phòng đang báo cáo trước mặt thấy vậy mà mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa trên trán.