Tulip Dưới Ánh Dương
Chương 25: Xanh hay Hồng?
Tulip Dưới Ánh Dương thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng lên tiếng: "Này, tôi vẫn còn ở đây đấy."
Tôi vui vẻ mời: "Ngồi xuống đây đi, gọi mấy đứa kia ra đây ngồi cho vui."
"Ừ, để tao ra gọi chúng nó."
Sau đó Xanh quay người đi về phía bàn của nhóm bạn ở tít phía kia quán. Tôi vui vẻ ngồi xuống, cầm quả dừa lên định uống thì Hoàng giữ tay tôi lại, anh nhăn mặt hỏi: "Sao cậu lại lờ tớ đi thế?"
"Đâu có, là tại cậu không nói chuyện nghiêm túc nên tớ mới không trả lời thôi."
"Thằng đấy là ai?"
"Cậu ấy là Xanh, bạn hồi nhỏ kiêm hàng xóm nhà tớ. À, cậu có thể gọi cậu ấy là Xanh, hoặc Xuân Anh."
Anh vẫn nhăn nhó khó chịu: "Thế còn chuyện đính ước kết hôn gì đó là sao?"
"Cậu ấy đùa thôi mà, có gì đâu. Bình thường cậu ấy vẫn hay thế." Tôi nói và kéo quả dừa vào để uống.
"Nhưng mà tớ rất để ý chuyện đấy."
"Thì kệ cậu chứ?"
Anh mím môi tỏ vẻ ấm ức. Tôi nói sai à?
Tôi mặc kệ anh, tiếp tục thưởng thức món hoa quả mát lạnh.
Vài phút sau thì Xanh cùng mọi người đi đến, mang theo một đống đồ ăn rồi ngồi xuống bàn tôi.
Minh cười hớn hở nói: "Chào chị Dương nhé."
Tôi cũng vẫy tay chào lại mấy đứa nó.
Minh Anh ngạc nhiên hỏi: "Chị Dương, anh này là ai thế?"
Minh Anh là em gái ruột của Xanh, đồng thời cũng là học trò hồi còn ở lớp võ của tôi.
"Anh này là Phạm Huy Hoàng, bạn chị."
Minh Anh cảm thán: "Màu tóc anh chất thật đấy. Nhìn đẹp kinh khủng. Em cũng định nhuộm màu này lâu lắm rồi, mà sợ bố cạo trọc đầu."
"Ừ, năm ngoái tao nhuộm màu xanh than, ông bà chửi suốt, suýt nữa thì túm cổ tao lại cạo trọc đầu luôn rồi." Xanh than thở.
"Đấy là do anh xui thôi. Mà không ngờ gặp chị Dương ở đây đấy, trùng hợp thật. Chị ở khách sạn nào thế?"
Tôi hướng tay về phía Hoàng: "Chị ở homestay ngay gần đây này. Được anh ấy bao trọn cả cái homestay xịn sò này cho ở đấy."
"Oa, ghê vậy sao? Anh ơi, cho em làm... Khoan đã? Anh này nhìn quen quá!" Minh Anh cẩn thận quan sát Hoàng, sau đó hét lên như thể vừa khám phá ra một bí mật động trời: "Anh là Hoàng Phạm đúng không? Trời ơi, ngoài đời anh đẹp trai kinh khủng luôn!"
Hoàng hướng mắt về phía tôi nhếch mép, nhìn vẻ mặt đắc ý của anh ta mà thấy buồn cười cực kỳ.
Minh nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ: "Oa, chị Dương quen người nổi tiếng luôn hả?"
Tôi ăn miếng xoài và nói: "Ừ, sắp tới chị còn nổi tiếng hơn cả người nổi tiếng luôn cơ. Thế nên xin chữ ký dần đi là vừa."
Xanh bĩu môi: "Mày mà cũng làm người nổi tiếng á? Hay là đi đánh ghen thuê rồi nổi tiếng?"
Cậu ta đang muốn ám chỉ chuyện hồi bé đấy à? Hồi đó, người yêu của chị họ tôi dây dưa với một cô gái khác, thế là cả bọn tôi lập hội đi đánh ghen. Ai ngờ, cô gái đó lại là em họ của gã bạn trai kia.
Tôi choàng tay qua kẹp cổ Xanh, chỉ muốn "xử" cậu ta ngay lập tức.
"Mày muốn chết hả?"
"Thôi em xin thua, chị tha cho em đi."
Hoàng kéo tay tôi lại, đặt cả hai tay tôi lên bàn và dùng một tay anh giữ chặt.
Tôi nghiêm mặt thì thào: "Làm cái gì đấy?"
"Còn bé bỏng gì nữa mà nghịch mấy trò trẻ con đó. Ngồi yên đi."
"Đau."
Sau một hồi đọ mắt với nhau, Hoàng vẫn không chịu bỏ tay tôi ra. Cho đến khi người ngồi cạnh tôi khoác vai tôi và nhẹ nhàng gạt tay anh ra thì cuộc đọ mắt mới chấm dứt.
"Này, cậu đang làm gì Dương Quá nhà chúng tôi thế? Cậu ấy thích kẹp cổ tôi thì cứ để cậu ấy kẹp, không liên quan gì đến cậu."
Tôi vênh mặt đắc ý nhìn Hoàng, sau đó đẩy nhẹ Xanh ra, quay người lại và tiếp tục ăn uống.
Tôi chuyển chủ đề: "Mai mọi người định đi chơi đâu không?"
Minh Anh đáp: "Mai chắc lên Hòn Trống Mái một chút, rồi tối ra công viên ánh sáng."
Minh cầm que kem ốc quế lên ăn và hỏi: "Thế còn chị thì sao?"
Tôi hớn hở đề nghị: "Tối mai bọn mình cùng ra công viên ánh sáng chơi nhé."
Xanh đồng ý ngay: "Được thôi."
Hoàng khẽ kéo áo tôi, tôi quay sang nhìn anh.
Tôi hạ giọng nói nhỏ: "Sao thế? Nếu cậu thấy không thoải mái thì cứ về trước cũng được. Lâu rồi tớ chưa gặp bọn họ nên muốn ngồi thêm một chút."
Hoàng nhăn mặt định nói gì đó, nhưng Minh lên tiếng, phá vỡ bầu không khí giữa chúng tôi: "Anh Hoàng này, mai đi quay clip với em nhé, em mà quay với anh là chắc chắn lên xu hướng luôn."
Đúng vậy, không nói thì tôi cũng quên mất rằng mình đang ngồi cạnh hot TikToker Hoàng Phạm với 931 nghìn người theo dõi. Một luồng gió lạnh thổi qua làm tôi rợn tóc gáy. Nếu tin đồn tôi được TikToker nổi tiếng theo đuổi rầm rộ lên thì liệu tôi có bị tạt axit đánh ghen không nhỉ?
"Cũng được."
Chúng tôi ngồi nói chuyện thêm một lúc nữa, đến khoảng tám rưỡi tối tôi và Hoàng mới về homestay.
Tôi nghiêng đầu hỏi Hoàng: "Cậu sao thế?"
"Tớ thấy không vui."
Tôi cố tình trêu anh: "Thì cứ vui lên đi, có gì đâu mà."
"Thằng Xanh Xanh đó hình như cũng thích cậu à?"
Cậu lặp lại tên cậu ấy làm gì thế? Để nhấn mạnh à? Tôi nhún vai và nói: "Tớ không biết, có thể là thế."
Tôi quay sang vỗ vai Hoàng, lắc đầu trêu anh: "Nếu vậy thì cậu phải cố gắng nhiều hơn đấy, Xanh khỏe lắm, tớ sợ cậu ấy búng tay một cái là cậu bay luôn ấy chứ."
Sau khi trêu anh xong, tôi vui vẻ rảo bước đi trước anh.
***
Chúng tôi hẹn nhau 6 giờ tối có mặt ở công viên ánh sáng. Khi chúng tôi đến nơi thì đã thấy nhóm của Xanh đến từ bao giờ rồi, đang đứng mua kẹo bông.
Tôi vẫy tay chào Minh Anh và nói: "Đến rồi đây."
Khánh Hạ vui vẻ nói: "Chào Minh Anh."
Vì hồi hè cấp ba, Khánh Hạ và Vân Trang từng về nhà tôi chơi mấy hôm nên cũng quen Minh Anh và nhóm bạn.
Minh Anh vui vẻ chạy đến bên cạnh Khánh Hạ: "Em chào anh chị."
Tôi hỏi: "Sao mọi người đến sớm thế?"
Xanh bước đến, trên tay là cây kẹo bông hình bông hoa: "Nhóm bọn tao vừa ăn tối ở một nhà hàng gần đây, nên ăn xong là ra đây luôn."
"Ồ."
Xanh đưa cái kẹo cho tôi: "Này, mua cho mày này."
Tôi vui vẻ nhận lấy cây kẹo, ngắm nghía nó.
"Cảm ơn nhé."
Minh than thở: "Anh phân biệt đối xử quá, em muốn mua mà anh không mua cho đâu."
Xanh nhếch mép khinh bỉ Minh: "Cứ như từ trước đến giờ anh mày đối xử công bằng với mày lắm ấy."
"Bây giờ đi đâu trước đây?"
Tôi hí hửng đề nghị: "Đi chơi vòng quay khổng lồ kia đi, lát nữa thì chơi trò rơi tự do kia nữa."
Khánh Hạ gượng cười: "Trò rơi tự do thì chắc mình mày chơi thôi."
Chúng tôi đi vào mua vé. Theo quy định, mỗi buồng sẽ ngồi được tối đa bốn người.
Khánh Hạ, Việt Anh, Vân Trang và Khải Vũ vào buồng đầu tiên. Hoàng kéo tôi vào buồng tiếp theo, Xanh cũng đi ngay phía sau.
"Tớ định ngồi với Minh Anh."
Hoàng thản nhiên đề nghị: "Vậy Xuân Anh, cậu đi chuyến sau đi."
"Xin lỗi, tôi đi cùng để bảo vệ Dương chứ ai?"
"Ba người cứ đi trước đi, em sẽ đi với Minh."
Tôi gật đầu, rồi cùng Hoàng và Xanh đi vào trước. Tôi vừa lau qua chỗ ngồi rồi ngồi xuống. Quay sang đã thấy Xanh ngồi ngay cạnh tôi, còn Hoàng thì hậm hực ngồi xuống ghế đối diện.
Xanh đưa cái kẹo mút cho tôi: "Này, cho mày này."
Tôi cầm lấy kẹo và bóc ra ăn.
"Cảm ơn nhá."
Vòng quay bắt đầu chuyển động lên cao từ từ, khung cảnh của thành phố hoa lệ dần thu vào tầm mắt chúng tôi. Sự nhộn nhịp ấy cứ nhỏ dần, xa dần, khiến tôi cảm giác như mọi âu lo, phiền muộn, áp lực của cuộc sống đều bị bỏ lại phía dưới. Giờ đây, chỉ còn lại thành phố ven biển hoa lệ đang dần thu nhỏ, và bầu trời đêm với ngàn vì tinh tú đang ngày càng rõ nét hơn.
Tôi háo hức nhìn ngắm khung cảnh tuyệt diệu lúc này, cảm nhận thành tựu của khoa học kỹ thuật, thầm cảm phục những nhà khoa học đã không ngừng sáng tạo, cống hiến cho đời sống con người.
"Oa, đẹp thật đấy."
Hình ảnh chàng trai ngồi đối diện, cả người run bần bật, hai tay nắm chặt thành ghế, mặt cúi gằm không dám nhìn ra ngoài, lọt vào tầm mắt tôi. Tôi lo lắng cúi người hỏi anh: "Hoàng, cậu sao thế? Khó chịu chỗ nào à?"
"Không, không sao."
Xanh kéo tay tôi ngồi thẳng dậy: "Cậu ta giả vờ đấy."
Nhìn dáng vẻ của anh lúc này, tôi biết anh không hề giả vờ, đó là thật. Vai anh khẽ rung lên. Tôi nhổm người dậy, tiến đến ngồi xuống bên cạnh Hoàng. Tôi đặt tay lên bờ vai đang run run của anh và hỏi: "Cậu ổn không? Khó chịu chỗ nào à? Bị say xe hay sao?"
Hoàng nói nhỏ: "Tớ sợ độ cao."
Trời ạ, yếu đuối thế? Cũng đúng, con người đến một con sâu bé tí cũng sợ thì chuyện này cũng bình thường thôi. Tôi cố gắng lắm để nhịn cười, vỗ vai an ủi anh: "Không sao đâu, có tớ ở đây rồi, cậu sẽ không chết được đâu."
Hoàng giơ tay ra, nắm chặt lấy tay tôi. Bàn tay anh lạnh toát, còn hơi ươn ướt mồ hôi. Tôi nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng đặt bàn tay còn lại của mình lên bàn tay lạnh giá của anh.
"Haizz, sợ độ cao mà còn bày đặt thể hiện cho ai xem chứ."
Xanh nhếch mép nói, tay vòng ra sau đầu: "Cho mày xem chứ còn ai nữa. Trên đời này chỉ có Lê Đặng Xuân Anh này mới bảo vệ được mày thôi."
"Thôi đi ông ơi, tôi chỉ tin tưởng bản thân mình thôi." Tôi gượng cười đáp lại cậu ta.
Hoàng nắm tay tôi chặt hơn.
Anh nói nhỏ: "Tớ có thể bảo vệ cậu."
"Lo cho thân mình trước đi đã."
Sau khi nắm tay Hoàng đi hết một vòng đu quay khổng lồ, chúng tôi đã tiếp đất. Nhìn gương mặt xanh lè xanh lét vì sợ hãi của Hoàng, tôi phải cố gắng lắm mới nhịn được cười.
Sau đó, mọi người còn đi chơi trò thả tự do nữa. Khánh Hạ và Việt Anh xin rút lui, đi dạo xung quanh. Những người còn lại đều mua vé chơi. Tôi thấy thương cho người con trai nào đó nên cũng ở lại, không đi.
"Hahaha!" Cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà bật cười phá lên.
"Đừng cười nữa mà."
"Hahaha, buồn cười chết mất..."
"Cậu đừng cười nữa, sợ độ cao là một tâm lý rất bình thường mà. Có gì buồn cười đâu."
"Sợ độ cao mà còn đòi chơi đu quay khổng lồ sao?"
"Tớ không nghĩ nó cao đến thế, với lại vì cậu muốn chơi, còn tớ thì muốn ở bên cạnh cậu."
Nụ cười tôi chợt khựng lại, mặt nóng dần lên. Tôi áp hai tay lên má để bớt nóng, rồi đảo mắt nhìn sang chỗ khác. Xung quanh là đủ các loại đèn xanh, đỏ, hồng, tím... được lắp đặt với đủ hình dáng khác nhau, làm sáng rực cả công viên.
Hoàng vỗ nhẹ vai tôi: "Ê, tớ bảo này."
"Sao?"
"Tớ có một ý kiến thế này. Bọn mình chụp ảnh chung nhé, sau đó cậu đăng lên story của cậu, còn tớ sẽ làm video CapCut giật giật rồi đăng lên TikTok của tớ, được không?"