26. Chương 26: 'My pink boy' và vị sếp bất ngờ

Tulip Dưới Ánh Dương

Chương 26: 'My pink boy' và vị sếp bất ngờ

Tulip Dưới Ánh Dương thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi gội đầu xong, tôi bước ra khỏi phòng ngủ, theo thói quen cầm điện thoại lên. Một loạt tin nhắn liên tục hiện ra.
[Khánh Hạ: Ghê thật nha, 'my pink boy' cơ đấy.]
[Vân Trang: Em dâu à, chị cũng muốn được đăng lên story lắm chứ.]
Chuyện là, sau khi trở về từ chuyến du lịch, tôi đã đăng một story rồi đi tắm. Lúc quay lại thì mọi chuyện đã thành ra thế này đây.
[Tao bị ép.] Tôi vừa trả lời tin nhắn vừa không nhịn được cười.
Tôi dựa người vào bàn học, tiếp tục kiểm tra hộp thư đến.
[Hoàng Phạm đã đăng lại story của bạn.]
[Hoàng Phạm: Đẹp đôi ghê nhỉ?]
[Đôi bạn cùng tiến à?] Tôi trả lời kèm theo một nhãn dán nhếch mép cười.
[Hoàng Phạm: Sau này sẽ thành một đôi khác thôi.]
[Hoàng Phạm: Khi nào cậu bắt đầu đi làm? Tớ sẽ qua chở cậu đi.]
[Không cần đâu, tớ không thể nào để con chiến mã của mình bị thất sủng được.]
[Hoàng Phạm: Vậy để tớ chở cậu bằng chính chiến mã của cậu nhé?]
[Thôi, không cần đâu mà.]
[Hoàng Phạm: Dù gì chúng ta cũng làm cùng chỗ mà, tiện đường thôi.]
Hả? Chuyện gì thế này?
Tôi xâu chuỗi lại tất cả những ký ức và thông tin mình biết về Phạm Huy Hoàng. Cậu ta là con trai chủ tịch tập đoàn SP, hiện đang làm việc tại công ty con SP Entertainment. Và thật trùng hợp, tôi lại đang thực tập ở chính công ty đó.
Tại sao đến tận bây giờ tôi mới nhận ra một điều quan trọng đến thế này cơ chứ?
Phạm Huy Hoàng chính là cấp trên, là sếp của tôi.
Đờ mờ thật chứ.
Tôi vẫn chưa kịp hoàn hồn thì Hoàng đã nhắn tiếp:
[Theo lịch trình bình thường thì thứ hai cậu sẽ bắt đầu đi làm. Nhưng nếu cậu muốn nghỉ, cứ viết đơn, tớ sẽ phê duyệt cho.]
Ai mà mượn chứ? Tôi còn phải cố gắng làm việc, chờ ngày thăng chức cơ mà? Xin từ chối việc nghỉ ở nhà chơi, bỏ mặc công việc còn dang dở ở công ty.
[Thứ hai gặp nhau nhé.]
Một loạt tin nhắn hỏi thăm khác cũng được gửi đến. Cũng phải thôi, một đứa cả tháng không đăng nổi một cái story, tự nhiên lại đăng ảnh chụp với trai, mà còn là người nổi tiếng, ai mà chẳng thắc mắc.
[Xanh: Chuyện gì đây?]
[Tao cá cược thua rồi.]
Chuyện là thế này, sau khi Hoàng ngỏ lời, tôi đã từ chối kịch liệt. Thế nhưng người tính sao bằng trời tính.
...
- Cá cược không? - Hoàng hỏi tôi.
- Cá cái gì cơ?
- Nếu ai thua thì phải thực hiện một yêu cầu của đối phương, cậu thấy sao?
- Nói rõ ra xem nào?
- Tớ với cậu đua xe đạp, đi từ đây vòng quanh công viên một vòng, ai về trước thì thắng, cậu thấy sao? - Hoàng hất đầu về phía quán cho thuê xe đạp và nói.
- Cậu có chắc muốn đua không đấy?
Nhớ đến những lần cong mông đạp xe đến trường vì dậy muộn hồi nhỏ, những lần đạp xe trên con dốc cao cạnh nhà, tôi vênh mặt đắc thắng. Thầm nghĩ chàng trai này đúng là đang đùa với lửa rồi.
Nhưng điều tôi không ngờ được là, chàng trai ấy lại là một tay lái lụa, một tay đua có tiếng.
Không những lái Ferrari nhanh, mà đạp xe đạp cũng không hề kém cạnh.
Tôi đi đằng sau cũng phải mê mẩn cách anh ấy lạng lách, đánh võng qua dòng xe đông đúc.
- Thế nào rồi? - Hoàng dựng xe xuống và quay lại nháy mắt với tôi.
- Tớ thua rồi, tâm phục khẩu phục.
...
Vì thua cuộc đua xe, tôi đành phải phá lệ, đăng story ảnh chụp chung của tôi và anh.
Tôi đặt điện thoại lên bàn rồi đi sấy tóc. Tiếng máy sấy át đi tiếng xe cộ và tiếng mưa tí tách bên ngoài cửa sổ.
Trời đã vào hè với những trận mưa rào lớn. Và đôi khi còn mang theo ngập lụt cho thành phố thủ đô này. Mùa hè năm nay hình như khác hẳn so với những năm trước, vì năm nay có sự xuất hiện của Hoàng. Anh vừa mang đến cho tôi sự vui vẻ, hạnh phúc, nhưng cũng đồng thời mang lại sự lo lắng, bất an.
Vì mối tình suýt thành hồi đầu năm cấp ba, tôi không dám dễ dàng mở lòng với bất cứ ai nữa. Hoàng bước đến và trở thành một ngoại lệ, anh là người đầu tiên kiên trì với tôi đến vậy. Tôi biết rõ Phạm Huy Hoàng đã thành công hé mở cánh cửa trái tim mình.
Tôi mở Facebook lên lướt xem, thì thấy một loạt lời mời kết bạn, một loạt thông báo và lượt theo dõi mới.
Theo kinh nghiệm bao năm của tôi, hiện tượng này chỉ có thể là tôi đã bị 'phốt' rồi.
Tôi sợ hãi thoát Facebook ra, vào Instagram lướt xem. 99+ yêu cầu theo dõi. Ủa? Chuyện gì vậy trời ơi?
Tôi vào xem tin nhắn, Hoàng vừa gắn thẻ tôi vào story của anh. Tôi đã hiểu lý do rồi.
Khả năng 'stalk' của cư dân mạng thật khủng khiếp. Tôi vội vàng cầu cứu Khánh Hạ và Vân Trang.
[Tao cảm giác mình sắp bị 'phốt' rồi.]
[Khánh Hạ: Video nó đăng trên TikTok đã lên xu hướng rồi, mày hãy bảo trọng.]
[Vân Trang: Thằng này rất vớ vẩn nhé, tao bảo 'follow' Instagram của tao mà nó không chịu. Giờ thì nó nhập hội chỉ 'follow' mỗi em rồi này, ghê gớm thật.]
[Khánh Hạ: Tao miệt mài 'edit' vlog, được hẳn 100 lượt thả tim, video 'CapCut' giật giật của nó được tận mấy chục nghìn lượt thích. TikTok không công bằng tí nào.]
931 nghìn với 931 'followers' nó phải khác chứ?
[Dù tao cũng muốn nổi tiếng nhưng không phải bằng cách này. Cách này nguy hiểm quá đi.]
Tôi tò mò vào TikTok xem video anh vừa đăng.
"Họ hỏi anh về hình mẫu lý tưởng nhưng không thể trả lời đó là em..." Lời bài hát vang lên từ video của Hoàng, là bài 'NOLOVENOLIFE' của Hiếu Thứ Hai, tôi từng nghe qua vài lần.
[Vợ yêu Hoàng Phạm: Anh đã chính thức có chủ rồi sao?]
[Hoàng Phạm: @Vợ yêu Hoàng Phạm Sắp rồi. Bé nên đổi tên thôi.]
Khóe môi tôi khẽ cong lên theo từng dòng bình luận.
[Mê Đóa dành dành của riêng anh: Đẹp đôi quá anh ơi.]
[Minh Kido: Em có ba bích, anh nhường chị này cho em đi anh ơi.]
Là tài khoản của thằng Minh, em tôi đây mà. À, hôm trước nó với Hoàng có cùng 'đu trend' với nhau. 'Trend' gì thì tôi cũng không rõ lắm.
[Hoa dưới biển ra chương mới thì đổi tên: Bao giờ cho em ăn cưới 'online' vậy ạ?]
Tất nhiên, những bình luận 'toxic' tôi đã tự động bỏ qua. Tôi không đủ thời gian và công sức để bận tâm đến những bình luận khiến mình cảm thấy bực bội hay không vui.
Tôi, Đồng Thùy Dương, đã có thành công vượt bậc ở độ tuổi 21, đó chính là trở thành người suýt nổi tiếng sau vài giờ đồng hồ, nhờ vào việc quen biết với 'TikToker' nổi tiếng Hoàng Phạm.
Tôi thoát TikTok, ngồi vào bàn học và lấy quyển sách đang đọc dở trên kệ xuống để đọc. So với việc ngồi lướt xem mình bị 'phốt' thế nào, tôi cảm thấy việc ngồi đọc sách, thưởng thức cốc trà ấm nóng trong thời tiết mưa rào rả rích ngoài hiên, khiến tôi hạnh phúc hơn.
---
Sau khi chuẩn bị mọi thứ xong, tôi bước ra khỏi nhà, đi bộ ra đầu ngõ mua đồ ăn sáng. Quán bánh bao 'ruột' của tôi, bánh bao vừa ngon, vừa to, vừa rẻ. Rất thích hợp với người nghèo như tôi.
Tôi lặng lẽ thưởng thức bánh bao và sữa đậu nành trước khi phải 'bán mình cho tư bản'.
Điện thoại tôi rung lên trong túi xách, tôi lấy ra kiểm tra, thì ra là Hoàng gọi.
- Alo. - Tôi vừa nhai miếng bánh vừa trả lời.
- Cậu xuống đi, tớ đến nơi rồi.
À, tôi quên mất, hôm nay Hoàng đến đón tôi đi làm. Đi làm cùng sếp liệu có bị nói là 'đi cửa sau', quyến rũ sếp tổng để được thăng chức không nhỉ?
Nhưng mà anh ấy đã công khai tôi với 931 nghìn 'followers' của anh rồi mà, mọi người không biết cũng phải biết thôi. Là một người ngay thẳng, tôi không bao giờ giấu giếm sự thật, cũng không phủ nhận những gì mình đã công khai.
- Cậu ăn sáng chưa? Ăn bánh bao không tớ mua cho.
- Tớ đang định sang rủ cậu đi ăn phở đây này.
- Còn 30 phút nữa là đến giờ làm, vậy mà đòi đi ăn phở? Cậu bị điên à?
- Tớ không cần đến đúng giờ.
Ừ, anh là sếp mà, anh có quyền được chưa. Chỉ những người nhân viên quèn như tôi mới khổ sở 'bán mình cho tư bản' thôi.
- Nhưng tớ cần phải đúng giờ. Có ăn không để tớ còn mua này?
- Có, mua thêm cả sữa ngô nhé?
- Đòi hỏi thế. Lái xe ra đầu ngõ đi.
Tôi tắt điện thoại, chạy ra mua thêm hai cái bánh bao và một cốc sữa ngô. Sau đó, tôi bước ra vỉa hè đứng đợi anh. Chiếc xe màu đỏ quen thuộc dừng lại ngay trước mặt, cửa kính hạ xuống, tôi hơi cúi người nhìn vào trong.
- Chào buổi sáng, nàng tiên nữ lòng tớ. - Hoàng vui vẻ mỉm cười.
Tôi mở cửa xe, ngồi vào rồi đưa bánh cho Hoàng.
- Tớ đi cùng cậu thế này, mấy chị trong công ty có bóp cổ tớ không đấy?
- Yên tâm, mấy chị nhân viên đều 'follow' TikTok của tớ cả.
Tôi lo xa rồi.
Hôm trước chị lãnh đạo dẫn dắt tôi cũng nhắn tin hỏi về Hoàng, có vẻ ngoài là sếp, anh còn là nam thần của công ty nữa.
Tôi lấy gương trong túi xách ra dặm lại son, đúng là có thêm chút màu vào trông tươi tắn hơn hẳn.
- Thùy Dương của tớ xinh thật đấy.
- Thùy Dương nào của cậu? - Tôi cất đồ vào trong túi rồi quay sang lườm anh.
Hoàng cong môi cười, không thèm để ý đến vẻ mặt nhăn nhó của tôi.
- Cậu làm ở phòng sản xuất đúng không?
- Ừ, tớ làm trợ lý cho chị Thu, để học hỏi kinh nghiệm.
- Vậy sau khi ra trường thì sao?
- Tớ sẽ làm một phóng viên chuyên đi vạch trần sự thật. 'Phốt' người nổi tiếng, 'khui' trần đời tư của minh tinh, quá tuyệt đúng không? - Tôi cười cười trêu anh.
- Liệu cậu biết được mấy người nổi tiếng trên đất nước này? Chắc cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi nhỉ?
Là một người sống 'low-key', tôi không có gì có thể chối cãi được lời khẳng định của Hoàng. Đúng là số người nổi tiếng tôi biết và có tìm hiểu, có thể đếm trên đầu ngón tay.
- Giờ công việc cũng có dễ tìm gì đâu, tớ thực tập ở đây, vài năm nữa thành nhân viên chính thức là ổn rồi.
- Nếu cậu muốn 'đi cửa sau' thì tớ có thể giúp.
- Haiz, tớ cũng muốn lắm. Nhưng ai bảo tớ xuất sắc quá làm gì, không cần 'đi cửa sau' cũng thăng chức được cơ mà.
Khoảng 25 phút sau, chúng tôi đã đến gara để xe của công ty, tôi nhanh chân bước xuống xe trước khi có người phát hiện ra.
- Lần sau tớ tự đi được rồi, cậu không cần đón đâu.
Chẳng qua hôm nay xe tôi đang được mang đi bảo trì từ hôm qua, nên tôi mới bất đắc dĩ đi nhờ xe anh thôi.
- Tớ lên làm trước đây.
Nói xong, tôi chạy như bay lên văn phòng.
- Thùy Dương đến rồi à em.
- Em chào anh chị. Đợt nghỉ vừa rồi, anh chị có đi du lịch ở đâu không ạ?
- Đợt nghỉ nào hả em? Công ty mình làm gì có nghỉ, đợt vừa rồi việc chất thành đống luôn ấy chứ. - Anh Tuấn than thở.
Thì ra đợt nghỉ tôi được thông báo là do chàng trai giấu tên kia cố tình làm vậy. Tự nhiên được nhắn thông báo nghỉ từ email của sếp tổng là tôi đã thấy nghi nghi rồi mà.
- Ê ê ê. - Chị Thu chạy lại kéo tay tôi hỏi han: - Em với con trai chủ tịch là thế nào đấy? Yêu nhau rồi à?
- Cái này mà chị còn phải hỏi à? Người ta ngầm công khai luôn rồi kìa. 'My pink boy' cơ mà.
Tôi có nhảy xuống sông Hồng cũng không rửa hết nỗi oan ức này. Hai chữ "trong sạch" mà thần thiếp nói cũng đã ngán tận cổ rồi.
- Nói chung em có quen biết với Hoàng Phạm, nhưng không phải như mọi người nghĩ đâu. - Tôi vừa biện hộ vừa xua tay liên tục.
- Giờ làm việc mà tụ tập nói xấu ai thế hả? Muốn bị đuổi việc à?