Chương 13: Đại hôn

Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi Rồi thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước đêm tân hôn của Tiêu Ngôn và Tốc Tốc, ta đã tặng cho nàng ấy một đôi vòng ngọc uyên ương, với ý nghĩa: đôi lứa yêu nhau rồi sẽ về chung một nhà, tay trong tay đến bạc đầu.
Nhưng Tốc Tốc không vui như ta tưởng. Nàng ấy ôm bầu rượu, say khướt ngồi trên xích đu mà tâm sự:
"Ta rất thích Tiêu Ngôn, chàng ấy cũng nói sẽ đối tốt với ta cả đời. Đáng lẽ ta phải vui, nhưng không hiểu sao lại có chút muốn trở về Thạch Dương Bộ. Khuynh Từ, cô nói xem, có phải ta thật kỳ lạ không?"
Ta an ủi nàng ấy: "Thạch Dương Bộ cách kinh thành ba nghìn dặm, công chúa nhớ nhà là chuyện bình thường thôi."
Nàng ấy lắc đầu, tựa cằm vào lòng bàn tay, "Ngày biết tin ta phải đi hòa thân ở Trung Nguyên, ta và cha đã bất hòa một thời gian dài. Ta từng nghĩ, đã gả thì phải gả cho người mình yêu."
"Nhưng từ khi cô tiết lộ thân phận cho ta biết, ta chợt cảm thấy con gái đâu chỉ có mỗi con đường lập gia đình, an phận trong khuê phòng. Thực ra, con gái cũng có rất nhiều con đường khác để lựa chọn."
"Cô biết không, ta cưỡi ngựa bắn cung giỏi hơn tất cả thanh niên ở Thạch Dương Bộ. Ngay cả các ca ca cũng không thắng được ta."
Đôi mắt trong veo và sáng rỡ của nàng ấy nhìn ta, "Cô sống tự do, thoải mái, còn ta thì lại để những tháng ngày trôi qua thật vô vị."
Tốc Tốc vốn luôn hoạt bát, ngây thơ, nay lại bất ngờ tâm sự về những điều hiện thực nghiệt ngã, khiến ta nhất thời không biết phải nói gì.
Suy nghĩ một lát, ta đành nói thật lòng: "Công chúa à, việc gả cho người mình yêu cũng không phải là vô vị. Cuộc đời ta cũng đâu thể nói là viên mãn được. Dù lựa chọn con đường nào, chỉ cần thuận theo tiếng lòng mình, ắt sẽ không phải hối tiếc."
Mặc dù ta lớn hơn Tốc Tốc ba tuổi, nhưng kinh nghiệm sống của ta lại chẳng nhiều, cũng chẳng trải qua nhiều hơn nàng ấy là bao.
Bản thân ta còn có những vấn đề chưa thấu hiểu, nên không thể đúc kết thành đạo lý để giúp nàng ấy gỡ bỏ những vướng mắc trong lòng.
Tốc Tốc thì khác, một mình nàng ấy rời khỏi quê hương, vượt mấy nghìn dặm đến kinh thành, quyết tâm gả vào Đông Cung đầy phong ba bão táp, tất cả chỉ vì người mình yêu.
Nói thật lòng, ta còn kém xa sự dũng cảm của Tốc Tốc.
*
Ngày đại hôn của Thái tử, quan viên tề tựu đông đủ để chung vui.
Ta và Cố Tử An ngồi chung bàn. Ta chỉ biết giả vờ bình tĩnh, né tránh ánh mắt của hắn và tập trung ăn uống.
Lúc Tiêu Ngôn đến mời rượu, bước chân đã có phần lảo đảo, nhưng vẫn đưa đúng chén rượu về phía ta, "Ngươi không quen uống rượu, đừng uống nhiều."
"Rượu không nặng, không có vấn đề gì."
Ta được đà rượu vào, bỗng nhiên có gan giành lại chén rượu, nhưng lại vô tình chạm vào tay Tiêu Ngôn.
Tiếng xì xào khe khẽ vang lên, có người bàn tán:
"Năm ấy Tống Thượng thư chẳng màng điều tiếng thị phi, dám dùng nhan sắc để bám víu Thái tử mà trèo cao. Hôm nay là ngày đại hôn của Thái tử, dĩ nhiên phải mượn rượu để giải sầu."
Đúng là lời đồn thổi cứ như nước chảy đá mòn, miệng lưỡi thế gian thật đáng sợ! Ta lén liếc nhìn sang Cố Tử An ngồi đối diện, hắn cũng đang nhìn ta.
Thấy ta nhìn hắn, hắn lập tức dời mắt đi, nghiêm nghị uống rượu.