Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi Rồi
Chương 14
Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi Rồi thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Món ăn trên bàn tiệc sao mà đắng chát đến vậy.
Tiệc tùng cuối cùng cũng kết thúc. Khi ta đang bước đi trên con đường hoàng thành dài hun hút dưới chân thiên tử, bất ngờ bị ai đó kéo vào một góc tường tối mịt.
Hương rượu trên người hắn còn nồng hơn cả ta, đôi mắt sâu thẳm ghim chặt vào ta không rời.
Tim ta giật thót, vội vàng giơ quạt che mặt, nói: "Cố huynh xem kìa, trăng đã lên rồi. Hay là chúng ta tìm nơi có ánh trăng sáng để trò chuyện?"
Cố Tử An nuốt trọn những lời ta chưa kịp nói vào trong nụ hôn.
Trong lúc môi hôn quấn quýt, hắn khẽ thì thầm: "Tống Thượng thư quả là có tấm lòng rộng lớn, có thể khiến bất cứ ai cũng trở thành bằng hữu tốt."
"Cố Tử An, huynh đừng có mà quá đáng như vậy! Chúng ta là đồng liêu..."
Hừ, quả đúng là "tửu sắc mê đắm lòng người", khiến con người ta mê muội đến lú lẫn.
Rất lâu sau, Cố Tử An mới dừng lại, ngón tay chai sần miết nhẹ lên môi ta, hỏi: "Tống Khuynh Từ, giờ mà nàng vẫn nói chỉ coi ta là đồng liêu ư?"
Ta nuốt nước bọt, mở mắt nhìn thẳng người trước mặt. Biết không thể trốn tránh được nữa, ta bình tĩnh nói: "Vậy ta phải làm sao đây? Bảo ta từ chức, gả cho huynh làm thê tử, từ nay mọi vui buồn đều phải thuận theo sắc mặt của huynh sao? Huynh thương ta thì ta vui mừng khôn xiết. Huynh không thương ta nữa, lại cưới thiếp thất xinh đẹp về, chẳng lẽ ta chỉ còn biết hằng đêm nhòe mi ướt gối ư?"
Ánh trăng giúp ta nhìn rõ gương mặt hắn. Ta khẽ cười, nói: "Cố Tướng quân, ta không phủ nhận huynh là người trong lòng ta. Nhưng chỉ vì vậy mà muốn giam lỏng ta trong khuôn viên gia đình, thì đó không phải điều Tống Khuynh Từ ta mong muốn."
"Khuynh Từ, ta chưa từng nghĩ sẽ giam lỏng nàng trong khuôn viên gia đình."
"Nếu ta gả cho huynh thì đó là chuyện hiển nhiên rồi."
Ánh mắt hắn dao động, nhìn ta chằm chằm, không nói nên lời.
Ta lắc đầu thở dài, ngước mắt qua vai hắn nhìn lên vầng trăng trên trời, nói: "Ta phải bôn ba vất vả biết bao mới có thể đứng chung hàng với các huynh! Ta không có lựa chọn nào khác."
Ta nói thật lòng.
Mọi người chỉ biết ta là quan lớn, chỉ trong bốn năm đã giữ chức vụ cao chót vót trong triều đình. Nhưng họ đâu biết ta đã trải qua mười năm học hành gian khổ, và ngụp lặn ra sao trong chốn quan trường hiểm ác.
Ta vô cùng may mắn khi được Tiêu Ngôn nâng đỡ thẳng đường thăng tiến, nhưng con đường ấy vẫn còn đầy sình lầy và chông gai. Ta còn trẻ, chí lớn chưa thành, không thể bỏ ngang để thành gia lập thất, trở thành một đóa hoa trong vườn nhà. Đó không phải con đường ta lựa chọn.
Vậy nên, cho dù là gả cho Cố Tử An, ta cũng không chấp nhận.