Tuý Quỳnh Chi
Chương 13: Vị khách bất ngờ
Tuý Quỳnh Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nàng mơ hồ nhớ người phụ nữ điên rồ kia sau đó chết bệnh, nhưng thằng bé kia sau này thế nào, Sở Lâm Lang lại không nhớ ra.
Nàng hỏi, Tôn thị nghĩ một lúc rồi nói: "Hài tử mất mẹ, hình như họ hàng đến đón đi thì phải. Lúc đó con còn hay chạy qua sân đó, phụ thân con mắng con cũng chẳng nghe lời!"
Sở Lâm Lang quả thật không nhớ rõ lắm. Nhưng nàng nhớ mình từng thương hại thằng bé kia mà lén đưa đồ ăn cho nó mấy lần.
Tiếc là đối phương chẳng những không cảm kích mà còn úp bát đồ ăn lên chiếc váy mới tinh đẹp đẽ mà nàng khó khăn lắm mới có. Nàng tức giận khóc òa lên, đè thằng bé xuống đất đánh cho một trận...
Nghĩ lại bây giờ, thật quá trẻ con!
Mà giờ đây, sự phẫn nộ lúc đó đã bị thời gian nghiền nát chẳng còn một chút gì, hai mẹ con trò chuyện lan man rồi lại nói sang chuyện khác.
Sở Lâm Lang sợ Sở Hoài Thắng hút thuốc xong lại đến tìm chuyện của nàng nên lén nhét tiền cho mẫu thân, tạm biệt mẫu thân rồi về trước.
Khi về đến nhà, Sở Lâm Lang nghe lão bộc quét nhà nói quan lớn đã về sớm rồi, liền vội vàng về phòng xem.
Chỉ thấy Chu Tùy An ngay cả quan phục cũng chưa thay mà đang cởi áo nằm vật trên giường.
Sở Lâm Lang chưa đến giường đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.
Nàng thay y phục thường ngày rồi bước đến, sờ trán Chu Tùy An hỏi: "Uống nhiều vậy sao, mấy nha hoàn trong phòng cũng vậy, sao lại để chàng chưa thay quan phục đã lên giường?"
Gò má trắng nõn của Chu Tùy An ửng hồng, nhíu mày hé mắt ra, lại nâng cái cằm nhọn mang chút phần trẻ con của thiếu niên, mím môi hờn dỗi: "Ta là người đã có nương tử! Cần gì người khác?"
Sở Lâm Lang cũng quen với tính cách trẻ con của Chu Tùy An khi ở riêng tư, chỉ chiều theo mà dỗ dành hắn: "Đúng đúng đúng, chàng có nương tử, nô gia đây sẽ thay y phục cho quan nhân của thiếp!"
Chu Tùy An nhìn Sở Lâm Lang cúi mắt cười nhẹ, hai gò má hồng hào, trong lòng cũng có hơi ngứa ngáy.
Tuy hắn và Lâm Lang thành thân bảy năm nhưng dung nhan của Lâm Lang không hề phai nhạt vì việc nhà bộn bề, ngược lại lại như đóa mẫu đơn đang nở rộ, còn đẹp hơn cả lúc hai người mới gặp.
Nhưng men rượu ngấm vào người, dù trong lòng nóng như lửa đốt thì thân thể vẫn mềm nhũn, hắn lười biếng nắm lấy tay Sở Lâm Lang, gối đầu lên đùi nàng, đột nhiên nhớ ra người hầu nói nàng rời nhà buổi chiều, hắn liền hỏi: "Nàng đi đâu vậy?"
Sở Lâm Lang biết chuyện phụ thân đến cũng chẳng thể giấu giếm, liền kể ra.
Chu Tùy An vừa nghe đã tỉnh rượu được hơn nửa, bật dậy ngồi thẳng, trợn mắt nói: "Ông ta sao lại đến đây!"
Nếu nói Chu đại nhân lúc nãy là con mèo lười biếng say rượu, thì bây giờ là con chuột kêu chít chít bị móng mèo đè bẹp.
Đời hắn chán ghét và sợ hãi nhất chính là vị nhạc phụ thương nhân thô tục, không biết liêm sỉ kia.
Lúc trước hắn tình cờ gặp Sở Lâm Lang, bị vẻ đẹp của nàng làm cho kinh ngạc, lại nghe hoàn cảnh thê thảm của nàng, nhất thời trái tim nhiệt huyết của tuổi trẻ bỗng nổi lên dũng khí, nóng vội đi cứu Lâm Lang sắp bị ép gả.
Nhưng mấy phần chí khí tuổi trẻ này không đủ để đối phó với sự quấy nhiễu vô lý của Sở Hoài Thắng. Khi Sở Hoài Thắng gây rối dữ dội nhất, trong lòng Chu Tùy An cũng từng nảy sinh lòng hối hận.
Giống như mẫu thân hắn từng nói, dụ dỗ nữ tử nhà lành bỏ trốn, đây là chuyện vô liêm sỉ đến mức nào! Nếu Sở gia gây chuyện, thanh danh của hắn bị hủy hoại, làm sao có thể vượt qua kỳ thi hương?
May mà Sở Lâm Lang có tài, cuối cùng cũng dẹp yên Sở gia, giữ được sự yên ổn.
Sau đó hắn một lòng gian khổ học hành, ngoài vì làm rạng rỡ gia đình, càng vì Lâm Lang từng nói, nếu hắn thi đỗ ra làm quan nơi khác thì có thể đi thật xa, không cần phải kiêng dè vị nhạc phụ này nữa.
Như vậy, động lực treo cổ lên xà nhà, chọc vào bắp đùi lại vô cớ tăng thêm vài phần.
Chu Tùy An có thành tựu như bây giờ kỳ thực nên cảm ơn nhạc phụ đại nhân đã cho hắn vô vàn động lực.
Chỉ là phiền phức vốn nên ở tận chân trời, nay đột nhiên xuất hiện trước mắt, men rượu lúc trước đều hóa thành mồ hôi lạnh tuôn ra hết.
Sở Lâm Lang thấy phản ứng của Chu Tùy An mà trong lòng hơi chua xót.
Nàng tất nhiên biết phụ thân mình gây cho phu quân nhiều rắc rối, vừa giúp hắn thay áo ngủ, vừa mở miệng an ủi: "Chúng ta thành thân bảy năm rồi, ông ấy gây rối nữa cũng vô nghĩa. Chuyện bên đó cứ để thiếp đối phó, khi ông ấy về Giang Khẩu, chàng đi tiễn một chuyến là được."
Chu Tùy An nghe xong mới thở phào nhẹ nhõm, buồn bã nói: "Ta khuyên nàng cũng ít qua lại với bên ngoại thôi. Phụ thân nàng trước nay cái gì cũng dám nói, tham lam vô độ lắm! Ta giờ bận công việc, không thể đối phó nổi!"
Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn vẻ mặt hơi bối rối của Sở Lâm Lang, cảm thấy mình nói vậy đã khiến nàng khó xử. Hắn đưa tay vỗ vỗ lưng Sở Lâm Lang, vội vàng chữa lời: "Nàng nói đúng, ta giờ không phải như A Mông nước Ngô khi xưa (*), chẳng có lý do gì phải sợ ông ta! Nếu ông ta làm khó nàng... ta sẽ đứng ra gánh vác!"
(*A Mông nước Ngô học cách giết rồng với Chi Li Ích, tiêu hết nghìn lạng vàng của nhà, ba năm thành tài nhưng không có chỗ dùng tài năng. Câu chuyện mang ý nghĩa nói một người dùng hết tiền bạc và thời gian để làm điều gì đó cuối cùng không thể phát huy, sử dụng.)
Lời này cuối cùng cũng khiến Sở Lâm Lang nở nụ cười, chỉ dỗ dành A Mông nước Ngô của nàng mau giải rượu rồi đi ngủ.
Chu Tùy An uống quá nhiều nên lại lăn mình nằm xuống, chẳng bao lâu đã ngủ say.
Chẳng mấy chốc đã đến bữa tối, Sở Lâm Lang làm sao có thể ngủ được? Nàng thấy hơi bực bội trong lòng, thừa lúc tiếng ngáy của Chu Tùy An dần lớn liền đứng dậy đi dạo trong khu vườn nhỏ bên cạnh.
Lúc này là chiều tà, mặt trời sắp lặn, gió cũng hiếm khi ấm áp đến vậy, chăm sóc hoa cỏ cũng không cảm thấy lạnh lẽo.
Căn nhà này do Sở Lâm Lang chọn mua sau khi Chu Tùy An nhậm chức. Vì tiền bạc trong tay đều đã được sắp xếp, nên tiền mua nhà không còn dư dả nhiều.
Căn nhà này ưu điểm là gọn gàng, nhưng chiều sâu không đủ rộng, hoa viên cũng chỉ bé tí như lòng bàn tay, dựng một nhà kính nhỏ (*), dùng để đặt hoa Lâm Lang chuyển từ phương Nam đến.
(*Nhà ấm (暖房 - nuǎn fáng) là một loại phòng được thiết kế đặc biệt để bảo vệ cây cối, hoa màu khỏi thời tiết lạnh giá.)
Lâm Lang thấy mặt trời sắp lặn liền dời tấm cỏ trên nhà kính, để hoa cỏ thoải mái tắm nắng chiều cuối cùng trong ngày.
Mấy cây hoa cỏ này không như nàng mà có thể thích nghi trong mọi hoàn cảnh. Thực vật sinh trưởng ở vùng nước ấm áp rất yếu ớt, chuyển đến nơi lạnh lẽo khắc nghiệt này, cũng nhờ bàn tay khéo léo chăm hoa cỏ của Lâm Lang, cộng thêm sự chăm sóc tỉ mỉ, chúng mới không héo tàn.
Nàng vào nhà kính, nhổ cỏ dại dưới gốc cây, tiện thể nghe Hạ Hà dò la tin tức từ tiểu thị của Chu Tùy An.
"Lục điện hạ nghe bản trình bày của quan lớn chúng ta trong tiệc rượu rất vui mừng, khen ngợi ngài ấy thông minh lanh lợi, là nhân tài đáng trọng dụng. Quan lớn cũng rất vui mừng nên mới uống thêm mấy chén."
Xem ra tin tức Sở Lâm Lang dò la đã có tác dụng, ít nhất cũng giúp Chu Tùy An giữ được thể diện trước mặt Lục hoàng tử, không đến nỗi gây ra tội lơ là bổn phận của mình.
Sở Lâm Lang nghe lời Hạ Hà, lại nghĩ đến vẻ đắc ý của Chu Tùy An khi nàng vừa bước vào phòng - rốt cuộc vẫn là mình đã làm hỏng bầu không khí, nhắc đến chuyện Sở Hoài Thắng đến khiến hắn mất hứng.
Nghĩ đến chuyện mẹ chồng giục nàng mau nạp thiếp cho Chu Tùy An, trong lòng Sở Lâm Lang thấy hơi bực bội.
Nhưng nàng cũng thầm tự an ủi mình, đâu còn là phu thê mới tân hôn nữa đâu, sao có nhiều tình cảm nam nữ như vậy? Thay vì mong vợ chồng tôn trọng nhau như khách, chi bằng mong lang quân thăng quan tiến chức thì còn có ích hơn.
Chu Tùy An từng nói, hắn sớm muộn gì cũng sẽ được thăng chức, rời khỏi nơi quỷ quái Liên Châu này.
Đến lúc đó mấy cây hoa cỏ của nàng cũng không cần co ro trong nhà kính chật hẹp, có thể thoải mái nở rộ dưới ánh nắng mặt trời... mà đến nơi ấm áp, biết đâu thân thể nàng cũng được điều dưỡng tốt hơn, như lời đã bói toán vậy, mọi sự sẽ trở nên tốt đẹp.
Đang nghĩ vậy thì đột nhiên phía trước có người đến báo, nói Thiếu sư Tư Đồ đại nhân của Lục điện hạ đến thăm Chu đại nhân.
Tiệc rượu vừa mới kết thúc, sao Tư Đồ Thịnh lại đuổi theo đến tận phủ đệ? Vậy chắc chắn là có chuyện không tiện nói trên bàn tiệc, nhất định phải nói riêng với nhau.
Nàng không khỏi cảm thấy bồn chồn, nghi ngờ người này đến gây chuyện rắc rối nên nàng nghĩ một lúc rồi nói với tiểu thị truyền lời: "Quan lớn còn rất say rượu, ngươi nói với Tư Đồ đại nhân hỏi xem ngày mai có tiện không?"
tiểu thị nghe xong quay người đi báo lại. Không ngờ hắn ta chưa ra khỏi vườn hoa, Tư Đồ Thịnh đã đứng ở cửa vườn hoa.
Sở Lâm Lang ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Tư Đồ Thịnh.
Người đàn ông này vẫn mặc một thân áo trắng, áo choàng đen nửa cũ nửa mới, chỉ là khí chất của hắn ta rất tốt, mặc những bộ quần áo bình thường này lại toát ra khí chất tao nhã khác biệt.
Không rõ vì sao, thật sự tưởng hắn ta sẽ là một thư sinh yếu đuối. Lúc này ánh chiều tà rọi lên đôi lông mày của Tư Đồ Thịnh, chói mắt khiến Sở Lâm Lang khó nhìn rõ vẻ mặt của hắn.
Hóa ra phủ đệ quá nhỏ bé, Tư Đồ Thịnh trong lúc chờ đợi, tùy ý rẽ một cái liền đến dưới bức tường vườn hoa, vừa vặn nghe được lời Sở Lâm Lang dặn dò tiểu thị.
Hắn ta đành bước vào gần hơn, để tiểu thị không phải nói lời từ chối khéo.
Thấy Tư Đồ Thịnh đứng ở vườn hoa với phong thái nho nhã, Sở Lâm Lang vội đứng dậy ra khỏi nhà kính, hướng về hắn mà hành lễ.
Tư Đồ Thịnh trước tiên hỏi thăm tình hình say rượu của Chu Tùy An, sau đó chậm rãi bước đến trước nhà kính, ngắm nhìn những bông hoa Sở Lâm Lang trồng.
Đi theo Lục hoàng tử làm công vụ hẳn phải bận trăm công nghìn việc, vậy mà vị Tư Đồ tiên sinh này lại có vẻ rảnh rỗi đến mức ngao du trong cái nhà kính bé tí như lòng bàn tay, đi vòng vòng mấy vòng, thong thả thưởng hoa, cứ mãi không chịu rời đi.
Sở Lâm Lang không đoán được ý đồ của hắn, lại không tiện trực tiếp đuổi khách đi nên liền hỏi: "Tư Đồ tiên sinh có muốn vào trong sảnh uống một chén trà không ạ?"
Vốn tưởng thiếu sư đại nhân sẽ từ chối, không ngờ hắn ta gật đầu vui vẻ, còn phất tay mời Sở phu nhân đi trước dẫn đường.
Vị này đã không khách sáo như thế, Sở Lâm Lang đành phải mời hắn ta vào phòng khách uống một chén trà nhạt.
Vị khách quý duỗi rộng tay áo ngồi xuống, kèm theo hơi trà nóng hổi, chính là sự lúng túng khi chủ và khách đều im lặng hồi lâu.
Sở Lâm Lang ở những trường hợp xã giao như vậy rất ít khi bối rối, nhưng đối mặt với vị thiếu sư của hoàng tử, người có dung mạo tuấn tú, nói giọng kinh thành, lại nắm được nhược điểm của nàng, Sở Lâm Lang thật sự không biết nên nói gì để phá vỡ sự im lặng.
Nghĩ đến việc hắn ta không chịu nhận lễ của mình, Sở Lâm Lang nghi ngờ hắn ta sợ để lại chứng cứ nên tự mình đến cửa lấy tiền.
Nhưng vừa mở miệng thăm dò mấy câu, Tư Đồ Thịnh đã ngắt lời: "Phu nhân chẳng phải đã giải thích rồi sao, chỉ là chuyện luyện bút viết vô thưởng vô phạt của phụ nữ thôi mà? Đã vậy, phu nhân cần gì phải hối lộ ta?... Chuyện này coi như... đã nuốt vào bụng rồi."
Cái gì mà "coi như", nàng thật sự đã nuốt vào bụng rồi đấy!
Sở Lâm Lang không ngờ hắn ta lại nhẹ nhàng bỏ qua như vậy, tất nhiên là cảm kích đến rơi lệ, biết điều không nhắc lại nữa.
Suy nghĩ một chút, Sở Lâm Lang quyết định chọn mấy chuyện phiếm vô thưởng vô phạt để vị khách quý uống một chén trà trong yên ổn, rồi xem hắn ta có tự giác rời đi không.
Nghĩ vậy, Sở Lâm Lang từ tay nha hoàn nhận lấy một đĩa bánh hạt dẻ, cười cười hỏi: "Thiếu sư phong nhã tuấn tú, không biết phu nhân tôn quý là người có phẩm chất, dung mạo thế nào, là thiên kim tiểu thư nhà ai?"
Tư Đồ Thịnh duỗi ngón tay dài, lựa trong đĩa một lúc rồi chọn một cái bánh hơi lộ nhân, hờ hững đáp lời: "Tại hạ vẫn chưa cưới vợ."
Điều này lại ngoài dự đoán của Sở Lâm Lang. Tư Đồ Thịnh sinh ra đã rất tuấn tú, tuy không phải quan to quyền lớn gì, nhưng hắn ta ở nơi phú quý như hoàng thành, so với người trên thì không bằng, so với người dưới thì đã coi là dư dả rồi, sao lại vẫn là một người độc thân?
Vốn đề tài này có thể kéo dài không dứt, có thể từ chuyện vợ con nói đến chuyện con cái, rồi từ phương pháp dạy con vô thưởng vô phạt nói đến khi Tư Đồ đại nhân uống no nước.
Nhưng Tư Đồ Thịnh chỉ nói một câu đã chặn đứng đề tài an toàn như thế.
______
Edited by Koko | Wattpad: @biggestkoko