Chương 14: Đàn gảy tai trâu

Tuý Quỳnh Chi

Chương 14: Đàn gảy tai trâu

Tuý Quỳnh Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chưa kịp để Sở Lâm Lang nghĩ ra đề tài thứ hai, Tư Đồ Thịnh đã lên tiếng trước: "Trong yến tiệc ban trưa, Chu đại nhân đã rũ bỏ vẻ ngây ngô thường ngày, trò chuyện sôi nổi với Lục điện hạ, đưa ra không ít ý kiến sâu sắc, có thể thấy những lời điện hạ nói trước đó đã khắc sâu vào lòng Chu đại nhân, chỉ mấy ngày ngắn ngủi đã có tiến bộ."
Sở Lâm Lang nghe xong trong lòng mừng thầm: Trượng phu của mình đã nỗ lực, cuối cùng cũng lấy lại được chút thể diện trước Lục hoàng tử rồi.
Sở Lâm Lang giả vờ kính sợ nói: "Hôm đó quan nhân trước mặt điện hạ ứng đáp không trôi chảy, về nhà rất hối hận, cảm thấy mình phụ lòng tin tưởng của triều đình nên liền chăm chỉ việc công, tránh để mình lại thất trách... Ngài là người được điện hạ tín nhiệm, nếu quan nhân có chỗ nào sơ suất, còn xin Tư Đồ đại nhân rộng lòng tha thứ mà nói tốt giúp trước mặt điện hạ!"
Tư Đồ Thịnh nhìn nàng, khóe miệng nở nụ cười nhạt đầy ẩn ý: "Chu đại nhân chỉ mấy ngày phấn đấu đã hơn cả mấy tháng nhậm chức ở Liên Châu, nhân tài như vậy, Lục điện hạ đương nhiên rất trọng dụng... Tại hạ mới đến đây, nhiều người và việc vẫn chưa quen thuộc lắm. Các quan viên Liên Châu lại e sợ thân phận của điện hạ, luôn rụt rè, lo lắng. Nếu tại hạ có thể thông minh lanh lợi như Chu đại nhân, biết cách linh hoạt hơn thì làm việc sẽ thuận tiện hơn."
Sở Lâm Lang suy đoán ý trong lời nói của hắn, cẩn thận cười nói: "Chuyện đó là đương nhiên, nếu đại nhân có khó khăn gì thì tìm quan nhân nhà ta là được. Chàng ấy nhất định sẽ biết gì nói nấy."
Tư Đồ Thịnh nghe lời này, nụ cười châm chọc nơi khóe miệng dường như càng rõ nét hơn.
Tiếp theo, hắn ta như thể nghiện làm thầy giáo, thậm chí coi Sở Lâm Lang như học trò mà giảng giải, bắt đầu trò chuyện với nàng, kể về mấy điển cố như Hán Đậu thái hậu và Tần Tuyên thái hậu.
Sở Lâm Lang không thích đọc điển tích cho lắm, lại không đoán được ý hắn, đương nhiên không thể tiếp lời được, đành phải mỉm cười lịch sự, không tỏ vẻ lạnh nhạt, trong lúc Tư Đồ Thịnh nói chuyện, ân cần đẩy trà bánh đến trước mặt Tư Đồ Thịnh.
Tư Đồ Thịnh đàn nửa ngày trước mặt trâu cũng mệt rồi, cuối cùng cũng kết thúc khúc nhạc cao siêu mà ít người hiểu được, chỉ nhẹ giọng nói: "Chu đại nhân đã say rượu không tỉnh được, vậy tại hạ xin cáo từ."
Sở Lâm Lang quả thực đang chờ câu này, trong lòng nàng khẽ thở phào, không nhịn được mà nói với giọng điệu vui vẻ, khách sáo: "Sao đại nhân đi nhanh vậy, không ở lại dùng bữa cơm đạm bạc?"
Đây chỉ là lời khách sáo quen thuộc, người hiểu chuyện đều sẽ không coi là thật, nào ngờ Tư Đồ đại nhân lại ngẩng đầu nhìn Sở Lâm Lang rồi chậm rãi đáp: "Nếu phu nhân đã nói vậy..."
Sở Lâm Lang nghe hắn ta dường như có ý muốn ở lại ăn cơm, nụ cười đông cứng, chỉ chăm chú nhìn môi hắn, muốn xem rốt cuộc người kinh thành vô liêm sỉ đến mức nào.
Tư Đồ Thịnh hình như rất thích thú khi nhìn vẻ mặt thay đổi của người bản địa Liên Châu, đợi sắc mặt Sở phu nhân dần tối sầm lại mới thong thả mở miệng nói tiếp: "Nếu phu nhân đã nói vậy, thịnh tình khó chối từ, đáng lẽ tại hạ nên ở lại nếm thử hương vị món ăn địa phương, nhưng tiếc là vừa rồi ở yến tiệc đã ăn quá no nên không làm phiền nữa."
Sở Lâm Lang lại thở phào nhẹ nhõm, nàng không dám khách sáo nữa, dẫn theo nha hoàn tự mình tiễn Tư Đồ đại nhân đến trước cổng phủ.
Nhưng khi vừa đi ngang qua sân, một làn gió thổi đến mang theo một mùi vị khác lạ.
Tư Đồ Thịnh không nhịn được mà nhíu mày nhìn sang – hóa ra là mấy con cá khô phơi nắng treo trên dây bên cạnh.
Đây là quản gia của Sở Lâm Lang mới mang từ quê nàng - Giang Khẩu đến.
Sở Lâm Lang thấy Tư Đồ Thịnh đột nhiên đứng im không nhúc nhích rồi nhìn chằm chằm mấy con cá khô, nàng liền sai nha hoàn lấy xuống mấy con rồi tặng Tư Đồ đại nhân nếm thử.
Nào ngờ khi nha hoàn bưng đến, Tư Đồ đại nhân ngay cả chạm vào cũng không, chỉ lùi lại mấy bước, lông mày kiếm hơi nhíu lại đến mức khó có thể nhận ra rồi mới nói: "Không cần khách sáo, cáo từ!"
Nói xong, hắn ta liền phất tay áo bỏ đi như bị chó đuổi, sải bước rời đi mà không ngoảnh đầu lại.
Tiểu cô Chu Tú Linh đi đến bên cạnh, vừa rồi từ xa nàng đã nhìn thấy gương mặt của Tư Đồ Thịnh, lúc này nàng nhìn theo bóng lưng cao lớn của nam nhân mà hỏi: "Tẩu tử, đây là ai vậy? Thật là đẹp quá!"
Sở Lâm Lang nhận lấy cá khô từ tay nha hoàn nói: "Dạy học trong hoàng cung kinh thành, sao có thể không đẹp chứ!"
Chu Tú Linh nghe xong cười khúc khích: "Sao lại vậy? Dạy học cũng phải chọn dung mạo à?"
Sở Lâm Lang cười nói: "Nếu mà dáng vẻ như Chung Quỳ (*), mắt quý nhân trong cung sao chịu nổi!"
(*Chung Quỳ (钟馗 - Zhōng Kuí) là một nhân vật trong truyền thuyết dân gian Trung Quốc. Theo truyền thuyết, ông là một học giả tài năng nhưng có dung mạo xấu xí, mắt lồi, mũi to, râu dài, trán rộng và tai to. Vì ngoại hình xấu xí của mình, ông bị hoàng đế từ chối bổ nhiệm làm quan dù đã đỗ đầu trong kỳ thi.)
Chu Tú Linh thấy có lý, không nhịn được mà tự hào nói: "Nếu vậy, huynh trưởng của muội cũng có thể vào cung làm tiên sinh hoàng gia, dung mạo của huynh ấy có vừa mắt quý nhân không nhỉ?"
Chu Tú Linh không phải nói khoác, huynh trưởng của nàng tuấn tú nho nhã, khí độ ôn nhuận như ngọc, đi đến đâu mà chẳng thu hút ánh nhìn của nữ tử?
Sở Lâm Lang biết tiểu cô vốn luôn tự hào về huynh trưởng Chu Tùy An, không nhịn được mà đùa: "Nói vậy, huynh trưởng muội thú thê còn quá sớm, không thì biết đâu chàng ấy có thể cưới được công chúa làm tẩu tử cho muội!"
Hai người nói cười một hồi, Sở Lâm Lang sai Hạ Hà mang cá xuống giao cho nhà bếp nấu ăn.
Ngửi mùi tanh cá khô còn sót lại trên ngón tay, nàng không nhịn được nghĩ đến vẻ mặt chán ghét của Tư Đồ Thịnh lúc nãy khi ngửi mùi này.
Cá khô tuy mùi vị thơm ngon nhưng người ghét món này cũng rất nhiều. Không biết tại sao, dáng vẻ của Tư Đồ Thịnh lúc nãy lại có vẻ quen mắt, nhưng người đó là ai? Sở Lâm Lang nhất thời lại không nhớ ra.
Nàng đang định quay người về sân, thì nghe thấy tiếng nói chuyện từ phòng bên cạnh.
Hóa ra là tiểu thị thân cận của Chu Tùy An là Mãn Phúc đang đứng ở cửa phòng cùng lão bộc đốt lửa sưởi ấm.
Thấy Tư Đồ Thịnh đi rồi, hắn ta liền lầm bầm trò chuyện: "Lúc trưa chính vị Tư Đồ đại nhân này là người khuyên rượu hăng nhất, rót cho đại nhân chúng ta say khướt, lại còn đuổi theo đến tận nhà, chẳng lẽ là chưa uống đủ tận hứng?"
Người nói vô tình, kẻ nghe hữu ý. Sở Lâm Lang nghe lời này trong lòng hơi chững lại, nàng vẫy tay gọi Mãn Phúc đến, hỏi kỹ về cuộc trò chuyện giữa Chu Tùy An và Tư Đồ Thịnh trong tiệc rượu.
Mãn Phúc luôn đứng sau lưng Chu Tùy An, đương nhiên là nhớ rõ, liền nhắc lại từng chi tiết.
Sở Lâm Lang nghe mấy câu liền lập tức hiểu ra. Phu quân quá sơ ý, mấy chén rượu vào bụng liền để lộ bí mật, trước mặt Tư Đồ Thịnh đã để lộ rằng những việc dân tình chàng biết đều là nhờ công lao của nương tử nhà mình.
Sở Lâm Lang biết Chu Tùy An tửu lượng không tốt, nhưng không ngờ trước mặt người kinh thành mà chàng cũng không để ý như vậy.
Lại nghĩ đến lần đến thăm đột xuất của Tư Đồ Thịnh, cuối cùng nàng cũng hiểu ra ý đồ trong đó – hắn ta đâu phải đến thăm quan nhân đang say khướt, rõ ràng là đến để cảnh cáo mình!
Nghĩ vậy, Sở Lâm Lang lại toát mồ hôi lạnh, về phòng cũng đứng ngồi không yên, dứt khoát đến lật sách trên giá sách của Chu Tùy An.
Chu Tùy An nửa đêm tỉnh rượu, thấy nương tử nhà mình đang ngồi bên bàn cầm đèn đọc sách, liền hỏi nàng đang làm gì?
Sở Lâm Lang tuy biết chữ nhưng đọc lâu mắt cũng thấy chua xót, nhiều câu cũng rất khó hiểu. Nàng lật nửa ngày cũng không tìm ra, đang lúc đau đầu.
Nàng đành hỏi Chu Tùy An, Hán Đậu thái hậu, Tần Tuyên thái hậu gì đó đều là những nhân vật như thế nào.
Chu Tùy An nhíu mày: "Hỏi mấy phụ nhân lộng quyền này làm gì?"
Sở Lâm Lang nghe một lúc cuối cùng cũng hiểu ra, hóa ra những người này ngoài việc đều là góa phụ, họ còn đều là những nữ tử nắm quyền can thiệp chính sự!
Chẳng lẽ Tư Đồ đã đoán ra nguồn gốc tờ sổ sách giả của nàng, nên cảnh cáo nàng để nàng biết kiềm chế, ngàn vạn lần đừng buông rèm chấp chính, can thiệp vào chính sự của phu quân, không thì coi chừng sẽ thành góa phụ?
Nghĩ vậy, Sở Lâm Lang càng nghĩ càng thấy rất có lý.
Nhưng việc sẵn lòng cảnh cáo vẫn tốt, chứng tỏ ấn tượng của Lục điện hạ với phu quân không tệ, ít nhất vẫn cần thiếu sư ra mặt cứu vãn tình hình.
Nàng quả thật không nên dạy phu quân làm quan, cùng lắm về sau cố gắng tránh hiềm nghi một chút là được.
Chu Tùy An không hiểu ra sao, lại muốn hỏi là chuyện gì. Sở Lâm Lang biết tính Chu Tùy An, cũng không muốn dọa hắn, chỉ nói dối là mình uống trà nghe giảng sách nên tò mò muốn tra cứu một chút.
Nhưng Sở Lâm Lang cũng nhắc nhở Chu Tùy An, đối với vị Tư Đồ đại nhân kia phải biết gì nói nấy, hơi hạ mình phục vụ. Dù sao người ta là người được Lục hoàng tử tín nhiệm, không thể đắc tội.
Nhưng Chu Tùy An lại khinh thường hừ lạnh: "Hắn ta chỉ là một thiếu sư trong cung, cũng không có chức quan, ta tuy kính trọng học thức phi phàm của hắn, nhưng cũng không cần đối đãi hắn như quan trên. Ngay cả Lục hoàng tử, sao có thể không dùng quan lại mà lại lấy thiếu sư còn trẻ tuổi kia làm quân sư? Đây không phải là dùng người thân cận, làm loạn lễ pháp sao?"
Sở Lâm Lang bất đắc dĩ lắc đầu: "Đừng nói người ta là thiếu sư đường đường chính chính, cho dù là thái giám bên cạnh Lục điện hạ, chàng cũng phải cung kính một chút. Đó là phép đối nhân xử thế! Không thua kém gì học vấn trong sách đâu!"
Chu Tùy An lười tranh luận với phụ nhân. Sở thị biết gì gọi là khí tiết quân tử? Nàng xuất thân từ gia đình buôn muối, chỉ quen nịnh bợ đủ loại quan viên nhỏ.
Giờ đây, hắn đầy lòng hoài bão tiến thân trên con đường làm quan, lại thêm nỗi lo về nhạc phụ từ Liên Châu, nên cũng thiếu hứng thú trò chuyện với thê tử.
Nhưng Tư Đồ Thịnh đã tự mình đến thăm, hắn định sáng mai đến nha môn sớm một chút hỏi thăm, xem Lục điện hạ có sai bảo gì không.
Tệ nạn và án cũ ở Liên Châu phức tạp chồng chất, vốn dĩ huyện bên cạnh còn rắc rối hơn nhiều, ban đầu tưởng nơi này cũng sẽ như huyện kia, đầu người rơi đầy đất.
Nhưng Lục điện hạ dường như bị dọa bởi mấy tên vô lại đến hành thích. Đến Liên Châu rồi thì tốc độ ra tay cũng chậm lại. Mấy ngày nay cũng chỉ gọi người từ các nha môn đến để hỏi chuyện rồi lần lượt ghi chép.
Nhưng hỏi một hồi, các vị đại nhân mới suy ra điều bất thường. Lục hoàng tử này rõ ràng đang lật lại án cũ, tra xét nhiều vụ án sắp bị người ta lãng quên, ngay cả một số án cũ mười năm, hai mươi năm trước cũng bị lật ra.
Mấy vụ án này đã qua bao lâu rồi? Tại sao Lục điện hạ lại đào bới mấy thứ cũ rích, vụn vặt này?
Hơn nữa Liên Châu đã thay mấy nhiệm kỳ quan viên, ai còn nhớ được mấy chuyện cũ rích này chứ?
Kỳ thực ngay cả bản thân Lục hoàng tử cũng không rõ lắm tại sao mình lại tra xét những chuyện này.
Khi ngâm mình trong hồ nước nóng bốc hơi giữa núi, cùng với trà tuyết tùng, Lưu Lăng không nhịn được mà hỏi Tư Đồ Thịnh: "Tiên sinh, chúng ta tra nhiều án cũ như vậy để làm gì?"
Tư Đồ Thịnh ngồi bên bàn trà, đang dùng nước trà sôi rót lên núi trà. Nghe Lục hoàng tử hỏi vậy, hắn ta chậm rãi mở miệng: "Liên Châu từ xưa đã là nơi vận chuyển lương thực trọng yếu, cũng là nơi tham ô nghiêm trọng nhất. Quan viên nơi đây không giống nơi khác, nhiều người có liên hệ mật thiết với Binh Tư. Hoàng thượng tuy sủng ái điện hạ nhưng không thể không thận trọng, tránh để điện hạ dính líu quá sâu, về kinh không thể giao phó trọng trách. Cho nên tra án mới không bằng tra án cũ, tiện thể cũng sắp xếp lại tình hình thay đổi quan viên Liên Châu những năm qua để trong lòng nắm rõ."
Lục hoàng tử cảm thấy có lý, trên con đường này, hắn ta thực sự càng lúc càng nhát gan.
Liên Châu này là vũng nước sâu nhất, còn toàn là người của thúc phụ Thái Vương, thúc phụ quyền cao chức trọng, ngay cả phụ hoàng cũng phải nể mặt ba phần, nếu thật sự xảy ra xung đột, chỉ sợ phụ hoàng cũng chưa chắc chịu bảo vệ hắn ta.
Tra xét mấy vụ án cũ vô thưởng vô phạt này, quả thực là đạo lý khôn ngoan để giữ thái bình.
______
Edited by Koko | Wattpad: @biggestkoko