28. Chương 28: Bàn chuyện mua bán

Tuý Quỳnh Chi

Chương 28: Bàn chuyện mua bán

Tuý Quỳnh Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Tùy An nuốt nước bọt hai lần, dù muốn mắng nàng ăn nói thô tục, nhưng cuối cùng dưới ánh mắt đầy áp lực của Sở Lâm Lang, hắn vẫn rầu rĩ gật đầu.
Tuy nhiên, hắn vẫn muốn giải thích một chút: "Chỉ một lần thôi, lần đó ta say rượu quá, mà Tạ tiểu thư nàng ấy... nàng ấy lại chủ động ôm ấp ta, ta nhất thời không kìm lòng được... nên..."
Nói đến đây, Chu Tùy An nắm chặt vai Sở Lâm Lang, nghẹn ngào nói: "Lâm Lang, lần này nàng nhất định phải nghĩ cách cứu ta!"
Sở Lâm Lang cũng không hiểu vì sao mình phải nghe những điều này, nhưng nàng vẫn có thể lạnh lùng bình tĩnh hỏi: "Cứu chàng cái gì? Chàng suy thận, trên giường nàng ta không làm được việc?"
Chu Tùy An hoàn toàn không để ý đến lời châm biếm của Lâm Lang, chỉ vội vàng nói: "Ngay sau khi các nàng vào Kinh, Tạ nhị tiểu thư sai nha hoàn truyền lời cho ta, nói... nói nàng ấy vẫn chưa có kinh nguyệt, có lẽ là đã có thai rồi! Nàng nói ta phải làm sao bây giờ?"
Sở Lâm Lang bật cười, xem ra đúng là nàng đã cản trở việc nối dõi tông đường nhà họ Chu, ngoài nàng ra, phu quân của nàng ta quả nhiên có thể gieo mầm khắp nơi!
Nàng chỉ chết lặng rồi tiếp tục hỏi: "Tạ nhị tiểu thư có ý gì? Để chàng giúp nàng ta tìm một thầy thuốc phá thai, che giấu chuyện ô nhục này?"
Mấy ngày nay Chu Tùy An cũng bị Tạ Du Nhiên dồn đến đường cùng. Trong mắt hắn, đây thực sự là chuyện lỡ lầm khi say rượu.
Chu Tùy An tỉnh rượu cũng biết mình đã gây ra họa lớn. Phải biết rằng Tạ nhị tiểu thư này đang bàn chuyện cưới gả với công tử nhà họ Vương, dây dưa với hắn làm gì chứ?
Nhưng không ngờ Tạ Du Nhiên từ ngày đó lại quấn lấy hắn, theo dõi hắn còn chặt hơn cả chính thê là Sở Lâm Lang đây, ngay cả túi thơm nàng ta tự tay làm hắn cũng phải luôn mang theo, càng không cho phép hắn cùng phòng với thê thiếp.
Chu Tùy An bị nàng ta nắm được điểm yếu, ép đến đường cùng, ngày ngày đều ăn ngủ không yên, giờ cuối cùng cũng có người để cùng bàn bạc.
Hắn ngẩng đầu nhìn Sở Lâm Lang, nghiến răng nói: "Nàng ta... nàng ta hy vọng ta sẽ đi gặp cha nàng ta, cầu hôn với nhà họ Tạ..."
Sở Lâm Lang nghe xong, trước tiên là cười khẽ, sau đó tiếng cười ngày càng to.
Tiếng cười đột ngột này khiến Chu Tùy An sởn gai ốc, hắn không khỏi hoảng sợ ngẩng mắt nhìn vợ mình.
Sở Lâm Lang cười đủ rồi, vẻ mặt lại lạnh như băng, nàng lạnh lùng nói: "Nàng ta là tiểu thư khuê các có quy củ ở Kinh thành, không phải góa phụ nhà quan ở làng nhỏ nào. Nàng ta để chàng cầu hôn, là định đến nhà ta làm thiếp sao?"
Chu Tùy An lúc này bí lý, cũng không dám ngẩng đầu lên, chỉ có thể nói khẽ: "Nàng ta... nàng ta nói, nếu làm thiếp, thì đừng nói nhà họ Tạ, ngay cả Lục điện hạ cũng sẽ không đồng ý."
"Cho nên, ý của nàng ta là muốn đến nhà họ Chu làm thê, còn ta, chính thất không con cái này thì phải nhường chỗ cho tiểu thư nhà họ Tạ phải không?" Sở Lâm Lang lại một lần nữa lạnh lùng hỏi.
Những lời này, chính Chu Tùy An cũng khó mở miệng. Nhưng chuyện trong nhà, hắn vẫn luôn dựa vào Sở Lâm Lang.
Nàng vốn luôn yêu thương hắn, nhất định sẽ thay hắn nghĩ cách làm sao cho chu toàn.
Chỉ cần Sở Lâm Lang nghĩ cách, nhất định có thể thuyết phục được Tạ Du Nhiên bướng bỉnh, hoặc là nàng hiền đức coi trọng huyết mạch nhà họ Chu, giống như trong ca kịch, cam lòng nhường cho người hiền thục, tự nguyện làm thiếp, giúp người ta có một kết cục tốt đẹp.
Sở Lâm Lang nhìn người chồng từng yêu quý ngày xưa lại nhìn mình đầy hy vọng, nàng không nhịn được nữa, giơ tay tát Chu Tùy An một cái thật mạnh!
Lần này nàng dùng hết sức lực, tát đến nỗi mặt Chu Tùy An méo xệch. Hắn vừa kinh ngạc vừa tức giận vô cùng, che mặt nói: "Nàng... sao dám đánh ta?"
Sở Lâm Lang nhìn người đàn ông hoàn toàn xa lạ trước mặt, cười đến chảy nước mắt: "Người khác không biết nỗi khổ của ta, nhưng Chu Tùy An chàng chẳng lẽ không biết sao? Sở Lâm Lang ta kiếp này thà làm nô tỳ cũng tuyệt không làm thiếp! Nhưng chàng... lại dồn ta vào hoàn cảnh này, Chu Tùy An, chàng có cảm thấy mình đối xử tệ bạc với ta hay không?"
Chu Tùy An cũng có điểm hổ thẹn, thấy Sở Lâm Lang nổi giận lôi đình, hắn cũng không giữ được vẻ quân tử nữa, chỉ che mặt, buồn bã bất đắc dĩ nói: "Vậy ta phải làm sao? Nàng cũng muốn ép chết ta sao?"
Đầu óc Sở Lâm Lang lúc này rất rối bời, nàng không muốn nói chuyện với người đàn ông này nữa, chỉ bỏ mặc hắn rồi đẩy cửa lớn, bước nhanh đến một gian phòng khác nghỉ ngơi.
Hạ Hà và Đông Tuyết cũng vội vã theo sau, sau khi kết hôn với Chu đại quan nhân lâu như vậy, họ chưa từng thấy đại nương tử tức giận đến mức đó.
Vẫn luôn là đại quan nhân nổi nóng rồi làm ầm ĩ, đại nương tử theo sau kiên nhẫn dỗ dành.
Vừa rồi họ đứng ngoài cửa, chỉ nghe loáng thoáng được vài câu, còn có một tiếng tát vang dội.
Họ nhất thời cũng không tiện khuyên can, chỉ là để đại nương tử nguôi giận, không nên làm ầm ĩ như vậy.
Nhưng Sở Lâm Lang biết mình không phải người phụ nữ ghen tuông, khó chịu. Nàng bị Chu Tùy An tổn thương sâu sắc, cũng lần nữa bị dồn vào bước đường cùng của số phận.
Cảm giác tuyệt vọng này giống như lại quay về một đêm năm xưa, nàng suýt bị người ta ép lên kiệu hoa.
Nỗi đau khổ, tuyệt vọng và phẫn nộ đến mức muốn chết cùng đó, vốn tưởng kiếp này sẽ không còn trải qua nữa, nhưng giờ nàng lại nhớ lại rõ ràng, những cảm xúc ấy như chạy loạn khắp cơ thể nàng.
Nằm trong gian phòng một lúc, Sở Lâm Lang xoay người ngồi dậy, mở cửa sổ ra.
Lúc này đã là cuối mùa thu, hoa cúc trong sân héo tàn trên cành, không còn thấy màu xanh.
Mà con đường phía trước của nàng cũng sắp bước vào con đường phủ tuyết của mùa đông, không có lối lui, chỉ có thể một mình tiến bước...
Đến hôm sau, Chu Tùy An uể oải thức dậy rồi đi làm.
Hắn không lo Sở Lâm Lang sẽ mặc kệ rồi đi gây sự với nhà họ Tạ. Dù sao Sở Lâm Lang vẫn luôn coi trọng tương lai của hắn.
Chỉ là Tạ nhị tiểu thư cũng gửi tối hậu thư cho hắn, nếu hắn không chịu nói rõ với gia đình, nàng ta sẽ tự đi nói chuyện với Sở Lâm Lang.
Hai nữ tử này đều là dạng người không dễ chọc giận, về phần còn có thể nói ra cái gì, Chu Tùy An không muốn nghĩ đến nữa.
Giờ Sở Lâm Lang tự mình nhìn thấu rồi làm rõ tất cả, hắn lại thầm thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng thì có thể không cần bận tâm nữa.
Chuyện còn lại chỉ có thể nghe theo ý trời, mặc họ tranh giành đi thôi!
Quả nhiên như Chu Tùy An dự đoán, ngay sau khi hắn nói rõ chuyện này với Tạ nhị tiểu thư, Sở Lâm Lang liền nhận được thiệp mời của Tạ Du Nhiên mời nàng đến quán rượu Vọng Hồ ở ngoại ô phía tây thành một chuyến.
Sở Lâm Lang nhận tờ thiệp xem qua, không lập tức đồng ý mà nói với nha hoàn truyền lời, hôm nay nàng không rảnh, nếu Tạ tiểu thư có thể đợi, năm ngày sau hãy đến quán rượu.
Người có thai không phải nàng, nàng chẳng việc gì phải vội.
Sau khi hồi đáp Tạ tiểu thư như vậy xong, Sở Lâm Lang lại sai người nhắn với đại tỷ, hỏi nàng có rảnh không, đi cùng mình đi dạo quanh Kinh thành.
Sở Kim Ngân tất nhiên là rảnh, liền cùng Sở Lâm Lang ngồi xe ngựa đi dạo phố, uống trà.
Dạo một hồi, Sở Kim Ngân phát hiện muội muội nhìn toàn là mấy cửa hàng sắp sang tên, nàng liền cười rồi hỏi: "Sao vậy? Muội muội muốn mua tài sản ở Kinh thành?"
Sở Lâm Lang cười đáp: "Chỉ xem thôi, giờ ta túng thiếu, không có tiền mua, hơn nữa ta nghe nói mua cửa hàng ở Kinh thành cũng chẳng dễ."
Sở Kim Ngân nghe muội muội nói túng thiếu có hơi ngại ngùng.
Dù sao muội muội vừa cho mình vay một số tiền lớn: "Đúng vậy, cửa hàng mặt phố Kinh thành nào mà chẳng hái ra tiền mỗi ngày? Ai cũng sẽ không vô cớ sang nhượng, hơn nữa mấy cửa hàng này thường đều lưu chuyển giữa nội viện các phủ ở Kinh thành, phần lớn không lọt ra dân gian được... Lâm Lang, nếu muội cần tiền gấp, cho tỷ vay ít đi cũng được, số còn lại tỷ sẽ nghĩ cách khác."
Nàng nghi ngờ tam muội nói vậy là đang muốn rút lui, chỉ có thể ngập ngừng cầu xin.
Sở Lâm Lang biết đại tỷ hiểu lầm, chỉ lắc đầu cười: "Ta đã đồng ý rồi, lẽ nào lại nuốt lời? Tiền cho tỷ vay ta cũng tạm thời chưa cần dùng đến."
Nghe Lâm Lang nói vậy, Sở Kim Ngân mới thở phào nhẹ nhõm, thời gian còn lại, nàng liền nói với muội muội về việc làm ăn mà tỷ phu nàng đang kinh doanh.
Sở Lâm Lang tuy nghe nhưng ánh mắt luôn vô thức nhìn về phía xa, rõ ràng là vẻ có chuyện phải suy nghĩ.
Sở Kim Ngân nhìn gương mặt nàng thầm thở dài. Nàng mờ mịt đoán được Sở Lâm Lang đang phiền lòng vì điều gì, nhưng cũng không biết khuyên nhủ thế nào.
Chỉ mong em rể đừng quên gốc gác, đừng giống như nhị em rể, bay cao rồi lại khinh thường chính thất.
Cứ thế qua lại hai ngày, Sở Lâm Lang đều đi sớm về muộn, Chu Tùy An có ý muốn nói chuyện với nàng nhưng tiếc là Sở Lâm Lang không cho hắn cơ hội, chỉ tránh mặt hắn.
Đến ngày thứ năm, Sở Lâm Lang dậy sớm, nhưng sau khi rửa mặt chải tóc xong, nàng không vội ra cửa, chỉ sai Hạ Hà mang một đĩa hạt dưa đến rồi thong thả bóc ăn.
Mãi đến gần đến giờ, nàng mới chậm rãi đi ra cửa, muộn hơn nửa canh giờ so với giờ hẹn mới đến quán rượu.
Khi đến quán rượu, Tạ Du Nhiên ngồi trong phòng riêng trên ghế thanh nhã sớm đã đợi đến mức mặt mày căng thẳng, lòng dạ bồn chồn.
Vì hồi nhỏ cha mẹ có lỗi với nàng nên sau khi đón nàng vào phủ, cũng cố gắng bù đắp, nuông chiều đến mức làm hư tính tình nàng, nàng ta luôn cảm thấy trời đất, cha, mẹ đều thiếu nợ nàng.
Đến khi thấy Sở Lâm Lang cũng vậy, tâm tư vốn có chút áy náy của nàng ta cũng tan biến sạch sẽ, không khách khí nói thẳng luôn: "Sở phu nhân, ngươi đến muộn rồi!"
Sở Lâm Lang tháo khăn che mặt bằng sa, rất thản nhiên ngồi xuống bên bàn, giọng nhàn nhạt nói: "Tạ nhị tiểu thư đến đây cũng không phải để ăn món nóng, uống rượu nhạt, đến sớm hay đến muộn đều như nhau cả."
Tạ Du Nhiên nghe Chu Tùy An nói, Sở thị đã biết chuyện riêng tư của hai người, nàng cũng tưởng tượng ra cảnh Sở thị sẽ khóc lóc mắng chửi nàng.
Nhưng nàng chỉ không ngờ, một con gái thứ của nhà thương nhân có xuất thân thấp kém như vậy, nghe tin phu quân thương yêu lén lút tư thông với người khác lại là thái độ bình tĩnh, ung dung, không chút nóng giận.
Điều này khiến Tạ Du Nhiên hơi bất ngờ, vô thức nàng ta cũng hạ bớt cơn giận xuống một chút, mím môi nói: "Tùy An đều nói với ngươi rồi chứ gì? Hai ta hôm đó say rượu mà phạm sai lầm lớn, nhưng trước đó cũng là tri âm tri kỷ, tình cảm không thể kìm nén. Sự việc đã đến nước này, vì tương lai và danh dự của Tùy An, xin phu nhân người rộng lòng tha thứ, thành toàn cho chúng ta."
Tạ Du Nhiên sớm đã hỏi thăm rõ ràng, Sở thị này xuất thân thấp kém, không có nhà mẹ đẻ hùng mạnh để dựa dẫm. Năm đó nàng có thể gả cho Chu Tùy An cũng không có hôn ước mai mối, không hợp lễ nghi.
Chỉ cần Sở Lâm Lang biết điều, giúp chuyện này qua đi êm đẹp thì có thể lấy cớ hai người họ lúc đầu không có mai mối, kết hôn, chỉ coi cuộc hôn nhân trước đó là vô hiệu.
Lại lấy đó làm lý do mà nhường lại vị trí chính thất, như vậy Chu Tùy An mới có thể có lời giải thích chính đáng trước mặt hai vị trưởng bối nhà họ Tạ.
Đến lúc đó đã là việc đã rồi, cha nàng cũng sẽ không ép nàng gả cho tên công tử nhà họ Vương kia được nữa.
Tạ Du Nhiên giờ đã quyết tâm gả cho Chu Tùy An. Tuy gia thế Chu Tùy An không bằng địa vị cao của nhà họ Vương, nhưng hắn ta khuôn mặt tuấn tú như ngọc, tính tình ôn hòa, lại có chí tiến thủ, gia cảnh khá giả thịnh vượng, rất hợp ý Tạ Du Nhiên.
Người đàn ông à, nếu không thành hôn, ai mà biết phẩm chất của họ? Giống như cha nàng, một lão tướng quân thô lỗ, nói chuyện với mẹ nàng luôn trợn mắt quát tháo, không hề có chút thương yêu, trong nhà tuy không nhiều thiếp nhưng cũng có ba người.
Nhưng Chu Tùy An kết hôn gần tám năm, phủ đệ vẫn rất yên ổn, chỉ có một thiếp thất là do mẹ chồng ép hắn ta cưới.
Nàng thấy Chu Tùy An yêu thương tôn trọng Sở thị đến mức nào. Mẹ chồng còn sống mà Sở thị xuất thân thấp kém còn có thể làm chủ trong nhà, có thể thấy gia phong nhà họ Chu phóng khoáng, làm con dâu nhà ấy chắc chắn sẽ thoải mái biết bao.
Chu lang đã trải qua hôn nhân, càng chứng minh hắn ta tuyệt đối là người đàn ông có thể khiến phụ nữ đặt lòng tin.
Sở thị xuất thân thấp kém, nhà họ Chu còn đối đãi nàng không tệ, mà mình xuất thân từ gia đình quyền quý, lại là đích nữ, sau này vào cửa, nhà họ Chu càng phải cung phụng nàng.
Tỷ tỷ trở thành chính thê của hoàng tử thì sao? Nghe nói lúc tỷ mới thành thân, vừa khéo Lục hoàng tử đi kiểm tra sổ sách của Thái Vương.
Kết quả mẹ của Tứ hoàng tử, tức Tĩnh phi nương nương lúc đó còn chưa bị đày vào lãnh cung, tiện thể tìm cớ, liền bắt tỷ tỷ quỳ phạt trước điện hạ, suýt nữa bị phơi nắng đến ngất xỉu.
Cho nên nhà vương hầu cái gì chứ! Nhà họ Chu so với mấy gia đình quyền quý không chịu sự quản giáo, khống chế của mẹ chồng độc ác còn tốt hơn nhiều.
Tạ Du Nhiên tự cho rằng dù xuất thân, học thức hay dung mạo đều hơn Sở thị cả trăm lần, gả qua tự nhiên sẽ có thể nắm giữ được Chu Tùy An.
Chu Tùy An đang được Lục điện hạ trọng dụng, hắn đã vào Bộ Hộ làm việc, nếu cha và chồng của tỷ chịu tiếp tục đề bạt hắn ta, tương lai của hắn sẽ là vô hạn.
Chỉ cần Sở Lâm Lang chịu thành toàn, trong mắt Tạ Du Nhiên mọi thứ đều là lẽ đương nhiên, chuyện xấu lớn đến đâu cũng có thể che giấu được.
Người nàng chọn tốt hơn cha chọn rất nhiều, sự việc đã đến nước này, nàng cũng không hối hận. Đợi nàng gả qua, đối xử tốt với Sở thị và tiểu thiếp kia là được.
Sở Lâm Lang nghe Tạ Du Nhiên nói lời như thể đó là lẽ đương nhiên vậy cũng không lấy làm lạ: Một tiểu thư khuê các, lại có thể tư thông với người đã có vợ dưới sự bảo bọc của tỷ phu. Lá gan và lòng liêm sỉ ít nhiều có chút ngược nhau.
Nên nàng chỉ cười, thong thả nói: "Nếu ta không nhường thì sao?"
Nghe nàng nói vậy, Tạ Du Nhiên cũng chẳng suy nghĩ gì nữa, nàng ta thở dài nói: "Ngươi kề cận Tùy An bao nhiêu năm khổ cực, ta cũng biết ngươi trong lòng không cam tâm. Nhưng ngươi có gây chuyện thì được lợi lộc gì? Cho dù Tùy An vì thiếu đức hạnh mà bị giáng chức về quê, chàng ấy sẽ tha thứ cho ngươi sao? Đến lúc đó ngươi chẳng phải vì hại tương lai của phu quân, rơi vào cảnh bị bỏ rơi sao?... Nghe nói cha, huynh trưởng đều không dung thứ cho ngươi, đến lúc đó, một mình ngươi cô đơn, khổ sở, lẻ loi, không nơi nương tựa, thì sẽ sống ra sao?"
Sở Lâm Lang biết, chuyện về cha và huynh trưởng nàng hẳn là Chu Tùy An nói cho vị Tạ nhị tiểu thư này?
Vết sẹo trong lòng nàng bị người thân thiết nhất trước kia phản bội liền trở thành lưỡi dao để người khác chĩa vào cổ họng nàng.
Sau khi nghe chuyện dan díu giữa Chu Tùy An và Tạ Du Nhiên, Sở Lâm Lang đã tưởng tượng ra đủ mọi khả năng, nhưng vẫn không ngờ, nàng sẽ nghe những lời uy hiếp như vậy từ miệng Tạ Du Nhiên.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, không có ai dễ bắt nạt hơn người phụ nữ ngoại lai lại còn lấy chồng xa.
Người sáng suốt đều hiểu rõ, cho dù Sở Lâm Lang có làm ầm ĩ rồi làm chuyện xấu hổ, hay âm thầm báo cho gia trưởng nhà họ Tạ, hoặc cầu cứu trưởng lão ở quê nhà, cuối cùng người chịu thiệt thòi vẫn là nàng, con gái thứ xuất thân nhà thương nhân không nơi nương tựa, không con cái này.
Trong vụ bê bối này, ai cũng có thể được bao che, nhưng ai lại có thể che chở, quan tâm đến nàng?
Là chồng phong lưu yếu đuối? Là mẹ chồng khinh thường, coi rẻ nàng? Hay là nhà họ Tạ có Lục điện hạ chống lưng?
... Dù thế nào, trước mặt lợi ích, họ nhất định phải quan tâm đến lợi ích của mình trước, bảo toàn danh dự của mình.
Nhưng cho dù vậy, Sở Lâm Lang cũng không muốn để Tạ Du Nhiên quá đắc ý.
Ngay khi Tạ Du Nhiên còn định nói gì đó, Sở Lâm Lang đặt chén trà trong tay xuống, thong thả đứng dậy, bước đến gần Tạ nhị tiểu thư rồi đột nhiên giật lấy búi tóc của nàng, đặt cái kéo nhỏ giấu sẵn trong tay áo vào cổ Tạ Du Nhiên.
Nàng đứng dậy quá chậm, động tác lại rất ung dung, không có dấu hiệu muốn liều mạng với người ta, ngay cả hai nha hoàn Hạ Hà và Đông Tuyết cũng ngây người, huống chi là Tạ Du Nhiên và nha hoàn của nàng ta!
Nha hoàn kia vừa kêu lên vài tiếng đã bị Đông Tuyết phản ứng kịp thời, nhanh tay lẹ mắt, bóp cổ nha hoàn kia bịt miệng lại.
Tạ Du Nhiên muốn kêu, nhưng lại sợ gọi người đến, chỉ có thể run giọng nói: "Ngươi... muốn làm gì?"
Sức tay Sở Lâm Lang vốn lớn, kéo Tạ nhị tiểu thư như nhấc bao muối, mũi kéo sắc bén kia cũng không chút khách sáo mà đâm vào làn da mềm mại.
Nàng hơi cười, cúi người sát tai Tạ nhị tiểu thư nói: "Tạ tiểu thư, những gì ngươi nói vừa rồi đều là quy củ của người sống, nhưng ngươi có từng nghĩ chưa, nếu người ta bị ngươi ép đến mức không muốn sống thì sẽ làm thế nào?"
Tạ Du Nhiên không dám động, chỉ cảm thấy cổ đau nhức, lực đạo kia hoàn toàn không giống như đang dọa nàng ta.
Sở Lâm Lang xoay cổ tay cầm kéo, giọng vẫn dịu dàng: "Nếu là một người tuyệt vọng đến chết thì còn quan tâm đến tương lai của ai? Dù liều mạng cũng phải trút hết hơi thở độc ác, kéo theo đôi cẩu nam nữ làm nhục mình xuống âm phủ chôn cùng! Cái kéo này của ta mài suốt cả đêm, ngươi nói cắt chỗ nào của người thì tốt? Là cắt gương mặt quyến rũ người của con hồ ly, hay là mổ bụng, treo đứa con tội lỗi của nó lên đầu thành?"
Nếu nói trước đó Tạ Du Nhiên còn tưởng Sở Lâm Lang có lẽ chỉ là đang dọa người, lúc này nàng ta đã bị lời lẽ âm trầm rùng rợn của nàng dọa đến đôi mắt đỏ hoe, không còn thấy dáng vẻ hung hăng, ép nàng nhường vị trí như lúc nãy nữa.
"Sở... Sở phu nhân, ta vừa rồi nói sai rồi, mọi chuyện có thể thương lượng tử tế, cần gì phải lưỡng bại câu thương như vậy? Ngươi không phải còn có con gái sao? Nếu đứa nhỏ có mẹ phạm tội giết người, sau này làm sao gả chồng được?"
Xem ra Tạ Du Nhiên không biết, Uyên nhi không phải con ruột của Sở Lâm Lang mà là con riêng nhận nuôi từ bên ngoài về.
Chu đại nhân giữ kín miệng thật, lấy chuyện xấu của cha, huynh trưởng của vợ xuất thân nhà buôn muối ra nói, lại che giấu kín kẽ chuyện xấu thất đức trước hôn nhân của mình!
Sở Lâm Lang cuối cùng cũng bị chọc cười.
Nhưng nàng không định vạch trần bí mật này của Chu đại nhân, mấy niềm vui bất ngờ nhỏ này cứ để Tạ nhị tiểu thư sau này từ từ tiêu hóa.
Sau khi xác định đã dọa đến mức này, Tạ tiểu thư hẳn không còn ý định giữ nàng làm thiếp nữa, nàng cuối cùng cũng từ từ dời kéo ra, vỗ vỗ lên gò má đang khóc lóc run rẩy của Tạ tiểu thư rồi nói: "Chỉ là đùa một chút thôi mà, khóc cái gì? Đừng để động thai!"
Tạ Du Nhiên không nghĩ Sở Lâm Lang đang nói đùa.
Bởi vì khi Sở Lâm Lang xoay người ngồi xuống, tiện tay cầm cái kéo đâm mạnh xuống mặt bàn, mũi kéo cắm xuống.
Đó thật sự là cái kéo đã mài cả đêm, cắm sâu vào thớ gỗ!
Sở Lâm Lang hồi nhỏ thấy bọn bá vương bến tàu thu tiền bảo kê chính là tư thế giang hồ như thế này.
Lúc đó nàng thấy rất oai phong, chính mình còn lén luyện tập rất lâu, không ngờ hồi nhỏ không có dịp dùng đến, sau khi lập gia đình lại có chỗ dùng.
Nhân lúc nàng buông tay, Tạ Du Nhiên vội vàng thoát ra, hoảng sợ ôm chầm lấy nha hoàn cũng vừa được thả tự do.
Vẫn là nàng quá coi thường, hoàn toàn không ngờ Sở phu nhân bình thường cười đùa duyên dáng, khéo léo lại có vẻ mặt liều mạng đến như vậy, đến mức nàng sợ lộ chuyện mà chỉ sơ ý dẫn theo một nha hoàn thân cận lên lầu.
Sở Lâm Lang nhìn hai con chim cút ôm nhau trước mặt, trong lòng nàng cũng thoải mái hơn nhiều, chỉ vào ghế rồi ra lệnh: "Ngồi lại đây nói chuyện!"
Tạ Du Nhiên cắn răng, liếc nhìn cái kéo cắm ngược trên mặt bàn, lại nhìn hai nha hoàn nhà họ Chu đang đứng canh cửa, cuối cùng cũng ngoan ngoãn, nghe lời mà ngồi xuống.
Sở Lâm Lang kỳ thực không muốn liều mạng để cả hai cùng thiệt - Chỉ là duyên phận bảy năm mà thôi, không đến mức đó.
Trước khi đến, nàng đã nghĩ kỹ rồi, vốn tài sản duy nhất có thể đánh cược của mình chỉ có một mạng, tất nhiên nàng sẽ không làm ầm lên để rồi cá chết lưới rách, trong tay không còn quân bài nào.
Tốt nhất là nhân lúc trong tay còn nhiều quân bài, sớm sắp xếp chu toàn nhất cho mình.
Nàng đã hứa với mẹ rằng nàng phải sống tốt cuộc sống của mình, đợi sau này, nàng còn phải đón mẹ ra khỏi cái ổ khổ sở của nhà họ Sở, nên cho dù không ai thương, nàng cũng phải tự thương lấy mình.
Nghĩ vậy, Sở Lâm Lang thong thả hỏi: "Mấy tháng rồi?"
Nàng hỏi câu này hờ hững như đang hỏi tháng tuổi của con mèo, con chó trong nhà.
Tạ Du Nhiên dù sao cũng có lòng liêm sỉ, lúc này nàng ta lại như tích góp được chút dũng khí, ngẩng đầu đầy kiêu ngạo: "Sao? Phu nhân cho rằng nắm được điểm yếu của ta, là có thể bắt nạt ta sao? Ngươi nên biết, tuy cha ta là quan ngũ phẩm, nhưng ông ngoại ta lại đường đường là Định quốc công, khắp Kinh thành đều là đồng liêu, thuộc hạ ngày xưa của ông. Nếu ngươi làm tổn hại đến ta, không chỉ mình ngươi phải chịu tội, ngay cả mẹ, cha và gia tộc của ngươi cũng bị liên lụy..."
Sở Lâm Lang cười: "Tiểu thư đừng để bụng, ta chỉ muốn tính toán, nhân lúc ngươi chưa lộ bụng, chuyện này nên kết thúc lúc nào mới không bị coi là muộn."
Tạ Du Nhiên hít sâu một hơi, cố gắng giọng dịu lại: "Tùy An yêu quý ngươi, nên ta cũng kính trọng ngươi, còn mong tỷ tỷ quan tâm đại cục, đừng cản trở tương lai của Tùy An. Dù sao với xuất thân của ngươi, muốn tái giá với một người chồng xuất chúng như vậy e là hơi khó. Sau này chỉ cần cả nhà ở chung với nhau hòa thuận, tự sẽ có một cuộc sống tốt đẹp đợi ngươi..."
Lời này vốn là nàng bàn bạc với Chu Tùy An. Dù sao ép Chu Tùy An bỏ vợ sẽ để lại tiếng xấu về danh dự, vì Sở Lâm Lang xuất thân thấp kém, lúc đầu cũng không cưới hỏi đàng hoàng, nếu tự nguyện làm thiếp sẽ bảo toàn danh dự hai nhà một cách đơn giản nhất. Dù sao Sở thị không thể sinh con, lại không trẻ trung, tài hoa bằng mình, coi như nuôi một bà già trong nhà là được.
Nhưng giờ Tạ Du Nhiên hối hận rồi, nàng sợ Sở thị ở lại, nửa đêm sẽ lên giường nàng rồi dùng kéo cắt bụng nàng.
Sở Lâm Lang cảm thấy nói chuyện với loại nữ tử được nuông chiều đến hư hỏng này sẽ hại hỏng dạ dày của mình nên nàng cũng lười nói nhiều, từ trong lòng lấy ra một tờ giấy mình đã soạn sẵn.
"Nhà họ Chu vốn có hai cửa hàng ở quê, tuy không phải của hồi môn của ta nhưng cũng là ta tự mình kinh doanh sau khi kết hôn nên ta phải mang đi. Ngoài ra đây là danh sách năm cửa hàng ở Kinh thành đều đang chuẩn bị sang tên, phiền Tạ tiểu thư nghĩ cách lấy danh nghĩa của ta để sang tên lại, còn tiền bạc bồi thường các loại thì xem ngươi thương lượng với cha, mẹ ngươi thế nào cho đủ là được."
Tạ Du Nhiên trước đó nghĩ đủ thứ, chỉ không ngờ Sở thị này trước tiên là phát điên muốn giết người, sau lại bắt đầu bình thản nói chuyện làm ăn với nàng.
Nhìn danh sách cửa hàng trên giấy, mỗi cái đều có giá thành không rẻ, nàng ta thực sự dám há miệng đòi giá trên trời!
Nhiều cửa hàng như vậy, cho dù cha nàng chịu ra mặt cũng không thể lo nổi!
Hơn nữa... ý nàng là sao?
Sở Lâm Lang mỉm cười: "Chúc mừng Tạ nhị tiểu thư, ta tự thấy mình bất tài, không thể làm dâu nhà họ Chu, nên định nhường chỗ cho ngươi đấy. Chỉ là chuyện chuyển nhượng mua bán đều phải nói đến cái giá công bằng, giờ ta cam tâm nhường cửa hàng đắt khách, hai bên thỏa thuận xong xuôi, xin Tạ tiểu thư thanh toán rồi hãy nói."
Tạ Du Nhiên kinh ngạc há hốc miệng, có chút không dám tin: "Ngươi... sao có thể làm việc như con buôn như vậy? Ngươi là lấy Tùy An ra làm hàng hóa để mua bán sao?"
Sở Lâm Lang bình tĩnh nói: "Kẻ sáng nắng chiều mưa đâu đáng giá tiền? Thứ ngươi muốn mua chính là bảy năm thanh xuân tốt đẹp mà ta đã lầm lỡ trao gửi."
______Edited by Koko | Wattpad: @biggestkoko