29. Chẳng hề yếu đuối

Tuý Quỳnh Chi

Chẳng hề yếu đuối

Tuý Quỳnh Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dứt lời, Sở Lâm Lang liền đứng dậy, đeo khăn che mặt, dẫn nha hoàn rời khỏi tửu lầu.
Sở Lâm Lang còn vài lời chưa nói cho Tạ nhị tiểu thư biết, chính là nàng đã nhờ người viết hộ một phong thư báo cho nhị lão Tạ gia.
Tạ Du Nhiên nói đúng, một nữ tử thương nhân không nơi nương tựa như nàng làm sao đấu lại gia đình quan lại ở Kinh thành, huống hồ rể của nhà người ta lại đường đường là hoàng tử?
Nhưng kẻ không có gì để mất thì chẳng sợ gì. Nhân lúc chưa bị bóc trần, chi bằng nàng sớm tung ra lá bài bảo mệnh, để những kẻ khác hành xử phải biết chừng mực.
Trong thư đó, nàng cũng nói rõ cho Tạ gia biết bằng chứng Tạ Du Nhiên tư thông với người khác, tất cả nàng đều đã ghi rõ vào đơn từ rồi.
Trước kia nàng ở quê đã thấy nhiều kẻ ép chết chính thất rồi tái giá, huống hồ giờ Chu Tùy An còn chọc phải nhà này.
Mấy ngày này, tốt nhất là nàng được yên ổn. Nếu nàng xảy ra chuyện bất trắc, sẽ có người nàng sắp xếp sẵn, mang đơn lên Đại Lý Tự, vạch trần chuyện xấu Chu gia và Tạ gia cấu kết, ép chết chính thất, dán cáo thị khắp thành!
Ngày hôm đó ra khỏi tửu lầu, Hạ Hà và Đông Tuyết đi theo sau Sở Lâm Lang đều sửng sốt.
Bởi vì đại nương tử trước kia đều âm thầm một mình thăm dò, sắp xếp, hai nàng chỉ biết đại nương tử mấy ngày nay cầm cố không ít đồ trang sức, còn đi nhiều nơi, chuẩn bị một khoản tiền lớn.
Nào ngờ, cuối cùng, đại nương tử lại bày mưu tính kế để hòa ly với Chu đại quan nhân?
Trong lúc nhất thời, hai nàng sốt ruột muốn khóc, muốn khuyên đại nương tử phải hành sự thận trọng.
Sở Lâm Lang khẽ thở dài, giải thích sơ lược tình cảnh hiện giờ với hai nha hoàn.
Sự đã đến nước này, khóc lóc sướt mướt là vô ích nhất, nàng phải tính toán kỹ lưỡng xem sau này nên sống thế nào.
Nhưng có một điều không cần nghĩ, đó là nàng sẽ không làm thiếp cho bất kỳ nam nhân nào!
Nghe vậy, Đông Tuyết không khuyên nữa nhưng Hạ Hà vẫn không cam lòng, rõ ràng sự việc còn có thể xoay chuyển, sao đại nương tử không tìm cách, lại nhất quyết muốn hòa ly chứ?
Sở Lâm Lang không muốn về thành. Đã ra ngoài rồi, tiện thể nàng muốn dạo quanh hồ Vọng Sơn để giải tỏa tâm tình.
Đợi đến bên hồ, nàng không chịu nổi lời khuyên nhủ của Hạ Hà thêm nữa, liền lấy cớ trời lạnh mà đuổi hai nàng về xe ngựa lấy lò sưởi và áo choàng, rồi khiêng cả hồ sàng đến. (*)
(*Hồ sàng: Một loại ghế trong thời cổ đại có thể gấp nhỏ gọn lại)
Khi nàng đứng một mình bên hồ, chợt thấy một con châu chấu cuối thu rơi xuống hồ, con côn trùng nhỏ bé đang ra sức giãy giụa bằng những chiếc chân mềm yếu trên mặt hồ.
Châu chấu cuối thu vốn cũng mệnh ngắn, không cứu cũng được.
Nhưng thấy con châu chấu vẫn không cam chịu số phận mà ra sức giãy giụa, Lâm Lang thấy có chút nao lòng, nàng cảm thấy nó có chút giống mình.
Nàng không đành lòng nên liền nghĩ cách vớt nó lên, ít nhất cũng có thể cho nó nhảy nhót trên đám cỏ khô thêm vài ngày.
Chỉ là bùn lầy bên hồ rất nhiều, nàng nhìn đôi giày thêu chỉ bạc mới đi trên chân rồi quyết định cởi giày đi vớt, cùng lắm lát nữa cởi đôi tất bẩn rồi mang giày vào là xong.
Thế là nàng xắn vạt váy, cởi giày rồi từng bước đi về phía bên hồ...
Ngay khi sắp đến gần hồ, đột nhiên sau lưng có luồng gió lướt qua, ngay sau đó eo nàng bị người ta ôm lấy, kéo giật ra sau.
Sở Lâm Lang không hề phòng bị nên sợ đến thét lên, nàng giãy giụa một cái, bên hồ vốn có nhiều rêu xanh, kẻ đánh lén nàng mang ủng đế da bò, lại gặp nước mà trơn trượt vô cùng, kết quả, kẻ đánh lén thân mình không vững, lại ôm eo mảnh mai của nàng, cả hai cùng ngã xuống hồ.
Khi cả người ngã vào hồ, nước hồ bắt đầu tràn vào mũi miệng nàng.
Cảnh ngộ này tương tự với lúc nàng bị kéo xuống hồ suýt chết đuối hồi nhỏ.
Từ sau lần đầu bị Ôn Sinh nhấn xuống nước, Sở Lâm Lang vốn biết bơi cũng không dám xuống nước từ đó.
Mà nay, nỗi sợ hãi này lại đột ngột ập đến, nàng hoảng loạn đến mức quên cả cách nín thở, chỉ có thể bất lực túm lấy người đã kéo nàng xuống nước.
May mà người đó sức tay mạnh mẽ khủng khiếp, từ phía sau nâng eo nàng nhấc lên rồi nói: "Chỗ này nước không sâu, ngươi đừng hoảng..."
Sở Lâm Lang được nhấc lên cũng đứng thẳng dậy, quả nhiên chân nàng có thể chạm tới đáy hồ. Nàng vội vàng quay đầu nhìn xem kẻ đánh lén nàng là ai.
Nhưng vừa nhìn lại không nhịn được mà hít vào một hơi khí lạnh - Kẻ gây ra cảnh tượng dở khóc dở cười này lại là người quen cũ!
Thế là nàng nghiến răng hỏi: "Tư Đồ Thịnh... ngài muốn làm gì? Giết người diệt khẩu?"
Tư Đồ Thịnh cau mày nhìn nàng, giọng có vẻ không vui nói: "Không phải phu nhân muốn tự tìm đường chết sao? Còn sợ người ta diệt khẩu ư?"
Hóa ra vừa rồi từ xa Tư Đồ Thịnh đã thấy Sở Lâm Lang từ tửu lầu đi ra rồi như người mất hồn đi đến bên hồ nước.
Nàng đuổi hai nha hoàn bên cạnh đi rồi ngẩn ngơ nhìn mặt hồ, sau đó cởi giày đi về phía bên hồ.
Tình cảnh như vậy, ai nhìn cũng cho là nàng tuyệt vọng, muốn nhảy hồ tự tử. Hắn tốt bụng ra tay, không ngờ lại bị nàng kéo xuống hồ rồi cùng ướt sũng...
Sở Lâm Lang biết đã xảy ra hiểu lầm, nàng cũng có chút dở khóc dở cười. Nàng giải thích mình không phải muốn nhảy hồ mà là muốn cứu một con châu chấu.
Nhưng Tư Đồ Thịnh lại nhìn chằm chằm nàng với vẻ cao thâm khó dò, không nói gì, bộ dáng như "đừng coi ta là kẻ ngốc".
Đúng lúc này, Hạ Hà và Đông Tuyết đi lấy lò sưởi và hồ sàng cũng quay lại bên hồ, vừa kịp nghe thấy đoạn Tư Đồ Thịnh nói Sở phu nhân muốn nhảy hồ.
Thế là thành ra một trận náo loạn, hai nha hoàn ném đồ trong tay, vừa khóc vừa la một đường chạy đến bên hồ.
Sở Lâm Lang đúng thật là có trăm cái miệng cũng không giải thích rõ được, chỉ là cứu một con châu chấu, sao lại ầm ĩ thành chuyện nàng không muốn sống nữa?
Mà Tư Đồ Thịnh cũng từ mấy lời khóc la của bọn người Hạ Hà mà đại khái suy đoán ra, hóa ra Sở thị muốn hòa ly với Chu đại quan nhân nên mới tuyệt vọng muốn nhảy hồ.
Hắn nghe xong, ánh mắt liếc nhìn Sở Lâm Lang rõ ràng lạnh đi một chút, giống như... đang nhìn một đống bùn không thể trát thành tường được.
"Sở phu nhân, ngươi thật sự cho rằng rời bỏ nam nhân là không sống nổi sao?"
Sở Lâm Lang tức đến muốn ngất, nàng dùng sức hất tay hai nha hoàn đỡ mình ra, không chút khách sáo mà dùng ngón tay dài chỉ vào lồng ngực ướt sũng của Tư Đồ Thịnh: "Chỉ cần Tư Đồ đại nhân ngài đừng bắt chó đi cày, ta còn có thể sống lâu trăm tuổi đấy!"
Nàng không cho rằng tên này tốt bụng, chẳng lẽ Ôn Sinh quá để bụng? Định báo thù chuyện nàng đá hắn ta xuống nước hồi nhỏ? Hay là muốn thừa cơ diệt khẩu để trừ hậu họa?
Tư Đồ Thịnh bị một ngón tay chỉ mà lùi lại mấy bước. Hắn mím môi, quyết định không tranh cao thấp với phụ nhân này, xoay người liền đi lên bờ.
Vừa rồi vùng vẫy trong nước làm y phục hắn ướt sũng cả. Tiểu thị của hắn vội vàng lấy cho hắn một chiếc áo khoác dài. Có lẽ vì đang bực bội, Tư Đồ Thịnh cũng chẳng ngại mà quay lưng về phía hồ, thản nhiên cởi áo để thay y phục.
Theo lý, Sở Lâm Lang nên tránh né mà quay mặt đi chỗ khác.
Nàng vốn cũng định vậy, nhưng theo thói quen, nhịn không được mà tò mò liếc nhìn lưng hắn một cái.
Nhưng vừa nhìn lại ngây người, không thể dời mắt đi nữa...
Lưng hắn vạm vỡ nhưng chi chít những vết sẹo đỏ tươi, chằng chịt. Nhìn qua là biết mới bị thương gần đây, màu sắc của những vết sẹo đều rất mới.
Nghe nói trước đó vì "bù đắp cho nho lâm", hắn đã cùng một vị đại nhân chịu hình phạt chung, dùng qua hơn nửa số dụng cụ tra tấn của Hình tư Đại Lý Tự nên trên người có thương tích cũng không phải chuyện lạ.
Nhưng Sở Lâm Lang nhớ rõ trên lưng hắn gần xương bả vai còn có một vết bớt đỏ hình chữ "bát".
Mà bây giờ, chỗ đáng lẽ có vết bớt giờ chỉ còn một vết sẹo dữ tợn do bị bỏng, hoàn toàn không thấy vết bớt màu đỏ đó nữa.
Nàng thậm chí có hơi nghi ngờ, chẳng lẽ lần trước mình nhìn lầm?
Nhưng đợi khi Tư Đồ Thịnh mặc xong y phục, quay đầu nhìn nàng một cái sâu xa, hơi thở Sở Lâm Lang đột nhiên nghẹn lại, bỗng chốc nàng dường như hiểu ra điều gì đó...
Chẳng lẽ chính vì lần trước nàng nhận ra vết bớt đó mà hắn ta nhân lúc chịu hình, đã dùng sắt nung đốt sạch vết bớt đi?
Dù có mẫu thân điên cũng không phải chuyện xấu hổ gì.
Nhưng Tư Đồ Thịnh lại chu đáo đến mức muốn tính toán cắt đứt với quá khứ của mình như vậy, loại lòng dạ độc ác, đến chính thân thể của mình cũng không nương tay như vậy, thực sự có hơi dọa sợ Sở Lâm Lang.
Sự chấn động này quá đỗi lớn, đến mức dưới ánh mắt hung dữ như sói săn mồi của Tư Đồ Thịnh, nàng không nhịn được mà co rúm lại trong nước, lùi thêm hai bước.
Thế là lại khiến bọn người Hạ Hà hiểu lầm rằng nàng lại nghĩ quẩn trong lòng, khóc lóc ỉ ôi rằng "đại nương tử tuyệt đối không thể làm vậy!"
Cuối cùng đợi đến khi nàng lên bờ, Tư Đồ Thịnh đã nhóm lửa trại trên bờ hồ rồi nói với Sở Lâm Lang: "Ta bảo người kéo dây lên, ngươi sưởi lửa một chút. Nếu trên xe không có y phục thì lên xe ngựa trước, lát nữa ta sẽ sai người đi mua."
Sở Lâm Lang nói trên xe mình có rương y phục, cũng không cần sưởi lửa, bây giờ nàng chỉ muốn nhanh chóng tránh xa Tư Đồ Thịnh mà thôi.
Tư Đồ Thịnh lại một lần nữa chắn trước mặt nàng, rất ôn hòa mà nói: "Ta thấy phu nhân vẫn nên sưởi lửa rồi hãy đi thì tốt hơn."
Y phục có thể thay, nhưng mái tóc dài của nàng đều ướt sũng. Ướt nhẹp như vậy mà về sẽ khiến người ta dị nghị.
Lời nói tuy ôn hòa nhưng thái độ lại toát lên vẻ cứng rắn không cho phép từ chối.
Sở Lâm Lang biết hắn có lẽ nhân cơ hội này mà có chuyện muốn nói với mình, liền im lặng gật đầu.
Trong lúc đợi nàng thay y phục và sưởi lửa, Tư Đồ Thịnh quả nhiên giữ đúng lời hứa. Hắn dùng áo choàng của mình quây thành một tấm màn vải che cho nàng, rồi ngồi trên đá nói chuyện với nàng qua lớp màn đó.
Còn Hạ Hà và Đông Tuyết thì bị người của Tư Đồ Thịnh đưa đi xa, hoàn toàn không thể lại gần được.
Cùng với tiếng củi cháy, Tư Đồ Thịnh mở miệng hỏi: "Ngoài việc tìm đến cái chết, ngươi còn có dự định gì khác không?"
Sở Lâm Lang lười giải thích với hắn, nàng chỉ ngắn gọn nói: "Đây là chuyện nhà ta, sao đại nhân lại tò mò mấy chuyện này như phụ nữ vậy?"
Tư Đồ Thịnh quay đầu nhìn về phía tấm màn. Nhờ ánh lửa trại, có thể chiếu rõ bóng dáng xinh đẹp của nữ tử phía sau tấm màn. Lúc này nàng đang giơ bàn tay mảnh mai vén mái tóc ướt của mình để tóc khô nhanh hơn.
Bóng dáng bên màn mềm mại, tư thái quyến rũ. Có lẽ thứ phu quân của nàng mỗi đêm đứng trước màn giường nhìn thấy chính là cảnh tượng mơ hồ này...
Tư Đồ Thịnh quay đầu không nhìn nữa, chỉ cúi mắt rồi trầm giọng nói: "Chu đại nhân phong lưu, lần này lại chọc phải nhà không thể chọc nổi. Chỉ sợ ngươi dù có hiền thục, nhẫn nhịn nuốt giận cũng khó mà yên ổn..."
Lời hắn chưa dứt, tấm màn kia lại bị nàng giật xuống. Sở Lâm Lang bước nhanh đến gần Tư Đồ Thịnh, giọng gấp gáp: "Sao ngài biết hắn ta trêu vào nhà nào?"
Vừa rồi bọn họ hoàn toàn không nhắc gì đến Tạ gia, hắn biết thế nào?
Tư Đồ Thịnh nhướn mày nhìn Sở Lâm Lang tóc xõa dài.
Mặt nàng vốn đã nhỏ, chỉ là bình thường khi búi tóc kiểu phụ nhân có hơi già dặn chút. Mà giờ khuôn mặt đó được mái tóc đen nhánh làm nền trông càng đáng yêu. Áo bào trên người cũng không dùng thắt lưng, lộ ra dáng người thanh mảnh. Chỉ tiếc đôi mắt sáng ngời kia không đủ yểu điệu, lúc này chỉ tỏa ra tia sáng hung dữ như muốn phun lửa thiêu đốt người ta.
Hắn lại dời tầm mắt, bình tĩnh nói: "Chu đại nhân hành sự không mấy cẩn trọng. Ước hẹn với người ta, có mấy lần bị tại hạ bắt gặp."
Sở Lâm Lang nghiến răng rồi lại hỏi: "Ngoài ngài, còn ai nhìn thấy?"
Tư Đồ Thịnh cũng không giấu mà thành thật đáp: "Còn có Lý tướng quân mà ngươi đã gặp trước đó."
Sở Lâm Lang sững người một chút rồi mới phản ứng lại, hóa ra chính là Lý Thành Nghĩa tướng quân giúp nàng tìm xe hôm họ khi đến Kinh.
Lại nghĩ đến ánh mắt đầy thâm ý của hắn ta lúc đó, Sở Lâm Lang giờ mới hiểu. Đó là ánh mắt thương hại của người nhìn một thê tử bị ruồng bỏ.
Hóa ra họ đã sớm biết phu quân nàng leo lên cành cao, mình e là sắp trở thành thê tử bị ruồng bỏ, chỉ đứng một bên chờ xem trò vui.
Nghĩ vậy, nỗi buồn bực Sở Lâm Lang kìm nén đã lâu đột nhiên như bị châm ngòi. Nàng không thể chịu đựng được nữa, trừng mắt nhìn Tư Đồ Thịnh, thấp giọng hỏi: "Sao lúc vào thành ngài không nói sớm cho ta biết? Chẳng lẽ nam nhân các người che chở lẫn nhau như vậy đều vì những chuyện không thể cho người khác biết sao?"
Tư Đồ Thịnh nhặt cỏ khô, từ từ xoay trong tay rồi thong thả nói: "Tại hạ hình như đã sớm nhắc nhở phu nhân rồi. Nơi phồn hoa như Kinh thành, mấy ai có thể giữ được bản tâm? Phu nhân nên sớm nghĩ đến phẩm hạnh của người nằm cạnh. Ngày này sớm muộn gì cũng đến, cớ sao lại trách người ngoài?"
Sở Lâm Lang há miệng mấy lần nhưng cũng không biết nói gì.
Dù sao Chu Tùy An ngủ với tiểu thư danh môn cũng không phải do Tư Đồ Thịnh xúi giục. Hơn nữa Tư Đồ Thịnh trước kia khi ở chùa núi Liên Châu quả thật cũng có nhắc nhở nàng, đừng để phu quân leo cao quá...
Nghĩ vậy, nàng nhịn không được mà dựa vào thân cây bên cạnh, tự giễu cợt rồi cười: "Đúng vậy, sao mà trách được người ngoài..."
Tư Đồ Thịnh nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ thất thần của nàng, khuôn mặt trắng ngần đầy vẻ thất vọng.
Tư Đồ Thịnh cảm thấy hắn lưu lại đây lâu quá rồi. Kỳ thực vừa rồi nhìn thấy nàng đứng lẻ loi bên hồ nước, hắn còn nghĩ, nếu nàng tự tìm cái chết, vậy thì chết cũng không sao.
Vết bớt sau lưng hắn đã được trừ. Chỉ cần nàng chết rồi, chắc sẽ không còn ai phát hiện hắn có bất cứ liên hệ nào với đứa trẻ mồ côi vùng Giang Khẩu năm xưa. Đây là cách đơn giản nhất để bớt rắc rối sau này.
Nhưng ngay khi nàng cởi giày chuẩn bị bước xuống nước, hắn vẫn nhịn không được mà xông tới...
Giờ nghĩ lại, đại khái là cảnh ngộ lúc này của nàng giống hệt như mẫu thân hắn - Chỉ vì tình mà sống, cam tâm vì tình mà chết, nhưng cuối cùng lại cô độc không ai hỏi han, điên cuồng đến chết mà quên mất bà còn có một nhi tử nhỏ tuổi...
Nghĩ vậy, hắn lại mở miệng, tận tình khuyên nhủ: "Nếu ngươi tuyệt vọng, tiếp tục muốn tìm cái chết, người ngoài cũng ngăn không được ngươi. Chỉ là người phải nhớ ngươi còn có một nữ nhi..."
Sở Lâm Lang lúc này đã thu xếp tâm tình xong xuôi rồi. Nàng vốn cũng sẽ không chìm đắm trong buồn bã quá lâu.
Xem ra Tư Đồ Thịnh không biết Diên Nhi không phải con ruột của nàng. Thấy Tư Đồ Thịnh dường như khá đồng tình với cảnh ngộ của nàng, đầu óc nàng rất nhanh đã nghĩ ra nên hành động thế nào tiếp theo.
Nghĩ vậy, nàng đột ngột quỳ xuống, rơi lệ như mưa hoa lê: "Đại nhân, ngài giờ là Đại Lý Tự Thiếu khanh, chính là cha mẹ của bách tính. Nếu sau này nô gia gặp bất trắc gì, ngài phải thay tiểu nữ tử như ta mà làm chủ!"
Tư Đồ Thịnh hoàn toàn không lường được Sở Lâm Lang lại đổi sắc mặt nhanh đến vậy, hắn chỉ cúi đầu nhìn đoạn cổ trắng ngần lộ ra ngoài cổ áo nàng rồi trầm giọng hỏi: "Ngươi... muốn ta cùng ngươi đi bắt gian sao?"
Sở Lâm Lang lau lau nước mắt rồi vội nói: "Như vậy kém văn nhã lắm, lại tạo ra động tĩnh quá lớn, không cần như vậy đâu. Nhưng ta đang thương lượng điều kiện hòa ly với nhà chồng. Chỉ sợ một khi thương lượng đổ vỡ sẽ có người không nhận người, khi dễ ta, một nữ tử yếu ớt không nơi nương tựa. Ngài nói xem, ta ở Kinh thành chỉ quen mỗi một vị quan thanh liêm chính trực, công tư phân minh là ngài. Đến lúc đó, xin đại nhân hãy làm chủ cho ta! Nếu ngài không đồng ý, nô gia sẽ quỳ mãi không đứng dậy đâu!"
Tư Đồ Thịnh nghe nàng nói vậy, mắt hơi nheo lại: "Ngươi thương lượng điều kiện gì mà sợ thương lượng đổ vỡ với người ta vậy?"
Đợi đến khi nghe Sở Lâm Lang nói rõ tường tận, Tư Đồ Thịnh im lặng một hồi lâu rồi mới nói: "Giá ngươi đưa ra thực sự quá cao, e là Chu gia và Tạ gia đều khó mà đồng ý..."
Sở Lâm Lang sớm đã nghĩ qua, nàng nhỏ giọng nói: "Làm ăn buôn bán, sao có thể lộ giá đáy ngay từ đầu? Ta cố ý nâng cao giá, tiện cho sau này có thể mặc cả, đôi co với họ..."
Tư Đồ Thịnh tiếp tục im lặng rồi nghiến răng, lạnh lùng lên tiếng: "Có thể ra tay trước, còn nghĩ đòi tiền, đòi cửa hàng khi hòa ly, lại kéo cả ta ra chống lưng cho ngươi. Sở phu nhân đâu giống người bị phu quân vứt bỏ mà đau buồn đến mức muốn nhảy hồ tự tử..."