72. Chương 72: Gặp lại sau tai ương

Tuý Quỳnh Chi

Chương 72: Gặp lại sau tai ương

Tuý Quỳnh Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu nhát dao này chém xuống thì quả là tội đại nghịch bất đạo, khiến Đông Tuyết sợ đến mức hồn bay phách lạc, nàng vội vàng đưa tay ôm chặt lấy Tôn thị!
Sở Lâm Lang quay đầu lại mới biết mẫu thân mình đã hiểu lầm, nàng vội kêu lên: "Mẫu thân, chàng ấy chính là Tư Đồ đại nhân con từng nhắc với mẫu thân!"
Tôn thị lúc này mới sững người lại, nhìn kỹ dung mạo của chàng trai đang ôm con gái mình. Quả thực tuấn mạo như ngọc, đôi mắt sáng như sao, tỏa ra khí chất nho nhã, quý phái, chẳng giống mấy tên du côn, hung đồ chút nào.
Trước đây Lâm Lang từng kể về Tư Đồ Thịnh cho Tôn thị, nhưng chỉ nhắc qua loa vài câu rất mơ hồ.
Bà cho rằng người này chỉ là vị quý nhân ra tay nghĩa hiệp khi con gái mình gặp nạn, vậy nên Tôn thị nghe xong cũng không bận tâm nhiều, dù sao thì con gái mình chỉ là quản sự cho người ta, chứ đâu phải làm thiếp thất.
Vậy mà hôm nay bà mới biết, vị Tư Đồ đại nhân râu dài già nua trong tưởng tượng lại là một nam tử trẻ tuổi tuấn tú hiếm có.
Hắn cứ thế mà thân mật ôm con gái mình vào lòng, cánh tay vừa rồi hình như còn dùng sức ôm chặt một cái, điều này không khỏi khiến Tôn thị suy nghĩ thêm đôi chút.
Con gái với vị Tư Đồ đại nhân này, rốt cuộc là có mối quan hệ gì?
Nhưng bà cũng không kịp suy nghĩ nhiều, đúng lúc này, Đào Nhã Xu lại thốt lên một tiếng kêu sợ hãi, hóa ra có một tên cướp đã tóm được nàng.
Bên cạnh Tư Đồ Thịnh còn có một con ngựa khác, người ngồi trên đó chính là phu tử Liễu Tĩnh Hiên vốn phải đi thăm bằng hữu.
Trong tay hắn cũng cầm cung tên, đang giương cung bắn về phía bọn cướp đứng đó không xa.
Thấy có tên cướp kéo Đào Nhã Xu đi, Liễu Tĩnh Hiên liền dứt khoát nhảy phắt xuống ngựa, chạy qua đá ngã tên cướp đó.
Tư Đồ Thịnh bảo Lâm Lang đứng xa một chút, hắn dẫn Quan Kỳ cùng các quan binh khác ra nghênh chiến, cảnh tượng nhất thời trở nên vô cùng đẫm máu.
Nhưng đúng lúc này, một tên cướp bị Tư Đồ Thịnh bắn trúng lại loạng choạng đứng dậy, giơ đao chém về phía Đào Nhã Xu. Liễu Tĩnh Hiên nhanh tay lẹ mắt kéo Đào Nhã Xu vào lòng, nhưng vì che chở nàng mà lưng hắn lại trúng một nhát dao.
Mấy tên cướp này cũng chỉ còn giãy chết, rất nhanh chúng đã bị người của Tư Đồ Thịnh bắt giữ, trói lại rồi đá ngã xuống đất.
Đúng lúc này, bọn họ phát hiện trên lưng ngựa của mấy tên cướp này có mấy cái bao tải đang giãy giụa. Mở ra xem thì đó là những nữ quyến bị bắt, nhưng trong đó không có Nghi Tú quận chúa.
Tư Đồ Thịnh dặn thống lĩnh binh lính bên cạnh tiếp tục tiến lên rồi tìm kiếm trên đường bộ xem còn có tên cướp nào chạy trốn không.
Hắn cũng nói ngắn gọn với Lâm Lang lý do vì sao mình xuất hiện ở đây.
Hóa ra khi hắn hoàn thành công vụ thì Liễu Tĩnh Hiên tìm đến, nói về chuyện Đào Tuệ Như dò la ở Giang Khẩu.
Sau khi hắn sắp xếp vài người và xử lý mọi chuyện đơn giản, tính toán hành trình, hắn nghĩ mình hẳn là có thể gặp Sở Lâm Lang ở trạm dịch nên liền đuổi đến trạm dịch để đợi thuyền.
Vốn nghĩ là hành trình của hai người có thể giao nhau, chỉ cần đứng từ xa ngắm nhìn Lâm Lang một cái cũng có thể an ủi nỗi tương tư.
Lại không ngờ đến chuyện bên Lâm Lang sẽ gặp phải biến cố.
Tối qua khi nhìn thấy ánh lửa tín hiệu, thủy sư ở trạm dịch đã kịp thời phát hiện rồi lập tức phái thủy quân tiếp viện.
Mà Tư Đồ Thịnh và Liễu Tĩnh Hiên là nửa đêm mới đuổi đến trạm dịch. Lúc đó, nghe nói thuyền của Dung Lâm nữ học không đến trạm dịch đúng giờ, thượng nguồn lại xuất hiện tín hiệu cầu cứu. Tư Đồ Thịnh liền muốn ngồi thuyền đuổi theo, nhưng thuyền bè ở trạm dịch đều đã bị điều động hết rồi. Bọn họ không đợi được nên dứt khoát cưỡi ngựa men theo con sông mà tiến lên, mới vừa kịp gặp được đám người Sở Lâm Lang.
Tình hình bây giờ bên ốc đảo như thế nào, đám người Tư Đồ Thịnh cũng không biết.
Giờ đây điều Sở Lâm Lang lo lắng nhất chính là những người ở lại trên ốc đảo. Nàng kìm nén nước mắt nói với Tư Đồ Thịnh: "Đám người Thất gia còn ở lại trên ốc đảo, chàng mau dẫn người đi cứu bọn họ đi! Bọn thủy phỉ tàn nhẫn lắm..."
Nói đến đây, nàng lại sợ Tư Đồ Thịnh đi sẽ gặp phải nguy hiểm, lo lắng muốn quay trở lại cùng hắn.
Tư Đồ Thịnh giữ nàng lại, dịu dàng an ủi: "Liễu phu tử bị thương, nàng hãy chăm sóc hắn thật tốt. Trước tiên hãy dẫn vài hộ vệ về trạm dịch rồi lát nữa ta sẽ quay lại hội hợp với các nàng!"
Nói xong, hắn liền dẫn Quan Kỳ và các thuộc hạ khác nhanh chóng cưỡi ngựa phóng đi hướng về ốc đảo.
Nhát dao mà Liễu Tĩnh Hiên trúng ở lưng có chút nguy hiểm, toàn bộ áo trắng đều nhuộm đỏ máu, cần phải được cầm máu kịp thời.
Nhưng tình trạng hắn vẫn ổn. Thấy Đào Nhã Xu mắt mở to, cả người cứng đờ đứng bên cạnh, nghi ngờ rằng chứng bệnh sạch sẽ của nàng lại tái phát, hắn còn có tâm trạng đùa giỡn: "Máu không tính là bẩn, cổ nhân nói, lấy máu tế xã tắc, lấy máu cúng thần..."
Chưa đợi vị phu tử này bịa chuyện xong xuôi, Đào Nhã Xu hạ quyết tâm, nàng xé một mảnh váy của mình, ngồi xuống thay phu tử băng bó đơn giản một chút, còn hỏi hắn có muốn ăn chút quả rừng lót dạ không?
Liễu Tĩnh Hiên có chút bị dọa bởi nữ học sinh vốn ngày thường vẫn luôn nghiêm trang này, cảm thấy nàng dường như đã bị đoạt xác mất rồi.
Nhưng chỉ chớp mắt nhìn thấy Đào Nhã Xu đang ngồi trên lưng ngựa cúi đầu cố gắng kéo gọn đường chỉ váy bị xé rách, hắn lại cảm thấy vị nữ học sinh này hồn phách hẳn vẫn chưa mất đi, bên trong cũng chưa bị thay đổi hoàn toàn.
Một lúc sau, cuối cùng họ cũng đến trạm dịch gần nhất.
Lâm Lang xuống ngựa rồi cũng không rảnh rửa mặt, nàng đẩy chén canh gừng nóng mà binh dịch của trạm đưa đến sang một bên, trước hết là lấy một tấm bản đồ thủy lộ quân sự rồi xem thật kỹ.
Dưới sự chỉ điểm của tên quan trạm bên cạnh, nàng tìm được ốc đảo mà mình đã nghỉ ngơi trước đó.
Bởi vì địa hình nơi này quả thật là quá hiểm trở!
Tuy là đường thủy nhưng toàn bộ đường thủy tạo thành từng hình chữ "mộc" (木) lan ra tám hướng, thuyền cướp tập kích thuyền bè trên đường thủy xong liền có thể tứ tán trốn chạy đến những đường thủy hẻo lánh khác.
Lâm Lang trong lòng chợt nghĩ, tối qua bọn họ phải lưu trú ở ốc đảo, rốt cuộc là trùng hợp hay là có người mưu tính?
Còn có Thất gia và Vương Ngũ cùng các nữ đồng học và các phu tử khác không biết giờ thế nào rồi.
Lúc đó nàng liếc thấy Quan Kim Hòa và Hoa phu nhân hình như đã lên một chiếc thuyền nhỏ, chỉ là không biết họ có vận may như nàng mà kịp thời chạy thoát không?
Tôn thị thể chất yếu ớt, nhút nhát, hơn nữa còn hơi thiếu dinh dưỡng, sau khi vật lộn cả đêm đã kiệt sức đến mức không đứng nổi nữa rồi.
Sau khi sắp xếp cho mẫu thân mình xong, Sở Lâm Lang liền đứng ở bến tàu trạm dịch, mắt nhìn ra xa xăm. Nhưng tiếc là lúc này đã sáng, đống lửa mà Thất gia đốt trên ốc đảo cũng gần như không còn thấy nữa.
Nhưng nước sông trôi xuống từ thượng nguồn thỉnh thoảng lại có vài mảnh vỡ của thuyền gỗ, còn có thi thể nổi lềnh bềnh, nhìn mà rợn cả người.
Điều này cũng khiến tim Lâm Lang như lửa đốt, bởi vì người nàng nhớ nhung trong lòng vẫn đang ở thượng nguồn, càng không biết giờ hắn và đám người Thất gia thế nào rồi.
Sở Lâm Lang quay đầu lại, vừa khéo nhìn thấy Đào Nhã Xu và lang trung đang bôi thuốc cho Liễu Tĩnh Hiên.
Liễu Tĩnh Hiên nhìn là có thể thấy ngày thường hắn có thói quen luyện võ. Khi cởi áo ra là những thớ cơ bắp rắn chắc, lồi lõm, không phải dáng người gầy như que củi của một thư sinh yếu ớt.
Lúc này vết thương ở lưng hắn cũng lộ ra, vết dao có vẻ khá sâu, trông vô cùng ghê người.
Đào Nhã Xu lúc đầu nhìn có chút lạ lẫm, cảm thấy cứ nhìn lưng nam nhân như vậy dường như có gì đó không ổn, nàng định tránh đi.
Nhưng đúng lúc này, bên cạnh nàng lại không có nha hoàn hay thị nữ. Trong số các nữ quyến được cứu về có rất nhiều người cũng bị thương, ngay cả Hạ Hà và Đông Tuyết cũng đang bận rộn chăm sóc cho những người bị thương!
Lang trung kia bận không thể lo liệu xuể nên khi ông ta thấy Đào Nhã Xu đứng ngay trước mắt cũng lười hỏi nàng là tiểu thư khuê các nhà nào ở Kinh thành. Ông chỉ tùy tiện kéo mấy người khỏe mạnh sau đó dặn dò nàng cách xử lý vết thương rồi lại quay người đi lo cho người khác.
Sở Lâm Lang thấy Đào Nhã Xu có chút luống cuống liền đi qua định giúp, nhưng Đào Nhã Xu rất nhanh đã trấn tĩnh lại: "Phu tử vì cứu ta mà bị thương, ta đương nhiên nên thay ngài ấy bôi thuốc. Sở nương tử, ngươi đi giúp lang trung bôi thuốc cho người khác đi."
Thấy Đào Nhã Xu chịu giúp đỡ, Sở Lâm Lang đương nhiên gật đầu, sau đó nàng chuẩn bị quay người đi hỗ trợ những người khác.
Nhưng đúng lúc nàng quay người lại vô tình liếc thấy trên vai của Liễu phu tử, ở đó rõ ràng có hai vết sẹo ngang.
Vết tích tương tự như vậy trên vai mẫu thân nàng Tôn thị cũng có.
Đây là dấu vết chỉ có trên những hài tử từng bị bọn buôn người bắt đi, như dấu sắt nung trên gia súc, không thể xóa nhòa...
Sở Lâm Lang sửng sốt, sao vai Liễu phu tử lại có cái này?
Nhưng nàng còn chưa kịp mở miệng hỏi thì lang trung đã lớn tiếng gọi nàng qua giúp.
Sở Lâm Lang vội vàng ứng tiếng rồi đi qua, cùng Đông Tuyết và Hạ Hà giúp đỡ.
Còn về phía Liễu Tĩnh Hiên, đôi thầy trò trước đây vẫn luôn giương cung bạt kiếm lúc này lại hiếm khi có thể tâm bình khí hòa mà nói chuyện...
Liễu phu tử ngày thường trên lớp đâu ít lần thấy Đào Nhã Xu bận rộn sắp xếp lại bàn của nàng trước giờ học, bày biện cho ngay ngắn, thẳng tắp một cách gọn gàng và có trật tự.
Hắn cũng là người hay trêu chọc người khác, hắn hỏi Đào tiểu thư rằng miệng vết thương của hắn có bị cắt không đủ ngay ngắn không, có cần sửa lại một chút không, trông cho ngay ngắn thẳng tắp hơn một chút? Tránh cho nàng nhìn thấy lại cảm thấy chói mắt.
Đào Nhã Xu không nói gì, chỉ im lặng đổ rượu sát trùng lạnh buốt lên vết thương của Liễu Tĩnh Hiên, đau đến mức hắn phải kêu oai oái. Sau đó nàng mới thong thả hỏi: "Phu tử, rất đau sao? Học trò có nên kể thêm truyện cười về thước cho ngài nghe không?"
Sở Lâm Lang lắc đầu cười rồi quay đầu tiếp tục bận rộn việc của mình.
Đợi lo xong cho người bị thương thì vừa lúc ăn xong bữa sáng, Tư Đồ Thịnh cũng cùng thuyền của thủy quân quay về.
Nhìn người đứng trên mũi thuyền, tình hình tốt hơn nhiều so với Sở Lâm Lang tưởng tượng.
Phần lớn đồng học và phu tử của Dung Lâm nữ học cơ bản đều đã trở về, tuy một số người bị thương, một số thì y phục dính bùn đất, chật vật vô cùng.
Nghe nói ngay sau khi Thất gia bảo bọn họ chạy trốn không lâu thì thuyền nhanh của trạm dịch đã từ xa phóng lên không trung một mũi tên lửa.
Đây là tín hiệu để dọa bọn tặc tử, cho thấy rằng quân cứu viện sẽ nhanh chóng đến.
Bọn thủy phỉ cũng không muốn lưu lại giao chiến, đặc biệt là lần tập kích bất ngờ này có nhiều biến số vượt xa dự đoán ban đầu của chúng.
Mấy nữ quyến quan gia kia phần lớn cũng không ở trên thuyền mà đã chuyển lên trên ốc đảo.
Hơn nữa còn có sự chống cự ngoan cường của đám thủy quân nên hiệu quả lần tập kích này liền giảm sút nghiêm trọng.
Đặc biệt là sau đó, đám nữ quyến lại tán loạn như chim vỡ tổ, căn bản không thể dẫn đi quá nhiều. Bọn chúng bắt được mấy người liền vội vàng rút lui tứ tán.
Mà đám người Sở Lâm Lang mà chúng gặp trên đường quay về, hẳn chỉ là một nhóm trong số những kẻ đã tản mác chạy trốn, vừa khéo lại giải cứu được mấy nữ học sinh đã bị bắt kia.
Còn Thất gia thì cánh tay và đùi đều đã bị thương. Dù bị băng bó kín mít nhưng tinh thần của lão gia tử vẫn rất tốt, không đáng lo ngại.
Trước bao nhiêu con mắt, Sở Lâm Lang không tiện lao vào lòng Tư Đồ Thịnh, dù nàng rất muốn làm vậy.
Khi nhìn thấy hắn đứng trên mũi thuyền bình an vô sự nói chuyện với mọi người, Sở Lâm Lang liền lặng lẽ quay người, đi giúp đỡ chăm sóc các đồng học và các phu nhân thoát nạn.
Sở Lâm Lang quét mắt nhìn một vòng lại phát hiện người trên thuyền của Đào tứ cô cô và Nghi Tú quận chúa vẫn chưa được tìm thấy.
Lần này tốc độ của quân cứu viện chi viện rất nhanh, phát hiện cũng coi là kịp thời, không biết đội truy binh có thể tìm về được hết người hay không.
Mà khi Tư Đồ Thịnh nói chuyện với Thất gia và vị Ngô thống lĩnh kia một lúc, sắc mặt của mấy người đều không được tốt lắm.
Đặc biệt là sắc mặt của Tư Đồ Thịnh liền đột nhiên trở nên âm trầm, vị ác quan khiến bách quan Kinh thành biến sắc dường như lại chợt xuất hiện trong hắn.
Giống như Sở Lâm Lang suy đoán, lần này thuyền bè gặp tập kích quả thật không phải trùng hợp. Kể cả việc thuyền trước đó vì sửa chữa giữa đường mà làm chậm trễ hành trình đều là do người chèo thuyền thông đồng với bọn tặc tử, nhận tiền cố ý phạm sai lầm.
Bọn thủy phỉ bị bắt liền lập tức phải chịu thẩm vấn. Vị Thiếu khanh Đại lý tự trước kia đã ra tay tra xét thì không có cái miệng nào là không moi ra được.
Bất ngờ là trong bọn cướp này lại có mấy tên người Kinh quốc! Chúng nói tiếng Kinh quốc líu lo, căn bản không thèm để ý đến người thẩm vấn chúng, thậm chí còn nhe răng cười, thản nhiên phun nước bọt vào mặt Ngô thống lĩnh đang thẩm vấn họ.
Bộ dạng ngông cuồng như vậy, rõ ràng là đang thể hiện sự khinh thường đặc biệt của người Kinh quốc với người Đại Tấn.
Dù sao thì ai cũng biết, sau trận chiến Phụ Thủy năm xưa, Đại Tấn vẫn chưa thể gượng dậy nổi, sớm đã không còn là vương triều thịnh thế có thể khiến Kinh quốc phải ngước nhìn nữa rồi.
Mãi đến khi Thất gia mang ánh mắt như con sói đơn độc đứng trước mặt bọn chúng, bọn chúng mới có chút thu liễm.
Mấy tên người Kinh quốc này đều biết rằng lần tập kích thất bại này có liên quan rất nhiều đến lão đầu gầy gò này.
Dáng vẻ ông đứng trên bãi bùn chém từng người càng khiến người ta ấn tượng sâu sắc.
Người Kinh quốc đều ngưỡng mộ kẻ mạnh, dũng sĩ như vậy dù là người nước nào cũng khiến người ta phải kính sợ.
Thất gia tinh thông tiếng Kinh quốc, cũng không biết ông nói gì với mấy tên người Kinh quốc đó, chỉ thấy mấy tên đó đột nhiên thu lại vẻ ngông cuồng, vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ nhìn lão đầu gầy gò này, sau đó cuộc thẩm vấn mới có thể tiếp tục tiến hành thuận lợi.
Nội gián dám thông đồng với bọn cướp rất nhanh đã bị tra ra. Tiếng kêu thảm thiết của mấy người đó vang lên từng trận ở sân sau trạm dịch.
Đám nữ quyến vẫn chưa hết kinh hoàng, ngoài việc thầm hả hê trong lòng thì cũng được tận mắt chứng kiến thủ đoạn lôi đình của vị ác quan Kinh thành kia.
Mấy tiểu thư nữ học trước kia bị dung mạo tuấn tú của Tư Đồ Thịnh mê hoặc vô cùng, giờ thì sợ đến mức sắc mặt từng người đều biến đổi, ngay cả canh gừng nóng cũng uống không nổi nữa.
Đợi Tư Đồ Thịnh tay cầm roi dài dính máu cùng mấy quan binh đi ra, mấy tiểu thư ngày xưa luôn nhìn thẳng vào mắt hắn liền lập tức như chim vỡ tổ tán loạn, mỗi người tự về phòng mình nghỉ ngơi, ngay cả nhìn hắn cũng không dám nữa.
Sở Lâm Lang thở dài rồi quay người trở về phòng mình.
Tư Đồ đại nhân rốt cuộc là có biết hay không, roi này của hắn đánh quá mạnh tay, dứt khoát đã đánh tan con đường nhân duyên của mình sau này lên tận chín tầng mây rồi.
Chỉ sợ rất lâu về sau, các tiểu thư khuê các chỉ cần nghe nhắc đến Tư Đồ Thịnh sẽ biến sắc!
Lúc này cả trạm dịch đều yên tĩnh trở lại, bọn thủy phỉ đã bị áp giải đi rồi. Những người trở về từ cõi chết đều thức trắng cả đêm, sau khi uống bát cháo nóng cho hết kinh hoàng thì không có gì an thần hơn việc ngủ một giấc cho thỏa thích.
Lâm Lang sau khi tắm rửa xong, thay y phục nằm xuống lại đầy bụng tâm sự, nàng căn bản không ngủ được, cứ thế trằn trọc, lăn lộn. Dường như nàng nghe thấy trong phòng có động tĩnh.
Nàng vừa định vén màn giường lại thấy một bóng người vào trong màn. Nàng giật mình suýt nữa kêu lên, một bàn tay lớn lại kịp thời bịt miệng nàng, đồng thời có giọng nói quen thuộc bên tai nàng: "Đừng la, là ta..."
Lúc này Sở Lâm Lang cũng ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người của kẻ đến. Nàng ngẩng mắt nhìn gương mặt tuấn tú của nam nhân rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng tức giận đưa tay lên đấm vào ngực hắn: "Đâu có ai âm thầm lẻn vào phòng người khác như chàng chứ? Muốn hù chết ta sao?"
Tư Đồ Thịnh rất vô tội nói: "Trước đến nay vào phòng nàng vốn luôn phải tránh người. Ta cũng không tiện gõ cửa."
Sở Lâm Lang suy nghĩ một chút rồi nói: "Không đúng, vừa rồi ta đã cài then cửa rồi mà!"
Nam nhân anh tuấn nghĩ một lúc rồi thẳng thắn nói: "Ta nhớ ra rồi, vừa rồi ta không vào bằng cửa mà nhảy cửa sổ vào..."
Mấy hôm trước hắn xong chuyện công vụ, tính toán hành trình, vốn muốn đến gặp Lâm Lang, không ngờ lại gặp trận đại nạn thủy phỉ này.
Vừa rồi giao chiến một trận, khi trở về lại bắt đầu thẩm vấn. Tuy đã tắm rửa đơn giản một chút nhưng mùi máu tanh trong mũi vẫn còn vương vấn, cho nên hắn phải ngửi chút mùi thơm, ôm lấy nữ tử mềm mại như đậu hũ này mới có thể giải được nỗi mệt mỏi của mấy ngày đuổi theo.
Từ khi hai người chính thức "quan thương cấu kết", Tư Đồ Thịnh dường như đã tìm được chiếc giường thích hợp nhất với mình. Chỉ có ngủ bên cạnh người phụ nữ này, hắn mới đặc biệt ngủ ngon giấc, cả đêm không mộng mị.
Tính ra thì lần này hai người xa cách lâu như vậy, còn có mấy ngày mấy đêm không được nghỉ ngơi tử tế. Nói là hắn đến đây để trộm hương, không bằng nói là đến tìm một đêm ngủ ngon.
Dù sao thì vách tường của trạm dịch không dày lắm, tiểu phụ nhân này hứng lên có thể run giọng nức nở. Đến lúc đó chỉ sợ cả trạm dịch đều biết trong phòng Sở nương tử có người đến thăm hoa.
Nhưng khi hắn nghiêm túc mặc nguyên y phục chuẩn bị chui vào chăn, chủ nhân của cái chăn lại bắt bẻ: "Mặc dày như vậy vào đây làm gì? Áo ngoài bẩn lắm!"
Tư Đồ Thịnh nhướn mày, lười nói rằng mình cũng là tắm rửa xong xuôi, thay y phục rồi mới đến tìm nàng, chỉ nghe lời mà cởi áo ngoài rồi chui vào chăn.
Sở Lâm Lang bên cạnh nheo mắt thở dài: Thân hình cân đối thon dài như vậy, nếu bị y phục che đậy sẽ mất hứng biết bao chứ?
Tính ra, nàng đã bao lâu rồi không nếm lại mùi vị bình rượu ngon này? Làm sao mà nhịn được chứ?
Đợi vào trong chăn rồi mới thấy ai mới là kẻ háo sắc, một đôi tay trắng nõn mảnh mai nhưng lại vô cùng bất lương vươn vào trong lòng hắn, dường như có ý định sờ soạng...
Tư Đồ Thịnh giờ đây đã bị yêu tinh dụ dỗ phá giới, định lực mỏng manh lắm.
Hắn nhắm mắt nhịn một lúc rồi lật người đè lên nàng, hung hăng hôn lên đôi môi non mềm của nàng. Đợi đến khi có chút giải tỏa nỗi tương tư, hắn mới ghìm lửa nói: "Lát nữa có muốn trước tiên bịt miệng nàng lại không, tránh cho nàng nhịn không được mà kêu lên?"
Lâm Lang đâu có ý này? Nàng vừa rồi cũng chỉ là động tác trong vô thức mà thôi.
Dù sao thì thân hình hắn không tệ, cơ ngực rắn chắc sờ rất thoải mái.
Nhưng thấy hắn muốn làm thật, nàng lại vội thu tay, véo sống mũi cao thẳng của hắn: "Chàng dám! Mẫu thân ta còn đang ở bên cạnh đấy! Nhân lúc mọi người đang nghỉ ngơi, chàng mau về đi, nếu không để người ta thấy sẽ không hay đâu..."
Khi nói lời này, nàng còn duỗi bàn chân trắng nõn ra đá đá hắn.
Sở Lâm Lang đúng là gốc rễ vẫn là thương nhân chú trọng tiền bạc.
Nếu có thể phong lưu hoan lạc một trận, nàng tuyệt đối sẽ không e lệ từ chối. Nhưng lúc nên đuổi người thì cũng tuyệt không lưu luyến.
Nghe nàng sợ bị mẫu thân phát hiện như vậy, Tư Đồ Thịnh lại có cảm giác như ăn phải quả đắng, bị lừa một vố như công tử phong lưu.
Hắn dứt khoát giả vờ như không nghe thấy lệnh đuổi khách của giai nhân, chỉ nhắm mắt rồi thản nhiên nằm bên cạnh nàng, dùng tay vuốt ve mái tóc xõa của nàng.
Ngửi mùi hương quen thuộc trên người hắn, Sở Lâm Lang cọ mặt vào cổ hắn rồi cả hai cùng ôm nhau trong mãn nguyện.
Trên cổ hai người họ đang đeo là những chiếc bùa hộ mệnh đựng tóc của nhau. Lúc này hai chiếc bùa hộ mệnh cũng quấn quýt lấy nhau như đôi uyên ương đan cổ, phiêu diêu trong sự yên bình tĩnh lặng...
Nhưng nam nhân ngủ đủ giấc rồi lại như cây lớn được tưới đầy nước, vừa tỉnh dậy liền có chút duỗi cành xòe lá.
Sở Lâm Lang còn chưa ngủ đủ đã bị Tư Đồ Thịnh tỉnh trước khiến nàng tỉnh giấc.
Thấy người trong chăn tùy ý làm càn, nàng lại vì để ý vách tường quá mỏng mà chỉ có thể dùng một tay bịt miệng mình, mặc cho hắn phóng túng.
Khi thực sự nhịn không được mà như sắp bật ra khỏi cổ họng, nam nhân lại một lần nữa ôm lấy môi nàng, nuốt trọn thanh âm của nàng.
Đợi đến khi Lâm Lang qua giây phút kiệt sức, quay trở lại với nhân gian, Tư Đồ Thịnh lại ôm nàng vào lòng, hôn lên vầng trán đầy mồ hôi của nàng.
Lâm Lang nằm trong lòng hắn lẩm bẩm: "Không phải giết cướp cả đêm sao? Sao còn sức lực dùng trên người ta vậy chứ? Nếu bị người ta nghe thấy, xem ta xử lí chàng thế nào..."
Tư Đồ Thịnh không nỡ buông nàng ra, nhưng tối nay hắn phải đi rồi, nếu không an ủi nỗi tương tư thì thật không ổn.
Lần thủy phỉ đến lần này rất đáng nghi, trong đó lại còn có người Kinh quốc. Vụ án như vậy hắn vừa khéo lại được tận mắt chứng kiến, đương nhiên cũng phải truy tra đến cùng.
Lâm Lang nghe hắn nói vậy cũng nói ra nghi vấn trong lòng mình - nếu là người Kinh quốc thì vì sao lại bỏ qua tiền của mà không lấy, chỉ cố ý muốn bắt nữ quyến?
Nghe nàng hỏi, trên mặt Tư Đồ Thịnh lướt qua một tia châm chọc, hắn nhạt giọng nói: "Nếu lần này mưu sâu kế hiểm của ai đó thành công thì nữ quyến của hiển quý triều đình bị bắt vào Kinh quốc làm nô sẽ là cảnh tượng náo nhiệt đến cỡ nào..."
Nghe lời này Sở Lâm Lang dường như có chút hiểu ra, sự hòa bình bên ngoài giữa Kinh quốc và Đại Tấn tựa như một bàn đạp khó khăn lắm mới cân bằng được, duy trì sự hòa bình này thật không dễ dàng chút nào.
Xem ra có người không muốn nhìn thấy Kinh quốc và Đại Tấn thông thương giao hảo. Nhưng làm vậy thì có lợi ích gì? Chẳng lẽ có người đầu cơ trục lợi vũ khí mong muốn chiến hỏa bùng lên lần nữa?
Tư Đồ Thịnh hôn lên trán nàng, thấp giọng nói: "Doanh quân gần đây đã có người được điều động, họ sẽ hộ tống các nàng dọc đường vào Kinh. Chỉ là không thể đi đường thủy được nữa, có lẽ dọc đường sẽ xóc nảy một chút."
Sở Lâm Lang đưa tay sờ lên gò má hắn: "Gần đây có ăn cơm đàng hoàng không? Sao ta thấy chàng lại gầy đi nhiều vậy?"
Hai người đang thì thầm nói chuyện thì nghe thấy Tôn thị gõ cửa bên ngoài: "Lâm Lang, trong phòng con có người sao? Đang nói chuyện với ai vậy?"
Sở Lâm Lang sợ đến mức hoảng hồn, nàng vội vàng ngồi dậy, nhìn trái phải rồi nàng chỉ xuống gầm giường, ra hiệu cho Tư Đồ Thịnh chui vào.
Tư Đồ Thịnh bình tĩnh nhìn nàng rồi không nhúc nhích.
Ừm, được rồi, Sở Lâm Lang cũng không tưởng tượng nổi cảnh Thị lang đại nhân chính nghĩa lẫm liệt phải chui xuống gầm giường, là nàng mạo phạm rồi.
Thế là Sở Lâm Lang dứt khoát lấy một cái chăn lớn trùm kín, che Tư Đồ Thịnh từ đầu đến chân rồi nhỏ giọng nói: "Đừng nói chuyện!"
Rồi nàng vội vàng mặc y phục vào, sau đó hô ra ngoài cửa: "Trong phòng không có ai, con đang tự ngâm nga mà thôi!"
Nói xong, nàng vén tóc lên rồi mở cửa: "Mẫu thân, người có việc gì?"
Tôn thị nhìn nữ nhi mình dường như chỉ vừa mới dậy, sau đó lại nhìn vào trong phòng, chỉ thấy màn giường hé mở, quả thật là không có ai.
Thế là bà nói: "Mẫu thân mơ hồ nghe con nói chuyện, còn tưởng con gặp ác mộng, nếu không có gì thì tốt, con cũng nghỉ ngơi sớm đi."
Đợi đến khi Lâm Lang thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa lại rồi đến trước giường, sau đó vén chăn lên mới phát hiện người bên trong đã không thấy đâu.
Nàng quay đầu lại liền thấy cửa sổ bên cạnh hé mở...
Xí! Nàng có thấy nhảy cửa sổ so với trốn dưới gầm giường tôn nghiêm hơn chỗ nào chứ!
Đúng lúc sắp ăn tối thì mấy người trên thuyền của Đào Tuệ Như cũng được người ta tìm về.
Chỉ là mấy người họ trông rất chật vật, gấu váy của Đào Tuệ Như thì toàn bùn đất mà mấy người khác cũng không khác gì.
Nghe nói thuyền của họ đang chạy được nửa đường thì gặp phải đá ngầm, kết quả là tất cả đều ngã xuống từ trên thuyền. Nếu không phải vừa khéo có ngư dân thu lưới đêm cứu họ thì cả thuyền người đều đã chìm xuống đáy sông.
Nhưng dù thế nào thì cũng may mắn sống sót trở về.
Đúng lúc Sở Lâm Lang sắp xếp xong xuôi, chuẩn bị xuống lầu ăn cơm thì lại nghe dưới lầu truyền đến một tiếng động, âm thanh của đồ vật vỡ vụn.
Nàng vội vàng xuống lầu xem có chuyện gì xảy ra.
Hóa ra là Đào Tuệ Như vào trạm dịch rồi vừa khéo đụng mặt Đào Nhã Xu đi xuống uống trà.
Cô cháu gặp lại sau tai ương, tình cảnh có chút xấu hổ. Đào Nhã Xu không nói một lời mà đập vỡ chén trà trong tay xuống ngay bên chân Đào tứ cô cô.
Bởi vì Đào Nhã Xu đã khắc cốt ghi tâm nhớ rõ, lúc trước khi nàng rơi xuống nước, chính là vị thân cô cô của nàng đã lớn tiếng ngăn cản người khác cứu nàng.