Tuý Quỳnh Chi
Chương 75: Sóng Gió Vào Cung
Tuý Quỳnh Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hồ thị cũng chỉ vì đang mang thai nên nhất thời nổi nóng nói ra mấy lời này.
Không ngờ Tạ thị cũng đang mang thai mà lại ra tay đánh người.
Nàng không dám đánh trả, chỉ đành vừa né tránh vừa kêu phu quân cứu mạng.
Nàng không kêu thì thôi, vừa kêu, Tạ Du Nhiên lại nổi cơn thịnh nộ, nàng ta hỏi ai là “phu quân” của nàng? Nàng chỉ là một tiểu thiếp mà thôi, thật là tự cho mình là chính thất rồi sao?
Sau một hồi giằng co, Hồ thị bước hụt chân rồi bị Tạ Du Nhiên đẩy ngã xuống bậc thang.
Lúc đó Hồ thị ngã rất nặng, nàng cảm thấy bụng mình đau đến không chịu nổi, khiến Triệu thị hốt hoảng vội sai người đi mời thầy thuốc. Kết quả là thầy thuốc còn chưa đến, bên này đã thấy ra máu, sinh linh bé bỏng trong bụng nàng cứ thế mà mất đi.
Triệu thị nghe thầy thuốc nói là một nam hài đã thành hình liền tức giận khóc lớn – đáng thương cho cháu đích tôn nhà họ Chu cứ thế bị người đàn bà độc ác này hại chết.
Chu Tùy An cũng tức giận vô cùng, hắn giơ tay tát Tạ thị một cái, túm lấy nàng, định lôi đến phủ tướng quân để làm rõ, hỏi xem có chính thất nhà nào dám công khai hãm hại lương thiếp đang mang thai như vậy!
Nhất thời câu chuyện trở nên ồn ào đến mức không thể hòa giải, mãi đến khi Tạ Du Nhiên cũng ôm bụng kêu đau thì cuộc cãi vã này mới tạm dừng.
Vốn nỗi ấm ức này, Hồ thị dù không muốn cũng đành phải chịu. Nhưng vừa hay hai hôm sau, cha mẹ Hồ thị từ ngàn dặm xa xôi đến Kinh thành thăm con gái, lại thấy con gái mình sắc mặt tái nhợt nằm trên giường bệnh.
Đợi đến khi nghe rõ đầu đuôi, biết con gái mình ở nhà họ Chu lại phải chịu đựng những tháng ngày như vậy, phụ thân Hồ thị, vốn là một thầy đồ liền lập tức không chịu nổi.
Lúc đó ông muốn viết đơn kiện gửi lên quan phủ, tố cáo Chu gia ngược đãi lương thiếp! Ông còn la lối đòi viết thêm một tờ cáo thị, dán ở cửa nha môn Hộ bộ!
Cũng không trách đôi vợ chồng già Hồ thị tức giận, lúc trước bà mối nói nhà họ Chu tốt đẹp đủ đường, Triệu thị kia lại chủ động đến đưa bạc, đưa sính lễ, vỗ ngực cam đoan rằng đứa bé mà con gái ông sinh ra sẽ là đích tử của Chu gia, sau này sẽ kế thừa gia nghiệp.
Bọn họ cảm thấy điều kiện này cũng vô cùng khó tìm, hơn nữa là vì để lo sính lễ cho con trai nên mới đành ấm ức gả con gái mình, chấp nhận hôn sự này.
Nhà họ Hồ tuy nghèo nhưng cũng không thể chịu để con gái mình bị người ta bắt nạt như vậy.
Lại một trận náo loạn như vậy, Chu Tùy An là người đầu tiên không chịu nổi. Triệu thị vì tiền đồ quan trường của con trai, cũng muốn một sự nhịn chín sự lành, cuối cùng vẫn là Tạ Du Nhiên đuối lý nên phải lấy tiền từ mẫu thân mình, đền bù cho nhà họ Hồ một khoản lớn mới dập tắt được chuyện kiện tụng này.
Hồ thị cũng không muốn ở lại Chu gia chịu thêm tủi nhục nữa, nàng liền chuẩn bị theo cha mẹ trở về.
Phụ thân nàng đã chuẩn bị sắp xếp cho nàng một mối hôn sự, chỉ đợi nàng dưỡng tốt thân thể rồi sẽ đi bước nữa.
Lần này cho dù có phải gả cho người góa vợ, nông dân cũng không ở lại nhà tên thầy thuốc mặt trắng bệch này chịu tủi nhục!
(*Lang trung (郎中) ban đầu không phải là thầy thuốc mà là một chức quan trong triều đình từ đời Tần-Hán. Tuy nhiên sau đó từ thời Tống-Minh thì đổi nghĩa sang từ thầy thuốc. Mình không edit là vị quan tầm trung vì có thể đây là một cách mỉa mai nhỏ, ý nói tuy làm quan nhưng thực tế gia cảnh lại náo loạn, quan không ra quan, chẳng khác gì một thầy thuốc.)
Hồ thị lúc sắp đi lại gặp Sở Lâm Lang, tự nhiên có chút cảm khái đến rơi lệ, cuối cùng nàng còn nói một câu: "Sở nương tử, ngươi là người có phúc lớn, trời xanh thương xót ngươi nên mới để ngươi thoát khỏi nhà họ Chu!"
Sở Lâm Lang nghe xong chỉ biết cười bất đắc dĩ, nàng cũng chỉ có thể nói lời khuyên giải: "Ngươi cũng là người có phúc, những ngày tháng sau này sẽ tốt hơn..."
Nói xong, Hồ thị liền lên xe lừa cùng cha mẹ rời khỏi ngõ Tập Tuệ.
Sở Lâm Lang khẽ thở dài một hơi rồi quay người đi sang ngõ bên cạnh.
Nha hoàn của Tạ Du Nhiên vừa hay lại nhìn thấy cảnh hai người nói chuyện, không chỉ nấp sau cửa nghe trộm mà còn lén nhìn theo Sở Lâm Lang một lúc, mãi đến khi thấy Sở Lâm Lang vào cửa nhà một vị phu tử mới quay về bẩm báo cho Tạ Du Nhiên, nói rằng Sở Lâm Lang vào nhà vị Liễu phu tử râu ria xồm xoàm ở ngõ bên cạnh.
Hôm nay Tạ Du Nhiên cũng có tâm trạng không tệ!
Tuy trước đó nàng đã cãi vã một trận lớn với Chu Tùy An, còn phải đền cho Hồ thị một khoản tiền nhưng cuối cùng cũng đuổi đi được một cái gai trong mắt, cũng không cần đứa bé trong bụng mình phải xếp sau một thứ tử.
Coi như là tốn tiền mua lấy chút bình yên trước mắt.
Còn về phần đứa bé, nếu là con gái thì nàng lại sinh tiếp, nàng cũng không phải là Sở Lâm Lang không thể sinh con kia, đương nhiên là sẽ có con trai nối dõi tông đường cho Chu gia!
Khi nàng đang sảng khoái lại nghe chuyện Sở Lâm Lang đi đến nhà Liễu phu tử ở ngõ bên cạnh.
Tạ Du Nhiên không nhịn được mà cười lạnh một tiếng: "Cứ tưởng mắt nàng ta tinh đời lắm! Quyến rũ chủ tử Tư Đồ đại nhân không thành, quay đầu lại dùng mỹ nhân kế quyến rũ một phu tử ở nữ học! Chỉ là một người phụ nữ bị ruồng bỏ mà thôi, giờ cũng chỉ có thể hao tâm tổn trí, khắp nơi đều muốn bám víu đàn ông! Nhưng tên lão già râu ria xồm xoàm quả thật dễ ra tay hơn, chỉ là không biết vị phu tử này có muốn loại đàn bà không thể sinh con như nàng ta không! Thầy giáo và nữ học sinh... thật đúng là không biết xấu hổ mà!"
Nói đến đây, Tạ Du Nhiên lại vui vẻ mà trang điểm một chút, lát nữa mẫu thân sẽ dẫn nàng đi dự tiệc trà.
Nếu không phải vì thời gian không kịp thì nàng thật muốn chặn cửa nhà tên phu tử kia, mắng nhiếc Sở thị khắp nơi chỉ biết tư thông với đàn ông một trận!
Dẫu vậy nhưng nàng cũng không muốn đánh rắn động cỏ từ sớm, tốt nhất là đợi đến lúc gian tình đang nồng cháy để Chu Tùy An xem, người vợ trước mà hắn coi trọng đến tận trời cao đã làm ra chuyện mất mặt gì!
Lại nói đến "người không thể sinh con" đang đi thăm Liễu phu tử, sau khi gõ cửa một lúc, đợi trước cửa cả nửa ngày cũng không thấy ai ra mở cửa.
Sở Lâm Lang đang nghĩ rằng liệu phu tử có phải không có nhà không thì cuối cùng cũng có người ra mở cửa.
Sở Lâm Lang ngẩng đầu lên nhìn, không nhịn được mà thở hắt ra một hơi.
Không biết có phải vì gần đây không phải lên lớp mà vị phu tử này được dưỡng đến mức mặt mày có chút... hồng hào, rạng rỡ!
Chỉ thấy búi tóc vốn luôn có chút lộn xộn, tùy ý, thỉnh thoảng còn lệch lạc của hắn giờ lại ngay ngắn thẳng đứng trên đỉnh đầu, đường lược chải vẫn còn rõ ràng. Thậm chí bộ râu ria rối bù cũng được chải chuốt gọn gàng, dường như hình dáng còn được cắt tỉa lại, thẳng mượt và bóng loáng như một ngọn núi nhỏ đảo ngược.
Hơn nữa... Liễu phu tử này dường như không thiếu quần áo mặc, bộ trang phục trên người, dù vội vàng thắt nhầm dây, thì xét từ màu sắc hay kiểu dáng cắt may đều là hàng thượng phẩm.
Xem ra phu tử này đang thay y phục lại nghe thấy tiếng gõ cửa mới vội vàng mặc xong y phục chạy ra mở cửa.
Sở Lâm Lang nhìn vị phu tử anh tuấn nhanh nhẹn này, thậm chí còn được chỉnh trang cẩn thận như vậy, không nhịn được mà rụt rè hỏi: "Phu tử, ngài... đây là định ra ngoài uống rượu sao?"
Liễu Tĩnh Hiên nhìn qua sau bóng lưng nàng rồi bình tĩnh cười nói: "Uống rượu cái gì? Thầy thuốc bảo ta mấy hôm nay phải kiêng khem, ngay cả mấy món kích thích như thịt dê cũng không được ăn."
Lúc nói chuyện, Liễu Tĩnh Hiên còn đứng chắn cửa, không có ý nhường đường.
Thế nhưng Sở Lâm Lang hôm nay đến là để đưa y phục, nàng cũng không biết số đo của phu tử, chỉ nghĩ đến thân hình hắn chỉ thấp hơn Tư Đồ Thịnh một chút nên liền thử may hai bộ, còn về phần y phục này có vừa hay không thì phải nhờ phu tử mặc thử mới biết.
Vậy nên nàng cũng không khách khí hỏi: "Phu tử, chẳng lẽ ngài không mời ta ngồi sao?"
Nghe nàng nói vậy, Liễu Tĩnh Hiên mới quay đầu lại, như chợt nhận ra mà mở cửa nhường đường.
Sở Lâm Lang ngồi xuống sảnh đường không lớn không nhỏ mới phát hiện trên bàn có bày mấy hộp đồ bổ quý giá.
Sở Lâm Lang nhìn thấy liền trêu đùa: "Phu tử có khách quý đến thăm sao? Sao lại hào phóng vậy?"
Liễu Tĩnh Hiên nhướn bộ râu ria chỉnh tề lên, hắn cười gượng: "Đồng liêu đến thăm bệnh, tiện thể cũng mang chút đồ bổ..."
Sở Lâm Lang không cần nghĩ ngợi cũng đoán được hình như Liễu phu tử đang nói dối.
Trước kia hắn ở Công bộ, sau lại kiêm chức ở thư viện, thật sự là toàn những nơi thanh liêm, nghèo rớt mồng tơi, căn bản là không có chỗ nào có thể kiếm chác.
Thử hỏi, trong nha môn thanh liêm có đồng liêu nào có thể hào phóng tặng nhân sâm năm mươi lượng bạc một cây?
Hơn nữa vị đồng liêu này hình như còn tặng phu tử đây y phục chất liệu tinh xảo.
Nhưng nếu đây đều là chút giao tế riêng của phu tử, Sở Lâm Lang tất nhiên sẽ không vạch trần sự thật, nàng chỉ cười nói mình nhận được ủy thác của Tư Đồ đại nhân, may cho phu tử vài bộ y phục, vải vóc không tính là quá tinh xảo, mong phu tử vui lòng nhận lấy.
Đang nói chuyện thì Sở Lâm Lang vô tình quay đầu, lại thoáng nhìn thấy sau rèm cửa phòng bên có một đôi giày thêu nhanh chóng lướt qua.
Phòng bên có người, hơn nữa còn là một nữ nhân!
Sở Lâm Lang thầm hít vào một hơi lạnh, trong lúc nhất thời ngồi không yên như thể mông đang đặt trên ba cân đinh sắt, khiến nàng xấu hổ, không ngồi yên.
Nàng chợt tỉnh ngộ ra, hóa ra mình lại là vị khách đến không đúng lúc, quấy rầy sự thanh tịnh của phu tử và khách quý.
Đã tỉnh ngộ rồi, tất nhiên phải biết điều mà nhanh chóng cáo từ thôi.
Sở Lâm Lang lúc rời đi lại không nhịn được mà nảy sinh chút tò mò – vị khách đến thăm bệnh này là ai?
Chẳng lẽ không lâu nữa, nàng sẽ có thêm một vị sư mẫu?
Sư mẫu tương lai này tay cũng khéo thật, kiểu tóc chải chuốt cũng đẹp, râu ria cũng được chăm sóc thật tốt. Nếu sớm kết hôn thì có phải đồng học Đào tiểu thư cũng không đến nỗi mỗi lần lên lớp đều bị sự lôi thôi của phu tử làm cho chướng mắt...
Tất nhiên, nàng cũng phải là người biết điều. Người ta đã tránh không gặp tức là còn chưa công khai, chỉ xem xem đến bao giờ, Liễu phu tử mới có thể công bố tin vui.
Nhưng lòng tò mò thì ai cũng có, Sở Lâm Lang thật sự muốn có thể sớm nhìn thấy sư mẫu.
Ngay sau khi ra khỏi ngõ, nàng kéo Hạ Hà trốn vào một bên góc đường nhìn.
Một lúc sau liền thấy có hai nữ tử trùm mũ choàng đen, che kín từ đầu đến chân vội vàng đi ra.
Hai người họ trông như chủ tớ, một người đỡ người kia lên một chiếc xe ngựa vải xanh thuê từ hành xe rồi vội vàng đi mất.
Tuy không nhìn ra diện mạo như nào nhưng nghĩ đến y phục mà nàng tặng phu tử còn có mấy món đồ bổ thì đều không giống như kiểu cách của một người bình thường.
Sở Lâm Lang cảm thấy thân phận của nữ tử kia nhất định không phải là từ tiểu môn tiểu hộ.
Đã không nhìn ra gì rồi, nàng cũng không có ý đào bới tận gốc, dòm ngó bí mật của phu tử.
Hôm sau, Đào tiểu thư mời Sở nương tử đến phủ Quốc công thưởng hoa, sau khi hai người tán gẫu một lúc, Đào Nhã Xu vô tình hỏi: "Ta đã một thời gian không đến thư viện, không biết vết thương của Liễu phu tử đã đỡ hơn chưa?"
Sở Lâm Lang nghĩ đến chuyến thăm xấu hổ hôm qua, nàng khẽ thở dài: "Nhìn qua hẳn là không sao, vài hôm nữa ngài ấy sẽ phải về Công bộ, sau này cũng không thể đến thư viện giảng bài nữa."
Đào Nhã Xu thêm nước vào chén trà của Sở Lâm Lang rồi như không có chuyện gì nói: "Sao ngươi biết? Ngươi đi thăm phu tử rồi sao?"
Sở Lâm Lang gật đầu, Đào Nhã Xu không nhịn được mà ngẩng đầu lên như có ý sâu xa, nàng rất uyển chuyển mà hỏi Sở Lâm Lang, vì sao lại đi thăm Liễu phu tử?
Sở Lâm Lang vừa cười vừa trừng mắt: "Ngươi hỏi những lời quái gở này làm gì? Ta chỉ là nhận ủy thác của chủ tử cũ, Tư Đồ đại nhân, làm chút chuyện chăm sóc người bị thương mà thôi. Ngài ấy chính là phu tử của ta, giúp đỡ ân sư chẳng phải là việc mà học trò nên làm sao? Hơn nữa, biết đâu phu tử người ta sớm đã có ý trung nhân rồi, ngươi đừng có nói bậy nhé!"
Đào Nhã Xu có chút động lòng, nghi hoặc hỏi: "Phu tử sắp kết hôn? ... Là tiểu thư nhà nào vậy?"
Sở Lâm Lang bất đắc dĩ nói: "Ta có biết đâu? Cũng chưa nhìn thấy mặt người ta mà..."
Thấy Đào Nhã Xu còn muốn hỏi, nàng chỉ có thể phất tay chịu thua: "Đừng hỏi nữa, đừng nói là ta không nhìn thấy, cho dù có nhìn thấy cũng không thể nói bậy, hủy hoại thanh danh của người ta!"
Đào Nhã Xu cười thông cảm rồi cũng không hỏi nữa, nhưng có qua có lại, nàng cũng báo cho Sở Lâm Lang một việc.
Đó là Thái hậu có thể sẽ triệu Sở nương tử vào cung.
Sở Lâm Lang nghe xong liền giật mình, nàng vội hỏi là có chuyện gì?
Phải biết là vì chuyện gặp nguy hiểm ở ốc đảo mà Nghi Tú đã tự vẫn để giữ danh tiết.
Nghe nói sau khi người chết rồi, Vân quốc cữu kia như vì cái chết của con gái mà thẳng lưng ưỡn ngực, ngày nào cũng đến Đại lý tự gây ầm ĩ, yêu cầu Tự khanh phải điều tra rõ vụ án thủy phỉ này!
Vào thời điểm này, Thái hậu muốn gặp một người phụ nữ góa bụa nhỏ bé vô danh tiểu tốt như nàng để làm gì?
Đào Nhã Xu an ủi nàng: "Thái hậu nghe người khác kể lại trận kinh hoàng ở ốc đảo, dù đã nghe nhiều lời kể rồi nhưng khi nghe nói ngươi là người đầu tiên phát hiện ra nguy hiểm, còn hết sức khuyên mọi người lên ốc đảo tránh nạn nên muốn nhìn xem người thật thế nào."
Một lão phu nhân dưỡng thọ trong hậu cung, ngày thường vô cùng nhàn rỗi, cũng thường triệu kiến mấy nghệ nhân biểu diễn trong dân gian vào cung để giải khuây.
Thái hậu muốn gặp Sở Lâm Lang, đại khái thuần túy chỉ là vì tò mò.
Bà từ các quý nữ khác nghe kể về quá trình Sở Lâm Lang bình tĩnh cứu người liền nói với Hoa thị rằng lúc nào rảnh hãy dẫn Sở nương tử này đến cho bà xem.
Đào Nhã Xu đi cùng mẫu thân cũng nghe được nên nàng đến báo trước cho Sở Lâm Lang một tiếng, để nàng có chút chuẩn bị ứng đối.
Tính tình thái hậu còn được coi là khoan hòa, chỉ cần Sở nương tử chuẩn bị ổn thỏa, hẳn cũng sẽ không có sai sót gì lớn.
Sở Lâm Lang trước kia gả cho Chu Tùy An, tuy thỉnh thoảng cũng mơ ước đến chuyện làm cáo mệnh phu nhân, nhưng nàng đại khái cũng biết rằng giấc mộng đẹp này rất khó để thực hiện.
Nàng không ngờ rằng giờ mình có thân phận như thế này lại có ngày vào cung gặp Thái hậu.
Chỉ là nàng không biết mấy lễ nghi trong cung, trong một thời gian ngắn như vậy, biết đi đâu tìm ma ma dạy lễ nghi cung đình đáng tin đây?
Đào Nhã Xu nheo mắt cười: "Có ta rồi, còn cần gì ma ma dạy dỗ nữa?"
Nói xong, nàng liền đưa tất cả các điều cần phải chú ý đã viết sẵn cho Sở Lâm Lang, ngoài ra còn có lễ nghi vào cung bái kiến, nàng cũng từng bước một dạy tỉ mỉ cho Sở Lâm Lang.
Dưới đình hoa Chương Đài, hai thiếu nữ xinh đẹp nói cười, một người vái chào, một người sửa sai, tạo nên một vẻ phong tình rực rỡ khác.
Có danh sư chỉ điểm, Sở Lâm Lang đương nhiên là tiến bộ rất nhanh chóng.
Sau khi nắm được những điểm quan trọng rồi, nàng cười cảm tạ Đào Nhã Xu chỉ bảo, sau một hồi trò chuyện, nàng cáo từ rồi rời khỏi phủ Quốc công.
Khi Đào Nhã Xu tiễn nàng đi về phía cổng phủ Quốc công, lúc đi ngang qua bờ hồ, Đào tứ cô cô đang cùng mẫu thân Đào Nhã Xu cho cá ăn, tán gẫu bên hồ.
Bên cạnh Đào tứ cô cô còn có phu nhân Từ thị của Tạ Thắng tướng quân và mấy vị phu nhân khác, mấy vị phu nhân này đều đang nói cười rất thân thiết.
Nghe nói Từ thị và Đào Tuệ Như vẫn luôn là bạn thân, xem ra không phải là giả.
Chỉ là khi Từ thị nhìn thấy Sở Lâm Lang cũng xuất hiện ở phủ Quốc công, rõ ràng là đã sững sờ và cứng đờ mặt một chút.
Đợi Sở thị đi rồi, bà mới quay đầu kinh ngạc hỏi nhỏ: "Nàng ta... sao lại đến phủ Quốc công?"
Đào Tuệ Như mỉm cười: "Nàng ta là đồng học nữ học của cháu gái Nhã Xu nhà ta, có lẽ là đến để bàn luận về việc học."
Từ thị cau mày: "Xuất thân của nàng ta như vậy... Đào tiểu thư không nên qua lại nhiều với nàng ta mới phải chứ?"
Nghe lời này, Đào Tuệ Như liền chuyển ánh mắt sang chị dâu mình.
Ngô thị, mẫu thân Đào Nhã Xu nghe xong cũng bất đắc dĩ lắc đầu: "Con gái ta cũng là kiểu tính cách cố chấp, vốn vì không được đi nữ học đã có chút buồn bực. Nghĩ rằng nàng sắp phải vào cung, muốn gặp mấy đồng học thân thiết, ta đương nhiên là cũng đồng ý. Sở nương tử này tuy xuất thân không cao nhưng là người không tệ, rất được Hoa phu nhân đánh giá cao, hơn nữa Thái hậu còn muốn triệu nàng vào cung!"
Nói đến đây, Ngô thị liền ngừng lại, vì bà mới nghĩ đến điểm mấu chốt – vị Sở nương tử kia trước đây hình như là vợ cũ của con rể nhà tiểu thư Tạ gia!
Nghĩ vậy, Ngô thị vội ngậm miệng lại, bà cũng không nhìn Từ thị mà quay đầu nói cười với mấy phu nhân khác rồi đi chỗ khác.
Dù sao việc giao du của con gái bà không liên quan gì đến Tạ gia, chuyện nhân tình kiện tụng của Tạ gia cũng không liên quan gì đến Đào gia.
Còn Từ thị vừa nghe xong liền không nhịn được mà thầm giật mình, sau đó sắc mặt liền có chút ủ rũ không vui.
Con người ta đều sợ bị so sánh. Con gái bà lúc trước cướp đi nhân duyên của Sở thị, nhưng gả đi rồi cũng không được như ý.
Trước đó vì tranh cãi với tiểu thiếp mà khiến tiểu thiếp Hồ thị sẩy thai, sau đó lại đền một khoản tiền lớn, rốt cuộc cũng làm tổn hại đến danh tiếng con gái, gây ra vài lời đồn nhảm nhí, khiến con gái lớn đến oán trách bà, nói bà có thể quản lý thật tốt con gái thứ hai được không, đừng bôi đen Tạ gia thêm nữa.
Ngược lại nhìn Sở thị này, một thứ nữ nhà thương nhân bên ngoài không có gốc gác, làm thế nào mà sau khi bị ruồng bỏ vẫn có thể đàng hoàng sống ở Kinh thành, không chỉ đến nữ học, kết giao với một đám quý nữ, giờ lại còn có thể xuất hiện trước mặt Thái hậu.
Đây là chuyện quái gở gì vậy? Từ thị giờ chỉ hoài nghi rằng có phải là bát tự Chu Tùy An không vượng, có chút khắc vợ!
Lúc Từ thị cáo từ Đào Tuệ Như, Đào Tuệ Như lại ra vẻ vô tình hỏi: "Vị Sở nương tử này, hình như chính là vợ cũ của con rể nhà ngươi, Nhã Xu nhất quyết kết giao với nàng ta, không biết phẩm tính của vị Sở nương tử này thế nào?"
Nếu là với người khác, Từ thị sẽ không tiện bàn chuyện thị phi về vợ cũ của con rể, nhưng đối với bạn thân tri kỷ nhiều năm, Từ thị không nhịn được mà than thở.
"Là một người phụ nữ đanh đá, lòng báo thù rất mạnh, làm người cũng rất cứng rắn, nếu không thì con rể ta sao có thể không chứa nổi nàng ta? Hơn nữa..."
Nói đến đây, Từ thị có hơi do dự chút nhưng cuối cùng trong lúc nhất thời tâm trạng cũng mất cân bằng, không muốn lại thấy Sở thị này ở phủ Quốc công, bà liền thuận miệng nói: "Người phụ nữ này còn có chút phong lưu không đoan chính, nếu ngươi có thể khuyên Đào tiểu thư thì vẫn nên tránh xa nàng ta là tốt nhất!"
Đào Tuệ Như có chút động lòng, bà ra vẻ kinh ngạc rồi thấp giọng nói: "Không thể nào, ta thấy nàng ta làm người vẫn tính là đoan chính, sao có thể phong lưu được?"
Từ thị cũng là vừa mới từ con gái biết được chuyện Sở nương tử chạy đến nhà Liễu phu tử còn độc thân, bà liền thêm mắm dặm muối mà nói một phen.
Đào Tuệ Như tất nhiên là cũng gật gù nghe kể.
Bà thân là một cư sĩ, mặc một thân áo ni cô, cách biệt hồng trần, tính tình lại ôn hòa, am hiểu Phật lý, rất nhiều phu nhân đều giao hảo với bà, cũng đem một số lời không tiện nói với người khác nói cho bà nghe, coi như chỗ để an ủi lòng người.
Dù sao thì hôn nhân của bà đã bất hạnh như thế, lại thanh tâm quả dục nhiều năm như vậy, so với bà thì có gặp phải cảnh ngộ bất hạnh hơn cũng có thể sinh ra chút an ủi.
Những chuyện riêng tư bí mật này, một cư sĩ buông bỏ hồng trần như Đào Tuệ Như lại nghe được nhiều hơn bất cứ ai...
Nghe lời Từ thị, Đào Tuệ Như cũng không ngừng thở dài gật đầu, thế nhưng trong lòng bà lại nghĩ: Trước kia còn nghi ngờ Sở thị này có mối quan hệ sâu đậm với Tư Đồ Thịnh. Nếu có chuyện như vậy thì Sở Lâm Lang này có vẻ như không có quan hệ gì với Tư Đồ Thịnh.
Đào Tuệ Như không biết vì sao mà mỗi lần nghĩ đến Tư Đồ Thịnh, lòng đều có chút căng như dây đàn, trước sau không thể buông bỏ người này.
Hiện tại lại có người càng khiến bà không yên lòng hơn.
Nghĩ vậy, bà lại chuyển ánh mắt về phía cháu gái Đào Nhã Xu vừa tiễn bằng hữu về.
Lúc này nàng cũng nhìn thấy tứ cô cô đang đứng cách đó không xa, nàng dừng bước, đoan trang thi lễ vấn an rồi xoay người dẫn theo nha hoàn về.
Tuy giống như đã hẹn ở trạm dịch ốc đảo, cô cháu hai người đều không nhắc lại chuyện rơi xuống nước như lúc trước nữa, phảng phất như tất thảy chỉ là nước chảy qua không tì vết.
Nhưng Đào Tuệ Như biết, trong lòng cháu gái vẫn luôn có một nút thắt không gỡ được.
Ngay hôm trước, Quốc công muốn chọn ra vài người có tài trong đám con cháu vào Lại bộ rèn luyện.
Đào Tuệ Như nhờ đại ca nói giúp với phụ thân tiến cử con trai bà, Đào Tán.
Đại ca cũng hứa xong cả rồi, sau đó lại đổi giọng nói Tán nhi vẫn còn nhỏ, đến chỗ quan trọng như vậy, chỉ sợ dục tốc bất đạt, chi bằng khi nào có việc khác lại tiến cử hắn đi.
Ngày ấy khi bà nói chuyện với đại ca mình, rõ ràng đã nhìn thấy Đào Nhã Xu ra khỏi thư phòng của đại ca.
Lòng người có quỷ khó tránh khỏi chuyện thần hồn nát thần tính. Đào Tuệ Như không nhịn được mà hoài nghi là do cháu gái mình gây trở ngại, cản trở con đường quan lộ của con trai mình.
Đây còn chưa phải hoàng hậu đã như vậy rồi, nếu sau này nàng vào cung làm hoàng hậu thì sẽ báo thù cô cô này thế nào đây?
Nghĩ vậy, ánh mắt Đào Tuệ Như cũng chuyển lạnh, bà không nhịn được mà thầm lần tràng hạt Phật trong tay rồi cười nói với Từ thị: "Nghe nói ngày mai ngươi sẽ tham gia tiệc trà của Lục vương phi, còn mời các vị như Tứ vương phi, không biết ta có thể góp vui được không?"
Từ thị tất nhiên là cười bảo được, trong lúc nhất thời trong vườn hoa là tiếng cười nói vui vẻ, không biết trong hương hoa nồng đậm ẩn chứa loài ong bướm nào đang nhảy múa...
Hai hôm sau, cung đình quả nhiên là ban chiếu chỉ triệu kiến Sở nương tử vào cung.
Trước khi vào cung, Sở Lâm Lang đã hỏi Tư Đồ Thịnh rằng liệu lần này có phải Hồng Môn Yến hay không? Nàng có nên giả bệnh từ chối vào cung không.
Tư Đồ Thịnh nghĩ rất lâu rồi mới trầm ngâm nói: "Thái hậu tuổi đã cao, ngày thường luôn giữ gìn giới luật, đối với hạ nhân cũng rất khoan hòa, nếu muốn phạt người thật nặng, e rằng sẽ không tự mình gặp nàng. Loại chiếu chỉ này không nên từ chối, nàng cứ yên tâm đi, cứ nói ít nhìn nhiều, sẽ có người chiếu ứng nàng."
Xem ra Tư Đồ Thịnh đã giúp nàng đánh tiếng trước trong cung, Sở Lâm Lang lúc này mới thấy yên tâm.
Nghĩ lại cũng phải, một lão tổ tông dưỡng thọ ở trong cung, chẳng qua là vô cùng nhàn rỗi mới muốn gặp một người phụ nữ có thể dùng dao bếp chém thủy phỉ.
Xem nàng cùng với xem đám mèo chó biết lộn nhào giải buồn cũng không khác biệt mấy.
Quy trình vào cung Đào Nhã Xu đã chỉ cho Sở Lâm Lang biết hết, nàng chỉ cần làm theo thôi là được.
Đợi đến ngày vào cung, Sở Lâm Lang cố ý gạt bỏ mấy bộ váy có màu sắc rực rỡ mà nàng thích mặc, chỉ thay một thân váy dài trang nhã đến trước cửa cung Hòa Thọ của Thái hậu.
Nghe nói hôm nay Thái hậu còn mời cao tăng giảng kinh, hiện giờ còn một đoạn chưa nghe xong, vậy nên đành để Sở Lâm Lang đợi ở bên ngoài.
Đúng lúc Sở Lâm Lang đang đợi Thái hậu truyền gọi lại có người đến thông báo, nói là Tĩnh phi nương nương nghe nói Sở nương tử dũng cảm cứu người của Dung Lâm nữ học đã đến rồi, muốn gọi người đến xem.
Dù sao thì mỗi lần Thái hậu cùng cao tăng lễ Phật đều phải mất hơn một canh giờ, đây là thói quen mà mọi người trong cung đều biết.
Nghe Tĩnh phi nương nương muốn gặp nàng, trong lòng Sở Lâm Lang liền chùng xuống, không biết vị sủng phi hậu cung Đại Tấn này sao lại có thời gian nhàn hạ mà lãng phí vào người nàng?
Thái giám truyền xong liền âm dương quái khí nói: "Tĩnh phi nương nương cho mời, Sở nương tử mau theo bổn quan đi thôi!"
Sở Lâm Lang nhìn trái ngó phải, không có ai đứng ra ngăn cản.
Nàng không phải quan quyến nhà ai, càng không phải quý khách mà Thái hậu coi trọng, nói khó nghe hơn thì nếu nàng xảy ra chuyện gì bất trắc trong cung của Tĩnh phi nương nương, e rằng bất kỳ ai qua loa nói mấy lời có lệ trước mặt Thái hậu, Thái hậu cũng chưa chắc sẽ nhớ rằng hôm nay bà triệu một người phụ nữ góa bụa.
Vị Tĩnh phi kia muốn gặp nàng tuyệt đối không phải là vì có ý tốt.
Trong trận đại nạn ở ốc đảo, người chết không nhiều nhưng cũng không ít. Không khéo, Nghi Tú quận chúa lại chính là một trong số đó.
Sở Lâm Lang có trực giác rằng việc Tĩnh phi nương nương muốn triệu kiến mình, e là lành ít dữ nhiều.
Đầu óc nàng trong lúc nhất thời nảy số rất nhanh chóng, miệng lại kinh sợ nói: "Nếu là Thái hậu triệu kiến mà nô gia lại không có ở đây, Thái hậu giáng tội nô gia thì biết làm sao? Công công, nô gia là lần đầu vào cung gặp Thái hậu, thật sự không dám đâu!"
Vị công công kia vốn tưởng dẫn người phụ nữ góa bụa này đi là chuyện dễ dàng, ai ngờ nàng ta lại không biết điều, cứng đầu cứng cổ, nhất định phải quỳ chết đợi ở đây.
Vị công công kia liền có chút thay đổi sắc mặt nói: "Sở Lâm Lang, ngươi lần đầu vào cung lại không sợ Tĩnh phi nương nương sao, thật đúng là lớn gan!"