Tuyển Tập Kinh Dị Ngắn PLOT TWIST Đọc Trước Khi Ngủ
Chương 8: Giấc mơ ám ảnh
Tuyển Tập Kinh Dị Ngắn PLOT TWIST Đọc Trước Khi Ngủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
22.
Tiểu Lê tỉnh lại vào sáng hôm sau.
Tôi không tiễn cô ấy mà quay về trường một mình.
Đến trường, tôi gọi điện hỏi thăm tình hình của cô ấy.
Mất máu quá nhiều, nhưng không có vấn đề gì nghiêm trọng.
Nhẹ nhõm thở phào, tôi dặn dò Tiểu Lê ở yên trong chùa và nhớ mang theo bùa hộ mệnh bên mình qua điện thoại.
Cô ấy miệng luôn đồng ý, nhưng lại lo lắng hỏi tôi tại sao đột nhiên quay về sớm.
Tôi bịa đại một lý do rồi cúp máy.
Bỗng nhiên, tôi nghĩ đến Linh Tử đang điều trị ở nước ngoài.
Không biết thứ đó có nhắm vào em ấy không?
23.
Tôi quay trở lại ký túc xá, căn phòng giờ nằm ở tầng trên, cao hơn phòng cũ.
Hơn một tháng không ở, nơi đây phủ một lớp bụi mỏng.
Tôi mất nửa ngày để dọn dẹp mọi thứ.
Khi nằm lên giường, toàn thân mệt mỏi không thể cử động.
Buổi tối có tiết học, tôi nghỉ một lát rồi rời giường đi học.
Phòng học sáng sủa rộng rãi chỉ lác đác vài sinh viên đến điểm danh.
Giảng viên là một giáo sư lớn tuổi.
Mệt mỏi quá, vừa nghỉ giữa giờ, tôi liền úp mặt xuống bàn chợp mắt.
Tỉnh dậy, phòng học đã không còn bóng người.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng cào mặt kính chói tai khiến tôi quay lại nhìn.
Không nghi ngờ gì, khuôn mặt đầy máu của Tiểu Sơn Trà đang in trên cửa kính.
Đây là tầng sáu cơ mà?
Lại tới rồi.
Lại là giấc mơ này.
Tiểu Sơn Trà đang định mở miệng nói chuyện.
Bỗng tôi cảm thấy có ai đó đẩy cánh tay tôi.
Mở mắt ra, vị giáo sư trên bục giảng đang nghiêm mặt nhìn tôi.
“Cô sinh viên ngủ ở đằng kia, chị có biết làm câu này không?”
Tôi xấu hổ đứng dậy xin lỗi ông ấy.
Giáo sư không tiếp tục làm khó, chỉ lầm bầm: “Giới trẻ bây giờ thật là, ban đêm không chịu ngủ, cứ đến lớp là lại gục xuống bàn.”
Tôi ngượng ngùng ngồi xuống, rồi nhỏ giọng cảm ơn bạn học đã nhắc nhở.
“Không có chi, chị Quyên.”
Giọng này?
Tôi kinh ngạc quay đầu lại, đập vào mắt là khuôn mặt tươi cười ngọt ngào của Tiểu Lê, trên mặt vẫn còn vết máu.
Tiểu Lê?
Người trước mặt nhẹ nhàng đẩy tôi một cái, tôi chớp mắt nhìn lại—không phải cô ấy, chỉ là một bạn học nữ quen mặt.
“Bạn học, cậu không sao chứ?” Cô ấy thì thầm hỏi.
Tôi lắc đầu, im lặng quay lại nhìn bục giảng.
Ngôi chùa kia liệu có thể bảo vệ được Tiểu Lê không?
……93%。
24.
Suốt buổi học, tôi không thể tập trung nghe giảng được gì.
Vừa tan học, tôi nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh gọi điện cho Tiểu Lê.
Giọng cô ấy nghe khá vui vẻ, chỉ là hơi suy yếu.
Tôi cúp máy, thở phào nhẹ nhõm rồi chuẩn bị rời đi.
Phòng học buổi tối không có người.
Nhà vệ sinh cũng trống rỗng.
Như thường lệ, tôi rửa tay xong định bước ra, nhưng khi ngẩng đầu lên bỗng thấy gương có gì đó không ổn.
Tôi đang cười như vậy sao?
Tôi đưa tay chạm vào khóe miệng—tôi có cười không?
Lắc đầu, tôi chuẩn bị rời đi.
Bước tới cửa ra, nhưng không thể nhịn được, tôi lại nhìn thoáng qua gương lần nữa.
Gương không có ai, nhưng hình chiếu giống y tôi trong gương lại mỉm cười méo mó với tôi, ánh mắt đuổi theo bóng dáng của tôi. Thấy tôi nhìn qua, nụ cười của ‘nó’ càng rạng rỡ hơn.
Tôi gần như lập tức chạy vội đi, xuyên qua khóe mắt nhìn thấy ‘nó’ đang vươn tay ra ngoài tấm gương.
‘Nó’ đang đuổi theo tôi.
Tòa nhà giảng dạy chưa bao giờ trống trải đến thế.
Tôi nhanh chóng lao ra ngoài, chạy đến sân thể dục.
Sân thể dục lẽ ra phải náo nhiệt, nhưng giờ không một bóng người.
Tôi quay đầu, ‘nó’ đã đuổi tới đây.
Tôi thật sự tỉnh rồi sao?
……98%.