Tuyệt Ái Nô Phi
Chương 13: Hình bóng quen thuộc
Tuyệt Ái Nô Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thỏa mãn vì sự nhu thuận của nàng, động tác của Mặc Uyên trở nên nhẹ nhàng hơn, không tàn nhẫn với nàng như lần đầu tiên.
Những nụ hôn liên tiếp phủ lên thân thể phập phồng ấm áp của nàng, hắn cứ thế mà mất đi lý trí.
Quả thực…
Quả thực nàng và cô gái kia rất giống nhau.
Mà nàng lúc này chắc hẳn đang nằm trên long sàng, dùng nụ cười mị hoặc của mình để làm hoàng đế vui lòng, có bao nhiêu người đàn bà cam tâm tình nguyện phục vụ hầu hạ hắn, hắn chính là người tà mị mà tuyệt mỹ nhất Lạc Anh quốc – Uyên Vương, chỉ vì một đạo thánh chỉ chết tiệt, nàng lại kiên quyết bước vào hoàng cung trở thành phi tử cao cao tại thượng.
Tình cảm của hắn dành cho nàng có thật sự còn kém hơn sự sợ hãi hoàng đế trong lòng nàng không?!
Đáy lòng dâng lên một nỗi thê lương khiến đôi mắt Mặc Uyên trở nên mơ hồ, mỗi ngày hắn đều triệu những người đàn bà khác nhau lên hầu hạ, thế nhưng vẫn không thể dứt bỏ được sự xinh đẹp của nàng, thế nhưng chỉ khi ở cùng Lạc Cơ Nhi, khát vọng của hắn không bị biến mất mà trái lại càng ngày càng nghiêm trọng!
Kêu lên một tiếng đau đớn, hắn rút ngón tay ra ngang nhiên bạo ngược mà lấy thân thể thay thế, đột nhiên động thân!
“A…”
Đã chịu đủ mọi sự tàn phá, nơi mềm mại của nàng lại một lần nữa bị lực mạnh banh ra, hắn thở dốc, cảm giác thỏa mãn lan ra khắp toàn thân, không để người ở dưới thân thích ứng đã điên cuồng chuyển động theo nhịp.
Vì sao, vì sao tất cả khuất nhục, bi phẫn, không cam lòng, giờ khắc này lại ùn ùn kéo đến trong đầu, làm Lạc Cơ Nhi tưởng như sắp chết đi. Trên người mang những dấu vết đau đớn lại còn bị một cảm giác khuất nhục khác xé rách, một lần rồi lại một lần theo hắn chuyển động ra vào mà biến thành nỗi dằn vặt đến tuyệt vọng. Nàng thử co mình, thử tránh né, nhưng vẫn bị hắn kiềm chế dưới thân, càng mở to ra, càng tàn phá bừa bãi thật sâu bên trong.
Nàng rên rỉ lên tiếng, đôi tay chống cự dần dần mất đi sức lực.
Cuối cùng, ở lần đâm tới mãnh liệt cuối cùng, nàng liền thấy trước mắt là một mảng tối đen, trong nháy mắt nàng ngất đi.
Lưu lại trong đầu nàng là tiếng hắn thì thầm gọi tên một người con gái…
“Tâm Uyển!”
Lạnh.
Lạnh thấu xương.
Nàng chỉ cảm thấy toàn thân mình bị ngâm trong vũng máu loãng, quanh thân đầy mùi hôi, tay chân cũng giống như bị tách rời, đứt đoạn, làm thế nào cũng không thể chắp vào được. Nàng thử mở miệng nói, nhưng lại phát hiện ra tiếng đã khàn, không phát ra được âm thanh.
Một tiếng thở dài nhỏ đến gần như không thể nghe thấy nhưng lại truyền vào tai nàng.
Tiếp theo đó là một thứ gì đó rất ấm áp chà lên người nàng, từ khuôn mặt xuống dưới cằm.
Nàng giật mình tỉnh giấc, hàng mi khẽ rung động, cuối cùng chậm rãi mở mắt ra.
Ánh trăng chiếu vào trong tầm mắt, Lạc Cơ Nhi thấy một thân ảnh mờ ảo, mang theo hơi thở lạnh lùng nhưng lại dùng khăn ấm lau mặt nàng, thấy nàng tỉnh lại, một chút ôn nhu trong mắt người kia liền biến mất không còn sót lại chút gì.
“Cô cô…” nàng khàn giọng k lên.
Trong mắt Cô cô lóe lên, ánh mắt trở nên trong trẻo nhưng lạnh lùng, để khăn xuống bên cạnh người nàng.