Tuyệt Ái Nô Phi
Chương 161: Núi Tuyết
Tuyệt Ái Nô Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 161 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xe ngựa phát ra một tiếng rên rỉ, dừng lại.
Lạc Cơ Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy lúc này gió tuyết hình như cũng không hề dữ dội, trên cánh đồng tuyết trắng xóa, chỉ còn lại vài bông tuyết như lông ngỗng lặng lẽ rơi xuống đất.
Một luồng ấm áp truyền đến, thân mình bị một tấm áo choàng nhung từ phía sau ôm lấy, trên lưng cứng lại, bị kéo xuống xe.
Luồng khí lạnh thấu xương trong nháy mắt thổi tạt vào mặt, Lạc Cơ Nhi hơi nhíu mày, trong ngực cũng có chút hồi hộp, vội vàng lấy chân đạp đạp xuống lớp tuyết dày phía dưới, phát ra tiếng kẽo kẹt rất to, khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên, đôi mắt trong veo tràn đầy ý cười, trông thấy khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của hắn, trong khung cảnh tuyết trắng lại càng có vẻ tuấn lãng thanh nhã hơn.
Con ngựa đứng tại chỗ phun khí nóng hổi, đuôi ngựa càng không ngừng vung vẩy, đem từng mảnh từng mảnh bông tuyết vẩy đến tung lên mặt nữ hài kia, đến mức làm nàng thấp giọng rên rỉ.
Hoa tuyết lạnh lẽo trên mặt tan ra, Lạc Cơ Nhi muốn giơ tay lau đi, lại bị hắn bắt được cổ tay, nháy mắt sau đó, hơi thở nóng bỏng sát qua gương mặt, một chút lạnh lẽo kia bị cái hôn ấm áp bao trùm, trong nháy mắt hình như thần trí cũng quên mất cái băng giá của trời tuyết.
Ôm eo thon của nàng, bên môi Mặc Uyên nở một nụ cười hờ hững mà sủng ái, "Đi thôi."
Từng bước một đi về hướng đỉnh núi Tuyết sơn, phóng tầm mắt nhìn sang, trước mắt trắng như tuyết, không nhìn rõ là có sự hiện diện của mặt trời hay không, chỉ cảm thấy ánh tuyết trắng đang phơi bày giữa ánh mặt trời càng được chiếu rọi hơn bao giờ hết. Bước đi của nàng lảo đảo, suýt nữa ngã sấp xuống, lại được cánh tay kiên cố của hắn gắt gao nắm chặt vai, khuôn mặt ửng đỏ, chóp mũi bị ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng lướt qua, bên tai nghe được ôn nhu lại nồng nàn một câu, "Cẩn thận một chút..."
Dưới đáy lòng nhè nhẹ từng sợi từng sợi dâng trào, là cảm động sao?
Lạc Cơ Nhi chỉ cảm thấy viền mắt ấm áp, vươn bàn tay nhỏ bé chui vào tay áo của hắn, mải mê nắm lấy lòng bàn tay ấm áp kia.
Rốt cuộc cũng đi tới đỉnh núi Tuyết sơn, từ nơi này nhìn xuống phía dưới, có thể thấy chung quanh những vùng tuyết trắng nhấp nhô liên miên, cùng với một tòa thành trì non trẻ ở phía nam kia, toàn bộ Khải Lăng thành yên tĩnh mà lặng lẽ ngủ say, bốn phía là những khoảng mênh mông bao phủ tuyết trắng.
Mặc Uyên chậm rãi ngồi xổm xuống, ngón tay thon dài chạm lên lớp tuyết dày, nhẹ nhàng khắc một dấu vết trên tuyết.
"Muốn làm gì?" Nàng nhẹ giọng hỏi, có thể nhìn ra hắn là đang đo độ dày của tuyết.
"Ta đang nghĩ, ở đây có đủ lạnh hay không, có thể đưa hắn tới nơi này bảo tồn không bị tổn hại hay không..." Ngón tay thon dài đâm thật sâu vào trong lớp tuyết, cho đến khi chôn vùi toàn bộ cổ tay, cũng chưa thể chạm được đến đáy, hắn thản nhiên nói, trên vầng trán tuấn nhã hằn lên đầy những đau đớn khắc cốt ghi xương.
Lạc Cơ Nhi khẽ giật mình, vươn bàn tay nhỏ bé tới rút bàn tay đang chôn trong tuyết của hắn ra, dùng hai tay nỗ lực truyền nhiệt vào đầu ngón tay lạnh lẽo của hắn, "Chỉ có đủ lạnh, mới có thể làm nước ngưng kết thành tuyết bay lượn rơi xuống, cũng chỉ có đủ lạnh, thì tuyết ở đây quanh năm mới không tan, cho nên, ta nghĩ là có thể được..."
Đôi mắt trong veo ngước lên, ngắm nhìn vào đôi mắt tuấn lãng bức người của hắn, "Ngươi đã dẫn hắn tới đây nhiều lần rồi sao?"
Mặc Uyên hơi nâng mắt lên, ngón tay thon dài theo khuôn mặt của nàng trượt xuống, vén làn tóc đen về phía sau vành tai: "Còn cả mẫu phi..."
Hắn đứng dậy, đi về phía chiếc xe ngựa cách đó không xa.
Lan phi... trong lòng Lạc Cơ Nhi hơi ngạc nhiên, ở phía sau hắn khẽ hỏi: "Là chuyện khi nào?" Nàng chưa bao giờ biết hài cốt của Lan phi từ lúc nào đã chuyển từ Yến Viên tới đây, mà bóng lưng hắn tà mị lại thần bí, nhưng lại khiến kẻ khác cảm thấy thư thái kiên định.
"Nàng đoán coi." Đôi môi tuấn tú của hắn thốt ra hai chữ, vẻ tươi cười thanh nhã chợt lóe qua ở nơi tuyết trắng, làm cho trong nháy mắt liền mất hồn phách, liền sa vào giữa hồ sâu kia.
Tuyết lạnh lẽo, khiến xương cốt cũng lạnh, đâm vào lòng bàn tay.
Không có công cụ nào khác, thì dùng tay, tại đỉnh núi ngập tuyết đào ra một không gian đủ lớn.
Tuyết vẫn đang rơi xuống, giống như lông ngỗng, ùn ùn kéo tới.
Lạc Cơ Nhi nhìn bầu trời, một màu trắng thê lương, tìm không được ngọn nguồn của những bông tuyết kia, kinh ngạc nghĩ, lòng bàn tay lại bỗng nhiên ấm áp, là hắn nắm lấy tay nàng, để vào chính trong ngực hắn.
Thình lình có hơi nóng ấm khiến Lạc Cơ Nhi hơi nhíu mày, muốn rút tay về, lại bị nắm quá chặt, nâng mắt lên, nhìn thấy trên trán hắn có vẻ sủng ái khắc cốt ghi xương, không cho chống cự.
Lòng bàn tay nhỏ bé rốt cục cũng ấm lại, đôi hàng mi dày của nàng nhẹ nhàng chớp chớp, nhẹ giọng nói: "Ngươi bỏ hết mọi việc, chính là vì muốn đưa bọn họ mai táng sao?"
Núi Tuyết xa như vậy, mãi mãi yên tĩnh như vậy, nói cho cùng đó cũng là kết cục tốt nhất cho họ. Nữ tử khuynh quốc khuynh thành u tĩnh kia, tên thiếu niên tuấn lãng rực rỡ kia, nhất định sẽ thích một nơi như thế này, không có máu tanh giết chóc, không có thù hận trả thù, cũng không có sinh ly tử biệt.
Ánh mắt của Mặc Uyên chăm chú nhìn tuyết trắng bao phủ, đôi môi khẽ mở: "Chỉ là trong đó còn có việc."
Lạc Cơ Nhi khẽ giật mình, "Còn có cái gì nữa?"
Đỉnh núi Tuyết sơn mờ mịt, nam tử tuấn nhã tà mị ôm vào trong lòng thân thể trắng trẻo mềm mại đến như hòa tan giữa bầu trời đầy hoa tuyết, cười khẽ nhẹ giọng thì thầm: "Hôn ta, ta liền nói cho nàng."
Thân thể băng ngọc kia trong nháy mắt liền ửng đỏ mặt, đôi mắt sáng khẽ cụp xuống, hàm răng cắn cắn môi dưới đến đỏ bừng.
"Không được, xấu lắm." Nàng cảnh cáo, bàn tay nhỏ bé xuyên thấu qua cẩm bào nhéo lấy một miếng thịt trên cánh tay hắn, coi như khiển trách.
Mặc Uyên cười không nói, nhìn nét đỏ ửng trên mặt nàng dần rút đi, thật cẩn thận tới gần, hơi thở ấm áp lại mang theo mùi thơm chậm rãi tới gần, hô hấp có chút hỗn loạn đã chứng minh nàng có chút khẩn trương. Một lúc lâu, hai nửa của nụ hoa mềm mại mới bao trùm trên môi hắn, nếm thử hồi lâu mới chỉ nếm đến đôi môi lạnh lẽo của hắn, đôi môi rõ ràng mềm mại, thế nhưng dù dốc toàn lực nàng cũng đều không thể chinh phục, chỉ có đầu lưỡi viền lấy vành môi hắn, nhẹ nhàng run rẩy.
Một tiếng cười khẽ từ bên môi tràn ra, hắn nhìn đôi môi nàng, bộ dạng nàng hơi lo lắng, khàn giọng lẩm nhẩm: "Vẫn là như vậy..."
Lạc Cơ Nhi không rõ nguyên cớ, đôi mắt trong veo mở to, tràn đầy lờ mờ ủy khuất cùng nghi hoặc.
"Kỹ thuật hôn," Hắn hảo tâm nhắc nhở, chậm rãi lấy tay chế trụ vòng eo thon mềm của nàng, "rất dở..."
Cơn giận nho nhỏ bốc cháy lên, Lạc Cơ Nhi nhíu mày muốn đẩy hắn ra, phía sau lưng lại đột nhiên bị áp quay lại, đôi môi của hắn đột kích lại, lặng lẽ mà che lại đôi môi đỏ bừng nhỏ nhắn của nàng, khiến nàng bị ép phải phát ra một tiếng yêu kiều, nhưng hơi thở nóng bỏng của hắn liền vào lúc này phả vào trong khoang miệng của nàng, bá đạo mà ôn nhu công thành đoạt đất.\