Tuyệt Ái Nô Phi
Chương 160: Núi tuyết
Tuyệt Ái Nô Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 160 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Núi tuyết
Bỗng nhiên nhận được quyết định này, mọi người đều hơi sửng sốt. Khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi ở Thần cung như thể là sự tĩnh lặng trước cơn bão sắp tới, nhưng không ai biết sẽ phải đối mặt với điều gì. Thế nhưng giờ đây, Vương gia lại phải rời đi…
Trong lòng dâng lên một nỗi bất an khó tả, Ngân Dực bước tiến lên định mở miệng, song lại bị một cánh tay ngăn lại.
“Đừng ngăn cản.” Phong Dực nói với giọng trầm ổn và kiên nghị, “Chúng ta không thể ngăn ngài được.”
Cho đến giờ, chưa từng có điều gì có thể lay chuyển được quyết định của Vương gia. Phong Dực nhìn bóng người đang từ từ bước vào nội điện, biết rằng ngài vẫn như xưa, không thể bỏ qua tin tức về việc quân đội và bách tính nơi đây bị phong tỏa. Trong những ngày ngắn ngủi sắp tới, dù có chuyện gì xảy ra, họ đều phải thay Vương gia trấn thủ Khải Lăng thành vài ngày!
Trong đại điện yên tĩnh đến kỳ quái, Phong Dực chậm rãi tiến đến trước mặt Uất Trì Tuyết. Dưới ánh mắt nghi hoặc của mọi người, ông cầm thanh kiếm lam đen trong tay đặt lên cổ nàng, giọng nói lạnh lẽo và thản nhiên: “Công chúa nếu còn tỉnh táo, hãy giữ chặt miệng trong mấy ngày tới. Nếu không… đừng trách chúng tôi không khách khí!”
*************
Xe ngựa lao nhanh trên đường, chỉ nghe thấy tiếng kẽo kẹt nhỏ.
Sự im lặng bao trùm bốn phía len lỏi vào trong xe, không khí lạnh giá nhưng quanh người lại ôm ấp một sự ấm áp, dễ chịu đến nỗi có thể ngủ say cùng trời đất.
Một thân thể nhẹ nhàng cử động, khẽ ưm một tiếng, toàn thân tỏa ra mùi hương thanh nhã, vương vấn nơi sống mũi hắn.
Lâu lắm rồi Lạc Cơ Nhi mới có một giấc ngủ sâu như thế. Cô yếu ớt tỉnh dậy, cảm nhận thấy xung quanh mình sự thư thái và ấm áp, định nhúc nhích đôi chân còn chưa muốn tỉnh, nhưng một cái hôn nóng rực đã không chờ nàng phân trần đã đáp xuống, khắc sâu vào tâm khảm, mang theo sự yêu thương đến tận xương tủy.
Bả vai nàng khẽ rung mình, từng đợt cảm động dâng lên từ đáy lòng, lan tỏa khắp tứ chi. Cảm giác quá quen thuộc khiến cô không khỏi vươn bàn tay nhỏ bé, nhanh chóng nắm lấy quần áo hắn, đôi hàng mi dày khép mở, ngẩng đầu, trong màn sương mù hiện ra khuôn mặt tuấn nhã của chàng.
“Tỉnh rồi?” Giọng nói trầm thấp và dễ nghe, thoang thoảng như làn khói mang theo mệt mỏi và thương yêu, vọng vào tai nàng.
Lạc Cơ Nhi giật mình, ánh mắt trong suốt dừng lại trên khuôn mặt đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ. Cảm giác không thật khiến đôi tay nàng run run, lục lọi nửa ngày trong lòng ngực hắn mới tìm được bàn tay ấm áp của chàng, nắm thật chặt, vội vã mà khát khao hấp thu sự ấm áp của hắn.
Đôi mắt Mặc Uyên tối tăm như hồ sâu tĩnh lặng, dừng lại trên thân hình nhỏ bé trong lòng, hơi cúi người, yêu thương nâng nàng lên, ôm chặt hơn, khàn giọng nhẹ nhàng: “Sao vậy?”
Đôi tay nhỏ bé vẫn run rẩy như trước, lần theo ngón tay hắn đến lòng bàn tay, từ lòng bàn tay đến cổ tay, ngón tay nàng như rắn linh trượt qua tay áo rộng thùng thình của hắn, chạm tới, cố gắng muốn xua tan hết những khủng hoảng trong lòng. Cho đến khi thân thể nhỏ nhắn của nàng không ngừng nhúc nhích bị gắt gao ôm chặt, giọng nói hỗn loạn vọng bên tai:
“Đừng hổn hển, Lạc Nhi…” Bàn tay to lớn chậm rãi xoa trên tấm lưng mềm mại của nàng, mang đến cho nàng cảm giác chân thật nhất, “Là ta, ta chính là Mặc Uyên, ta đang ở bên cạnh nàng.”
Hơi ấm nóng rực, cái ôm kiên cố, cùng giọng nói vô cùng quen thuộc.
Một nỗi xót xa dâng trào trong lòng, Lạc Cơ Nhi nghiến răng nhắm mắt, rồi chậm rãi mở ra, đè nén tất cả cảm xúc đang tuôn trào mãnh liệt trong lòng.
“Sao chúng ta lại ngồi trong xe ngựa?” Đôi mắt ướt của nàng nhìn màn xe, cảm giác thân xe đang xóc nảy, nhưng cả người nàng đều được ôm trong lòng hắn, chẳng hề có chút cảm giác khó chịu.
Mặc Uyên ngước mắt lên, từ trong tay áo tìm được bàn tay nhỏ bé của nàng, nắm lấy, trầm giọng mở miệng: “Đưa nàng đến một nơi.”
Trong đầu nàng có chút mơ hồ, hình như hôm qua ở cửa thành còn huyên náo, thế mà giờ đây lại đặt mình trong một nơi yên tĩnh và lạnh lẽo như vậy. Hơi lạnh từ bốn phía khiến nàng phát hiện ra có chút bất thường, không khỏi nép mình vào lòng hắn, nhẹ giọng hỏi: “Nơi nào?”
Ngón tay thon dài duỗi đến chỗ cửa sổ xe, nhấc chiếc màn nhỏ lên, ôm chặt thân thể nàng, thấp giọng lẩm nhẩm: “Nàng nhìn đi.”
Luồng khí lạnh xâm nhập, Lạc Cơ Nhi rùng mình, ngước mắt nhìn qua khe hở nhỏ kia, thấy được một màu trắng chói mắt.
Núi tuyết…
Đôi mắt trong veo của nàng trong nháy mắt tỏa sáng, lòng căng thẳng, không biết là do kinh ngạc hay hưng phấn. Bàn tay nhỏ bé từ trong lòng bàn tay hắn giãy ra, kích động kéo lấy chiếc màn, hất mạnh sang một bên, khiến cho tuyến tuyết trắng chói mắt kia trong nháy mắt hiện ra trước mắt hai người!
“Trời… Nhiều tuyết quá…”
Cả người Lạc Cơ Nhi hầu như đều ghé vào cửa sổ xe ngựa, khẽ hô một tiếng, không để ý đôi mắt bị màu trắng trước mắt đập vào khiến có chút đau nhức. Nàng đưa tay ra ngoài cửa sổ hứng những bông tuyết đang rơi xuống.
“Lạc Nhi…” Cả thân thể nàng bị người kia từ phía sau ôm lấy, lọt thỏm vào lồng ngực ấm áp. Bàn tay nhỏ bé cũng bị bàn tay to lớn ấm áp chế ngự, kéo nàng vào trong xe ngựa.
“Xe ngựa sắp tới rồi, đến lúc đó chúng ta sẽ xuống xe ngắm tuyết. Ngoan…” Mặc Uyên nhẹ nhàng dỗ dành nàng, ôn nhu triền miên hôn sâu nhiều điểm trên sườn mặt nõn nà và cổ của nàng.
Lạc Cơ Nhi hơi nghiêng mặt, đôi lông mi dài rậm của nàng hơi đảo qua bờ môi hắn, khẽ hỏi: “Vì sao muốn dẫn ta tới chỗ này?”
Thân mình Mặc Uyên nao nao, đôi mắt thâm sâu thản nhiên nhìn khung cảnh phủ tuyết trắng xóa ngoài cửa xe, nhẹ nhàng thốt vài lời: “Ngắm tuyết, leo núi.”
Bị giọng nói có chút thản nhiên và xa xôi của hắn làm chấn động, Lạc Cơ Nhi nhổm người dậy từ trong vòng ôm ấm áp của hắn, nhìn thẳng hắn, cự ly gần đến mức hơi thở cũng đã bắt đầu vương vấn: “Vì sao? Ngươi không phải còn phải làm rất nhiều việc sao? Ở đây lạnh như thế, chúng ta đã đi từ lúc nào, đã ra khỏi Khải Lăng thành sao? Ta…”
Ngay sau đó, đôi môi ấm áp đã ngăn chặn lời của nàng, tại nơi xe ngựa nhỏ hẹp bế tắc nhộn nhạo từng đợt từng đợt nhè nhẹ ngọt ngào cùng ôn tồn.
“Nơi này là rặng núi phía Bắc của Khải Lăng thành, bởi vì địa thế đặc thù nên quanh năm đều có tuyết dày bao phủ. Vài năm trước, lúc ta đi tới Lạp Sơn, đã đi ngang qua nơi này. Do thời gian quá gấp rút nên không dừng lại, chỉ nghĩ rằng sẽ có một ngày trở lại đây ngắm tuyết, cùng mẫu phi, cùng Kỳ Nhi…” Đôi môi ấm áp bao trùm vành tai mềm mại của nàng, hắn thấp giọng nỉ non, giọng nói thuần nhất.