Tuyết Biển Ngập Ngàn – Nghiêm Tuyết Giới
Chương 19: Ánh nhìn chăm chú
Tuyết Biển Ngập Ngàn – Nghiêm Tuyết Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi Thang Tuấn Niên đến, cô gái kia liền tự giác rời đi, chỉ còn lại Ngu Cốc Thu và Thang Tuấn Niên, một người nhìn rõ, một người không thấy, đối mặt nhau.
Ngu Cốc Thu hoàn toàn không ngờ sẽ nhìn thấy Thang Tuấn Niên ngay trước cửa nhà mình. Anh cầm gậy dò đường trong một tay, tay kia xách theo một túi quà, logo trên túi là của cửa hàng hương liệu mà lần trước họ đã cùng nhau đi dạo ghé qua.
Anh bình thản đưa tay đang xách túi quà về phía cô.
“Cho cô.”
Ngu Cốc Thu nghẹn lời, phải mất một lúc lâu mới tìm lại được tiếng nói của mình, vô thức thốt ra một câu thừa thãi:
“À… cái này lại có hàng rồi à.”
“Ừ.”
Thang Tuấn Niên cũng đáp lại bằng một câu thừa thãi.
Ngu Cốc Thu nhận lấy túi quà, vừa vui mừng vừa thấp thỏm hỏi: “Tặng cho tôi sao?”
Anh gật đầu: “Vừa hay có hàng, nên tôi mua.”
Ngu Cốc Thu cảm thấy có gì đó kỳ lạ: “Vậy sao? Nhưng bình thường anh đâu có đi siêu thị bao giờ?”
“Có đồng nghiệp ăn sinh nhật, hôm qua tôi đến đó mua quà.”
Ngu Cốc Thu chợt hiểu ra: “Vậy lúc nãy anh nói muốn ra ngoài, hỏi tôi có ở nhà không, còn lừa tôi là dắt Phi Phi đi dạo, thật ra là đến chỗ tôi—”
“Không có lừa cô, tôi dắt Phi Phi đi dạo xong mới qua đây.”
“Tôi sửa lại lời, là giấu tôi.”
Thang Tuấn Niên bình thản nói: “Bởi vì cô có lẽ không hy vọng tôi tự đến đây.”
Ngu Cốc Thu khẽ cắn môi. Quả nhiên anh vẫn để bụng câu trả lời của cô lúc đó,
mà cô, quả thật đã đưa ra một đáp án sai lầm.
Thang Tuấn Niên lại hỏi: “Chân cô thế nào rồi?”
Ngu Cốc Thu cúi đầu liếc qua, cố tình nói giảm nhẹ: “Chỉ bị trầy một chút thôi.”
“Thật sao?”
Cô giật mình đáp: “Thật mà.”
Gậy dò đường trong tay Thang Tuấn Niên khẽ lướt qua, chạm vào chân cô.
Rồi anh thu gậy lại, ngồi xuống, đầu ngón tay cẩn thận dò về phía trước, chạm đến xương cẳng chân của cô.
Ngón tay anh rất lạnh, khiến Ngu Cốc Thu rùng mình, kinh ngạc cúi đầu nhìn Thang Tuấn Niên đang ngồi xổm ngay bên chân mình.
“Là chân này à?” Anh hỏi.
Ngu Cốc Thu theo phản xạ định rụt chân lại, nhưng bàn tay của Thang Tuấn Niên đã giữ chặt lấy cô.
Không phải vì anh cố ý hay thô bạo, mà là theo thói quen. Sau khi xác định được vị trí của một vật, tay anh sẽ giữ nguyên, nếu không, anh lại phải khó khăn dò tìm lần nữa.
“Ừ… đúng.” Cô đành phải đáp, “Anh làm gì vậy?”
“Tôi muốn xác nhận một chút.” Anh nói.
Bàn tay còn lại của Thang Tuấn Niên bắt đầu lần dọc theo xương cẳng chân cô mà đi lên.
Ngón tay anh cố gắng tránh chạm vào da thịt, nhưng vẫn cần điểm tựa, vì thế đầu ngón tay chỉ lơ lửng cách làn da một chút, lúc gần lúc xa, khiến Ngu Cốc Thu cảm thấy bồn chồn khó tả.
Cô cảm thấy bản thân như một viên sủi, một viên sủi bị Thang Tuấn Niên vô tình thả vào nước, lập tức tan chảy từng chút một. Mỗi lỗ chân lông đều như đang bốc hơi, sôi sục, đến khi cô muốn bảo anh dừng lại, muốn vớt mình ra, thì đã tan mất một nửa rồi.
May mà Thang Tuấn Niên nhanh chóng sờ đến vết thương của cô.
Đầu ngón tay anh dừng lại nơi vị trí da bị trầy, khẽ nhíu mày: “Cô lại nói dối tôi.”
Cả tâm trí lẫn cơ thể Ngu Cốc Thu đều run rẩy, lòng hoảng loạn không yên.
Cái chạm của anh không nặng không nhẹ, lời trách của anh cũng không nặng không nhẹ, khiến cô nhất thời không biết nên để ý đến điều nào hơn.
Cô giật mình hỏi: “Sao lại là ‘lại’?”
“Trước đây chẳng phải cô cũng từng lừa tôi đến đây sao, quên nhanh vậy sao?”
À, là chuyện đó.
Ngu Cốc Thu quả thật gần như quên mất vụ ấy, cô luôn vô thức nghi ngờ rằng có phải thân phận của mình đã bị anh nhìn rõ hay không. Nhưng nếu thật sự là thế, thì anh đã chẳng thể bình thản như bây giờ.
Cô cười gượng hai tiếng: “Tóm lại, vết thương không sao đâu.”
“Phải xử lý một chút.”
Thang Tuấn Niên như làm ảo thuật, từ túi áo lấy ra mấy miếng băng cá nhân xếp chồng lên nhau, rồi xé một miếng.
Ngu Cốc Thu ngạc nhiên hỏi: “Anh mang theo bên người luôn à?”
“Trước đây tôi ra ngoài cũng thường bị thương, nên thành thói quen mang theo phòng hờ.” Anh dán miếng băng lên đầu gối cô, hỏi: “Dán thế này được chưa?”
“Tốt rồi… cảm ơn anh.”
Sắc mặt Thang Tuấn Niên cuối cùng cũng dịu lại đôi chút.
Anh đứng thẳng dậy, lùi lại một bước, chuyển chủ đề: “Giờ chúng ta nói về nguyên nhân khiến cô bị thương đi.”
Ngu Cốc Thu lập tức cảm thấy ngượng chín mặt. Cô còn tưởng có thể im lặng bỏ qua chuyện này, xem như chưa từng có.
“Chuyện này… không có gì đáng nói cả.”
“Không phải có liên quan đến tôi sao?”
“Tuy là có liên quan đến anh, nhưng thực ra lại chẳng liên quan gì đến anh cả.”
Lời nói có chút quanh co, Ngu Cốc Thu suýt nữa nói líu lưỡi, bèn đổi cách nói:
“Là do tôi tự nguyện thôi, anh không cần vì vậy mà thấy áy náy hay làm gì cả.”
Thang Tuấn Niên nghiêm giọng nói: “Đừng làm như vậy nữa.”
“Đừng dùng cách nguy hiểm như thế. Dù mỗi ngày cô đều tự khiến mình không thể nhìn thấy, nhưng vẫn sẽ có lúc cô tháo miếng che mắt ra. Chỉ cần còn có thời điểm đó tồn tại, cô sẽ chẳng bao giờ thực sự thấu hiểu được tôi. Vậy thì cần gì phải làm chuyện thừa thãi ấy?”
Ngu Cốc Thu nắm chặt tay, cảm thấy lời anh có hơi quá đáng. Khuyên nhủ thì khuyên nhủ, sao giọng điệu lại lạnh đến thế?
Nhưng tay vừa nắm lại, túi quà Thang Tuấn Niên vừa đưa đã chạm vào lòng bàn tay cô, khiến lòng cô dịu lại đôi chút.
Khi những suy nghĩ rối ren dần lắng xuống, cô bình tĩnh nói: “Đúng là tôi không thể thật sự thấu hiểu. Nhưng vốn dĩ tôi cũng không định làm được điều đó, tôi chỉ muốn hiểu anh thêm một chút. Ví dụ như lúc anh đến chỗ tôi, con đường đến nơi này mà anh chỉ mới đến một lần, anh sẽ cảm thấy thế nào. Có lẽ cảm giác ấy cũng giống như khi tôi vừa bước ra khỏi nhà với đôi mắt bị che lại. Vậy chuyện đó thật sự là thừa thãi sao?”
Ngu Cốc Thu trước nay chưa từng chú ý rằng con ngươi của Thang Tuấn Niên lại đang khẽ rung động.
Cô rất ít khi nhìn thẳng vào mắt anh, vì cảm xúc trong mắt anh quá phức tạp. Đôi khi là vì cảm giác anh vẫn còn có thể nhìn thấy, nên cô không dám đối mặt. Đôi khi lại vì biết rõ anh chẳng thể nhìn thấy mình nữa, cô không muốn phải nhìn vào đôi mắt đã mất đi ánh sáng kia để một lần nữa xác nhận sự thật đó.
Thế nhưng, đôi con ngươi tưởng chừng đã hóa thành tro ấy lại đang khẽ run rẩy trong khoảnh khắc này, như thể có một tia sáng vừa lóe lên bên trong.
Sự rung động trong mắt anh chỉ thoáng qua, Thang Tuấn Niên lại bình thản nói: “Xem ra cô không chỉ dùng cách ngu ngốc, mà ngay cả mục đích cũng ngu ngốc.” Anh nhân cơ hội trêu cô: “Giống y như kiểu người đi ăn ở nhà hàng Michelin xong về nhà vẫn nấu mì gói, còn nói mì gói ngon nhất ấy.”
Ngu Cốc Thu tròn mắt, lại thấy câu này nghe cũng có lý đấy chứ.
“Tôi có khi thật sự sẽ làm vậy đó, mì gói đúng là ngon mà!”
Chủ đề chẳng biết từ lúc nào đã bị kéo lệch, Thang Tuấn Niên bật cười, kéo cô trở về thực tại.
“Dù sao đi nữa, tôi cũng không khuyên cô tiếp tục thế này nữa. Có những cách an toàn hơn.”
“Cách nào?”
“Có chứ, ví dụ như sau này tôi sẽ cố gắng thành thật với cô hơn một chút.” Giọng Thang Tuấn Niên mơ hồ, “Nếu tôi không thể truyền tải được cho cô, thì đó là vấn đề của tôi, chứ không phải vì cô không hiểu được tôi.”
Ngu Cốc Thu ngẩn người nhìn Thang Tuấn Niên, nghe anh nói tiếp: “Nhưng chỉ có thể nói là cố gắng thôi, tôi không thể đảm bảo mình thật sự làm được.”
Tốc độ nói của anh nhanh hơn mọi khi, như thể không muốn để cô nghe rõ, nhưng cô lại nghe rõ mồn một từng chữ.
Ngu Cốc Thu nheo mắt cười rạng rỡ. “Không sao, vậy thì tôi sẽ cứ hỏi đi hỏi lại anh nghĩ gì. Một lần, mười lần, trăm lần…”
Câu nói ấy của Ngu Cốc Thu nghe thật oai, nếu không phải là bị phá hỏng bởi tiếng bụng cô réo ùng ục bên cạnh, thì hiệu quả chắc chắn sẽ tăng gấp đôi.
Khóe mắt Thang Tuấn Niên khẽ cong lại, hỏi: “Đói rồi à?”
Mặt Ngu Cốc Thu hơi đỏ ửng: “Tôi vốn định đi mua bữa sáng… À đúng rồi, anh ăn sáng chưa?”
“Tôi với Phi Phi ăn rồi.”
“Vậy thì ăn thêm chút nữa nhé?” Ngu Cốc Thu bước lên một bước, kéo tay anh đặt lên vai mình, “Tiệm điểm tâm kia có món tào phớ nóng hổi rất ngon, tôi dẫn anh qua đó, hiếm khi anh mới ghé qua đây mà.”
Tay Thang Tuấn Niên như bị đặt lên một thanh gỗ giữ thăng bằng, khẽ lắc vài cái, cuối cùng năm ngón tay khép lại, nhẹ nhàng đặt lên vai cô.
Hai người từ từ đi về phía trước, chẳng mấy chốc đã đến tiệm điểm tâm, tìm một chỗ ngồi, gọi hai bát tào phớ và một chiếc quẩy. Quẩy được chiên nóng hổi tại chỗ, dầu trong chảo sôi xèo xèo, hương thơm ngậy lan tỏa khắp quán.
Trong lúc ngồi đợi, Ngu Cốc Thu chợt nhớ đến ứng dụng mà cô gái vừa nãy nhắc đến, nhân lúc còn nhớ tên ứng dụng, cô vội lấy điện thoại ra tìm kiếm. Điện thoại vẫn để ở chế độ đọc màn hình nên bắt đầu đọc các thao tác của cô, khiến Thang Tuấn Niên bên cạnh khẽ giật mình.
“Ngay cả điện thoại cô cũng bật chế độ ấy sao?”
Ngu Cốc Thu ngượng ngùng chỉnh lại: “Để tiện sử dụng thôi mà…”
“Cô định tải Nghĩa Nhãn à?”
“Đúng vậy. Nói mới nhớ, anh có biết ứng dụng này không?”
“Tôi từng dùng rồi.”
“Từng dùng? Bây giờ không dùng nữa à?”
“Ừ.”
“Không tiện à?”
“Mức độ ngẫu nhiên khá cao.”
“Là sao?”
“Có những người thật lòng muốn giúp, nhưng cũng có những người chỉ vì tò mò, thấy thú vị nên vào xem cho vui.”
Dù chuyện đã qua lâu rồi, nhưng Thang Tuấn Niên vẫn còn nhớ rất rõ. Hôm đó, sữa tắm và dầu gội mà anh đặt mua trên mạng được giao chung một thùng, trộn lẫn vào nhau, anh không thể phân biệt được. Chợt nhớ đồng nghiệp từng giới thiệu ứng dụng Nghĩa Nhãn, anh bèn thử đăng nhập, với tâm lý muốn thử xem sao, ngẫu nhiên gọi video cho một người.
Khoảnh khắc chờ kết nối khiến anh bồn chồn, ngay khi còn đang do dự, cuộc gọi đã được nhận.
“Xin chào.”
Đầu dây bên kia là một giọng nam lịch sự. Người đó bảo anh đưa chai lại gần màn hình điện thoại, im lặng một lúc rồi nói cho anh biết chai trong tay là sữa tắm, còn chai kia là dầu gội. Sau đó lại im lặng một lúc nữa, rồi cúp máy.
Về sau, khi hai chai đều dùng hết, để tránh làm phiền người khác, lần này anh đặt hàng riêng ra, trước tiên đặt dầu gội.
Dầu gội giao rất nhanh. Khi anh mở ra và sử dụng, vừa ngửi thấy mùi hương ấy, anh liền sững sờ nhận ra. Hương thơm đó giống hệt mùi của “sữa tắm” mà anh đã dùng hết cả một chai.
Chính là chai “sữa tắm” mà người tốt bụng kia từng nói với anh.
Từ đó về sau, anh gỡ cài đặt ứng dụng đó.
Khoảnh khắc nhấn nút xóa, Thang Tuấn Niên đã nghĩ, khi ấy, người xa lạ kia chắc chắn nhìn rõ dòng chữ in lớn trên chai mà anh đưa lên màn hình, không thể nào nhầm lẫn được. Nhưng sự im lặng lúc đó… rốt cuộc là có ý gì?
Và trong khoảnh khắc anh cẩn thận nói lời cảm ơn, khoảng im lặng ngắn ngủi ngay trước khi cúp máy ấy lại có ý nghĩa gì?
Nếu khi đó anh có thể nghe thấy đối phương bật cười, có lẽ anh đã không sợ hãi đến thế.
———— Nếu hôm ấy người anh cầu cứu không phải vì nhầm lẫn dầu gội và sữa tắm, mà là về thuốc men thì sao?
Người kia… liệu có lừa anh không?
Rất, rất lâu sau đó, nỗi sợ hãi ấy vẫn quanh quẩn trong tâm trí anh.
Anh không còn dám tải thêm bất kỳ ứng dụng nào khác, cũng chẳng dám nhờ vả bất kỳ ai ——— bởi điều đó khiến anh có cảm giác, thế giới của mình như một căn phòng tràn ngập khí gas, chỉ cần người khác vô tình ném vào đó một tia lửa, anh sẽ tiêu đời ngay lập tức.
Thang Tuấn Niên kìm nén ký ức, khẽ gạt đi không nhắc lại nữa: “Ứng dụng vốn dĩ không sai, ý tưởng ban đầu là tốt, chỉ là lòng người khó đoán — dù ở vị trí nào đi chăng nữa.”
Nhưng Ngu Cốc Thu thông minh, cô đã hiểu rõ mọi chuyện.
Cô vẫn tiếp tục thao tác, tải ứng dụng ấy về máy.
“Không sao đâu.” Cô giả vờ làm dữ nói, “Nếu tôi gặp phải kẻ mượn danh nghĩa giúp đỡ mà có ý đồ xấu, tôi sẽ nhanh tay quay màn hình lại, báo cáo người đó ngay lập tức!”
“……Nếu thật sự gặp phải người khiến cô buồn nôn, cô có chắc mình phản ứng kịp không?
Như anh vừa nói đó, lòng tốt có thể trở thành điểm yếu, đừng cho người khác cơ hội làm tổn thương cô, đó mới là lựa chọn khôn ngoan nhất.”
“Tôi cũng từng dao động, cảm thấy không cần thiết phải tự rước lấy phiền phức. Nhưng sau khi nghe anh nói, tôi lại thấy tôi nên tải.”
“Tôi rõ ràng là đang khuyên cô mà……”
“Nhưng chẳng phải vì anh từng gặp phải kẻ lợi dụng danh nghĩa giúp đỡ để cố tình làm hại người khác, nên anh mới không dùng nữa đó sao?”
Ngu Cốc Thu cúi đầu nhìn thanh tiến trình cài đặt ứng dụng đang chậm rãi chạy tới trước.
“Chính vì vậy tôi càng phải đăng ký. Thêm một người như tôi, thì khả năng người thực sự cần giúp đỡ kết nối phải kẻ khốn nạn sẽ ít đi một chút. Dù chỉ là giảm được không phẩy không không không một phần trăm thôi, cũng vẫn đáng.”
Thang Tuấn Niên lắng nghe cô luyên thuyên, trong thoáng chốc anh nghi ngờ không chỉ đôi mắt mình hỏng, mà cả tai cũng chẳng còn thính nữa. Thính giác vốn luôn nhạy bén của anh đột nhiên trở nên hỗn loạn: tiếng muỗng chạm vào bát, tiếng người nhai thức ăn, tiếng bước chân của ông chủ qua lại, tiếng dầu sôi xèo xèo khi chiên quẩy — tất cả hòa vào làm nền cho giọng nói của Ngu Cốc Thu.
Khoảnh khắc ấy, Thang Tuấn Niên chợt bừng tỉnh nhận ra một điều, thì ra thính giác cũng giống như thị giác. Khi chăm chú lắng nghe một người, cả mắt lẫn tai đều chỉ tập trung vào người đó. Chỉ là khi còn có thể nhìn, thị giác luôn chiếm ưu thế hơn thính giác, khiến người ta quên mất rằng đôi tai cũng đang loại bỏ mọi âm thanh khác để chỉ hướng về một người duy nhất.
Còn bây giờ, anh nhận ra đôi tai mình đang “nhìn” cô, và vì thiếu đi đôi mắt, chúng càng nỗ lực “nhìn” cô hơn.
Cuối cùng, bữa sáng cũng được mang ra. Ngu Cốc Thu bẻ một phần ba chiếc quẩy, định đưa cho Thang Tuấn Niên nếm thử, nhưng lại thấy anh cúi đầu, bắt đầu dùng điện thoại.
Từ điện thoại của anh vang lên một đoạn giọng nói được phát ra rất nhanh. Trong khoảnh khắc thoáng qua ấy, Ngu Cốc Thu chỉ kịp nghe loáng thoáng hai chữ “Nghĩa Nhãn”.
Cô nghi hoặc hỏi: “Anh cũng đang tải à…?”
Thang Tuấn Niên khẽ “ừ” một tiếng.
“Thêm một người như tôi, thì khả năng người thật sự muốn giúp đỡ gặp phải kẻ khốn nạn cũng sẽ ít đi một chút, đúng không?”