Chương 17: Cuộc Gặp Gỡ và Sự Thay Đổi

Tuyệt Sắc Nữ Nguyên Soái Xuyên Không Thành Tiểu Đáng Thương Của Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phó Nghiên Hành đến biệt thự của Triệu Xuân Sanh để bàn luận về kế hoạch nghiên cứu và phát triển robot thông minh do gia tộc Phó đề xuất. Dù chỉ là kế hoạch sơ khai, mọi việc đều phải tuân theo thủ tục nghiêm ngặt, và đây mới chỉ là bước đầu tiên trong quá trình xét duyệt của Triệu Xuân Sanh.
Robot thông minh mà Phó Nghiên Hành đề cập không phải là những thiết bị đơn thuần được lập trình sẵn, mà là một dạng trí tuệ nhân tạo (AI) thực sự—có khả năng tự hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ chủ nhân khỏi nguy hiểm, và hỗ trợ con người trong nhiều lĩnh vực như y tế, an ninh và cuộc sống hàng ngày. Dự án này có thể kéo dài từ vài năm đến vài thập kỷ, tốn kém vô cùng về tài lực và vật lực, nhưng đổi lại, lợi ích mang lại cho đất nước sẽ vô cùng to lớn.
Hiện tại, thế giới vẫn chưa có quốc gia nào phát triển thành công loại AI này. Nếu thành công, nó sẽ gây chấn động toàn cầu.
Sau bữa trưa, Triệu Xuân Sanh và Phó Nghiên Hành lên tầng cao nhất của biệt thự, ngắm nhìn phong cảnh xa xa. Ánh mắt của họ dừng lại lâu hơn trên những con mãnh thú mà Triệu Dã nuôi.
Chuyện Triệu Dã thường xuyên cứu trợ động vật hoang dã ở đế đô không còn xa lạ. Nhiều người trong giới đều biết đến phẩm chất kiên nghị, thân hình rắn rỏi và trái tim nhân hậu của anh.
Bỗng nhiên, họ nhìn thấy Triệu Dã dẫn theo một cô gái bước vào khu rừng của những con thú dữ. Mấy thuộc hạ bắt đầu khen ngợi cô gái, nhưng lời khen của họ chưa dứt, họ đã chứng kiến cô gái bước vào lãnh địa của con hổ trắng—một hành động vô cùng nguy hiểm.
Sắc mặt của mọi người đều biến sắc. Chỉ có Phó Nghiên Hành, vẻ mặt vẫn bình thản vô cảm, không hề phản ứng trước sự căng thẳng của mọi người.
Triệu Xuân Sanh định hét lên cảnh báo, nhưng khoảng cách quá xa, cô gái không thể nghe thấy. Lão Trần, người chăn hổ, quay lại phát hiện đứa cháu của mình đã chạy vào lãnh địa của con hổ trắng. Ông kinh hãi hét lên: "Nhạc Nhạc!"
Mọi người đứng như trời trồng, không thể phản ứng kịp. Con hổ trắng lao về phía đứa trẻ, nhưng ngay trước khi cắn, nó đột nhiên dừng lại, nằm xuống đất, tỏ vẻ thần phục và sợ hãi.
Triệu Dã nhanh chóng cứu đứa trẻ. Mọi người im lặng, tưởng rằng sự việc đã kết thúc. Nhưng rồi họ lại thấy cô gái—người mà Triệu Dã dẫn vào rừng—bất chấp lời cảnh báo, bước vào lãnh địa của con hổ trắng.
Tim họ thắt lại. Nhưng kỳ lạ thay, con hổ trắng không tấn công cô gái. Cô gái thậm chí ngồi xổm xuống, bắt đầu xoa đầu con hổ trắng.
Cả nhóm đứng trân trân nhìn cô gái xoa đầu con hổ suốt mười phút. Họ không nói lời nào, sắc mặt thoáng chút bối rối.
"Cô gái này là ai?" Có phải cô ấy là chuyên gia thuần thú mà Triệu Dã mời đến?
Phó Nghiên Hành vẫn thờ ơ quan sát, không hề tỏ ra quan tâm dù đứa trẻ suýt bị tấn công hay cô gái xoa đầu hổ.
Triệu Xuân Sanh cau mày, vừa xuống lầu thì gặp Triệu Dã dẫn người đến sân. Lão Trần, mặt tái nhợt, dẫn cháu về trước, không dám cãi lời.
Triệu Xuân Sanh nói với lão Trần: "Ông đưa cháu về trước đi. Sau này, việc chăn nuôi sẽ có người sắp xếp khác."
Lão Trần gật đầu, dẫn cháu đến trước mặt Cố Trĩ Chi: "Cô nương, đa tạ cô đã cứu mạng cháu tôi. Lão già này thật lòng cảm kích cô."
Ông không dám tưởng tượng nếu cháu xảy ra chuyện, gia đình sẽ thế nào. Cố Trĩ Chi mỉm cười: "Không sao, sau này chú dặn cháu nhiều hơn."
Lão Trần dẫn cháu rời đi. Triệu Xuân Sanh nhìn Cố Trĩ Chi, thầm nghĩ cô gái này quả thật đã cứu đứa trẻ. Cô trông quen mắt lắm.
Tống Diễm đứng sau lưng Thịnh Kỷ An, không dám nói lời nào. Anh biết Triệu Xuân Sanh sắp trách mắng, chỉ mong chú không nhìn thấy mình.
Quả nhiên, Triệu Xuân Sanh nhíu mày nói: "Triệu Dã, hôm nay con suýt gây đại họa. Chuyện này không chỉ ảnh hưởng đến nhà họ Triệu, ngay cả sinh mạng của đứa trẻ này, chúng ta cũng không thể gánh nổi."
"Chú hai, con sai rồi." Triệu Dã nhanh chóng thừa nhận.
Triệu Xuân Sanh nhìn Cố Trĩ Chi, trịnh trọng cảm ơn: "Không biết cô xưng hô như thế nào? Chuyện hôm nay, chúng tôi không biết làm sao để tạ ơn cô."
"Chú hai, cô ấy là Cố Trĩ Chi." Triệu Dã giới thiệu, "Hiện đang học tại trường trung học quốc tế Kinh Hoa, cũng là một ngôi sao."
Ngôi sao? Triệu Xuân Sanh chợt nhớ ra. Anh thỉnh thoảng lướt mạng, từng thấy cô gái này trên Weibo, chuyên chửi bậy những kẻ xấu. Cô ấy cũng là người của công ty giải trí truyền thông Phó thị.
Triệu Xuân Sanh giới thiệu mấy người phía sau cho Cố Trĩ Chi. Khi giới thiệu đến Phó Nghiên Hành, ông cười: "Đây còn là lãnh đạo trực tiếp của cháu."
Phó Nghiên Hành gật đầu nhẹ, diện mạo không thể chê. Áo sơ mi xám, quần tây xám, cổ áo hơi mở, lộ ra xương quai xanh trắng nõn. Anh đứng đó, môi không cong, biểu cảm vô hồn, nhìn như người vô cảm.
Cố Trĩ Chi lập tức nhận ra sự khác biệt. Cô mỉm cười lễ phép, nhưng hai người chẳng nói thêm lời nào.
Phó Nghiên Hành nói: "Chú Triệu, cháu về công ty trước nhé. Tạm biệt."
"Cháu cứ đi đi." Triệu Xuân Sanh gật đầu.
Phó Nghiên Hành rời đi. Tống Diễm đứng sau lưng Thịnh Kỷ An nhỏ giọng: "Chúng ta có thể về chưa?"
Triệu Xuân Sanh phát hiện Tống Diễm: "Con trốn sau lưng Tiểu An Tử làm gì? Có phải con đã rủ tiểu đồng chí Cố đến đây chơi không? Con suốt ngày chỉ biết chơi bời. Hôm nay may mà không xảy ra chuyện."
Tống Diễm bật cười: "Chú hai Triệu, hôm nay nếu không phải con đưa Chi Chi đến đây, cô ấy gặp rắc rối lớn rồi."
Anh nói cũng có lý, Triệu Xuân Sanh không tiếp tục trách mắng, nhưng vẫn cảm ơn Cố Trĩ Chi và hỏi cô cách thuần phục Trường Bạch.
Cố Trĩ Chi không thể nói cô đã dùng sức mạnh tinh thần, liền nói mình biết chút về thuật thôi miên và tâm lý học.
Triệu Xuân Sanh tin hay không thì là chuyện khác, nhưng trong lòng rất cảm kích cô gái nhỏ. Trò chuyện vài câu, ông rời đi.
Cố Trĩ Chi muốn trở về đoàn phim, hẹn với Triệu Dã lần sau sẽ đến xem Trường Bạch. Tống Diễm và Thịnh Kỷ An đưa cô về đoàn phim.
Trên đường, Trương Viên Nguyên vẫn chưa hoàn hồn trước những chuyện bất ngờ hôm nay. Đầu tiên là Chi Chi cứu đứa trẻ, sau đó là Triệu Xuân Sanh—cô không biết đó là ai cho đến khi ông ra về.
Đoàn phim "Phu quân đại ma đầu của tôi" vừa đăng ảnh sân khấu đơn của các diễn viên. Nữ phụ Hạ Đại nhận được nhiều lời khen, còn Cố Trĩ Chi—với bộ dạng lạnh lùng nhưng ẩn chứa tình cảm và nước mắt—lại gây bão trên Weibo.
【Ai đây? Ánh mắt này làm tôi rung động!】
【Đây không phải là Cố Trĩ Chi sao? Cô ấy khi nào lại diễn xuất hay thế?】
【Ảnh sân khấu này quá tuyệt, nếu không phải cô ấy, tôi đã trở thành fan ngay.】
Dù có anti-fan chỉ trích, nhưng tài khoản "Tam Hỏa" luôn đối đầu, bảo vệ Cố Trĩ Chi không ngừng.
Người quản lý của Cố Du Hinh, Tề Tuấn Hoa, cũng để ý đến ảnh sân khấu của Cố Trĩ Chi. Anh nhận xét cô diễn xuất tiến bộ rõ rệt.
Cố Du Hinh nhìn bức ảnh, ngón tay siết chặt. Cô hi vọng bộ phim lần này sẽ thuận lợi.
Cố Trĩ Chi ở đoàn phim bận rộn quay phim và học tập. Cô không quan tâm đến những bình luận trên mạng, kể cả khi "Tam Hỏa" bị chặn tài khoản, người này vẫn đổi tên tiếp tục bảo vệ cô.
Hạ Đại ngồi cạnh, có chút ghen tị khi thấy Cố Trĩ Chi được hai chàng trai đẹp trai theo đuổi. Cô than thở: "Phim còn chưa chiếu đã bị chửi nhiều thế, toàn do một số anti-fan."
Cố Trĩ Chi không quan tâm, tiếp tục tập trung vào công việc.