Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 112
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Dung Cẩm oán trách nhìn về phía Vệ Như Sương, mẫu thân thiên vị quá đi mất.
"Cá chép ở hồ Hồng Kiều là ai bắt?" Vệ Như Sương phớt lờ ánh mắt của y, lạnh lùng nói.
Hồ Hồng Kiều?
Cá chép?!
Vệ Trăn thấy trong lòng chợt lạnh toát.
Hồ Hồng Kiều có tổng cộng hai mươi con cá chép, là mẫu thân đã bỏ ra rất nhiều tiền mua về tặng phụ thân, một con ngàn lượng, mang về từ hải ngoại.
Đây là chuyện mà ma ma ở Tê Loan Hiên kể cho nàng khi đi dạo.
Mười mấy con, hơn một vạn lượng!
Đó là chưa kể công chăm sóc và ý nghĩa biểu tượng của chúng.
Vệ Trăn nhắm mắt lại.
Nàng thật sự không nghĩ tới, lần đầu tiên trong đời gặp rắc rối, đã gây ra họa lớn đến thế!
Cố Dung Cẩm không đợi Vệ Trăn mở miệng đã ngẩng cao đầu nhận tội: "Là con bắt."
"Tỷ tỷ không biết gì hết."
Vệ Trăn mở mắt nghiêng đầu nhìn về phía y, trong lòng đột nhiên hiện lên khuôn mặt của Tề Vân Hàm.
'Ta gây họa, đều là mấy vị huynh trưởng chịu phạt thay ta, về sau tiểu công tử phủ Quận chúa tới, đến lượt ta che chở y'.
Khi đó nàng nghe thôi đã rất mong chờ, lòng đầy ngưỡng mộ, không nghĩ tới hôm nay nàng cũng cảm nhận được cảm giác này.
"Bang!" Lại là một tiếng vang giòn, lần này Cố Dung Cẩm lại cắn răng chịu đựng không kêu một tiếng.
Vệ Trăn liếc nhìn lòng bàn tay đã đỏ lên của y, mấp máy môi, đang định mở miệng thì nghe Vệ Như Sương nói: "Ta biết là con làm! Con có biết mấy con cá đó là ta tốn nhiều tiền mua từ hải ngoại về không?!"
"Con biết một con quý giá cỡ nào không hả?!"
"Thằng nhóc nhà con, ra tay độc địa thật, hai mươi con chỉ còn bảy con, sao con không bắt hết luôn cho rồi!"
Cố Dung Cẩm: "... Con không dám."
Vệ Trăn: "..."
Nàng yên lặng cúi đầu.
Vệ Như Sương tức đến nghẹn họng: "Con không dám?! Còn có chuyện nào mà con không dám?!"
"Trong thiên hạ, cũng chỉ có Cố Dung Cẩm con dám nướng cá chép mà ta tặng cho Quận mã, ta thấy con dám lắm đấy!"
Cố Dung Cẩm thầm kêu khổ trong lòng.
Mẫu thân gọi cả họ tên y, lại không gọi 'phụ thân con' mà gọi 'Quận mã', điều này chứng tỏ mẫu thân thật sự rất tức giận.
Cố tiểu công tử có lỗi thì nhận: "Mẫu thân, con sai rồi."
"Đêm qua con uống rượu choáng váng, con không nên bắt cá chép trong hồ Hồng Kiều, con biết lỗi rồi."
Vệ Trăn nhân tiện nói: "Mẫu thân, con..."
"Không cho con lên tiếng." Vệ Như Sương ngắt lời nàng: "Mặc dù con không rõ đầu đuôi, nhưng cá cũng đã ăn rồi, hình phạt cũng sẽ không thiếu phần con đâu!"
Vệ Trăn mấp máy môi, cúi đầu xuống, hốc mắt dần đỏ hoe.
Không phải vì bị răn dạy mà tủi thân, mà là loại cảm giác xa lạ này khiến lòng nàng dâng lên gợn sóng, khiến nàng cảm nhận rõ ràng rằng, đây chính là nhà của nàng.
Người nhà của nàng không hề coi nàng là người ngoài. Không có sự xa cách, cũng không có sự dè dặt, mà thật sự đã hòa nhập nàng vào gia đình này.
Cố Lan Đình liếc nhìn Vệ Trăn đang cúi đầu, khẽ ho một tiếng, ánh mắt Vệ Như Sương chợt lóe, tiếp tục hỏi: "Nửa đêm đến vườn rau sau núi bắt thỏ là đề nghị của ai?"
Vệ Trăn vội vàng nói: "Là con..."
"Là đề nghị của con." Cố Dung Cẩm dõng dạc ngắt lời nàng: "Tỷ tỷ mới về được bao lâu, làm sao biết phủ Quận chúa có vườn rau, cho dù biết, cũng không biết bên trong có thỏ."
"Bang!"
Vệ Như Sương lần nữa vung thước, Cố Dung Cẩm cắn răng chịu đựng, cuối cùng thoáng nhìn ánh mắt lo lắng của Vệ Trăn, y còn không sợ chết mà khẽ nói: "Tỷ tỷ yên tâm, không đau."
Vệ Trăn: "..."
Nàng nhìn thiếu niên đang che chở mình, mí mắt giật giật, lúc này nói lời này có phải rất không đúng lúc không nhỉ?
Quả nhiên, Vệ Như Sương híp mắt lại: "Không đau?!"
"Ý là ta phạt nhẹ?"
Cố Dung Cẩm giật mình một cái, lắc đầu lia lịa: "Đau đau đau, mẫu thân, đau quá đau quá, cực kỳ đau!"
Vệ Như Sương nhìn lòng bàn tay đang đỏ lên của y, thước đã giơ lên nhưng cuối cùng lại không đánh xuống, bà hừ lạnh một tiếng, nói: "Rau trong vườn không bị tuyết vùi chết, ngược lại bị các con giẫm nát hơn nửa rồi!"
Lúc này tỷ đệ hai người mới hiểu ra, ‘tiệc toàn rau’ sáng hôm nay từ đâu mà đến, trên mặt đều hiện lên vẻ hối lỗi.
"Mẫu thân, nữ nhi biết lỗi rồi." Vệ Trăn nói khẽ.
Cố Dung Cẩm cũng vội vàng nói: "Nhi tử cũng biết lỗi rồi!"
Vệ Như Sương nhìn Cố Lan Đình, chỉ thấy ông khẽ thở dài một tiếng, bước tới lấy cây thước từ tay Vệ Như Sương.
"Như Sương, nếu bọn nhỏ đã biết lỗi thì bỏ qua đi, trời đông giá rét, quỳ lâu sẽ hại đầu gối."
Vệ Trăn nhìn về phía đệm hương bồ đã được đệm dày gấp đôi, không hề cảm thấy lạnh.
Vệ Như Sương miễn cưỡng nói: "Nếu phụ thân các con đã lên tiếng nói đỡ, vậy thì miễn ba mươi roi còn lại đi."
Cố Dung Cẩm bỗng nhiên ngẩng đầu trừng mắt thật to.
Ba mươi roi!
Vậy mà mẫu thân lại chuẩn bị phạt y ba mươi roi.
Đánh xong thì tay y còn lành lặn không?!
Thế là, ánh mắt y nhìn về phía Cố Lan Đình tràn đầy cảm kích và cảm động, may mà phụ thân đã nói đỡ! Bằng không thì kết cục của y sẽ rất thê thảm.
Trong mắt Vệ Trăn thoáng qua một tia sáng nhạt, khóe môi nhẹ nhàng cong lên.
Nàng cảm thấy, những lời mọi người nói về việc mẫu thân coi trọng phụ thân, vẫn chưa đủ để hình dung hết tình cảm của mẫu thân dành cho phụ thân.
"Roi có thể miễn, nhưng hình phạt thì không thể miễn!" Vệ Như Sương nói: "Từ hôm nay trở đi, tất cả người trong Tê Loan Hiên và Chiêu Ngọc Hiên, một ngày ba bữa đều ăn rau xanh."
"Đến khi tất cả rau bị các con giẫm nát hết sạch mới thôi!"
Vệ Trăn thản nhiên nhận hình phạt này.
Nhưng Cố Dung Cẩm lại kêu rên thành tiếng: "Trời ạ, quả nhiên nhân quả luân hồi, con cũng sắp biến thành con thỏ mất rồi."
Vệ Trăn: "..."
Nàng tưởng y kêu rên như vậy là để cầu xin, nhưng không ngờ y chỉ chấp nhận số phận mà than một câu như vậy.
Quả nhiên, tư duy của thiếu niên thật khó đoán.
"Được rồi, cả hai về viện của mình đóng cửa sám hối hai ngày!" Vệ Như Sương ra lệnh.
Vệ Trăn, Cố Dung Cẩm: "Vâng."
Vệ Như Sương và Cố Lan Đình nắm tay nhau rời khỏi từ đường. Khi đã đi xa, Cố Lan Đình nói: "Như Sương, thật ra không cần phải làm thế."
Vệ Như Sương nghiêm mặt nói: "Sao lại không cần, con bé mới trở về, sao có thể để chàng lưu lại ấn tượng nghiêm khắc với con bé chứ."
"Nếu vì vậy mà con bé sợ chàng thì sao?"
"Về sau bọn nhỏ lại gặp rắc rối, vẫn cứ như vậy, thiếp phụ trách phạt, chàng phụ trách nói đỡ."
Cố Lan Đình nhìn Quận chúa vẻ mặt nghiêm túc đứng bên cạnh, sự dịu dàng trong mắt càng lúc càng đậm.
Ông đưa tay ôm lấy eo Quận chúa, chậm rãi bước đi: "Được, ta biết rồi."
"Còn nữa, cả loại cá chép mà chàng thích nữa, thiếp sẽ sai người đi mua về bổ sung." Vệ Như Sương nói.
Cố Lan Đình mấp máy môi, nuốt lời từ chối xuống: "Ừ."
Thứ ông thích không phải là cá chép, mà vì chúng là do bà tặng cho ông, nên ông mới vô cùng trân trọng.
Những năm này, sức khỏe ông không tốt, rất ít khi ra ngoài, bà cũng ở lại trong phủ bầu bạn với ông, sợ ông cảm thấy nhàm chán, thỉnh thoảng bà lại tìm kiếm chút đồ quý báu giúp ông giải sầu.
Thật ra, ông cũng không cảm thấy nhàm chán.
Nhưng nếu làm vậy có thể khiến bà yên tâm một chút, ông sẽ không bỏ qua tấm lòng của bà.
_
Cố Dung Cẩm quay đầu nhìn ra ngoài, thấy phụ mẫu thật sự đã rời đi, mới vội vàng đứng lên, đưa tay đỡ Vệ Trăn dậy, nói: "Tỷ tỷ yên tâm, về sau mặc kệ tỷ gây họa gì, đều có đệ gánh thay tỷ."
Vệ Trăn trông thấy ánh sáng trong mắt thiếu niên, gật đầu: "Ừm."
Lần này, nàng nhất định sẽ bảo vệ A Cẩm của nàng thật tốt.
Tỷ đệ hai người vừa đi ra ngoài, Cố Dung Cẩm vừa nói: "Tỷ tỷ, đệ nghe phụ thân nói, qua rằm là tỷ sẽ vào ở trong phủ Lãng Vương."
Vệ Trăn gật đầu: "Ừm."
Trong mắt Cố Dung Cẩm tràn đầy vẻ lo lắng và thương xót: "Tỷ có biết kế thừa phủ Lãng Vương có ý nghĩa như thế nào không?"
"Phải vào quân doanh, phải luyện tập không kể ngày đêm, nói không chừng tương lai còn phải ra trận giết địch, tỷ tỷ, tỷ nhất định phải đi sao?"
Vệ Trăn mỉm cười dịu dàng, nói: "Ta biết, A Cẩm đừng lo lắng."
Cố Dung Cẩm quay mặt đi, rất lâu không nói chuyện.
Mãi đến lúc họ đi đến chỗ rẽ ở hành lang, y mới dừng bước nhìn về phía Vệ Trăn: "Tỷ tỷ, có phải vì phủ Lãng Vương không có người kế thừa nên tỷ mới đi không?"
Vệ Trăn ngẫm nghĩ, phản ứng đầu tiên là định phủ nhận.
Nhưng nghĩ kỹ lại, cũng đúng là như thế.
Nếu phủ Lãng Vương sớm có người thừa kế, cũng thật sự không cần phải rơi xuống vai nàng.
Nhưng mà...
Nàng là trưởng nữ phủ Quận chúa, từ lúc còn chưa ra đời, vận mệnh của nàng đã được định ra.
Vốn dĩ đó chính là trách nhiệm của nàng.
Nàng chưa kịp mở miệng, giọng Cố Dung Cẩm lần nữa vang lên.
"Nếu là như vậy thì để đệ đi." Đôi mắt thiếu niên sáng ngời và kiên quyết: "Bờ vai của đệ dày rộng hơn tỷ tỷ, để đệ gánh chịu phần trách nhiệm này đi."
Vệ Trăn nhìn thiếu niên nói bằng giọng kiên quyết, hốc mắt hơi cay cay.
Kiếp trước, hẳn là y cũng có một khoảnh khắc như vậy, vào thời khắc ấy, y ép mình bước vào triều đình, ép mình trưởng thành.
Cuối cùng, mất mạng trong tay Thẩm Lăng.
Tiểu công tử được nuông chiều từ bé, sao có thể là đối thủ của kẻ đã ẩn mình nhiều năm như Thẩm Lăng.
Dưới ánh mắt kiên quyết nghiêm túc của Cố Dung Cẩm, Vệ Trăn vươn tay sửa sang lại vạt áo cho y, giọng dịu dàng: "Ta là trưởng tỷ, phần trách nhiệm này vốn phải là của ta."
"A Cẩm, chỉ cần tỷ tỷ còn sống, sẽ vĩnh viễn che chở đệ."
Giờ khắc này, cuối cùng Vệ Trăn cũng hiểu rõ sự bảo bọc của Tề gia đối với Tề Vân Hàm.
Trước đây nàng từng cảm thấy, bảo vệ một người, không nên đặt người đó trong nhà ấm, mãi đến khi nhìn thấy a đệ nhảy nhót vui vẻ trước mặt, trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ.
Nàng hy vọng y vĩnh viễn giữ được sự thuần túy này, chỉ cần nàng còn sống, nàng nhất định sẽ bảo vệ y từ phía sau, không để y phải chịu bất cứ tổn thương nào.
"Huống hồ, trong lòng ta cũng muốn đến phủ Lãng Vương." Vệ Trăn nhìn cảm xúc giằng xé trong mắt thiếu niên, tiếp tục nói: "Ta thích cuộc sống có tính thử thách."
Cố Dung Cẩm chớp mắt mấy cái, sau một lúc lâu, thử hỏi: "Thật sao?"
Vệ Trăn gật đầu: "Thật."
"Cho nên A Cẩm không cần lo lắng đến thế."
Cố Dung Cẩm bình tĩnh lại, cười rạng rỡ một tiếng: "Vâng, nếu ngày nào đó tỷ tỷ không muốn, đệ lại đi thay tỷ tỷ."
Vệ Trăn bật cười.
Loại chuyện này một khi quyết định thì đã không có đường lui.
Nhưng nàng vẫn nhẹ nhàng đồng ý: "Ừm."
Nỗi phiền não của thiếu niên đến nhanh, đi cũng nhanh, Cố Dung Cẩm nhanh chóng chuyển sự chú ý, nói: "Còn hơn mười ngày nữa là tỷ tỷ phải đến phủ Lãng Vương, trong khoảng thời gian này, đệ nhất định sẽ bầu bạn với tỷ tỷ."
Ánh mắt Vệ Trăn hơi phức tạp.
Nếu là bầu bạn như đêm giao thừa, cái giá phải trả không khỏi quá lớn.
Cố Dung Cẩm cũng không biết suy nghĩ trong lòng Vệ Trăn.
Y biết tỷ tỷ sống ở Ngụy gia cũng không sung sướng, từ nhỏ chỉ có một mình lẻ loi trơ trọi trong viện, không có bạn chơi, cũng không hạnh phúc, cho nên, y muốn từng chút một bù đắp tất cả những gì nàng đã bỏ lỡ.
"Tỷ tỷ, ngày mai chúng ta đi dạo thành Phụng Kinh đi." Tỷ tỷ bị giam ở Ngụy gia nhiều năm như vậy, chắc là còn chưa đi dạo thành Phụng Kinh một vòng tử tế.
Vệ Trăn nhìn ánh mắt mong chờ của y, không từ chối: "Ừm."
Cố Dung Cẩm thấy nàng đồng ý, vui vẻ ừ một tiếng.
Sau đó y bắt đầu đếm: "Phải chuẩn bị mấy chiếc xe ngựa đi theo, còn phải dẫn theo mười, không, ba mươi thị vệ, phụ trách xách đồ, bảo vệ tỷ tỷ."
Vệ Trăn nghiêm túc nghe y liệt kê, trong lòng ấm áp.
"Chờ đi dạo thành Phụng Kinh xong, chúng ta lại đi đánh mã cầu, đua ngựa... cam đoan sắp xếp lịch trình mấy ngày nay của tỷ tỷ đầy ắp!"
Y nói một câu, Vệ Trăn đáp một tiếng.
Đông Tẫn đi theo sau lưng hai người, không kìm lòng được mà cay mắt.
Trước đây, nàng từng nghĩ Ngụy đại công tử và Ngụy tam cô nương đối xử tốt với cô nương. Nhưng giờ đây, khi so sánh, nàng mới thấy rõ ràng, chân tình và giả dối vốn khác biệt đến nhường nào.