Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chuyến mua sắm xa hoa và biến cố bất ngờ
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Dung Cẩm nói được thì làm được. Ngày hôm sau, khi ra khỏi phủ Quận chúa, Vệ Trăn lập tức thấy một đám người xếp hàng dài dằng dặc, hoàn toàn không giống như là đi dạo thành Phụng Kinh.
Nàng không khỏi nhắc khéo: "A Cẩm, có phải hơi nhiều người quá không?"
Cố Dung Cẩm ngẩng đầu nhìn, thản nhiên lắc đầu: "Đâu có nhiều."
Vệ Trăn: "..."
Nàng lại nhìn đám người xếp hàng dài không thấy điểm cuối, rồi lặng lẽ lên xe ngựa.
Hôm qua A Cẩm đã thu xếp, lúc này nàng không tiện từ chối tấm lòng của y.
Mà một khoảng thời gian dài sau đó, Vệ Trăn thật sự thấy rõ tài lực của Cố Dung Cẩm, à không, của phủ Quận chúa.
Cố Dung Cẩm hóa ra không phải dẫn nàng đi dạo phố, mà là dẫn nàng đi 'nhập hàng'!
Cửa hàng trang sức.
"Chưởng quỹ, lấy kiểu dáng mới nhất, quý giá nhất ra đây."
Chưởng quỹ nhận ra tiểu công tử phủ Quận chúa, liếc nhìn Vệ Trăn, liền chắp tay hành lễ rồi vui vẻ mang tất cả kiểu dáng mới nhất trong tiệm ra.
"A tỷ, tỷ xem có cái nào không thích không?"
Vệ Trăn: "...??"
Chẳng lẽ không phải nên hỏi nàng thích cái nào sao?
Đồ trang sức đều là kiểu dáng mới nhất, mỗi món đều cực kỳ hoa lệ, quý báu, đến mức nàng thật sự không biết phải nói không thích món nào. Chính vài giây chần chừ ngắn ngủi này của nàng đã khiến Cố Dung Cẩm hào phóng xua tay: "Lấy hết, cho chất lên xe ngựa, đưa về phủ Quận chúa rồi tính tiền sau."
Chưởng quỹ nghe vậy cười đến nỗi nếp nhăn trên mặt chồng chất lên nhau: "Vâng vâng vâng, cảm ơn Huyện chúa Nguyên Cẩn, tiểu công tử, hân hạnh chiếu cố."
Vệ Trăn nhìn chằm chằm đống đồ trang sức đang xếp hàng dài kia, trán nàng giật giật.
Chỗ này e rằng không chỉ vài vạn lượng bạc!
Nhưng trong tình huống như thế, nàng không thể cất lời. Đi ra khỏi cửa hàng, nàng mới nói: "A Cẩm, mua nhiều quá..."
Cố Dung Cẩm khoát tay, ngắt lời nàng: "Phụ thân mẫu thân nói, hôm nay chỉ cần tỷ vui vẻ, tiền bạc không thành vấn đề."
Vệ Trăn: "..."
Thảo nào y lại nói những lời hùng hồn như vậy, hóa ra là có lệnh của phụ thân mẫu thân.
Cửa hàng tơ lụa.
Cố Dung Cẩm lặp lại chiêu cũ: "Chưởng quỹ, mang tất cả hàng mới nhất, đẹp nhất, đắt nhất của các ngươi ra đây."
Vệ Trăn nghĩ, lần này nàng phải phản ứng nhanh một chút, không thể để A Cẩm mua hết tất cả tơ lụa.
Nhưng, lần này Cố Dung Cẩm căn bản không hỏi nàng.
Y nhìn chưởng quỹ mang hàng ra, trực tiếp nói: "Lấy hết. Một chiếc xe ngựa có chở đủ không?"
Hai mắt chưởng quỹ lập tức sáng lên, ông ta gật đầu lia lịa: "Đủ đủ đủ!"
"Cứ theo xe ngựa đó về phủ Quận chúa mà lấy tiền."
Chưởng quỹ cười rạng rỡ đến nỗi khóe miệng như kéo tới tận mang tai, liên tục gật đầu: "Vâng vâng vâng."
Sau đó, chưởng quỹ lại vô cùng thành kính khen ngợi không ngớt vị Huyện chúa Nguyên Cẩn và Cố tiểu công tử một phen.
Vệ Trăn cười khổ.
Cho nên hôm nay bọn họ ra ngoài làm thần tài rải tiền sao?
Trân Bảo Các.
"Chưởng quỹ, mang tất cả hàng mới nhất, quý giá nhất của các ngươi ra đây."
Nghe câu nói quen thuộc của Cố Dung Cẩm, Vệ Trăn nhìn những vật báu có giá trị không nhỏ, thái dương nàng giật thình thịch.
Lần này nếu y lại nói một câu 'lấy hết', vậy thì không phải chỉ vài vạn lượng bạc là có thể thanh toán được.
Cho nên lần này nàng vội vàng chỉ bừa vào vài món trước khi Cố Dung Cẩm kịp mở miệng, giọng điệu quả quyết nói: "Lấy mấy món này!"
Chưởng quỹ nhìn một cái, trong mắt ánh lên vẻ kích động: "Huyện chúa có ánh mắt tinh tường, mấy món này đều là bảo vật trấn điếm của tiệm đấy ạ."
Vệ Trăn: "Hả?"
Cố Dung Cẩm cẩn thận nhìn mấy thứ Vệ Trăn chỉ, biết chưởng quỹ không nói sai, hào phóng nói: "Đóng gói lại, đưa về phủ Quận chúa rồi tính tiền sau."
"Vâng vâng vâng." Chưởng quỹ cúi đầu khom lưng, cười tươi như hoa.
Về sau lại là tiệm may, tiệm giày, tiệm son phấn... các loại. Càng về sau Vệ Trăn dần dần từ bỏ việc giãy giụa.
Nếu không thể đánh bại, thì hãy gia nhập.
Từ sau khi cầm số tiền kiếm được từ việc 'chôn xác' đi dạo thành Phụng Kinh một lần, nàng đã thích cảm giác như vậy, đương nhiên không thể cưỡng lại cám dỗ lớn đến thế này.
Thế là, một 'thần tài rải tiền' biến thành hai.
Hơn mười chiếc xe ngựa, mỗi xe chạy hai chuyến, lần 'nhập hàng' này mới coi như kết thúc.
"A tỷ, chúng ta tới Kim Tôn Lâu ăn trưa nhé?"
Kim Tôn Lâu?
Tửu lầu lớn nhất, tốt nhất, đắt nhất thành Phụng Kinh, không có nơi thứ hai.
Một bữa ăn ở đây ít nhất cũng phải ngàn lượng bạc!
Vệ Trăn định từ chối, nhưng cuối cùng nói ra miệng lại là: "Kim Tôn Lâu cũng có thể cho ghi sổ về phủ Quận chúa tính tiền sao?"
Cố Dung Cẩm lắc đầu: "Không thể."
Dứt lời, y gọi thị vệ hầu cận tới. Người thị vệ hiểu ý, lập tức lấy từ trong ngực ra một chồng ngân phiếu lớn cung kính đưa tới.
Hàng mi dài của Vệ Trăn khẽ rung động.
Chỗ này ít nhất... cũng hơn một vạn lượng.
Đông Tẫn trợn tròn mắt kinh ngạc.
Phủ Quận chúa giàu thật đấy.
Không biết so với 'núi vàng' của Thái tử điện hạ thì thế nào?
Vào đến Kim Tôn Lâu, Cố Dung Cẩm thuần thục chọn mấy món nổi tiếng của quán. Những ngày qua ở trong phủ y đã hiểu rất rõ khẩu vị của Vệ Trăn, không cần hỏi lại nàng thêm lần nữa.
Đồ ăn còn chưa lên, Vệ Trăn bắt đầu quan sát Kim Tôn Lâu. Một nơi như vậy, trước đây nàng nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Lại không ngờ, có một ngày, nàng cũng có thể ung dung bước vào nơi này.
"Dung Cẩm!"
Đột nhiên, một giọng thiếu niên ngạc nhiên vang lên. Vệ Trăn và Cố Dung Cẩm gần như đồng thời nhìn lại, thấy đó là nhị công tử Tề gia Tề Vân Lan và Bùi Lạc An.
Trông thấy Vệ Trăn, hai người đều khẽ giật mình, sau đó tiến lên hành lễ: "Huyện chúa Nguyên Cẩn."
Vệ Trăn là trưởng nữ phủ Quận chúa, có phong hào, còn Cố Dung Cẩm thì không. Bởi vậy, họ không cần hành lễ với Cố Dung Cẩm, nhưng lại phải hành lễ với Vệ Trăn.
Vệ Trăn đứng dậy, khẽ gật đầu: "Không cần đa lễ."
Sau khi trao đổi những lời khách sáo, Cố Dung Cẩm mời: "Ngồi cùng nhau?"
Quan hệ giữa y và Tề Vân Lan, Bùi Lạc An vốn rất tốt. Nếu chỉ có mấy người bọn họ thì sẽ rất tùy ý, nhưng có Vệ Trăn ở đây, cả hai đều chần chừ trong chốc lát.
Vệ Trăn cũng nhận ra điều đó, bèn nói: "Đồ ăn còn chưa mang lên, vậy thì ngồi cùng nhau đi?"
Vệ Trăn mở miệng, dĩ nhiên cả hai đều đồng ý.
Cố Dung Cẩm đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Vệ Trăn, Tề Vân Lan ngồi cạnh Cố Dung Cẩm, Bùi Lạc An ngồi cạnh Vệ Trăn.
Vệ Trăn và bọn họ cũng đã gặp mặt mấy lần, cộng thêm có Cố Dung Cẩm, cũng không khiến bầu không khí trở nên tẻ nhạt.
Từ đầu đến cuối Bùi Lạc An đều ngồi nghiêm chỉnh, chỉ khi Vệ Trăn nghiêng đầu nói chuyện với Cố Dung Cẩm, hắn mới dám nhân cơ hội liếc nhìn nàng một cái.
Sau vài lần như vậy, Vệ Trăn không phát hiện, nhưng Tề Vân Lan và Cố Dung Cẩm hiểu rõ hắn thì đã nhận ra được.
Hai người ăn ý trao đổi một ánh mắt.
"Hình như còn một món chưa được mang lên, ta đi giục bọn họ."
Cố Dung Cẩm đứng dậy: "Ta đi theo ngươi."
Không đợi Bùi Lạc An và Vệ Trăn mở miệng, hai người đã nhanh chóng ra cửa.
Ngoài cửa, Tề Vân Lan huých nhẹ Cố Dung Cẩm: "Sao thế này, ta thấy hình như Thương Ngọc có gì đó không ổn lắm."
Cố Dung Cẩm ra vẻ cao thâm khó đoán, lắc lắc ngón trỏ: "Bỏ chữ 'hình như' đi."
Tề Vân Lan trợn tròn mắt, lập tức hăm hở: "Thật sao, thật sao, thật sao?"
"Thương Ngọc thích Huyện chúa thật ư? Chuyện khi nào, sao ta không biết?"
Cố Dung Cẩm liếc y: "Ở bữa tiệc ngắm hoa nhà ngươi."
Tề Vân Lan: "...?!"
Ngay sau đó, y ngạc nhiên đến mức giọng cũng cao hơn: "Chuyện xảy ra ở nhà ta, vậy mà ta lại không biết ư?!"
"Ta không biết, sao ngươi lại biết được?!"
Cố Dung Cẩm ra vẻ cao thâm thở dài: "Ta biết bằng cách nào không quan trọng, quan trọng là... chuyện này không đơn giản như vậy."
Tề Vân Lan: "Nói thế nào?"
"Mặc dù Bùi gia không thể sánh với hoàng thân quốc thích, nhưng cũng là thư hương thế gia. Bùi lão gia tử lại càng có học trò khắp thiên hạ, nhìn khắp thành Phụng Kinh này, số người có thể sánh bằng ông ấy chỉ đếm được trên đầu ngón tay."
Cố Dung Cẩm nhíu mày: "Ngươi có phải đã quên điều gì rồi không?"
Tề Vân Lan không hiểu: "Ta quên cái gì?"
"Ví dụ như, một người?"
Tề Vân Lan nghi ngờ chớp mắt: "Hả?"
"Một người... là thiên hoàng quý tộc chân chính, nhất định phải có được tỷ."
Tề Vân Lan lập tức phản ứng kịp lại: "!!"
Y giữ chặt Cố Dung Cẩm: "Vậy là... thật ư?!"
Cố Dung Cẩm nhún vai: "Chứ còn gì nữa."
"Muốn tranh giành người với Thái tử biểu ca, không dễ như vậy đâu."
Ánh sáng trong mắt Tề Vân Lan chậm rãi phai nhạt: "Thương Ngọc hiếm hoi lắm mới thầm thương trộm nhớ một cô nương, hay là, chúng ta giúp hắn một chút?"
Cố Dung Cẩm đơ mặt nhìn y: "..."
"Ngươi muốn ta giúp ai?"
"Một người là Thái tử biểu ca, một người là bạn thân, ngươi bảo ta giúp ai?"
Giúp ai cũng không tiện ra tay cả.
Huống hồ... Thái tử biểu ca, y hơi sợ, không dám trêu chọc.
Tề Vân Lan khẽ giật môi, cuối cùng không nói nên lời, ôm lấy bả vai Cố Dung Cẩm rồi rời đi.
Trong tửu lầu.
Cố Dung Cẩm và Tề Vân Lan vừa rời đi, chỉ còn lại Bùi Lạc An và Vệ Trăn ngượng ngùng nhìn nhau, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên kỳ lạ.
Chỉ là đối với Bùi Lạc An.
Vệ Trăn tạm thời vẫn chưa phát hiện điều bất thường.
Bùi Lạc An trầm mặc một lúc lâu, sau đó hỏi: "Huyện chúa đã quen với phủ Quận chúa chưa?"
Vệ Trăn cười khẽ đáp: "Đã quen rồi."
Bùi Lạc An gật đầu: "Vậy thì tốt quá."
"Ta nghe nói, vài ngày nữa Quận chúa sẽ đến phủ Lãng Vương?"
Vệ Trăn nghe vậy sững sờ, hỏi: "Sao Bùi công tử lại biết chuyện này?"
Bùi Lạc An cũng ngẩn người, mới đáp: "Bây giờ chuyện này đều đã truyền khắp thành Phụng Kinh rồi."
Vệ Trăn nhìn hắn, ánh mắt hiện lên một tia kinh ngạc lẫn nghi hoặc.
Chuyện này vốn dĩ người ngoài không biết, sao lại truyền khắp thành Phụng Kinh?
Nhưng sau đó nàng nhanh chóng hiểu ra điều gì đó.
Việc này chỉ có người một nhà biết, bây giờ lại truyền ra bên ngoài, rất rõ ràng là hoặc phủ Lãng Vương hoặc phủ Quận chúa đã tung tin.
Về phần mục đích... hẳn là để dọn đường trước cho nàng.
Như vậy, khi nàng vào phủ Lãng Vương, sẽ không quá đường đột.
Bùi Lạc An cũng nghĩ vậy, vốn định nói thẳng, nhưng thấy sắc mặt Vệ Trăn đã trở lại bình thường thì không mở miệng nữa.
Vệ Trăn cũng ăn ý chuyển chủ đề.
"Bùi công tử có thường tới đây không?"
Bùi Lạc An lắc đầu: "Ta cũng không thường đến, tổ phụ không thích nơi xa hoa, hôm nay là do Vân Lan mời tới."
Vệ Trăn nghe hiểu.
Bùi lão gia tử là bậc đại nho đương thời, không ưa sự xa hoa.
Về sau hai người nói chuyện phiếm vài câu vu vơ, Cố Dung Cẩm và Tề Vân Lan mới trở về.
Để che giấu, hai người còn mang về một món ăn ban đầu không hề gọi.
Ăn cơm xong, mấy người tạm biệt lẫn nhau.
Bùi Lạc An nhìn xe ngựa chạy xa, không biết đang suy nghĩ gì mà thẫn thờ.
Tề Vân Lan thu hết mọi chuyện vào trong mắt, im lặng thở dài.
Ai bảo tình địch của ngươi lại là Thái tử điện hạ chứ!
Ai mà tranh giành nổi với vị kia!
Trên xe ngựa.
Cố Dung Cẩm mấy lần muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Tỷ và Thái tử biểu ca thế nào rồi?"
Trước đó vài ngày, phủ Quận chúa nói với bên ngoài là bị trộm.
Nhưng y biết 'kẻ trộm' kia chính là Thái tử biểu ca.
Cho nên, y nghĩ.
Hẳn là Thương Ngọc không có cơ hội nào rồi.
Quả nhiên, Vệ Trăn cụp mắt nói: "Như đệ đã nói, hắn rất tốt."
Cố Dung Cẩm khẽ giật môi, nuốt những lời chưa nói vào trong.
Rất tốt, nghĩa là mọi chuyện đều rất tốt.
Quả nhiên Thương Ngọc không có cơ hội.
Xem ra, ngày khác còn phải khuyên hắn một chút mới được.
Xe ngựa tiếp tục chạy đi, khi đi ngang qua một cửa hàng bánh ngọt, Cố Dung Cẩm nói: "Phụ thân thích ăn bánh hoa quế của tiệm này, mẫu thân thì thích bánh bò hấp, chúng ta mua một ít về nhé."
Dĩ nhiên Vệ Trăn đồng ý.
Hai người xuống xe ngựa mua bánh ngọt rồi quay trở lại xe ngựa, cũng chính vào lúc này, biến cố xảy ra.
Những kẻ áo đen âm thầm mai phục xông ra, vây quanh hai tỷ đệ. Thị vệ của phủ Quận chúa cũng gần như đồng thời ra tay, hai bên nhanh chóng lao vào hỗn chiến.
Cố Dung Cẩm không biết võ công. Một tay Vệ Trăn nắm chặt tay y, bảo vệ y sau lưng, tay kia đã rút dao găm ra.
Nàng vừa kéo Cố Dung Cẩm lùi về nơi an toàn, vừa quan sát những kẻ áo đen.
Bất kể là binh khí hay chiêu thức võ công, đều không giống tử sĩ của Thẩm Lăng.
Mặc dù chúng không dùng loan đao, nhưng dù sao nàng cũng đã gặp quá nhiều người Tây Vu dưới đáy vực. Nàng nhanh chóng đưa ra kết luận: kẻ đến là thích khách của Tây Vu.
"Tỷ đừng sợ."
Cố Dung Cẩm là cháu ngoại của Lãng Vương, cũng từng gặp không ít thích khách. Nhưng mỗi lần y đều có thể an toàn không chút thương tổn.
Bởi vì thứ nhất, trọng tâm của bọn chúng là Thái tử điện hạ, không mấy để ý đến y. Thứ hai là...
Cố Dung Cẩm xích lại gần Vệ Trăn, khẽ nói: "Trong bóng tối còn có ám vệ, sẽ không có chuyện gì đâu."
Trái tim đang treo cao của Vệ Trăn lập tức thả lỏng.
Đúng lúc này, có mấy tên Tây Vu đột phá vòng vây lao đến. Đúng lúc Vệ Trăn vừa giơ ngang dao găm lên và ám vệ cũng đang định hành động, bất chợt một bạch y công tử tay cầm quạt xếp, phong thái thanh tao thoát tục, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt hai người.
Hắn vung quạt xếp trong tay, dễ như trở bàn tay đánh lui thích khách Tây Vu.
Sau đó, hắn ta quay người nhìn về phía Vệ Trăn, nói với giọng điệu ôn hòa: "Hai vị, không sao chứ?"
Vệ Trăn vô thức nghiêng đầu nhìn Cố Dung Cẩm, khẽ hỏi: "Quen biết sao?"
Cố Dung Cẩm lắc đầu.
Vệ Trăn im lặng một lúc, thu hồi dao găm, chắp tay cảm ơn: "Đa tạ công tử đã giúp đỡ."