Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Vệ Trăn: Thiếu chủ Lãng Vương phủ và người đồng hành đầu tiên
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Chỉ là tiện tay thôi, cô nương không cần khách sáo." Công tử áo trắng chắp tay mỉm cười.
Vệ Trăn đang định nói gì đó, lại có mấy thích khách tấn công bọn họ. Cố Dung Cẩm đang định giơ tay gọi ám vệ thì bị Vệ Trăn ngầm ngăn lại. Cùng lúc đó, công tử áo trắng đứng chắn trước hai người, qua hơn mười chiêu, đã đánh lui được đám thích khách.
Những thích khách còn lại thấy gặp phải cao thủ, liền đồng loạt rút lui.
Lần này, Cố Dung Cẩm không đợi Vệ Trăn mở lời đã đứng chắn trước mặt nàng, nói: "Đa tạ vị nghĩa sĩ này, không biết nghĩa sĩ họ gì, ngày khác ta nhất định sẽ đến tận nhà cảm ơn."
Công tử áo trắng mắt nhìn Vệ Trăn đang đứng phía sau y, thu quạt lại, cười nói: "Ta họ Đường, tên một chữ Trăn."
"Chỉ là đi ngang qua thấy chuyện bất bình nên ra tay thôi, không có gì đáng nói, cô nương cũng không cần đến tận nhà cảm ơn làm gì."
Cố Dung Cẩm thấy hắn ta nhìn chằm chằm Vệ Trăn, trong lòng hơi khó chịu, cũng không khách sáo với hắn ta nữa: "Vậy thì cảm ơn Đường công tử."
Cố Dung Cẩm dứt lời, kéo Vệ Trăn lên xe ngựa.
Từ sau khi trong nhà có a tỷ, y cuối cùng cũng dần dần hiểu được suy nghĩ của Thương Ngọc, luôn đề phòng những nam nhân xa lạ, nhìn ai cũng như đang tăm tia a tỷ của mình.
Sau khi lên xe ngựa, Cố Dung Cẩm thấy Vệ Trăn vẫn luôn ngẩn người, trong lòng y chợt giật mình, chẳng lẽ a tỷ lại để ý tên công tử bột kia sao?
"A tỷ?"
Vệ Trăn hoàn hồn, nhìn về phía y: "Ừm?"
Cố Dung Cẩm thận trọng dò hỏi: "A tỷ, đang suy nghĩ gì?"
Sự đề phòng trong mắt thiếu niên quá rõ ràng, Vệ Trăn nhìn liền hiểu ngay, nàng bật cười nói: "Đương nhiên không phải vị Đường công tử kia."
Cố Dung Cẩm nghe vậy thì yên tâm lại.
Không phải thì tốt.
Cái tên thư sinh mặt trắng kia vừa nhìn đã thấy là một công tử phong lưu.
Lúc này Cố Dung Cẩm không thể ngờ được, một khoảng thời gian rất dài sau đó, tên 'thư sinh mặt trắng' ấy lại dây dưa không dứt với Vệ Trăn.
***
Mười mấy ngày sau đó, Cố Dung Cẩm gần như dẫn Vệ Trăn đi chơi khắp cả thành Phụng Kinh.
Đây có lẽ là khoảng thời gian nàng thư thái và tự do nhất từ trước đến nay. Đôi khi nàng còn chìm đắm trong sự nhàn nhã ấy mà nghĩ, nếu cả đời cứ trôi qua như vậy, thật ra cũng rất tốt.
Nhưng đây chỉ là suy nghĩ thoáng qua.
Suy cho cùng nàng và Cố Dung Cẩm vẫn không giống nhau.
Trên vai nàng không chỉ có trách nhiệm, mà còn có cả tham vọng.
Còn có vị thiên hoàng quý tộc chân chính kia.
Nàng không muốn chỉ làm một con chim hoàng yến trong lầu son, nàng muốn cố gắng đuổi theo bước chân hắn, để bản thân có đủ tư cách và tự tin để sóng vai cùng hắn.
Thời gian sống thoải mái tự do luôn luôn trôi qua rất nhanh, chỉ thoáng cái đã đến ngày mười sáu tháng Giêng.
Sáng sớm ngày hôm đó, người của phủ Lãng Vương đến đón Vệ Trăn.
Suốt nửa tháng, tiếng tăm của nàng đã lan khắp thành Phụng Kinh, mọi người đều đã biết Vệ Trăn sẽ vào phủ Lãng Vương, trở thành người kế thừa của phủ Lãng Vương.
Việc này gây ra không ít tranh cãi.
Phủ Lãng Vương có người kế tục tất nhiên là chuyện tốt, nhưng cũng có không ít ý kiến phản đối, bởi vì Vệ Trăn là nữ tử, không nên trở thành người kế thừa phủ Lãng Vương.
Mọi người đều biết, người kế thừa phủ Lãng Vương phải gia nhập quân doanh, tiếp quản Lãng Quân, và người sở hữu lệnh phù của Lãng Quân phải gánh vác một trọng trách vô cùng to lớn.
Bởi vì nó có thể ảnh hưởng đến đại cục của đất nước.
Bởi vậy, trong buổi thiết triều đầu năm, trên triều đình cũng đã xảy ra những cuộc tranh cãi kịch liệt về vấn đề này.
Bắc Lãng đã thành lập được mười bảy năm, chưa từng có tiền lệ nữ tử làm tướng quân. Huống hồ, đây lại còn là Lãng Quân.
Lãng Quân là trụ cột của Bắc Lãng, giao Lãng Quân vào tay một nữ tử, bọn họ không yên tâm.
Đương nhiên, cũng có một bộ phận người tán thành.
Lãng Quân là do Lãng Vương một tay gây dựng, là quân đội của phủ Lãng Vương, thì tất nhiên phải do huyết mạch của Lãng Vương kế thừa.
Nói thẳng ra, Lãng Quân là binh lính của Vệ gia, mà đã là Vệ gia quân, sao có thể đổi họ khác. Hơn nữa Bắc Lãng không có một luật lệ nào quy định nữ tử không được làm tướng quân.
Cuối cùng, cuộc tranh cãi gay gắt khiến Thánh thượng phiền lòng không thôi, tức giận nói: "Lãng Quân là thân binh của Lãng Vương, nhà người ta chọn người kế thừa, lẽ nào lại để người ngoài khua tay múa chân xen vào?"
"Thế nào, nhà các ngươi chọn Thiếu chủ, phải chăng cũng muốn mang lên triều đình bàn bạc?"
Còn có thần tử muốn phản bác, Thánh thượng lại nói: "Có ai bất mãn tự đi tìm Lãng Vương mà nói, loại chuyện này giằng co trên triều đình có ý nghĩa gì?"
Chúng thần nghe xong đều im lặng.
Lãng Quân cũng không thuộc về triều đình Bắc Lãng, bọn họ chỉ nghe lệnh của Lãng Vương.
Đúng như Thánh thượng nói, phủ Lãng Vương chọn Thiếu chủ là chuyện nhà người ta, cho dù tương lai Lãng Quân xuống dốc trong tay Thiếu chủ, cũng chỉ có thể nói đó là tổn thất lớn của Bắc Lãng.
Mà kẻ khác, không có tư cách xen vào.
Đến ngày mười sáu tháng Giêng, những tranh cãi này cũng dần lắng xuống.
Dưới ánh mắt lưu luyến không nỡ rời của mọi người trong phủ Quận chúa, Vệ Trăn bước lên xe ngựa của phủ Lãng Vương.
Đa số người của Tê Loan Hiên đều ở lại, Vệ Trăn chỉ dẫn theo Đông Tẫn và Nguyệt Lan, còn Thố Thập Bát, Thố Thập Cửu đã được Lãng Vương cho phép, đi theo vào phủ Lãng Vương.
Phủ Lãng Vương và phủ Quận chúa rất khác nhau.
Nơi này canh phòng càng nghiêm ngặt, mười bước một lính gác, khắp nơi đều toát lên bầu không khí trang nghiêm túc mục.
Lãng Vương sớm đã chuẩn bị xong viện tử cho Vệ Trăn, đây là viện tốt nhất và lớn nhất chỉ sau chủ viện, nơi này cũng gọi là Tê Loan Hiên, dùng tên viện của Vệ Trăn ở phủ Quận chúa.
Bên trong đầy đủ mọi thứ, nhưng cũng không lộng lẫy tinh xảo bằng Tê Loan Hiên ở phủ Quận chúa, nơi này càng có vẻ phóng khoáng và đơn giản.
"Nơi này vốn dĩ cũng nên là chỗ ở từ nhỏ của con." Lãng Vương cảm thán nói: "Con xem thiếu cái gì thì cứ nói với ngoại tổ phụ."
Vệ Trăn đảo mắt nhìn quanh, sau đó nói: "Đã rất tốt rồi ạ."
Nhìn ra được, nơi này đã được ngoại tổ phụ tận tâm trang hoàng, tất nhiên nàng rất thích.
Lãng Vương gật đầu, cười nói: "Sau này con là Thiếu chủ trong phủ, muốn bày trí thêm thứ gì, cứ dặn dò quản gia là được."
Trong lòng Vệ Trăn khẽ rung động, đáp: "Vâng."
Từ nay về sau nàng lại có thêm một thân phận, Thiếu chủ của phủ Lãng Vương.
Trên vai của nàng, cũng nhiều thêm một phần trách nhiệm.
"Theo ta đi từ đường một chuyến." Lãng Vương nói.
Vệ Trăn lập tức ý thức được Lãng Vương muốn mình làm gì, trịnh trọng nói: "Vâng."
Ngay từ đầu tên của Vệ Trăn đã nằm trong gia phả của Vệ gia, nay nhận tổ quy tông, tất nhiên phải đến từ đường tế bái.
Sau khi thắp hương, bái lạy tổ tiên xong, Lãng Vương lại nói: "Trăn Trăn, từ giờ trở đi, con phải đổi cách xưng hô rồi."
Vệ Trăn hiểu, cung kính khom lưng: "Tôn nữ Vệ Trăn, bái kiến tổ phụ."
Hốc mắt Lãng Vương ửng đỏ, vươn tay dìu nàng đứng lên, trong mắt hiện rõ sự vui mừng: "Ta nằm mơ cũng mong đợi ngày này, cũng may ông trời phù hộ, cuối cùng cũng cho ta đạt được ước nguyện."
Dứt lời, Lãng Vương tiếp tục nói: "Từ ngày hôm nay, con sẽ là Thiếu chủ Vệ gia, người kế thừa phủ Lãng Vương."
"Nhưng nếu con muốn tiếp quản Lãng Quân, trước tiên cần phải vượt qua được cửa ải của ta đã."
Vệ Trăn gật đầu: "Tôn nữ hiểu rồi ạ."
"Tôn nữ nhất định sẽ dốc hết khả năng, không phụ kỳ vọng của tổ phụ."
Lãng Vương cười gật đầu, nói: "Đi, ông dẫn con đi xem thao trường."
"Vâng." Vệ Trăn.
"Từ sau khi bị thương năm năm trước, ta đã không đến nơi này nữa, cứ ngỡ rằng..." Bước vào thao trường, Lãng Vương cảm thán nói: "Cũng may Trăn Trăn trở về, nơi này sẽ không còn quạnh quẽ nữa."
Vệ Trăn nhìn thao trường rộng lớn, trong phút chốc có vô vàn cảm xúc ngổn ngang.
Đây là thao trường lớn nhất nàng từng thấy, thậm chí còn lớn hơn biệt viện của Thái tử.
Mười tám loại binh khí đều đủ cả, chỉ cần bước chân vào đã có thể cảm nhận rõ sự uy nghiêm và hào hùng.
Dạo quanh một vòng thao trường xong, Lãng Vương trở về Tê Loan Hiên cùng Vệ Trăn, nói: "Hôm nay Trăn Trăn nghỉ ngơi thêm đi, sáng sớm ngày mai sẽ bắt đầu huấn luyện."
Vệ Trăn vừa đồng ý, lại nghe Lãng Vương nói: "Trước khi mặt trời lặn hôm nay, sẽ có người đến tìm con."
Vệ Trăn hiếu kỳ hỏi: "Ai vậy ạ?"
Lãng Vương cười thần bí: "Đến lúc đó con sẽ biết."
Nhưng Vệ Trăn còn chưa đợi đến mặt trời lặn đã gặp được người.
Lúc đó nàng đang đối chiếu sổ sách với Đông Tẫn. Đó là sản nghiệp mà Quận chúa cho nàng sau khi nàng về phủ Quận chúa. Đông Tẫn và Nguyệt Lan đã đi theo ma ma học tập một thời gian, bây giờ cũng miễn cưỡng có thể xem sổ sách.
Vệ Trăn vừa đặt một quyển sổ sách xuống đã nghe thấy bên ngoài truyền đến một giọng nói trong trẻo và quen thuộc: "Tô gia Tô Vãn Đường, đến bái kiến Thiếu chủ."
Vệ Trăn sững sờ, sau đó vội vàng đứng dậy ra ngoài đón.
Nàng vừa bước ra ngoài, đã thấy Tô Vãn Đường đứng dưới hiên, một thân hồng y rực rỡ, phong thái anh dũng hiên ngang.
Nhìn thấy nàng, Tô Vãn Đường dứt khoát chắp tay hành lễ: "Vãn Đường bái kiến Thiếu chủ."
Vệ Trăn vội vàng đỡ nàng ấy dậy, hơi bất ngờ nói: "Tô cô nương?"
Tô Vãn Đường thấy mặt nàng lộ vẻ nghi hoặc thì biết nàng vẫn chưa biết, bèn lên tiếng giải thích: "Từ ngày mai trở đi, ta sẽ huấn luyện cùng Thiếu chủ."
Tô Vãn Đường mở miệng gọi một tiếng Thiếu chủ, tất nhiên Vệ Trăn không cách nào xem nhẹ, bèn trực tiếp hỏi: "Sao Tô cô nương lại gọi ta như vậy?"
Đây cũng là cách xưng hô của bộ khúc Vệ gia đối với nàng.
Tô Vãn Đường chớp chớp mắt, cười nói: "Từ nay về sau, ta sẽ đi theo bên cạnh Thiếu chủ, đương nhiên phải gọi là Thiếu chủ rồi."
Vệ Trăn ngẩn người, từ nay về sau đều đi theo bên cạnh nàng sao?
"Phụ thân ta là tướng quân dưới trướng Lãng Vương, Tô gia chúng ta cũng là bộ khúc của Vệ gia, cho nên ta được Lãng Vương cho phép, về sau sẽ vinh nhục cùng hưởng với Thiếu chủ." Tô Vãn Đường tiếp tục nói.
Nghe vậy, Vệ Trăn mới dần hiểu ra.
Chỉ là nàng vẫn thấy hơi ngạc nhiên.
Hiện tại gia chủ Tô gia Tô Mục cũng là đại tướng quân có phẩm cấp, Tô Vãn Đường không làm quý nữ vọng tộc, vì sao lại muốn đi theo nàng chịu nỗi khổ này?
Chẳng qua người cũng đã đến, hơn nữa còn được tổ phụ cho phép, nàng cũng không tiện hỏi nhiều, vội vàng dẫn nàng vào chính sảnh.
Lễ nghi phiền phức kết thúc, Tô Vãn Đường cũng tự nhiên hơn rất nhiều. Nàng ấy nhìn chằm chằm Vệ Trăn, ngó trái ngó phải, ánh mắt sáng ngời, nói: "Lúc ở núi Thu Vụ ta đã nhận ra kỹ thuật bắn tên của Thiếu chủ là bắt nguồn từ Lãng Quân, không ngờ kết quả là, Thiếu chủ đúng là Thiếu chủ Vệ gia!"
Vệ Trăn bị dáng vẻ nhí nhảnh của nàng ấy chọc cười, còn chưa kịp mở miệng, đã nghe Tô Vãn Đường nói: "Tương lai Thiếu chủ nhận Lãng Quân lệnh, có phải sẽ ra chiến trường không, vậy thì có phải ta cũng có thể đánh trận rồi không?"
"Nói vậy thì, chúng ta là những nữ tử đầu tiên ra chiến trường của Bắc Lãng, trời ạ, nghĩ thôi đã thấy kích động rồi."
Tô Vãn Đường càng nói càng hăng hái, đứng thẳng người nghiêm trang nói: "Thiếu chủ yên tâm, trong khoảng thời gian này ta nhất định sẽ chăm chỉ rèn luyện, tuyệt đối không ảnh hưởng đến Thiếu chủ, tương lai chúng ta cùng ra trận giết địch, đại sát tứ phương, vang danh thiên hạ!"
Vệ Trăn: "..."
Nàng nhận ra, cô nương này thật sự rất kích động, hào hứng về một tương lai lý tưởng của mình.
Nhưng Vệ Trăn biết với thực lực hiện tại của bọn họ, muốn ra chiến trường quả thực là chuyện mơ mộng hão huyền, nhưng lúc này nàng không muốn dập tắt nhiệt huyết của tiểu cô nương, cũng trịnh trọng gật đầu: "Được, nhất định sẽ có một ngày như vậy."
Tô Vãn Đường hưng phấn gật đầu liên tục.
Như thể nàng ấy đã thấy ngày vinh quang đó.
"Đúng rồi Thiếu chủ, sau này chúng ta sẽ học gì?" Tô Vãn Đường kìm nén cảm xúc sục sôi trong lòng, không kịp chờ đợi nói.
Vệ Trăn ngẫm nghĩ, nói: "Hiện tại ta cũng không rõ lắm, nhưng... binh thư, trận pháp, cưỡi ngựa bắn tên chắc là đều phải học?"
Tô Vãn Đường lập tức như thể chịu đả kích gì đó, sắc mặt chợt thay đổi, nhìn Vệ Trăn, thất thanh nói: "Vậy chẳng phải sẽ phải đọc rất nhiều sách sao? Không thể chỉ học cưỡi ngựa bắn tên thôi à?"
Còn học binh thư trận pháp, vậy thì thật là muốn mạng nàng ấy mà!
Vệ Trăn bị phản ứng của nàng ấy làm cho sửng sốt, sau đó lập tức hiểu ra, nhược điểm của cô nương này là không thích đọc sách.
Nhưng tổ phụ đã cho nàng ấy đến, tất nhiên là có lý do nào đó.
"Không sao, ta cũng chỉ suy đoán thôi, ngày mai gặp mặt sẽ biết." Vệ Trăn an ủi.
Ngày hôm sau, hai người đúng giờ có mặt ở thao trường, sau khi nhìn thấy cảnh tượng ở đó, cả hai đều bị dọa cho sửng sốt.
Bởi vì ngoại trừ bọn họ, trong thao trường còn có một trăm binh sĩ khác.