Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 17
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngụy Niên có thói quen ngủ trưa, mỗi ngày sau khi ăn cơm trưa, ăn xong sẽ muốn đi ngủ.
Đông Tẫn sẽ tranh thủ khoảng thời gian này để thay thuốc cho nàng, nàng ấy tháo băng gạc ra, kiểm tra vết thương, sau đó vui mừng nói: "Cô nương, thuốc điện hạ ban cho thật sự vô cùng tốt, mới mấy ngày mà vết thương đã sắp khép lại rồi."
Ngụy Niên nhìn vào gương đồng, mơ hồ thấy cần cổ đã chỉ còn một vệt đỏ, trong lòng cũng thả lỏng một nửa.
Mấy ngày nay Kiều thị có ý đồ phái lang trung tới khám vết thương cho nàng, đều bị nàng lấy lý do Thái tử đã ban thuốc để khước từ. Lúc vết thương còn chưa khép lại, lang trung vừa nhìn là có thể nhận ra vết thương này không phải do vuốt sói gây ra. Cũng may thuốc này thật sự là kim sang dược thượng đẳng như lời Tô Cấm nói, không chỉ miệng vết thương khép lại nhanh, còn không để lại sẹo, bây giờ chỉ còn một vệt đỏ, cho dù Kiều thị có muốn thăm dò thì cũng không nhìn ra được gì.
"Dùng thêm mấy ngày nữa là có thể khôi phục như lúc ban đầu."
Đông Tẫn bôi thuốc xong, cẩn thận cất kỹ bình thuốc rồi cười nói vậy.
Ngụy Niên cũng khẽ cong môi: "Ừ."
Là một cô nương, đương nhiên nàng không hy vọng trên người có sẹo, huống hồ còn là vị trí dễ thấy như vậy.
Ngụy Niên kéo chăn ra đang muốn nằm xuống, lại nghe thấy bên ngoài truyền tới tiếng động.
Sau một vài tiếng nói chuyện rất khẽ, Thu Ảnh đi đến sau tấm bình phong, cung kính gọi: "Cô nương."
"Có chuyện gì?" Ngụy Niên lạnh nhạt hỏi.
Từ sau lần bị phạt vì vượt quá giới hạn, Thu Ảnh lại sợ khiến Ngụy Niên không vui, không thể thăng chức lên làm nhất đẳng nha hoàn nên vẫn luôn cẩn thận, thái độ cũng càng cung kính hơn ngày xưa: "Thưa cô nương, ngũ công tử muốn gặp."
Ngụy Niên giật mình, nói: "Mời ngũ công tử tới sảnh phụ."
"Vâng."
Thu Ảnh ra khỏi phòng, Đông Tẫn vừa thay quần áo cho Ngụy Niên vừa nghi ngờ nói: "Sao lúc này ngũ công tử lại tới tìm cô nương?"
Ngụy Niên không lên tiếng, vẻ mặt hơi trầm xuống.
Hai ngày trước, Ngụy Trình nghĩ cách cắt đuôi Trần Lương, tới chợ phía Tây mua một người sắp xếp ở bên ngoài, dựa theo lời dặn của nàng khuếch đại lời đồn giữa nàng và Thái tử, sau đó lại bảo người đó theo dõi người của Ngụy gia.
Ngụy Trình tới gặp nàng vào giờ này, khả năng cao là Ngụy gia có động thái gì.
Ngụy Niên nhanh chóng mặc y phục chỉnh tề tới sảnh phụ, Ngụy Trình nhìn thấy nàng thì hành lễ, sau đó mới đưa hộp đồ ăn trong tay qua: "Mấy ngày trước đây nhị tỷ tặng điểm tâm cho di nương, di nương rất thích, nên hôm nay di nương tự mình làm bánh hoa quế để cảm ơn."
"Lúc ta tới không để ý giờ giấc, đã làm phiền nhị tỷ rồi."
Ngụy Niên liếc nhìn hộp đồ ăn, ra hiệu cho Đông Tẫn nhận lấy, cười khẽ nói: "Không sao, làm phiền ngũ đệ cảm ơn Ngô di nương thay ta."
"Vừa lúc mấy ngày trước ta có chút trà vụ mới, ngũ đệ nếm thử?"
Ngụy Trình hơi ngập ngừng nói: "Vậy thì cảm ơn nhị tỷ."
Ngụy Niên liếc nhìn sang Thu Ảnh, sai bảo: "Đi lấy trà mới tới."
Thu Ảnh đương nhiên phải nghe theo.
Sau khi Thu Ảnh rời đi, Ngụy Trình nhìn vào hộp đồ ăn, Ngụy Niên hiểu ý: "Đông Tẫn, lấy hộp đồ ăn qua đây."
Đông Tẫn theo lời đặt hộp đồ ăn lên bàn, sau khi mở ra, nhìn thấy một tờ giấy thì nàng ấy giật mình, nhưng lại nhanh chóng kịp phản ứng, giả vờ tiện tay lấy bánh hoa quế, thực tế là nhanh chóng mở tờ giấy bên trong ra, đưa cho Ngụy Niên xem rõ.
'Huynh trưởng tới biệt viện Hương Sơn.'
Ngụy Niên liếc nhanh một lượt, sau đó thu ánh mắt lại, nhìn về phía Ngụy Trình: "Ngô di nương thật có lòng rồi."
Đông Tẫn lặng lẽ giấu tờ giấy vào trong tay áo, bưng bánh hoa quế ra.
"Nhị tỷ thích là được." Ngụy Trình nói: "Di nương nói, ăn trong vòng một canh giờ sau khi ra lò là ngon nhất, cho nên ta mới làm phiền nhị tỷ ngay giữa trưa thế này."
Trong mắt Ngụy Niên thoáng qua một tia sắc lạnh.
Ngụy Hằng rời đi một canh giờ, nếu như đi nhanh thì đã gặp Thái tử rồi.
Nàng cầm lấy một miếng bánh hoa quế nhẹ nhàng cắn một miếng, bề ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng tim nàng đập loạn xạ.
Mấy ngày trước Ngụy Hằng đã nói muốn đi tạ ơn, nàng chỉ nghĩ hắn ta muốn thăm dò nàng, lại không ngờ hắn ta thật sự dám tới biệt viện Hương Sơn.
Tạ ơn chỉ là cái cớ, thăm dò thái độ của Thái tử đối với nàng mới là mục đích thật sự, nếu như Thái tử nói gì, vậy thì tất cả những gì nàng làm gần đây đều đổ sông đổ biển!
Hàng mi dài của Ngụy Niên khẽ run rẩy, Ngụy Trình cũng nhíu chặt mày.
Mặc dù hắn không biết tại sao nhị tỷ lại đề phòng huynh trưởng ruột thịt cùng một mẹ sinh ra như vậy, nhưng từ phản ứng hiện tại của nhị tỷ, hắn có thể nhận ra đối với nhị tỷ việc hôm nay huynh trưởng tới biệt viện Hương Sơn chỉ có hại chứ không có lợi.
Ngụy Niên kìm nén sự hoảng hốt, khẽ nhếch môi nói với Ngụy Trình: "Hương vị ngon lắm."
Ngụy Trình nhìn nàng đầy lo lắng.
Ngụy Niên lại khẽ lắc đầu với hắn, đúng lúc này, Thu Ảnh lấy trà mới về, Ngụy Niên không nói thêm gì nữa.
Hai nha hoàn im lặng phối hợp pha trà, thi thoảng Ngụy Niên và Ngụy Trình trò chuyện vài câu, hoặc là hỏi bài tập, hoặc là hỏi chuyện sinh hoạt thường ngày, không để lộ chút manh mối nào.
Thời gian chậm rãi trôi qua, mới đó mà đã trôi qua nửa canh giờ, sắc mặt Ngụy Niên ngày càng nặng trĩu.
Đáng lẽ ra nàng nên khiến tin đồn lan rộng và thái quá hơn nữa, như vậy thì có lẽ lúc này nàng đã gặp được Thái tử rồi, nếu thuận lợi, hẳn nàng đã thành công cầu xin Thái tử giúp đỡ.
Hôm nay nàng sẽ không bị động đến thế.
Nàng có thể tưởng tượng được, một khi Thái tử phủ nhận, Ngụy gia sẽ lập tức triển khai hành động, đến lúc đó nàng thế đơn lực mỏng, khó lòng phòng bị, khả năng cao còn sẽ lại rơi vào cảnh khốn khó như kiếp trước.
Nghĩ đến đây, trong lòng Ngụy Niên không khỏi có chút hối hận.
Mặc dù nàng có cách đối phó, nhưng lại quá chậm trễ, vẫn cho bọn họ có cơ hội lợi dụng.
Từ sau khi trở về từ biệt viện Hương Sơn, nàng đã quyết tâm muốn nương tựa Thái tử.
Hiện tại lúc nào nàng cũng ở trong tầm kiểm soát của Ngụy gia, trước mắt người có thể giúp nàng chỉ có Thái tử, hơn nữa sau mấy lần tiếp xúc, trong lòng nàng đã nắm bắt được phần nào tính cách của Thái tử điện hạ, mặc dù chàng hung ác, dễ nổi giận, nhưng thực chất không phải là kẻ cuồng sát như lời đồn.
Chí ít, từ đầu đến cuối chàng đều không ra tay độc ác với nàng.
Nếu không thì một kiếm ban đầu kia của chàng đã lấy mạng nàng rồi. Sau này chàng lại tốn công tốn sức đưa nàng tới biệt viện Hương Sơn, ngay cả khi nàng hiểu sai ý rồi có hành vi sỗ sàng với chàng, chàng cũng chỉ phạt nàng chép kinh thư một đêm mà thôi.
Mà Trường Phúc và Tô Cấm đều thương xót nàng.
Nàng sẽ không kiêu ngạo cho rằng đó là bởi vì bọn họ thích nàng, bọn họ đối xử khoan dung và hiền lành với nàng, chỉ có thể chứng minh những người bên cạnh Thái tử điện hạ có tính tình lương thiện, vả lại từ việc bọn họ dám che giấu Thái tử, chỉ phạt nàng nhẹ cũng có thể thấy được, Thái tử đối xử với người bên cạnh rất khoan dung.
Thái tử như vậy, cho dù điên cuồng dễ giận, cũng sẽ không coi mạng người như cỏ rác.
Cho nên nàng mới dám được đà lấn tới, sai người lan truyền tin đồn càng thái quá hơn, chỉ mong có thể chọc giận chàng, lại đưa nàng đi một lần nữa.
Lần này, chắc chắn nàng sẽ nắm bắt cơ hội, thành công cầu xin chàng che chở.
Không phải nàng thật sự không sợ chàng, mà là so với Ngụy gia một lòng chỉ muốn mạng của nàng thì Thái tử giống như Phật Tổ hiển linh vậy.
Ngay khi Ngụy Niên đang lo lắng bất an, người từ tiền viện tới.
Người tới là Lưu ma ma bên cạnh Kiều thị.
Tim Ngụy Niên hẫng một nhịp, toàn thân căng cứng.
Lưu ma ma vào nhà, đầu tiên là nhìn Ngụy Niên bằng ánh mắt kỳ lạ rồi mới qua loa hành lễ, nói: "Gia chủ mời nhị cô nương đến tiền viện."
Đối với Ngụy Niên ít ra thì bà ta còn qua loa, còn đối với Ngụy Trình lại chỉ khẽ gật đầu, xem như đã hành lễ.
Ngụy Trình đã sớm quen với chuyện này, đứng một bên cụp mắt cúi đầu, cố gắng khiến mình trở nên vô hình.
Ngụy Niên cố gắng bình tĩnh, khẽ lên tiếng.
Nàng lạnh nhạt bảo Ngụy Trình về trước, sau đó mới đi theo Lưu ma ma tới tiền viện.
Trên đường đi, vô số suy nghĩ lướt qua tâm trí nàng.
Thậm chí nàng đã nghĩ tới tình huống xấu nhất, nếu thật sự đến một nước cuối cùng, nàng cũng chỉ có thể được ăn cả ngã về không, lập tức tìm cơ hội tới phủ Quận chúa Thịnh An. Dù cho phủ Quận chúa Thịnh An không thể xác định thân phận của nàng và trực tiếp nhận nàng về, thì bọn họ cũng sẽ nghi ngờ, từ đó sẽ đi điều tra, ít nhất nàng cũng có thể bảo vệ tính mạng.
So với mạng sống, báo thù gì đó đều có thể từ từ tính toán.
Đương nhiên, đây là phương án tồi tệ nhất.
Dù sao trong tay nàng không có bất kỳ vật gì có thể chứng minh thân phận của nàng, cũng không thể giải thích tại sao nàng lại biết tất cả những chuyện này.
Chẳng mấy chốc, họ đã tới tiền viện.
Ngụy Niên nhanh chóng ngẩng đầu nhìn lên, thấy một thanh niên có khuôn mặt lạnh lùng đứng thẳng trong sân, Ngụy Văn Hồng cung kính đứng một bên, Ngụy Hằng... đang được gia đinh đỡ, nôn ọe ở một góc khác, Ngụy Ngưng thì lo lắng chăm sóc.
Trong lòng Ngụy Niên cảm thấy kinh ngạc.
Hình như hơi khác so với những gì nàng tưởng tượng.
Nàng đè nén mọi suy nghĩ xuống, bình tĩnh tiến tới, lại nghe Ngụy Văn Hồng nói: "Tới bái kiến Tống đại nhân đi."
Ngụy Niên kinh ngạc, Tống đại nhân?
Số đại nhân họ Tống trong kinh thành cũng không nhiều, mà có thể khiến Ngụy Văn Hồng cung kính như vậy, chỉ có một người.
Thống lĩnh Đông cung, Ngự sử Trung thừa, Tống Hoài!
Trong lòng Ngụy Niên đã lạnh đi một nửa, không phải là nàng làm quá lố, chọc Thái tử tức điên, nên hắn sai người tới trừng trị nàng sao?
"Bái kiến Tống đại nhân."
Tim Ngụy Niên đập thình thịch, nhưng vẫn lễ phép hành lễ.
Tống Hoài gật đầu xem như đáp lễ, quay đầu lại nhìn sang Ngụy Hằng vẫn còn đang nôn ọe, giọng điệu thản nhiên: "Thật có lỗi, điện hạ triệu kiến khẩn cấp, xe ngựa của ta thì bị hỏng không kịp sửa, cũng chỉ có thể đi nhờ xe ngựa của Ngụy tiểu đại nhân, vất vả Ngụy tiểu đại nhân phải chịu xóc nảy suốt dọc đường với ta."
Y nói lời xin lỗi, nhưng trên mặt không hề có vẻ áy náy, còn lạnh lùng như muốn đóng băng người khác, so với tạ lỗi thì giống như đến lục soát nhà hơn.
Nhưng Ngụy Văn Hồng lại vẫn phải chắp tay cười hòa hoãn: "Đương nhiên là không dám làm chậm trễ việc của điện hạ, có thể cùng ngồi chung xe ngựa với Tống đại nhân là vinh hạnh của khuyển tử."
Ông ta dứt lời, lại tiếp tục nói: "Có điều không biết điện hạ có ý chỉ gì?"
Kiều thị cố gắng nhịn sự bất mãn, nụ cười trên mặt vô cùng cứng nhắc.
Thân thể của một văn nhân sao có thể sánh với kẻ ngày đêm luyện võ! Lộ trình một canh giờ lại bị rút ngắn chỉ còn một nửa, chuyện gì mà gấp gáp đến vậy!
Tống Hoài chẳng thèm nhìn Kiều thị lấy một cái, sự tức giận của Kiều thị căn bản không đáng để y bận tâm.
Từ lúc đến Ngụy gia, y chỉ nhìn thẳng Ngụy Niên.
Không vì điều gì khác, chỉ bởi vì nữ tử này dám quang minh chính đại khiêu khích điện hạ, đã đủ để y đánh giá nàng cao hơn một chút.
"Điện hạ không hài lòng với hành động 'tạ ơn' của Ngụy tiểu đại nhân, mời Ngụy nhị cô nương tự mình lên Hương Sơn gặp mặt để nói lời cảm ơn."
Tống Hoài vừa dứt lời, vẻ mặt của người Ngụy gia mỗi người một vẻ.
Nỗi lo lắng treo lơ lửng trong lòng Ngụy Niên cuối cùng cũng lắng xuống, nàng đoan trang hành lễ, dịu giọng nói: "Thần nữ tuân chỉ."
Tống Hoài nhìn thấy rõ khoảnh khắc vẻ mặt Ngụy Niên giãn ra thì nhíu mày.
Xem ra, Ngụy nhị cô nương này thật sự không sợ điện hạ.
Thật là hiếm thấy.
---------
Tác giả có lời muốn nói:
Niên Niên chương sau: Ta thu hồi lời nói ở chương trước! Hắn rõ ràng là tên điên!