Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 18
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngụy Niên thấy Ngụy Hằng chật vật như vậy thì trong lòng vô cùng hả hê, nên nàng cũng chẳng còn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Tống Hoài đáng sợ nữa. Cho đến khi nàng bước lên xe ngựa...
Nàng không biết cưỡi ngựa, nên Tống Hoài đã mượn xe ngựa của Ngụy gia để đưa nàng đến biệt viện. Nàng chưa từng gặp người đánh xe này bao giờ, nhưng nhìn cách ăn mặc thì có thể đoán đó là một ám vệ của Thái tử. Tống Hoài thì cưỡi ngựa đi theo sau.
Ban đầu, nàng còn định nhân tiện dò hỏi Tống Hoài vài điều trên đường đi, nhưng khi xe ngựa bắt đầu lăn bánh, nàng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác. Chiếc xe phi như bay, xóc nảy đến nỗi Ngụy Niên không thốt nên lời.
Nàng cố hết sức giữ vững cơ thể, người lắc lư theo từng nhịp xe, mấy lần suýt nữa thì văng ra ngoài. Cũng may Tống Hoài còn chút lương tâm, giữa đường đã bỏ ngựa leo lên xe, chìa tay cho Ngụy Niên bám vào cánh tay y, nhờ vậy nàng mới không bị hất ra.
Tống Hoài ngồi bất động trên một bên ván xe, nét mặt lạnh băng, giọng nói còn lạnh hơn: “Điện hạ muốn gặp cô nương trong vòng một canh giờ, thời gian cấp bách, cô nương vất vả rồi.”
Ngụy Niên chịu đựng cơn khó chịu mà lắc đầu.
Trong lúc dạ dày đang cồn cào, Ngụy Niên không khỏi thắc mắc, liệu lúc Ngụy Hằng trở về cũng bám lấy cánh tay y như thế này sao?
Bằng không, với thể trạng thư sinh của hắn, chắc chắn sẽ không tránh khỏi bị hất văng ra ngoài.
“Vừa rồi là ta đánh xe ngựa.” Tống Hoài lạnh nhạt nói.
Ý của y là, người mà Ngụy Hằng đã bám vào lúc nãy chính là ám vệ đang đánh xe bây giờ.
Ngụy Niên: “...”
Y cũng giống Thái tử, biết thuật đọc tâm sao?
Nàng nhìn Tống Hoài cười gượng gạo, rồi nhắm mắt lại, không dám nhúc nhích.
Nhưng dù cho nàng có thể bám vào cánh tay đang duỗi ngang trước mặt để giữ vững cơ thể, thì tốc độ này vẫn khiến nàng hoa mắt chóng mặt.
Cũng chẳng khác gì đêm đó nàng bị khiêng lên núi là mấy.
Đến khi xe ngựa dừng lại, Ngụy Niên đã choáng váng đến mức không còn biết trời đất là gì.
Tô Cấm canh đúng giờ đứng chờ ngoài biệt viện, mới đứng được một lúc đã thấy xe ngựa phi như bay đến.
Nàng nhìn ám vệ đang đánh xe, trong lòng liền hiểu rõ, thảo nào lại có thể về đúng thời gian điện hạ đã quy định.
“Tô Cấm, ta giao người cho ngươi.”
Tống Hoài xuống xe ngựa trước, rồi tự mình vào biệt viện dắt ngựa xuống núi.
Tô Cấm đợi y rời đi, mới tiến lại gần, dịu giọng hỏi: “Ngụy nhị cô nương, có khỏe không?”
Ngụy Niên không đáp, nàng nhíu chặt mày, vén rèm xe lên, vịn tay Tô Cấm bước xuống xe.
Tô Cấm vừa nhìn đã biết tình trạng của nàng không ổn, bèn đỡ nàng đi ra ngoài vài bước.
Ngụy Niên không nhịn được nữa, vội vàng vịn vào một thân cây ven đường mà nôn thốc nôn tháo.
Trong lúc nôn khan muốn đứt cả ruột gan, nàng thầm nghĩ, con người ta đôi khi thật sự không nên cười trên nỗi đau của người khác, nếu không sẽ chẳng mấy chốc mà báo ứng vào thân.
Đợi Ngụy Niên cảm thấy khá hơn một chút, đã có cung nữ bưng nước trong đến hầu cạnh. Nàng hơi ngượng ngùng nhận lấy nước và nói lời cảm ơn.
Rửa mặt và sửa soạn xong, Tô Cấm đỡ nàng chậm rãi đi vào biệt viện. Đến khi đặt chân vào vườn hoa, Ngụy Niên mới chợt nhận ra, cuối cùng nàng cũng đã đến biệt viện Hương Sơn.
Nàng vẫn luôn nghĩ đường lên Hương Sơn chỉ có duy nhất con đường lát đá kia, nào ngờ lại còn có một con đường khác đủ rộng cho xe ngựa chạy thẳng đến biệt viện Hương Sơn.
Chẳng qua, hiển nhiên con đường này chỉ dành riêng cho Thái tử mà thôi.
“Thập Tam đánh xe liều mạng nhất, khiến Ngụy nhị cô nương phải chịu khổ rồi.” Tô Cấm nói.
Ngụy Niên còn chưa kịp nói gì, đã có vài tiếng ngựa hí vọng đến, ngay sau đó là một loạt tiếng vó ngựa dồn dập phi đi như bay.
Ngụy Niên nhìn lại, chiếc xe ngựa đã biến mất không tăm hơi.
Khóe môi nàng khẽ nhếch lên.
Thế này thì không thể dùng từ “liều mạng” để hình dung đâu nhỉ?
“Ngụy nhị cô nương, mời đi lối này.” Trong nhất thời Tô Cấm cũng không biết nên nói gì, bèn giữ vẻ mặt không đổi mà chuyển sang chủ đề khác.
Ngụy Niên thu tầm mắt lại, khẽ đáp lời.
Mỗi lần gặp Thái tử điện hạ, quả nhiên đều vô cùng gian nan.
Hai người đi qua hành lang, rồi lại qua hai vườn hoa nhỏ, Ngụy Niên mới từ từ nhận ra có điều không ổn.
“Tô Cấm cô nương, không biết Thái tử điện hạ đang ở đâu?”
Nàng vừa dứt lời, vài tiếng sói tru đã vọng đến, nghe như thể ngay sát bên tai.
Sắc mặt Ngụy Niên chợt tái mét, nàng bất ngờ dừng bước.
Không cần Tô Cấm trả lời, nàng đã biết Chử Yến đang ở đâu.
“Ngụy nhị cô nương, mời.” Tô Cấm nói với vẻ mặt phức tạp.
Ngụy Niên nhìn con đường nhỏ giữa vách đá, chân nàng như đổ chì, không nhấc lên nổi.
Nhưng nàng cũng biết, đã đến nước này, cho dù sau vách đá kia có là gì đi nữa, nàng cũng không thể tránh khỏi.
Tô Cấm cũng không thúc giục, kiên nhẫn chờ đợi.
Tình cảnh này, chẳng cô nương nào mà không sợ hãi.
Nhưng điều nằm ngoài dự đoán của nàng ấy là, chẳng mấy chốc Ngụy Niên đã nhấc chân bước đi.
Tô Cấm ngẩn người, rồi đi theo. Có lẽ không đành lòng, nàng ấy nhẹ giọng nhắc nhở: “Ngụy nhị cô nương nhớ đừng phản kháng, hãy thuận theo điện hạ một chút, mềm mỏng cầu xin, rồi sẽ qua được thôi.”
Ngụy Niên cắn chặt răng, gật đầu: “Cảm ơn cô nương đã nhắc nhở.”
Tô Cấm thấy giọng nàng run rẩy, im lặng thở dài.
Chưa từng có ai dám lợi dụng điện hạ như vậy, với tính tình của điện hạ, e rằng hôm nay sẽ không dễ dàng qua cửa.
Đi qua con đường nhỏ giữa vách đá, tầm nhìn bỗng nhiên mở rộng ra.
Điều đầu tiên lọt vào mắt nàng là một hàng rào cao ngang người, bao quanh một khoảng trống tròn rộng lớn. Ở giữa bị đào rỗng, nàng không thể nhìn rõ độ sâu.
Nhưng Ngụy Niên không cần nhìn cũng biết bên dưới đó có gì. Nàng hít sâu một hơi, lông tơ trên tay cũng dựng hết cả lên.
Nàng cứng đờ quay đầu, nhìn về phía Chử Yến đang đứng bên cạnh hàng rào, ném một miếng thịt tươi xuống hố. Đối phương cũng vừa lúc nhìn sang.
Hắn cầm khăn lau tay, sau đó ngoắc ngón tay về phía Ngụy Niên: “Tới đây.”
Ngụy Niên nín thở, chậm rãi đi về phía hắn.
Nàng nhìn không chớp mắt, hoàn toàn không dám nhìn xuống đáy hố.
“Thần nữ... bái kiến điện hạ.”
Chử Yến không đáp, đột nhiên một tay kéo nàng lại, ép nàng nhìn xuống: “Thú cưng Cô nuôi, sao lại không dám nhìn?”
Đập vào mắt nàng là một bầy sói, có đến vài chục con!
Chúng đang cắn xé miếng thịt tươi vừa được ném xuống, cảnh tượng vô cùng máu me và đáng sợ.
Trong mắt Ngụy Niên tràn đầy sợ hãi, đôi môi không kìm được mà run rẩy.
Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả. Nàng còn chưa kịp hoàn hồn khỏi nỗi sợ hãi tột độ, đã cảm thấy trời đất quay cuồng.
Nàng bị Chử Yến đặt lên hàng rào chắn chuồng sói, nửa người ngửa ra sau, treo lơ lửng trên đó.
Đầu óc Ngụy Niên lập tức trở nên trống rỗng.
Tiếng đám sói cắn xé thịt tươi như đang vang lên ngay sát bên tai, thậm chí nàng còn có thể nghe thấy tiếng nhấm nuốt của chúng. Mùi máu tươi nồng nặc xộc thẳng vào mũi, cảm giác khủng hoảng tột độ bao trùm lấy nàng.
Mà kẻ chủ mưu thì một tay ấn vai nàng, một tay lười biếng tựa lên lan can, khóe môi cong lên, ý cười nhàn nhạt: “Cô nghe nói, Cô vừa gặp đã yêu ngươi.”
Không chờ nàng trả lời, hắn lại nói: “Hôm nay Cô không mang đủ thức ăn, chi bằng thêm ngươi vào nhé?”
Lúc này Ngụy Niên đã không thốt nên lời. Bằng bản năng sinh tồn, nàng nắm chặt lấy cánh tay Chử Yến đang đặt trên vai mình.
Nhưng động tác đó lại vô tình kéo cánh tay vốn đang giơ lên của Chử Yến dán chặt vào ngực nàng.
Thái tử sợ nóng, dù ở trong biệt viện mát mẻ cũng chỉ mặc một chiếc áo mỏng và một chiếc áo choàng ngoài. Sau một loạt động tác của cả hai, ống tay áo của hắn đã trượt xuống, khiến da thịt cánh tay hắn chạm vào Ngụy Niên.
Chỉ là lúc này, cả hai đều không hề nhận ra.
Một người đang sợ hãi tột độ, còn kẻ trừng phạt thì lại vô cùng hả hê.
“Không nói lời nào à, vậy Cô coi như ngươi đồng ý nhé?”
Chử Yến nhẹ nhàng nói, nhưng tay lại tăng thêm sức.
Eo Ngụy Niên gần như đã cong đến cực hạn, tư thế này khiến nàng hô hấp khó khăn, sao mà có thể nói thành lời!
Hắn căn bản không muốn cho nàng bất kỳ cơ hội giải thích nào!
Ngụy Niên hối hận vô cùng.
Nàng đã quá coi thường hắn, tự cho mình là đúng. Người này chính là một tên điên!
Một tên điên mà nàng không thể chọc vào!
Mùi máu tươi nồng nặc bốc lên. Ngụy Niên hiểu rõ, chỉ cần hắn buông tay, nàng sẽ rơi xuống. Ngã từ độ cao này có lẽ không chết ngay được, nhưng bên dưới là đàn sói đang nhìn chằm chằm. Đến lúc đó, kết cục của nàng sẽ đáng sợ hơn cái chết gấp mấy trăm lần.
Nàng không muốn chết, càng không muốn chết thảm thương như vậy. Ý chí sinh tồn khiến nàng dần khôi phục chút tỉnh táo.
Ngụy Niên bỗng nhiên nhớ tới lời nhắc nhở của Tô Cấm. Nàng khẽ hé môi, nhìn về phía Chử Yến, cố gắng thốt ra lời cầu xin: “Điện hạ, xin người, tha mạng.”
Cũng không hiểu sao, sau khi nàng nói xong, bàn tay đang đè trên vai nàng không những không thả lỏng, mà thậm chí còn tăng thêm lực: “Tha mạng? Cô còn tưởng ngươi không sợ chết chứ.”
Mắt Ngụy Niên ngấn lệ, nàng nức nở nói: “Sợ... thần nữ sợ.”
Nàng nói xong, rất lâu sau mà người phía trên vẫn không có động tĩnh.
Ngụy Niên cố gắng điều chỉnh hơi thở, để đảm bảo bản thân sẽ không nghẹt thở mà chết trước khi hắn buông tay.
Mà nàng không hề hay biết, người phía trên đã bị phân tán sự chú ý.
Tư thế của nàng lúc này gần như là ngửa hẳn xuống, vòng eo nhỏ mềm mại uốn cong đến cực hạn, vóc dáng yêu kiều của nữ tử hiện ra trọn vẹn trước mắt hắn. Lúc đôi môi anh đào của nàng hé mở, hai búp sen đang đợi nở khẽ phập phồng dưới cánh tay hắn.
Hình ảnh này khiến người ta khó lòng phớt lờ.
Chử Yến cũng không ngoại lệ.
Hậu viện của hắn không có nữ nhân, hắn cũng không gần nữ sắc, nhưng điều này không có nghĩa là hắn không có sự xao động của một nam nhân.
Không biết là vì bờ môi mềm mại mà hắn từng chạm thoáng qua đêm đó, hay vì cảnh sắc trước mắt quá mức mê hoặc, tóm lại, ánh mắt Chử Yến càng ngày càng mơ hồ.
Đàn sói hung ác dưới hố và cô nương mềm mại dưới lòng bàn tay, tạo nên một sự đối lập mãnh liệt. Nữ tử nhỏ nhẹ cầu xin, nhu nhược nghẹn ngào, không những không khơi dậy lòng thương tiếc của hắn, ngược lại càng kích thích hắn muốn chà đạp nàng nhiều hơn. Hắn muốn dùng thêm chút lực, muốn ép người dưới lòng bàn tay đến mức tuyệt vọng hơn nữa.
Muốn nàng càng thảm thiết cầu xin hắn hơn.
Ánh mắt Chử Yến chậm rãi lướt xuống, dừng lại ở cần cổ vẫn đang quấn vải, rồi lại dừng trên chiếc cằm trắng nõn của thiếu nữ.
Ánh mắt hắn càng thêm u ám, càng lúc càng có hứng thú. Thần xui quỷ khiến thế nào, hắn cúi người áp sát nàng, trầm giọng nói: “Khóc to thêm chút nữa, Cô sẽ tha cho ngươi.”
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Giai đoạn trước đừng coi Thái tử là người bình thường, việc không coi hắn là người cũng là chuyện hết sức bình thường.