173. Chương 173: Chuyến đi đến Đông Nhữ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 173: Chuyến đi đến Đông Nhữ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 173 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người Tây Vu giỏi chế độc, lại thường dùng những loại độc khó lường. Tống Hoài từng giao chiến với người Tây Vu nhiều lần, dĩ nhiên sẽ biết muốn moi móc thông tin từ miệng Thái tử Tây Vu gần như là điều không thể.
Nhưng mục đích chuyến này của bọn họ cũng không phải chỉ để hỏi về Thái tử ấn.
Thái tử Tây Vu nhìn bề ngoài thì bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên vẻ thăm dò.
Biết được thân phận của gã và Đồ Sơn Hoàng, dám và có thể bắt cóc hai người bọn họ ra khỏi dịch quán, đến hiện tại ám vệ của bọn họ còn chưa đuổi tới, số người có thể làm được điều này chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tạm thời gã vẫn chưa có câu trả lời.
Nhưng người sẽ làm như vậy, hiện giờ mà nói, chỉ có hoàng tộc Đông Nhữ.
Trong mắt Thái tử Tây Vu lóe lên vẻ khinh miệt, hoàng tộc Đông Nhữ toàn là lũ hèn nhát, nắm giữ lãnh thổ rộng lớn nhất, lại sở hữu binh lực mạnh nhất trong bốn nước, vậy mà chỉ biết thu mình trong đô thành, hưởng lạc và tự trói buộc bản thân!
Nếu Đông Nhữ đồng ý liên minh với bọn họ sớm, trên đời này làm gì còn Bắc Lãng!
Một lũ hèn nhát như vậy mà còn muốn ký hiệp ước trăm năm với bọn họ?
Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!
Tạm thời không động được tới Bắc Lãng cũng không sao, đại sự quốc gia cần được tính toán kỹ lưỡng. Nửa tháng sau, khi hiệp ước ba nước được ký kết, nước đầu tiên Tây Vu sẽ thôn tính là Đông Nhữ. Trăm năm sau, Bắc Lãng không có Chử Yến, Tây Vu có binh lực lớn mạnh của Đông Nhữ, thời điểm hiệp ước với Bắc Lãng hết hạn, cũng chính là lúc Bắc Lãng diệt vong!
Đây là ván cờ mà bọn họ đã sắp đặt ngay từ đầu!
Chưa nói tới việc gã chắc chắn người này không dám giết gã, cho dù dám giết, gã cũng sẽ tuyệt đối không khai ra Thái tử ấn của Đông Nhữ đang giấu ở đâu.
Đương nhiên, đây chỉ là một trong những kế hoạch của bọn họ trong chuyến đi này.
Nếu một kế hoạch khác có thể thành công, cũng không cần phải rắc rối như vậy.
Nhưng ngay khi gã đã sẵn sàng đón nhận những gì sắp xảy ra, con dao trên cổ gã lại đột nhiên được rút ra.
"Ngươi có đầu óc hơn tên ngu xuẩn kia nhiều, hiện tại ta sẽ không giết ngươi." Tống Hoài nói.
Thái tử Tây Vu nhìn Tống Hoài, mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng hơi ngạc nhiên, y tốn công tốn sức bắt cóc gã đến đây, chỉ để hỏi một câu này rồi bỏ cuộc sao?
Không đợi gã kịp suy nghĩ, trước mắt đã lóe lên một tia sáng lạnh.
"A!"
Con dao kia xuyên qua bao tải, đâm thẳng vào đùi của gã, gã lập tức đau đến mức hoa mắt chóng mặt, môi trắng bệch.
Tống Hoài nghiêng đầu nhìn về phía gã, giọng nói bình tĩnh không dao động: "Bị thương một chân, hẳn là thời gian tới có thể yên phận ở trong dịch quán chứ?"
Thái tử Tây Vu đau đến ứa mồ hôi lạnh, trong đôi mắt đang nhìn chằm chằm Tống Hoài như tẩm đầy kịch độc.
Hôm nay mục đích của y không phải Thái tử ấn!
Tống Hoài mặt không thay đổi rút dao ra, máu tươi phun ra, đồng thời một tiếng kêu đau thảm thiết vang lên.
Đau đớn kịch liệt khiến cho ý thức của Thái tử Tây Vu dần mơ hồ, nhưng khi gã lơ đãng thấy ba người cầm gậy chậm rãi tiến về phía gã, lại hoảng sợ tỉnh táo đôi chút, rụt người lại phía sau: "Các ngươi, muốn làm cái gì?!"
Tống Hoài yên lặng tránh ra.
Chử Yến từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lướt qua nỗi sợ hãi ẩn sâu trong đáy mắt Thái tử Tây Vu, khóe môi hơi nhếch lên.
Miệng thì mạnh miệng, nhưng vẫn sợ đấy thôi?
Sợ thì tốt.
Lần này, Đông Phương Tô không đợi Chử Yến gọi, đã đi lên trước, ấn đầu Thái tử Tây Vu nhét lại vào bao tải, nhanh chóng buộc kín, hai mắt như đang phát sáng: "Tới lượt ngươi."
Tên ngu ngốc Đồ Sơn Hoàng chắc chắn sẽ không nghĩ ra cách trộm Thái tử ấn của hắn ta, chắc chắn chuyện này là do tên rắn rết này lên kế hoạch!
Hôm nay hắn ta nhất định phải xả cơn giận này, không đánh cho tên khốn kiếp này bầm dập mặt mũi, hắn ta sẽ không còn là Đông Phương Tô nữa.
Đông Phương Tô vén tay áo lên, vung gậy giáng xuống một đòn mạnh mẽ, Vệ Trăn cũng không chút nương tay, Chử Yến càng không hề.
"Á!"
"Rốt cuộc thì các ngươi là người phương nào!"
"Một đám tiểu nhân hèn hạ, chỉ biết lén lút như chuột nhắt, có bản lĩnh xưng tên ra..."
Thái tử Tây Vu vừa rên rỉ vừa cắn răng nghiến lợi mắng chửi.
Nhưng không ai để ý đến gã, chỉ dùng những cành cây to bằng ngón tay để đáp lại gã.
Mấy cây gậy như vậy, chỉ cần không dùng nội lực thì cũng không dễ đánh chết người, nhưng lại cực kỳ đau.
Thái tử Tây Vu thấy không lừa được bọn họ nói ra thân phận, dựa vào suy nghĩ hảo hán không chịu thiệt thòi trước mắt, gã ngừng chửi rủa.
Tống Hoài liếc nhìn Thái tử Nam Hào không biết đã im lặng từ lúc nào ở bên cạnh, không tham gia.
Vết thương mà y dùng dao đâm nặng hơn vết thương mà mấy cây gậy tạo thành nhiều.
Thái tử Tây Vu cũng là kẻ có thể nhẫn nhịn, từng gậy đánh xuống, gã không hề kêu đau một tiếng nào, chỉ phát ra vài tiếng rên rỉ, theo thời gian dần trôi qua, gã không còn động tĩnh, đã hoàn toàn hôn mê.
Lúc này Tống Hoài mới lên tiếng: "Điện hạ, chúng ta cần phải đi."
Trên tay Chử Yến từng dính rất nhiều máu, nhưng đây là lần đầu tiên hắn trùm bao tải đánh người.
Không thể không nói, cảm giác này thật thoải mái! Đối phương còn là Thái tử Tây Vu, vậy thì càng sảng khoái, dường như ngay cả sự bực bội tàn nhẫn do độc tố còn sót lại gây ra cũng dịu bớt phần nào.
Vệ Trăn cũng cảm thấy hả dạ.
Mặc dù nàng muốn trực tiếp giết chết tên này hơn, nhưng cũng biết hiện tại không thích hợp ra tay.
Thái tử Tây Vu chết ở Đông Nhữ, hiệp ước cũng không thể ký kết được nữa, kết quả sau đó nhất định là bốn nước đại chiến.
Chiến hỏa cùng nổi lên, thiên hạ sẽ không có ngày yên bình trong một thời gian rất dài.
Đông Phương Tô ném gậy đi, đứng một bên vừa thở hổn hển vừa nói: "Thật sảng khoái!"
Cảm xúc bực bội mà hắn ta đã nhẫn nhịn suốt mười ngày qua cuối cùng cũng được giải tỏa.
Nhưng...
"Còn chưa hỏi được nơi giấu Thái tử ấn."
Tống Hoài thản nhiên nói: "Gã sẽ không nói."
Đông Phương Tô căm giận nhìn về phía bao tải kia, chỉ muốn quay lại đá thêm mấy phát nữa.
"Trời sắp sáng rồi, nên đi ngủ thôi."
Chử Yến chỉnh lại ống tay áo, ôm lấy eo Vệ Trăn, vừa chớp mắt đã không thấy tăm hơi.
Đông Phương Tô: "..."
Đây là kiểu suy nghĩ gì vậy?
"Bắc Lãng điện hạ nhà các ngươi không cần vào triều sớm... Á!"
Hắn ta còn chưa dứt lời đã bị Tống Hoài kéo lên không trung.
Có một số việc trải qua lần thứ nhất, lần thứ hai sẽ... vẫn sẽ rất sợ!
Đông Phương Tô hoảng sợ kêu oai oái: "Tống đại nhân lúc huynh bay không biết báo trước à?!"
"Thấp xuống thấp xuống, huynh bay thấp một chút... Á... Bay cao thế này đáp xuống sẽ chết đấy, huynh giữ ta chặt vào."
Đông Phương Tô nhắm mắt ôm chặt lấy Tống Hoài: "Nếu ta ngã chết thì ngay cả Thái tử Đông Nhữ để góp cho đủ số cũng không có đâu."
Từ đầu đến cuối Tống Hoài đều không thèm để ý đến hắn ta.
Cùng lúc đó, đám người Thập Tam đang ngăn cản ám vệ hai bên lần lượt rút lui, ám vệ hai nước cũng không dám đuổi theo, vô cùng lo lắng đi tìm chủ tử của mình.
Đợi đến khi tìm được hai cái 'bao tải' bất động, mặt tất cả ám vệ trắng bệch, nhanh chóng mở bao tải ra, thấy người bên trong còn thở thì đều thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đưa người về dịch quán cứu chữa.
***
Chử Yến trở lại trong điện, dựa vào người Vệ Trăn như một người không xương. Vệ Trăn muốn đẩy hắn ra, thấy tơ máu trong mắt hắn thì trái tim lại bủn rủn, để mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Nàng kéo hắn tới bên giường, đỡ hắn nằm xuống.
"Điện hạ ngủ đi."
Chử Yến thuận tay kéo nàng xuống: "Ngủ cùng ta."
Vệ Trăn đồng ý, dịu dàng dỗ dành hắn: "Vâng."
Cả đêm Vệ Trăn chưa ngủ, thực ra đã buồn ngủ lắm rồi, nhưng nàng cố chống chọi lại cơn buồn ngủ, không dám ngủ.
Tình trạng của hắn trông tệ hơn hai ngày trước nhiều, nàng cảm thấy hơi bất an.
Mãi đến khi bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đều, trong lòng nàng mới thả lỏng, chậm rãi nhắm mắt lại.
Nhưng nàng không biết, mới qua nửa khắc đồng hồ, khóe môi người vốn đã ngủ say bên cạnh vô thức rỉ ra một tia máu tươi.
Lúc Chử Yến tỉnh lại thì đã là hai canh giờ sau, mới mở mắt ra đã cảm giác ngửi thấy một mùi tanh của sắt, hắn bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Vệ Trăn, thấy nàng không sao mới thả lỏng nỗi lòng.
Nhưng sau đó hắn lập tức ý thức được điều gì đó, đưa tay sờ lên môi.
Đầu tiên hắn nhíu mày, sau đó mới rón rén vén chăn ra khỏi giường, đi về phía bàn trang điểm.
Trong gương, khóe môi hắn dính vết máu đã khô, lan xuống tận cổ.
Trong mắt phượng thoáng qua vẻ lạnh lẽo và khó hiểu.
Hắn biết rõ, hắn không bị nội thương.
Chử Yến lặng im một hồi, sau đó đi về phía giá đặt đồ rửa mặt ở một bên, vốn định lấy khăn, nhưng sau đó tay chợt dừng lại, quay sang lấy khăn thêu của Vệ Trăn, thấm ướt rồi cẩn thận lau sạch vết máu.
"Điện hạ..." Vừa lau xong, sau lưng truyền đến giọng nói hơi mơ màng vì mới tỉnh dậy của Vệ Trăn, Chử Yến nhẹ nhàng lên tiếng: "Ta đây."
Hắn không bỏ khăn vào chậu để giặt sạch, mà cầm lấy hỏa chiết tử đi về phía song cửa sổ, đốt cháy khăn.
Một chút tơ lụa cuối cùng cháy hết, tro tàn cũng bay ra ngoài cửa sổ, Chử Yến mới quay người đi về phía giường.
Vệ Trăn chống người ngồi dậy, xuyên qua bình phong nhìn ra ngoài, chỉ nhìn thấy hắn đi từ cạnh song cửa sổ tới, lại mơ hồ ngửi thấy một mùi hương gay mũi, liền hỏi: "Điện hạ, sao vậy?"
Chử Yến: "Cảnh Thất vừa truyền tin tức đến."
Vệ Trăn không chút nghi ngờ, giọng vẫn còn ngái ngủ: "Xảy ra chuyện gì?"
"Không có gì, tỉnh ngủ rồi sẽ nói."
Chử Yến lên giường ôm nàng vào lòng, nói khẽ: "Nàng buồn ngủ."
Vệ Trăn nghe vậy không tiếp tục hỏi nữa, rúc người vào lòng hắn rồi nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Chờ nàng ngủ say, Chử Yến nhẹ nhàng đặt ngón tay lên cổ tay nàng, hắn cũng không hiểu y thuật, nhưng có thể phân biệt mạch đập bình thường.
Sau khi xác định nàng không có gì đáng ngại, hắn mới buông lỏng tay.
Hắn cũng bắt mạch cho bản thân, cũng không có gì kỳ lạ.
Dù sao cũng không thể nào... là hắn không quen khí hậu sao?
Nhưng không quen khí hậu mà lại hộc máu ư?
Chử Yến không nghĩ thêm nữa, chậm rãi nhắm mắt lại.
Nhưng sau đó dù thế nào hắn cũng không ngủ tiếp.
Hắn sợ đánh thức nàng, cũng không đứng dậy nữa.
***
Đông Phương Tô vừa ngủ dậy đã xông tới, nhưng bị Tống Hoài chặn ở ngoài điện.
Tề Vân Hàm đã dậy trước, nàng ấy hoàn toàn không biết người bên cạnh vừa mới nằm ngủ, lại càng không biết đêm qua y ra khỏi cung đi đánh Thái tử hai nước, chỉ là trong lòng hơi kinh ngạc.
Ngày thường, y dậy sớm hơn nàng ấy nhiều.
Thấy y vẫn đang ngủ say, Tề Vân Hàm bèn rón rén ra cửa, rửa mặt xong lại phát hiện bên phía Vệ Trăn cũng không có động tĩnh. Mặc dù nàng ấy cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng cũng không đi gọi bọn họ dậy, sau khi đợi một mình ở nhà ăn rất lâu vẫn không thấy ai thì ăn cơm sáng theo đề nghị của cung nữ, lại đi dạo xung quanh.
Khi nàng ấy trở về, Tống Hoài đã dậy, nhưng vẫn không thấy Thái tử và Vệ Trăn.
Nàng ấy cũng không biết Thái tử từng trúng độc của Tây Vu, càng không biết bây giờ trong người hắn vẫn còn sót lại độc tố, nên kinh ngạc nói: "Thái tử ca ca và Trăn Trăn còn chưa dậy sao?"
Tống Hoài vừa gật đầu, Đông Phương Tô đã hùng hổ chạy tới, vừa vặn nghe thấy Tống Hoài nói hai người còn chưa tỉnh, bèn ngồi xuống dưới hiên trong đình cảm thán:
"Chậc chậc, Thái tử Bắc Lãng còn ngủ giỏi hơn ta."
Ánh mắt Tống Hoài tối sầm.
Nếu đúng như vậy thì đã tốt.
"Đông Nhữ điện hạ có chuyện gì?"
Nhìn Đông Phương Tô có sức sống hơn hôm qua nhiều, y phục ánh vàng rực rỡ, phấn chấn bồng bột, hiển nhiên là một con phượng hoàng nhỏ kiêu ngạo cao quý: "Người của Đồ Sơn Hoàng và Túc Miện đến tìm phụ hoàng để cáo trạng!"
Tống Hoài uống một ngụm trà, lạnh nhạt nói: "Túc Miện không đến sao?"
Đông Phương Tô nghẹn họng: "... Chân của gã bị huynh đâm thành như thế, có thể tới sao?"
Lúc này Tề Vân Hàm mới trợn tròn mắt, quay sang nhìn hết người này tới người kia.
Tống Hoài đâm Thái tử Tây Vu? Chuyện từ khi nào?
"Có thể dùng cáng cứu thương khiêng tới." Tống Hoài: "Để cho người ta nhìn thấy phong thái của Thái tử Tây Vu."
Đông Phương Tô: "..."
Hắn ta hiểu rồi, người này cũng không thèm để ý Túc Miện có tới hay không, đơn giản chỉ muốn nhìn trò cười của Túc Miện.