174. Chương 174: Chuyến đi đến Đông Nhữ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 174: Chuyến đi đến Đông Nhữ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 174 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Dù không có nhát kiếm đó của huynh, gã cũng không thể đến nỗi này.” Đông Phương Tô tiếp tục nói: “Gã chỉ giỏi giở trò hèn hạ, võ công cũng chỉ hơn ta chút đỉnh, nào có thể chịu đòn như Đồ Sơn Hoàng khỏe mạnh cường tráng, đêm qua bị đánh đến bất tỉnh mà hôm nay vẫn tràn đầy năng lượng.”
“Vả lại, Túc Miện vốn sĩ diện, sẽ không dám mang bộ mặt bầm dập vào cung.”
Cuối cùng Tề Vân Hàm cũng hiểu ra, kinh ngạc hỏi: “Đêm qua… đêm qua các huynh đi…”
Nàng ấy nhìn quanh, hạ giọng: “Các huynh đi đánh Thái tử hai nước à?”
Đông Phương Tô liếc nhìn Tống Hoài, nhớ lại nỗi khổ mình phải chịu đêm qua, liền bắt đầu giở trò: “Đúng vậy đúng vậy, đêm qua ta, phu quân của muội, Bắc Lãng điện hạ và tỷ tỷ, chúng ta đã trùm bao tải hai tên Thái tử kia rồi đập cho chúng một trận nhớ đời!”
“Ơ, Tề phu nhân không biết sao?”
Đông Phương Tô khó hiểu nhìn về phía Tống Hoài: “Chuyện này huynh không dẫn Tề phu nhân theo thì cũng đành, sao lại giấu diếm nàng ấy chứ?”
“Vậy là Tống đại nhân huynh làm không đúng rồi.”
Tống Hoài lạnh lùng liếc hắn một cái.
Chưa kịp để Đông Phương Tô tiếp tục châm ngòi ly gián, Tề Vân Hàm đã nói: “Chẳng trách Thái tử ca ca và Trăn Trăn còn chưa dậy, hóa ra là vậy. Mọi người không bị thương chứ?”
Sắc mặt Tống Hoài lập tức trở nên dịu dàng, quay đầu nhìn nàng ấy, ôn hòa nói: “Không có.”
“Vậy thì tốt rồi.” Tề Vân Hàm cười đáp lời y.
“Muội còn đang thắc mắc sao hôm nay huynh dậy muộn như vậy. Mọi người trở về lúc nào thế? Thái tử ca ca còn chưa dậy, huynh có muốn ngủ thêm một lát không?” Tề Vân Hàm ân cần hỏi.
Tống Hoài nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng ấy: “Chúng ta trở về lúc rạng sáng, ta đã ngủ đủ rồi.”
“Ừm.” Tề Vân Hàm lại vội hỏi: “Vậy huynh đã ăn sáng chưa?”
Tống Hoài: “Đã ăn chút điểm tâm.”
“Như vậy sao được? Muội đi lấy chút đồ ăn về cho huynh nhé, huynh muốn ăn gì?”
Tống Hoài giữ chặt nàng ấy. Trước mặt nàng, dù là băng sương cũng phải tan chảy, một người lạnh lùng như y cũng trở nên ấm áp: “Kiều Kiều, ta không đói bụng. Vả lại đã đến buổi trưa rồi, chờ điện hạ dậy, chúng ta cùng nhau ăn trưa.”
Đông Phương Tô: “…”
Hắn ta cau mày phất tay trước mặt hai người: “Hai vị, ta vẫn đang ở đây đấy nhé.”
Tống Hoài quay đầu nhìn sang hắn ta.
Lần này Đông Phương Tô hiểu ra, ánh mắt y như đang nói: “Vậy sao ngươi còn chưa đi?”
Đông Phương Tô tức giận không chỗ trút, nhíu mày hỏi Tề Vân Hàm: “Tề phu nhân không tức giận sao?”
Tề Vân Hàm khó hiểu: “Tại sao muội phải giận?”
“… Đêm qua y không dẫn muội theo chứ sao!”
Đông Phương Tô: “Còn giấu diếm muội, chuyện này không đáng tức giận sao?!”
Tề Vân Hàm nhìn Tống Hoài, trong mắt chỉ có sự hoang mang: “Muội không biết võ công, cũng không biết đánh nhau, dẫn muội đi làm gì? Cổ vũ cho các huynh sao?”
Đông Phương Tô: “…”
“Hơn nữa, muội cũng mới gặp Hoài ca ca. Còn chưa nói được hai câu thì Đông Nhữ điện hạ đã đến rồi. Không phải y muốn giấu diếm muội, mà là chưa có cơ hội nói.” Tề Vân Hàm nói.
“Vả lại, Thái tử ca ca, Hoài ca ca và Trăn Trăn cũng sẽ không để muội nhìn thấy những chuyện máu me này.”
Đông Phương Tô: “…”
Hắn ta khẽ cắn môi, nhìn về phía Tống Hoài: “Ta cũng không biết võ công, cũng không biết đánh nhau, cũng không thể thấy máu, tại sao các huynh lại dẫn ta theo?”
Tống Hoài vốn không muốn trả lời, nhưng Đông Phương Tô cứ nhìn chằm chằm vào y, y đành phải nói: “Chúng ta không biết đường. Vả lại, dẫn Đông Nhữ điện hạ theo thì Đông Nhữ bệ hạ mới có thể giải quyết hậu quả cho chúng ta.”
Đông Phương Tô trầm mặc mấy giây, sau đó không dám tin nói: “Hóa ra là các huynh lợi dụng ta!”
Xúi giục người khác không thành công, chính tiểu phượng hoàng lại tức đến xù lông.
Tống Hoài: “Đêm qua Đông Nhữ điện hạ đánh không vui sao?”
Lông phượng hoàng lập tức xẹp xuống quá nửa: “… Cái đó thì đúng là rất vui vẻ.”
“Xoẹt!” Đột nhiên, một vật gì đó bay tới.
Đông Phương Tô căn bản không nhìn rõ là cái gì, chỉ cảm thấy có vật gì xé gió bay thẳng về phía trán hắn, nhất thời bị dọa đến quên cả động đậy.
Tống Hoài không hề thay đổi sắc mặt đưa tay chặn lại.
“Ồn ào.” Một giọng nói bực bội quen thuộc truyền đến.
Đông Phương Tô trợn mắt nhìn vật trang trí chỉ còn cách trán mình một khoảng bằng nắm tay, ngơ ngác chớp chớp mắt, nuốt nước miếng.
Một nửa lông phượng hoàng còn lại cũng xẹp xuống.
***
Sau gần nửa canh giờ. Năm người ngồi trong nhà ăn, lặng lẽ dùng bữa, không ai nói lời nào suốt một khoảng thời gian dài.
Từ sau câu ‘ồn ào’ kia, Chử Yến không nói thêm lời nào. Dường như từ đầu đến chân, ngay cả một sợi tóc của hắn cũng đang nói rằng hắn không dễ chọc, nên tránh xa hắn ra một chút.
Trong mắt Vệ Trăn và Tống Hoài đều ánh lên vẻ lo lắng.
Không biết có phải là ảo giác của bọn họ không, nhưng từ sau khi vào thành Ngọc Kinh, có vẻ tính tình của Thái tử càng ngày càng khó kiểm soát.
Tề Vân Hàm cũng nhận ra tâm trạng Chử Yến không tốt, vốn định hỏi thăm, nhưng lại bị Tống Hoài lặng lẽ ngăn cản.
Đông Phương Tô thì âm thầm kêu khổ.
Hôm nay sắc mặt hắn còn đáng sợ hơn hôm qua.
Hắn ta không nên đến quấy rầy Chử Yến sớm như vậy.
Một bữa cơm, mỗi người ôm một tâm sự riêng.
Buông bát đũa, Chử Yến liếc nhìn Tề Vân Hàm, rồi lại nhìn sang Vệ Trăn, gọi tiểu Thái tử Đông Nhữ đang định chuồn khỏi đây lại: “Có thái y đáng tin cậy không?”
Đông Phương Tô sững sờ: “Có chứ.”
Thái y đáng tin cậy là sao? Thái y của bọn họ đều rất đáng tin cậy mà.
“Sắc mặt Vân Hàm không tốt lắm, nhìn không có chút tinh thần nào, đi mời thái y đến khám xem có phải do không quen khí hậu không.” Chử Yến vốn muốn nói Vệ Trăn.
Nhưng nhìn Vệ Trăn thì thực sự không thấy có chút nào tinh thần không tốt.
Mọi người đồng thời nhìn về phía Tề Vân Hàm.
Mắt có thần, sắc mặt hồng hào…
Đông Phương Tô ngờ vực nói: “… Trông cũng không giống không quen khí hậu…”
Ánh mắt Chử Yến lập tức đảo qua nhìn hắn.
Đông Phương Tô vội vàng im miệng.
Tề Vân Hàm nhìn mọi người một lượt rồi gật đầu thật mạnh: “… Muội, hình như đúng là muội thấy không thoải mái lắm.”
Đông Phương Tô giật giật môi.
Kỹ thuật diễn thật là tệ.
“Ta cũng cảm thấy vậy!” Đông Phương Tô nói: “Ta lập tức đi tìm thái y.”
Không lâu sau, tiểu Thái tử Đông Nhữ đã dẫn thái y đến.
Thái y được lệnh không dám nhìn lung tung. Sau khi bước vào điện, ông ta ngồi xuống bên cạnh tấm rèm, chỉ mơ hồ cảm giác được phía sau rèm không chỉ có một người.
Tề Vân Hàm vươn tay ra khỏi rèm.
Đông Phương Tô đứng sau lưng thái y nhìn chằm chằm, hắn muốn xem rốt cuộc thì nàng ấy không khỏe ở chỗ nào.
Không lâu sau, thái y thu tay lại, cung kính bẩm báo: “Điện hạ, vị cô nương này rất khỏe mạnh.”
Sau tấm rèm, Chử Yến không đợi Đông Phương Tô mở miệng đã kéo Vệ Trăn ngồi xuống ghế: “Tất cả đều khám xem.”
Trong lòng Vệ Trăn cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng không từ chối.
Kết quả cũng không nằm ngoài dự đoán, Vệ Trăn cũng không có gì đáng ngại.
Chử Yến lại nhìn về phía Tống Hoài.
Tống Hoài im lặng tiến lên ngồi xuống.
“Vị công tử này rất khỏe mạnh.” Lại là kết quả khám bệnh gần như giống hệt.
Lông mày Chử Yến thoáng thả lỏng.
Xem ra chỉ có hắn có vấn đề.
“Bắc… Đã đến đây rồi, huynh cũng khám xem.” Đông Phương Tô thò đầu ra nói.
Vệ Trăn và Tống Hoài liếc nhau, sau đó cùng đẩy Chử Yến qua: “Điện hạ nói đúng, cùng khám xem.”
Bọn họ đều cảm thấy hôm nay hành vi mời thái y của Thái tử có chút khác thường.
Thái y bình thường không khám ra được độc tố còn sót lại trong người Thái tử, bọn họ cũng không lo sẽ bại lộ chuyện gì. Vả lại, nếu thật sự có thể khám ra thì cũng là người ta có bản lĩnh, nói không chừng còn có thể giải độc.
Chử Yến cũng nghe theo nàng.
Sau đó, thái y lại nói câu nói kia: “Vị công tử này cũng rất khỏe mạnh nha.”
Vậy rốt cuộc bệnh nhân hôm nay ông ta cần khám là ai?
Chử Yến chậm rãi thu tay lại đứng dậy.
Không khám ra được, hẳn là có liên quan đến độc tố trong người hắn?
Thân phận của nhóm Chử Yến được giữ bí mật. Bây giờ, trong cả hoàng cung, chỉ có Đế Hậu, Thái tử và những cung hầu, ám vệ thân cận bên cạnh Thái tử biết.
Có thái y ở đây, không tiện nói chuyện, Đông Phương Tô bèn đưa thái y ra ngoài trước.
Chờ đến lúc hắn trở về, Chử Yến đã ngồi xuống bàn trà cạnh cửa sổ. Hắn lại dặn dò cung hầu đi lấy loại trà ngon nhất đến.
Mấy người ngồi thành một vòng quanh bàn trà. Chử Yến mở miệng trước: “Phụ hoàng huynh biết rồi sao?”
Đông Phương Tô biết hắn hỏi chuyện gì: “Sau khi ta trở về đã nói với phụ hoàng rồi. Huynh yên tâm, phụ hoàng có thể giải quyết ổn thỏa mọi chuyện.”
Chử Yến: “Ừm.”
Dù sao cũng là quân chủ một nước, nhất định phải có bản lĩnh này.
“Nhưng vẫn chưa tìm được Thái tử ấn.” Đông Phương Tô hơi nhụt chí nói.
Dường như Chử Yến nói xong hai câu này là đã dùng hết tất cả kiên nhẫn của mình. Hắn nhìn Tống Hoài một cái rồi không lên tiếng nữa.
Trong lòng hắn như tích tụ lửa giận ngập trời, như thể sơ sẩy một chút là sẽ bùng nổ.
Mặc dù Thái tử che giấu rất tốt, nhưng Vệ Trăn vẫn phát hiện ra. Nàng lo lắng nhìn về phía hắn. Chử Yến kìm nén sự bực bội, nắm chặt tay nàng, kéo nàng xích lại gần, khẽ nhướng mày: “Nhìn Cô đẹp không?”
Không đợi Vệ Trăn trả lời, hắn lại áp sát vào tai nàng nói: “Quay về phòng nhìn nhé?”
Vệ Trăn tức giận lườm hắn một cái, rồi quay đầu không thèm để ý tới hắn.
Những người khác, chỉ có Tống Hoài nghe được lời Thái tử nói. Không phải y muốn nghe, mà là thính lực của y quá tốt, muốn không nghe cũng rất khó.
Y tỉnh như không nhìn sang Đông Phương Tô: “Thái tử ấn và Lam Chi đều vẫn còn ở trong cung.”
Đông Phương Tô vui mừng: “Thật sao?”
Dù sao thì ở trong cung cũng dễ tìm hơn bên ngoài!
“Ta lập tức sai Đại lý tự khanh tăng thêm nhân lực, lục soát từng ngóc ngách. Không tin một người lớn như thế mà còn trốn được dưới mí mắt ta!”
“Chờ một chút.” Tống Hoài gọi hắn lại.
“Làm sao?”
Tống Hoài: “Tập trung tìm dưới các giếng nước đã bỏ hoang lâu ngày, hoặc là vớt dưới hồ nước.”
Sắc mặt Đông Phương Tô cứng đờ, một lúc lâu sau mới ngồi lại xuống ghế, hỏi: “Huynh nói, là người hay là Thái tử ấn?”
“Người.” Tống Hoài.
Môi Đông Phương Tô khẽ mấp máy: “Nàng ta… Nàng ta chết rồi sao?”
Chử Yến nhắm mắt lại, yết hầu trượt lên xuống, như đang cố gắng kìm nén điều gì đó.
Tống Hoài: “Chín mươi phần trăm.”
Đông Phương Tô cau mày, cảm thấy hơi khó hiểu: “Nàng ta trộm Thái tử ấn, rồi bản thân lại chết rồi sao?”
“Vẫn chưa biết có phải nàng ta trộm hay không.” Tống Hoài nói: “Hiện tại cần phải tìm được người trước, xem có manh mối gì về Thái tử ấn không.”
Đông Phương Tô ‘ồ’ một tiếng. Vừa định đi, lại nghe Vệ Trăn nói: “Sai người đi từ con đường phía sau Đông cung, có một bức tường có lỗ chó có thể để cung nữ dáng người nhỏ nhắn chui lọt qua. Sau khi rời khỏi đó, xem dọc đường đi có địa điểm vứt xác nào phù hợp với lời Tống đại nhân nói không.”
Đông Phương Tô kinh ngạc: “Sao tỷ tỷ biết nơi đó có lỗ chó?”
“Rầm!” Đột nhiên, Chử Yến vỗ một phát xuống mặt bàn, cả giận nói: “Bảo huynh đi thì đi đi, nói nhảm nhiều như vậy làm gì?! Cút!”
Cùng với tiếng vang, mấy chén trà vỡ nát, ấm trà đổ nghiêng, nước trà vương vãi khắp nơi. Mặt bàn lập tức trở nên hỗn độn, nhìn kỹ còn có thể thấy bàn trà bằng gỗ đàn đã xuất hiện vài vết nứt.
Trong điện bỗng dưng trở nên yên tĩnh.
Đông Phương Tô nhìn sang Chử Yến đang giận không kiềm chế được, bởi vì bị quát mà đầu óc bỗng trở nên trống rỗng.
Hắn ta nhớ rõ, lúc ở thành Phụng Kinh, dù Bắc Lãng điện hạ cũng rất hung dữ, nhưng lại rất dễ nói chuyện, mua cho hắn rất nhiều món ngon, còn chuẩn bị cho hắn rất nhiều quà. Hiển nhiên là không chán ghét hắn ta, nhưng hai ngày nay, có vẻ Bắc Lãng điện hạ vô cùng mất kiên nhẫn với hắn ta.
Là hắn ta làm phiền Chử Yến quá nhiều phải không?
Tim Vệ Trăn cũng run lên. Sau một thoáng kinh ngạc ngắn ngủi, nàng vội vàng đặt tay lên bàn tay kia, nhẹ giọng an ủi: “Điện hạ, bớt giận.”
Không phải ảo giác của nàng. Sau khi hắn đến thành Ngọc Kinh, hắn càng thêm khó lòng tự kiềm chế. Trước kia, cho dù hắn có tức giận thế nào đi nữa cũng sẽ không gào rống như bây giờ.
Vệ Trăn vừa vỗ lưng Thái tử, vừa nháy mắt ra hiệu cho Tề Vân Hàm. Người sau hiểu ý, vội vàng đứng dậy kéo Đông Phương Tô còn đang sửng sốt ra ngoài, nhẹ giọng xin lỗi: “Xin lỗi, Đông Nhữ điện hạ đừng để ý. Mấy ngày nay tâm trạng Thái tử ca ca không được tốt, không phải là nhằm vào Đông Nhữ điện hạ đâu.”
Trong đôi mắt ảm đạm của Đông Phương Tô hiện lên một tia sáng: “Thật sao?”
“Thật.” Tề Vân Hàm gật đầu: “Chúng ta đi tìm Lam Chi trước đi.”
Đông Phương Tô nhìn vào trong điện, dường như lông phượng hoàng đều rũ xuống: “Ừ.”
Còn Tống Hoài ngồi tại chỗ, rất lâu không thể nhúc nhích.
Lúc này gương mặt vốn lạnh lẽo kia càng thêm tái nhợt.
Bởi vì y từng thấy dáng vẻ điện hạ mất kiểm soát như vậy, vào mấy năm trước, lúc điện hạ vừa trúng độc.
Ban đầu, lúc loại độc kia phát tác, điện hạ cũng như thế này, bỗng trở nên gắt gỏng mà không có dấu hiệu nào. Hai ngày sau đó càng ngày càng nghiêm trọng. Nếu lúc ấy y mang thuốc giải đến chậm một ngày, điện hạ sẽ đột tử.
Nhưng loại độc khốn kiếp kia đã được giải. Quan đại phu cũng đã nói độc tố còn sót lại sẽ không ảnh hưởng tới tính mạng. Tại sao đột nhiên lại trở nên như thế này!