Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Đông Cung chống lưng
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi nhóm người nhà họ Ngụy đến tiền viện, vừa hay thấy Tô Cấm đang gật đầu nói gì đó với Ngụy Niên, với thái độ vô cùng cung kính.
Họ thầm thấy có điều chẳng lành.
Là nữ quan hầu cận của Thái tử, ngoại trừ Thái tử điện hạ, Tô Cấm chỉ quỳ lạy Hoàng thượng và Hoàng hậu. Người có thể khiến nàng cung kính như vậy chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Họ không dám nghĩ sâu thêm nữa, mỉm cười tiến đến nghênh đón.
Tô Cấm cũng nhìn thấy họ, nụ cười trên mặt tắt hẳn, gật đầu nhẹ đến mức khó nhận ra: "Ngụy đại nhân, Ngụy phu nhân."
Kiều thị khách sáo đáp lễ, Ngụy Ngưng cũng uốn gối.
Vì Ngụy Niên và Tô Cấm gần như đứng ngang hàng, cái lễ này của mẹ con Kiều thị lập tức trở nên khó xử.
Ngụy Ngưng ngẩng đầu nhìn Ngụy Niên một cái, trong mắt chứa đầy vui mừng cùng muốn nói nhưng lại thôi, còn vẻ mặt của Kiều thị thì thoáng cứng đờ, bà thoáng nhìn Ngụy Niên với ánh mắt trách cứ.
Ngụy Niên giả vờ như không thấy.
Là con gái của quận chúa, nàng hoàn toàn có thể nhận lễ của Kiều thị.
Kiều thị thấy nàng đứng im bất động, trong lòng tức giận, đồng thời cũng cảm thấy hơi bất an, bà cảm thấy hình như thái độ của Ngụy Niên đối với họ đã thay đổi.
Lúc này, Ngụy Văn Hồng khách sáo hỏi: "Tô cô nương hạ sơn, chẳng hay điện hạ có ý chỉ gì?"
Tô Cấm thu hết vẻ mặt của hai mẹ con Kiều thị vào mắt, khẽ cười nhìn sang Ngụy Ngưng, không trả lời mà hỏi lại: "Đây là Ngụy tam cô nương?"
Ngụy Ngưng bất ngờ bị gọi tên, vội nhìn tò mò về phía Tô Cấm, ánh mắt thuần khiết không tì vết, trông hoạt bát, lanh lợi.
Nàng ta mím môi cười một cách ngây thơ, giọng nói trong trẻo như suối reo: "Vâng, Ngụy Ngưng vấn an Tô cô nương."
Ngụy Niên im lặng nhìn Ngụy Ngưng diễn trò, đột nhiên cảm thấy, nàng bị lừa hơn mười năm hình như cũng không oan uổng gì.
Kỹ thuật diễn của Ngụy Ngưng thật sự quá tinh xảo, ai nhìn nàng ta mà chẳng cảm thấy người này tính tình ngây thơ vô hại chứ.
Ánh mắt Tô Cấm lóe lên, khẽ cười: "Không dám nhận."
Nhà họ Ngụy thật là thú vị.
Nếu không phải nàng biết chút nội tình ở đình Hương Sơn, e rằng sẽ thật sự coi nàng ta là người hồn nhiên trong sáng.
Tô Cấm trả lời câu hỏi vừa rồi của Ngụy Văn Hồng: "Ta phụng mệnh điện hạ đưa cô nương về phủ, đã làm kinh động Ngụy đại nhân, là Tô Cấm có lỗi."
Ý là không có ý chỉ gì đặc biệt.
Mấy người nhà họ Ngụy không khỏi lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Họ thật sự sợ Thái tử nói muốn đưa Ngụy Niên vào Đông cung, vậy thì tâm huyết bao năm qua của họ coi như đổ sông đổ bể!
"Cảm ơn điện hạ đã lo lắng cho tiểu nữ, làm phiền Tô cô nương rồi." Ngụy Văn Hồng nhìn về phía Ngụy Niên, giọng điệu hiền hòa nói: "Niên Nhi, còn không mau cảm ơn Tô cô nương đi."
Ngụy Niên khẽ cụp mắt.
Niên Nhi, sự thân mật mà trước đây nàng có cầu cũng không được, bây giờ nghe chỉ cảm thấy buồn nôn.
Có điều bây giờ vẫn chưa đến lúc trở mặt, nàng hơi nghiêng người, đang định uốn gối, lại bị Tô Cấm đỡ lại.
Tô Cấm lộ vẻ hốt hoảng, giọng hơi gấp gáp: "Cô nương không thể, nô tỳ không dám nhận."
Ngụy Niên giật mình, sau đó nàng mới nhận ra ngay Tô Cấm đang bảo vệ mình, lập tức mỉm cười đầy cảm kích.
Sắc mặt người nhà họ Ngụy chợt thay đổi khi nhìn ra thái độ của Tô Cấm.
Nàng gọi Ngụy Niên là cô nương, tự xưng nô tỳ... chỉ có một khả năng duy nhất.
Đông cung muốn Ngụy Niên.
Kiều thị gần như không giữ nổi nụ cười trên mặt nữa, Ngụy Ngưng khẽ kéo áo bà, bà mới miễn cưỡng bình tĩnh lại.
"Tô tỷ tỷ, sắp tới giờ cơm tối rồi, hay là tỷ ở lại dùng cơm tối với gia đình, được không ạ?" Ngụy Ngưng tiến lên, thân mật kéo tay Ngụy Niên, cười nhẹ nhàng nói chuyện với Tô Cấm.
Nụ cười của nàng ta hồn nhiên rạng rỡ, giống như một tiểu cô nương không hiểu sự đời lớn lên trong nhung lụa, một tiếng Tô tỷ tỷ lại càng thêm ngọt ngào, khiến cho người ta không nỡ từ chối.
Tô Cấm cụp mắt liếc nhìn bàn tay đang kéo cánh tay Ngụy Niên của Ngụy Ngưng, nàng có thể cảm nhận được sự thay đổi của Ngụy Niên trong nháy mắt đó, khóe môi nở nụ cười, nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt: "Không dám nhận tiếng tỷ tỷ này của Ngụy tam cô nương."
Ngụy Ngưng khẽ nghiêng đầu, thân mật hỏi: "Vậy ta gọi là Tô Cấm cô nương được không?"
Ngụy Niên khá bực bội.
Ngụy Ngưng luôn luôn như thế này, bất kể bên cạnh nàng xuất hiện ai, nàng ta đều có thể kết thân chỉ bằng vài ba câu.
Vốn dĩ nàng không tham gia nhiều yến hội, có đến cũng đều là vài ba bữa tiệc nhỏ, không gặp được quý nhân quyền cao chức trọng nào, nhưng cho dù như vậy, chỉ cần Ngụy Ngưng có mặt, mặc kệ nàng nói chuyện với ai nhiều một hai câu, nàng ta đều phải đến xen vào.
Những cô nương vốn muốn làm quen nàng, cuối cùng đều trở thành bạn bè của Ngụy Ngưng.
Mà khi đó nàng còn ngu xuẩn nghĩ rằng Ngụy Ngưng chỉ muốn quấn quýt lấy nàng.
Ý cười trên khóe môi Tô Cấm hoàn toàn biến mất.
Nàng lạnh lùng nhìn về phía Ngụy Ngưng, nói: "Ta là nữ quan của Đông cung, có phẩm giai, Ngụy tam cô nương không có, dựa theo quy củ thì Ngụy tam cô nương không thể gọi thẳng tên ta."
Ngụy Niên ngước mắt nhìn Tô Cấm, đây là lần đầu tiên nàng thấy Tô Cấm nghiêm mặt.
Cơn bực bội trong lòng nháy mắt tan biến, khóe môi Ngụy Niên cong lên, giữa nàng và Ngụy Ngưng, Tô Cấm là người đầu tiên đứng về phía nàng.
Mà nụ cười trên mặt Ngụy Ngưng thì tắt hẳn, nàng ta mím môi, khóe mắt ửng hồng, lay lay cánh tay Ngụy Niên: "Nhị tỷ tỷ."
Ngụy Niên không cần nghĩ cũng biết, Ngụy Ngưng muốn nói là, có phải Tô cô nương không thích ta không, có phải ta đã đắc tội với Tô cô nương không.
Cho dù biết sẽ khiến những người này sinh nghi, lần này Ngụy Niên cũng không giống như thường ngày, dịu giọng dỗ dành Ngụy Ngưng, nói tốt cho nàng ta.
Ngụy Niên nghiêng đầu, làm ra vẻ không hiểu nhìn Ngụy Ngưng: "Sao tam muội muội lại khóc?"
"Tô cô nương nói rất đúng mà, đúng là tam muội muội không thể gọi thẳng tên Tô cô nương, ta nhớ tam muội muội từng không ít lần tham gia cung yến cùng mẫu thân, sao lại vẫn chưa học hết những quy củ này chứ?"
Ngụy Ngưng nhìn sang Ngụy Niên, sâu trong ánh mắt nàng ta đầy vẻ kinh ngạc và bối rối.
Ngụy Niên không nhìn nàng ta nữa, mà quay sang cười nói với Tô Cấm: "Thành thật xin lỗi, tiểu muội không hiểu quy củ, mạo phạm Tô cô nương, mong Tô cô nương lượng thứ."
Kiều thị tức giận đến mức khuôn mặt bắt đầu méo mó, đang muốn nói gì nhưng bị Ngụy Văn Hồng kéo lại.
Tô Cấm nhẹ nhàng gật đầu với nàng, cười nói: "Không ngại, Ngụy tam cô nương còn nhỏ, có thể từ từ dạy bảo."
"Sau này cô nương gọi ta là Tô Cấm là được."
Sự bất công rõ rệt khiến nụ cười của Ngụy Ngưng như đông cứng lại trên khóe miệng, nàng ta âm thầm nghiến răng, bàn tay đang kéo tay Ngụy Niên vô thức siết chặt. Cánh tay Ngụy Niên vốn đã vô cùng đau nhức, bị nàng ta bóp như thế, không nhịn được mà kêu đau thành tiếng.
Ngụy Ngưng giật mình hoàn hồn, vội vàng ân cần hỏi: "Nhị tỷ tỷ, tỷ sao thế?"
Không đợi Ngụy Niên mở miệng, Tô Cấm đã bước nhanh lên trước gạt mạnh tay Ngụy Ngưng ra, nhíu mày hỏi: "Có phải là tay của cô nương bị thương do hôm nay đi săn cùng Thái tử không?”
Toàn thân Ngụy Ngưng cứng đờ vì câu nói này, cũng quên mất việc bị Tô Cấm gạt tay ra mà so đo.
Ngụy Niên biết cưỡi ngựa bắn tên từ bao giờ!?
Kiều thị nắm chặt khăn, đáy mắt một mảnh u ám.
Ngụy Văn Hồng còn có thể miễn cưỡng giữ vẻ hiền hòa trên mặt, nhưng khóe môi run rẩy khiến khuôn mặt ông ta trông hơi méo mó.
Ông ta làm quan trong triều, đương nhiên cũng biết bãi săn Hương Sơn.
Nơi đó chỉ thuộc về Đông cung, cho dù là các vị Hoàng tử khác cũng không thể tùy tiện ra vào, nhưng hôm nay Thái tử lại dẫn Ngụy Niên đi săn cùng! Ẩn ý trong đó đã không khó để suy đoán!
Ngụy Niên nói khẽ: "Không sao, cũng may hôm nay điện hạ có hứng đi săn, vết thương này của ta nào đáng là gì.”
"Người bên cạnh điện hạ đa số đều là nam tử, không biết nữ nhi yếu đuối, mong cô nương khoan dung." Tô Cấm dịu dàng nói: "Quay về ta chắc chắn sẽ bẩm báo chi tiết với điện hạ, điện hạ không nỡ làm cô nương bị thương, sau này nhất định sẽ chú ý hơn."
Nàng dứt lời thì quay sang nhìn Ngụy Ngưng bằng ánh mắt bất mãn.
Ngụy Niên đúng lúc lộ ra vẻ mặt thẹn thùng rồi cúi đầu xuống.
Người mà Tô Cấm cô nương nói tuyệt đối không phải là Chử Yến!
Ngụy Ngưng cảm nhận được ánh mắt bất mãn của Tô Cấm, gạt nước mắt, nghẹn ngào nói: "Xin lỗi, ta không biết nhị tỷ bị thương, là lỗi của ta."
Nhưng Tô Cấm cũng không bị dáng vẻ này lừa gạt: "Người đau là cô nương, ngươi khóc cái gì?"
Tiếng nức nở của Ngụy Ngưng lập tức dừng lại, trong đôi mắt đang cụp xuống chứa đầy vẻ uất ức.
Lúc này, từ cổng truyền đến một âm thanh: "Sao thế này, Tô Cấm sao ngươi lại chọc người ta khóc?"
Đám đông đồng loạt nhìn lại, thấy một nội thị dẫn hơn mười người ồ ạt tiến vào Ngụy phủ.
Tất nhiên là Ngụy Văn Hồng nhận ra đối phương, ấn đường không nhịn được mà giật giật.
Sao người này cũng tới!
Người tới là Trường Phúc, hắn ta cười tủm tỉm gật đầu với Ngụy Văn Hồng: "Ngụy đại nhân, Ngụy phu nhân."
Ngụy Văn Hồng đè nén cảm giác bất an dưới đáy lòng, cùng Kiều thị đáp lễ: "Trung quý nhân."
Lúc này Trường Phúc mới nhìn Ngụy Niên, vô cùng cung kính nói: "Vấn an cô nương."
Ngụy Niên vội vàng muốn đáp lễ, lại bị Tô Cấm đè lại.
Nàng chỉ có thể gật đầu mỉm cười đáp lại.
Sắc mặt Kiều thị càng thêm khó coi.
Trường Phúc liếc nhìn mấy người ở đây, ánh mắt chuyển sang Ngụy Ngưng, nghi ngờ nhìn Tô Cấm: "Ngươi bắt nạt người ta à?"
Tô Cấm lạnh lùng nhìn hắn ta.
Trường Phúc cười hì hì: "Tô Cấm cô nương của chúng ta hiền lành nhất đấy, nếu có xích mích với ai thì người có lỗi chắc chắn là đối phương."
Ngụy Ngưng liên tục bị quở trách, thực sự khó xử, trốn ra sau lưng Kiều thị.
Ngụy Văn Hồng vội vàng đổi chủ đề: "Trung quý nhân, ngài đây là có việc gì?"
Trường Phúc nhìn ra sau, lúc này mới giả như vừa nhớ ra, nói: "À đấy, trước đó vài ngày nhị cô nương của quý phủ gặp sói ở Hương Sơn, tỳ nữ kia lại không biết bảo vệ chủ, tự mình chạy trốn, cuối cùng chết thảm trong bụng sói, điện hạ thương xót cô nương không có ai bên cạnh, bèn chọn mấy người đắc lực đưa tới cho cô nương.”
Nụ cười trên mặt Ngụy Văn Hồng cuối cùng cũng không thể giữ nổi nữa: "Trong phủ sẽ tự sắp xếp người cho Niên Nhi..."
Nụ cười trên mặt Trường Phúc chợt tắt, hắn ta khẽ nâng cằm, cất giọng nói: "Nếu Ngụy đại nhân không đồng ý, vậy thì ta trở về bẩm báo điện hạ, mời điện hạ đích thân đến một chuyến."
Ngụy Văn Hồng nghe vậy thì trên trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, liên tục nói không ngừng: "Không dám không dám, trong lúc bận rộn mà điện hạ còn dành thời gian quan tâm tiểu nữ, thần vô cùng cảm kích."
Lúc này sắc mặt Trường Phúc mới dễ chịu hơn một chút, từ tốn nói: "Ngụy đại nhân yên tâm, người điện hạ chọn, trong lúc sống chết tuyệt đối sẽ không vứt bỏ chủ mà bỏ đi."
Nói xong, hắn ta cũng mặc kệ sắc mặt người nhà họ Ngụy khó coi đến mức nào, hiền lành nói với Ngụy Niên: "Cô nương, ngài chọn đi?"
Thật ra những người này đều là do Ngụy Niên chọn ra, đây là điều kiện trao đổi để nàng đi săn với Thái tử.
Nhưng ban đầu nàng chỉ nhắc tới những yêu cầu cơ bản mà nàng đã nghĩ sẵn: "Thần nữ muốn nhờ điện hạ đưa mấy người vào phủ giúp thần nữ, trong viện thần nữ, ngoài một nha hoàn hầu cận ra thì đều không phải là người một nhà."
Nàng nhìn không thấy biểu cảm của Thái tử, chỉ nghe thấy hắn nhẹ nhàng 'ừ' một tiếng.
Cũng không biết là vì nàng cảm thấy Thái tử ở thời điểm đó dễ tính, hay là bởi vì vừa thoát chết, lại cảm nhận thú vui khi được phi ngựa lao nhanh, nàng đắc ý vênh váo, được một tấc lại muốn tiến một thước nói với Thái tử: "Nhưng thần nữ không có tiền."
Lần này Thái tử không đồng ý ngay, mà hỏi: "Tiền tiêu hàng tháng của ngươi đâu?"
Hơn nửa số tiền tiêu hàng tháng của nàng đều đưa cho Ngụy Trình, nhưng nàng lại xòe ngón tay đếm: "Thêm đồ ăn, khen thưởng hạ nhân, mua y phục, đồ trang sức, có khi còn bị hụt nữa cơ, mỗi tháng đều tiêu sạch bách."
Thái tử im lặng hồi lâu, hỏi nàng: "Ngươi phải tự bỏ tiền mua đồ ăn, y phục và đồ trang sức?"
Nàng gật đầu mà mặt không đổi sắc: "Đúng, bọn họ cắt xén của ta."