25. Chương 25

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thực ra, cuộc sống của Ngụy Niên vẫn khá ổn định, dù sao nàng vẫn là đích nữ trên danh nghĩa, bên ngoài Ngụy gia vẫn phải giữ thể diện. Nhưng theo quy củ, Kiều thị vẫn còn nợ nàng rất nhiều. Hơn nữa, Ngụy Niên đã quyết định bám lấy Thái tử, vậy thì đương nhiên phải tìm cách nói xấu Ngụy gia trước mặt Thái tử, khiến chàng đồng cảm với nàng. Để tránh sau này khi nàng đối phó với Ngụy gia, Thái tử lại cho rằng nàng là kẻ vong ân bội nghĩa.
Mặc dù Ngụy Niên cũng không quá để tâm đến cái nhìn của Thái tử đối với mình, nhưng nàng cũng không muốn gánh tội thay Ngụy gia.
Sau đó, Thái tử không nói thêm lời nào, mãi đến khi về đến chuồng ngựa mới đồng ý với nàng.
Sau khi Trường Phúc nhận được lời truyền của Thái tử, lập tức chuẩn bị bạc rồi cùng Ngụy Niên xuống núi, đi đến chợ phía Tây. Những người này đều do Ngụy Niên tự mình chọn lựa, Trường Phúc chỉ phụ trách trả tiền.
Ngụy Niên làm bộ liếc nhìn một lượt, cuối cùng, tầm mắt nàng dừng lại trên một khuôn mặt xa lạ.
Đó là một nữ tử trẻ tuổi, mắt ngọc mày ngài, thấy nàng nhìn sang, nàng ấy còn chớp mắt với nàng, cười rạng rỡ vô cùng.
Ngụy Niên nhìn về phía Trường Phúc: "..."
Nàng không nhớ mình từng chọn cô nương này.
Với ngoại hình như vậy, nào giống người xuất thân từ chợ phía Tây, mà càng giống một khuê tú được nuông chiều.
Trường Phúc đáp lại nàng bằng một nụ cười rồi cúi đầu.
Ngụy Niên lại nhìn sang Tô Cấm, người này cũng chỉ cười.
Ngụy Niên: "..."
Nàng hiểu rồi, là người của Thái tử cài vào!
Bất kể Thái tử có mục đích gì, Ngụy Niên đều biết mình không thể từ chối. Nàng chỉ trầm tư trong chớp mắt rồi nói: "Được điện hạ ưu ái, thần nữ không dám khước từ. Người điện hạ đã chọn tất nhiên là tốt nhất, thần nữ không dám chọn lựa thêm."
Ý nàng là muốn tất cả.
Kiều thị nhìn mười mấy người kia, vẻ mặt vô cùng khó tả.
"Nhưng trong viện thần nữ đã có sẵn một số người, viện thần nữ nhỏ, e là không chứa được nhiều người như vậy." Ngụy Niên khẽ nhíu mày nói.
Kiều thị tức giận đến mức móng tay sắp ghim vào da thịt.
Nàng ta muốn làm gì!
Nàng ta muốn đổi tất cả người hầu sao?!
Trường Phúc nhíu mày, giọng điệu thản nhiên nói: "Điện hạ nói, sau này bọn họ đều là người của nhị cô nương, cô nương muốn xử lý thế nào cũng được. Có điều... ý của điện hạ là, những người hầu hạ ban đầu trong viện cô nương e là cũng không tận tâm cho lắm, dù sao đã có tiền lệ bỏ chủ chạy trốn."
Ngụy Niên nhếch môi, khéo léo nói: "Thần nữ hiểu ý điện hạ, làm phiền Trung quý nhân chuyển lời cảm ơn điện hạ thay thần nữ."
Trường Phúc vội vàng đáp lễ, cười nói: "Cô nương cứ gọi ta là Trường Phúc là được rồi."
Sau khi khách sáo một hồi, Trường Phúc và Tô Cấm vốn nên về biệt viện phục mệnh, nhưng thoáng thấy sắc mặt âm u của Kiều thị, hai người lại đổi lời: "Điện hạ dặn nô tài nhất định phải đưa người đến viện của cô nương, không biết cô nương có tiện không ạ?"
Tất nhiên là Ngụy Niên cầu còn chẳng được, nhưng nàng không trả lời mà quay sang nhìn Ngụy Văn Hồng và Kiều thị.
Trường Phúc và Tô Cấm cũng đồng thời nhìn sang.
Kiều thị vội vàng trưng ra vẻ mặt tươi cười, nhưng có lẽ do thay đổi biểu cảm quá nhanh, cảm xúc bực bội còn chưa tan hết, nhìn vô cùng khó coi.
Ngụy Văn Hồng thì bình tĩnh hơn nhiều, cười rất hiền hòa: "Tất nhiên là tiện rồi, làm phiền hai vị."
"Niên Nhi, chiêu đãi hai vị đại nhân cho tốt, không được thất lễ đấy."
Trong mắt Ngụy Niên lóe lên tia sáng, khẽ gật đầu: "Vâng ạ."
-
Trường Phúc và Tô Cấm cũng không phải chỉ đến để tặng người. Bước vào Hạnh Hòa viện, chưa nói được mấy câu, Trường Phúc đã lấy cớ hạ nhân thất lễ để làm khó dễ. Ngụy Niên thuận theo tình thế đuổi hết người trong viện ra, chỉ để lại mười ba người mới đến.
Vì không muốn để người Ngụy gia nghi ngờ Ngụy Niên có ý đồ khác, bọn họ không thay đổi người ở phòng bếp nhỏ, nhưng cũng sắp xếp vài người của mình vào để giám sát. Đến lúc này, tiểu viện này mới thực sự thuộc về Ngụy Niên.
Tiễn Tô Cấm và Trường Phúc đi, lại gọi tất cả mọi người trong Hạnh Hòa viện đến, vừa đánh vừa xoa, sau đó cuối cùng Ngụy Niên mới có thể đi nghỉ. Nàng tựa trên ghế quý phi, híp mắt để Đông Tẫn bôi thuốc cho mình.
Đông Tẫn vừa bôi dầu và xoa bóp cánh tay cho Ngụy Niên, vừa lén nhìn cô nương đang đứng bên cạnh.
Nàng ấy luôn cảm thấy vị tỳ nữ mới mua này không hề giống tỳ nữ, mà giống tiểu thư nhà người ta hơn.
Hôm nay Ngụy Niên quá mệt, nghỉ ngơi một hồi mới có thời gian hỏi chuyện người của Thái tử. Có điều, nàng vừa hỏi tên, đối phương đã liến thoắng một tràng.
"Ta là ám vệ của điện hạ, đứng hàng thứ mười tám. Hơn một canh giờ trước tên là Lang Thập Bát. Ta đến đây là vì điện hạ lo lắng cho sự an toàn của cô nương, bảo ta đến bảo vệ cô nương."
Câu gốc của điện hạ là: 'Đừng để Ngụy nhị cô nương chết trên tay người khác.'
"Cô nương yên tâm, ta đến đây không phải để làm thám tử. Ngoài việc bảo vệ cô nương, ta còn có tác dụng truyền lời cho điện hạ. Nếu như cô nương lại có cuộc mua bán nào muốn bàn với điện hạ, có thể sai ta truyền lời, không cần phải... Khụ khụ."
Câu gốc của điện hạ là: 'Nàng ta còn dám tung tin đồn nhảm, giết chết không cần luận tội!'
Nhưng nàng ấy không giống Thập Cửu, nàng ấy có đầu óc.
Mệnh lệnh của điện hạ có thể là giả, nhưng cách hiểu của Tô Cấm và Trường Phúc chắc chắn là thật. Thế là, trên đường đến đây, nàng ấy cố ý hỏi Trường Phúc. Trường Phúc vô cùng thận trọng nói với nàng ấy rằng, điện hạ nói một đằng nghĩ một nẻo, không được giết Ngụy nhị cô nương, nếu không thì nàng ấy sẽ phải chôn cùng Ngụy nhị cô nương.
"Đương nhiên, nếu cô nương tin tưởng ta, có sai bảo gì, ta dù phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng cũng không chối từ!"
Trường Phúc còn nói, người này rất có thể là nữ chủ nhân tương lai của bọn họ, nhất định phải hầu hạ cho tốt, không được qua loa đâu.
Để tỏ lòng trung thành, nàng ấy đi đến trước mặt Ngụy Niên, mở to đôi mắt đen nhánh, nói vô cùng chân thành: "Cô nương, ta giết người lợi hại cực! Ta còn biết rất nhiều cách giết người, có thể thần không biết quỷ không hay, khiến cho người ta không biết mình chết thế nào. Ta còn có thể chôn xác, chôn kỹ đến mức chó cũng không tìm thấy! Cô nương giao loại việc đó cho ta thì cứ yên tâm!"
Ngụy Niên: "..."
Đông Tẫn: "..."
Chủ tớ hai người ngây ngốc nhìn cô nương lanh lợi đáng yêu, nhưng lời nói ra lại khiến người nghe rùng mình trước mặt họ.
Thái tử điện hạ đáng sợ, ám vệ của chàng cũng đáng sợ không kém.
Ngụy Niên hoàn hồn đầu tiên, hỏi ra thắc mắc ban đầu của mình: "Hơn một canh giờ trước tên là Lang Thập Bát, thế còn bây giờ thì sao?"
"Bây giờ gọi là Phong Thập Bát."
Cô nương cười ngọt ngào.
Phong Thập Bát?
Hợp với nàng ấy thật đấy!
Chủ tớ hai người đồng thời nghĩ thầm.
Ngụy Niên chưa từng thấy ai đặt tên như vậy, nghi hoặc hỏi: "Tại sao lại có tên như vậy?"
Phong Thập Bát chống đầu, nói không ngừng: "Điện hạ có tổng cộng mười chín ám vệ. Điện hạ lười đặt tên cho từng người một nên lấy thứ tự trong ám vệ doanh làm tên. Nhưng điện hạ lại rất thích đổi tên cho chúng ta. Bình thường, trong khoảng thời gian đó điện hạ thích gì thì đổi tên cho chúng ta thành cái đó. Ta còn chẳng nhớ được mình từng có bao nhiêu cái tên."
"Có đôi khi một ngày đổi hai cái tên cũng là chuyện thường. Ngày Ngụy cô nương đến biệt viện lần đầu tiên ấy, ta còn tên là Kiếm Thập Bát. Sau khi Ngụy nhị cô nương rời đi, ta tên là Lang Thập Bát. Cái tên này nghe dữ quá, ta không thích lắm, tên hôm nay hay hơn."
Đông Tẫn: "..."
Ngụy Niên: "..."
Mặc dù nghe rất hoang đường, nhưng nếu là Thái tử... thì hình như cũng bình thường.
Nhưng, chuyện nàng muốn hỏi không phải cái này, mà là, Phong... hay chỗ nào?
"Tại sao lại là gió?"
Phong Thập Bát nháy mắt mấy cái, giống như nhận ra thắc mắc của Ngụy Niên, giải thích: "Là gió, gió trong cơn gió."
Ngụy Niên: "..."
Nàng ho nhẹ một tiếng, cười nói: "Xin lỗi, là ta đã hiểu nhầm."
Đột nhiên, nụ cười trên mặt nàng cứng lại, chợt nhớ ra điều gì đó.
Sau một lúc lâu, nàng chậm rãi nhìn về phía Phong Thập Bát, thử hỏi: "Ngươi... được đổi tên trước khi xuống núi sao?"
Phong Thập Bát: "Đúng vậy, tất cả ám vệ đều đổi tên, còn có cả con ngựa nóng tính kia nữa, chính là con ngựa cô nương cưỡi ở chuồng ngựa hôm nay ấy."
"Hiện tại nó... tên là gì?"
"Tiểu Phong."
'Ta cảm thấy ngươi uy phong hơn sói nhiều, ngươi chạy nhanh như vậy, ta gọi ngươi là Tiểu Phong được không?'
'Rất xứng đôi với điện hạ.'
Ngụy Niên hoàn toàn không cười nổi nữa. Nàng nhắm chặt mắt lại, hít một hơi thật sâu, ôm hy vọng cuối cùng hỏi: "Có phải võ công Thái tử điện hạ cao lắm không?"
Phong Thập Bát gật đầu: "Đương nhiên rồi!"
Ngụy Niên cảm thấy hít thở không thông: "... Thính lực của Thái tử điện hạ thế nào?"
Phong Thập Bát: "Ví dụ ạ?"
Ngụy Niên: "Ví dụ như ở chuồng ngựa..."
"Vậy thì không thành vấn đề. Nơi nào có thể nhìn thấy thì điện hạ đều có thể nghe được!"
Sắc mặt Ngụy Niên trắng bệch, vẻ mặt đầy tuyệt vọng.
Phong Thập Bát chợt hiểu ra: "Có phải cô nương đã nói xấu điện hạ ở chuồng ngựa không?"
Ngụy Niên cười gượng: "... Ta chỉ là, đổi tên cho Tiểu Lang thôi."
Nàng chỉ thuận miệng đùa một câu thôi, ai ngờ lại bị chàng nghe thấy!
Phong Thập Bát nhanh chóng hiểu ra: "Ta biết rồi, Tiểu Phong là tên cô nương đặt. Cho nên, tên của chúng ta cũng là vì cô nương nên mới đổi."
Hai mắt Ngụy Niên chết lặng: "... Nếu như, có người mắng Thái tử, bị Thái tử nghe thấy, sẽ thế nào?"
Phong Thập Bát: "Sẽ chết, chết thảm lắm đó!"
Ngụy Niên: "..."
Nàng xong đời rồi!
"Cô nương mắng điện hạ sao?" Phong Thập Bát trợn to mắt, nói: "Vậy thì cô nương xong đời rồi."
Ngụy Niên nhìn nàng ấy, ngoài cười nhưng trong không cười.
Không cần nhắc lại đâu, nàng biết rồi.
Khuôn mặt nhỏ của Đông Tẫn trắng bệch như tuyết.
Nàng ấy bối rối nhìn sang Ngụy Niên, cô nương bị điên rồi sao, sao lại dám mắng Thái tử chứ? Mắng thì mắng thôi, sao lại để Thái tử điện hạ nghe thấy!
Trong khi hai chủ tớ nơm nớp lo sợ, màn đêm buông xuống, biệt viện Hương Sơn gửi đến một cái rương.
Ngụy Niên ngồi ở một bên giường, mặt trắng bệch nhìn chằm chằm cái rương đỏ chót kia, cứ như thể chỉ cần nàng chớp mắt một cái sẽ có một người nhảy ra từ trong đó, khiến nàng máu văng khắp nơi ngay tại chỗ!
Đông Tẫn dồn hết can đảm, tay run run mở cái rương ra, sau đó khẽ giật mình: "... Ơ?"