26. Kinh Thư Khổng Lồ và Những Người Mới

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Kinh Thư Khổng Lồ và Những Người Mới

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngụy Niên nín thở tập trung cao độ, lại nghe thấy Đông Tẫn kinh ngạc nói: "Kinh thư?"
Ngụy Niên ngẩn người, sau đó chậm rãi đứng dậy nhìn sang thì thấy trong chiếc rương lớn màu đỏ chót, đủ rộng để nhét vừa một người, lại chứa đầy kinh thư...
Đông Tẫn đã cầm lấy một trang giấy đặt ở trên cùng, thì thầm: "Thời hạn mười ngày, nếu không xong, sẽ bị ném cho sói ăn."
Ngụy Niên: "..."
Đông Tẫn run rẩy: "Cô, cô nương... đây là..."
Ngụy Niên nhìn cả một rương kinh thư khổng lồ kia, một lúc lâu không nói nên lời.
Cả một rương lớn như vậy, cho dù nàng nhịn ăn nhịn uống, không ngủ không nghỉ, chắc phải chép mất hai ba tháng mới xong! Mười ngày thì chép sao kịp?!
Rõ ràng là hắn muốn hành hạ nàng đến chết!
Phong Thập Bát đang ngồi trên mái hiên, chứng kiến cảnh tượng này. Sau một hồi suy nghĩ, nàng ta đưa ra một kết luận.
Ngụy nhị cô nương dám mắng điện hạ mà không những không chết, còn chỉ bị phạt nhẹ nhàng như vậy. Điều này chứng tỏ Trường Phúc nói không sai, điện hạ thực sự rất coi trọng Ngụy nhị cô nương!
Vậy nên, nàng ấy càng phải tận tâm tận lực hơn nữa!
---
Đêm nay Ngụy Niên gặp ác mộng kinh hoàng.
Trong mơ, nàng bị bao vây bởi một núi kinh thư khổng lồ, chúng cứ chồng chất lên, che kín trời đất, chôn vùi nàng bên trong. Cuối cùng, nàng bị Thái tử đẩy ra ngoài, ném vào chuồng sói.
"A." Ngụy Niên hoảng hốt mở bừng mắt, bật dậy khỏi giường.
"Cô nương, người sao thế, gặp ác mộng ư?" Đông Tẫn nghe thấy động tĩnh, bước tới vén màn hỏi.
Ngụy Niên khó khăn lắm mới thoát khỏi cơn ác mộng, trong lòng dần lấy lại bình tĩnh.
Đông Tẫn thấy nàng đã ổn, liền lập tức gọi người vào hầu hạ rửa mặt.
Hôm qua Thu Ảnh đã bị đuổi khỏi Hạnh Hòa viện, hiện giờ người chờ ở gian ngoài là một tiểu cô nương mới được mua về hôm qua.
Tiểu cô nương rất gầy, gầy hơn cả Ngụy Trình nhiều. Năm nay nàng ấy mới mười bốn tuổi, bởi vì gia cảnh nghèo khó, nàng ấy được phụ thân dẫn đến chợ phía Tây. Ngụy Niên để mắt đến nàng ấy, bởi vì khi đứng ở chợ để người ta chọn lựa, nàng ấy không hề ồn ào hay khóc lóc. Nàng ấy bình tĩnh đến mức gần như lạnh lùng, nhưng nhìn kỹ hơn thì lại giống như đã chết lặng. Đúng lúc nàng ấy bị một nam tử trung niên chọn trúng, định mua về làm thiếp, Ngụy Niên đã nhờ Trường Phúc ra giá gấp đôi, ký văn tự bán đứt với phụ thân nàng ấy.
Mười một người còn lại cũng đều là những người khốn khổ. Có người bị phụ mẫu bán như tiểu cô nương này, có người mồ côi cả cha lẫn mẹ, bị họ hàng đưa đến chợ phía Tây, lại có những người cơ cực không nơi nương tựa hoặc không còn cách nào mưu sinh, đành tự nguyện bán thân.
Trong đó có tám nữ tử, năm nam tử tuổi tác không đồng đều, tất cả cũng đều ký văn tự bán đứt.
Ngụy Niên chọn người luôn ngồi trong xe ngựa, không hề lộ mặt. Những người này đều chưa từng gặp mặt nàng. Họ không biết con đường phía trước sẽ ra sao, có người mừng rỡ, có người mờ mịt, có người sợ hãi. Mãi đến khi nhìn thấy bảng hiệu phủ thị lang, họ mới đồng loạt lộ vẻ kinh ngạc, hóa ra người mua họ lại là phủ thị lang.
Đây là nơi mà rất nhiều người tranh giành đến vỡ đầu cũng không thể vào được!
Thế nhưng, họ còn chưa kịp mừng rỡ thì những chuyện xảy ra sau đó lại khiến họ kinh ngạc và sợ hãi không thôi. Trước khi bước vào phủ thị lang, vị đại nhân đã mua họ thông báo rằng, họ là người do Thái tử điện hạ mua để dâng tặng cho cô nương phủ thị lang. Từ nay về sau, ở phủ thị lang, họ chỉ được nghe lệnh của một mình cô nương.
Thế là, họ ôm tâm trạng lo lắng, sợ hãi, bước vào phủ thị lang, rồi đến Hạnh Hòa viện.
Mỗi người trong số họ đều tập trung toàn bộ tinh thần, chuẩn bị lắng nghe chủ tử dạy bảo. Nhưng điều khiến họ bất ngờ là cô nương không hề nghiêm khắc, ánh mắt nhìn họ cũng không hề khinh thường. Nàng chỉ dặn dò vài câu đơn giản, sau đó nói kẻ phản bội sẽ lập tức bị đánh chết.
Họ đều là những người cùng đường bí lối, có được một nơi để sống sót đã đủ mãn nguyện lắm rồi, nào dám nảy sinh suy nghĩ khác. Đương nhiên, ai nấy đều vội vàng tỏ lòng trung thành.
Sau đó là ban tên, phân công công việc, nhận quần áo mới, mỗi người còn được nhận một lượng bạc. Lúc ăn tối, tất cả mọi người ngồi quanh một chiếc bàn tròn rất lớn, cùng nhau ăn một bữa cơm tối thịnh soạn.
Phải đến lúc này, cuối cùng trong mắt tiểu cô nương mới ánh lên tia sáng, những người khác cũng đều lặng lẽ lau nước mắt.
Đây là lần đầu tiên trong đời họ cảm thấy mình được sống như một con người thực thụ.
Tiểu cô nương được ban tên Nguyệt Lan, nàng ấy cẩn thận bưng nước đi qua bình phong, vào trong phòng.
Nàng ấy chưa từng hầu hạ một tiểu thư cao quý như vậy, cũng không biết quy củ của gia đình quyền quý. Sáng nay, từ sau khi Đông Tẫn tỷ tỷ kiên nhẫn giảng cho nàng ấy nghe những việc cần làm, nàng ấy đã cảm thấy hơi sợ hãi. Hồi còn ở nhà, nàng ấy làm đủ mọi việc nhưng vẫn không đổi được một bữa cơm no bụng. Nhưng hôm nay, nàng ấy được ăn ngon mặc ấm, lại chỉ cần làm việc đơn giản như vậy, nàng ấy không khỏi hơi sợ sệt, sợ mình không được ở đây lâu.
Dù sao thì, hiện tại nàng ấy vẫn cảm thấy như mình đang nằm mơ.
Từ khi có ký ức, nàng ấy chưa từng được ăn một bữa cơm no, mặc một bộ đồ mới. Nàng ấy sợ một khi giấc mơ tan vỡ, nàng ấy lại quay về gian nhà ngói đáng sợ kia, chăm sóc phụ mẫu đệ đệ, giặt giũ nấu cơm, chẻ củi nhóm lửa, ăn cơm thừa của bọn họ. Chỉ cần hơi không cẩn thận là lại bị mắng chửi, bị đánh đập, không cho ăn cơm.
Nguyệt Lan không dám có chút sai sót nào, vô cùng cẩn thận hầu hạ Ngụy Niên rửa mặt.
Ngụy Niên biết nàng ấy mới đến sẽ có chút thận trọng và sợ hãi nên nhẹ nhàng nhắm mắt, không lên tiếng. Nhưng khi Nguyệt Lan vắt khăn lần nữa, Đông Tẫn hoảng sợ kêu lên, bước qua nắm lấy tay nàng ấy.
Nguyệt Lan không hiểu chuyện gì, sợ đến mức mím chặt môi, không dám nhúc nhích.
Ngụy Niên nhíu mày nhìn sang: "Sao vậy?"
Đông Tẫn kéo tay áo Nguyệt Lan lên. Quả nhiên, trên cánh tay nàng ấy đầy rẫy vết thương, có vết mới, có vết cũ, trông thật dữ tợn.
"Cô nương..." Đông Tẫn quay đầu, vẻ mặt đau lòng gọi.
Ngụy Niên đứng dậy đi qua, ánh mắt nàng rơi xuống cánh tay đầy rẫy vết thương, gầy đến trơ xương kia.
Ánh mắt nàng co rút lại, thấm đẫm vẻ lạnh lẽo.
Nguyệt Lan cho rằng mình đã khiến quý nhân hoảng sợ, vội vàng muốn quỳ xuống cầu xin, nhưng lại bị Ngụy Niên nhẹ nhàng đỡ lấy.
"Đừng sợ."
Nguyệt Lan ngẩn ra, luống cuống nhìn Ngụy Niên.
"Đây là... người nhà ngươi?" Ngụy Niên kìm nén cơn giận, hạ giọng hỏi.
Nguyệt Lan không dám nói dối, khẽ gật đầu.
Ngụy Niên im lặng một lúc lâu, sau đó kéo ống tay áo nàng xuống, quay sang nói với Đông Tẫn: "Đi xem trên người nàng ấy còn vết thương nào nữa không, bôi thuốc cho nàng ấy. Mấy ngày nay cứ để nàng ấy dưỡng thương trước đã."
Sắc mặt Nguyệt Lan trắng bệch, cho rằng mình bị ghét bỏ. Nàng ấy vừa định lên tiếng đã thấy Ngụy Niên dịu dàng cười rồi vuốt tóc mình. Ngụy Niên nhẹ nhàng nói: "Đừng sợ, dưỡng thương trước đã, đợi vết thương lành rồi lại tới."
Tâm trạng lo lắng bất an của Nguyệt Lan mới dần dần bình tĩnh lại, nhưng vẫn không yên lòng lắm: "Cô nương sẽ không đuổi nô tỳ đi chứ?"
Ngụy Niên an ủi: "Không đâu, ngoan nào."
Nước mắt Nguyệt Lan lập tức trào ra, nàng ấy cuống quýt lau đi nhưng làm thế nào cũng không hết được, chỉ có thể nghẹn ngào nói: "Nô tỳ cảm ơn cô nương."
Ngụy Niên dịu dàng thấp giọng an ủi nàng ấy vài câu. Một lát sau, Đông Tẫn kéo Nguyệt Lan ra ngoài. Lúc họ sắp đi qua bình phong, lại nghe thấy Ngụy Niên nói: "Đi xem những người khác thế nào rồi."
Đông Tẫn cung kính trả lời: "Vâng."
---
Đông Tẫn bôi thuốc cho Nguyệt Lan xong, lại lần lượt đi thăm những người khác. Quả nhiên, nàng ấy phát hiện còn có nhiều người khác cũng bị thương giống Nguyệt Lan. Nàng ấy vội vàng đi bẩm báo cho Ngụy Niên. Ngụy Niên viện cớ trong người khó chịu để mời lang trung đến, thăm khám vết thương cho tất cả mọi người.
Sau một hồi bận rộn, đã đến buổi trưa. Ngụy Niên sai Đông Tẫn đi mời Ngụy Trình đến dùng cơm trưa.
Hai tỷ đệ ăn cơm trưa xong, lại cùng nhau pha trà.
Bây giờ, gần như tất cả người trong Hạnh Hòa viện đều là người của Ngụy Niên, nói chuyện cũng không cần phải che giấu tai mắt nữa. Ngụy Niên nhìn A Lương đang đứng cạnh cửa tròn ngoài viện, ra hiệu cho Đông Tẫn. Đông Tẫn lập tức đi ra cửa, không lâu sau đó, nàng ấy dẫn một nam tử đến.
"Bái kiến cô nương."
Người này khoảng hơn ba mươi tuổi, có chút bản lĩnh, nhưng vì trên mặt có một vết sẹo nên khó tìm việc làm. Hôm qua, y được Ngụy Niên nhìn trúng và mua về.
Ngụy Niên nhẹ nhàng gật đầu, nhìn về phía Ngụy Trình, nói: "Ta đã nghĩ kỹ rồi, vẫn cần phải có người ở bên ngoài mới được. Vậy nên, cứ để người mà ngũ đệ đã mua lúc trước tiếp tục theo dõi bên ngoài đi."
Ngụy Niên lấy một tờ khế ước bán mình ra đưa cho Ngụy Trình: "Đây là người hôm qua điện hạ tặng cho ta, sau này sẽ để y đi theo bên cạnh đệ."
Ngụy Trình giật mình, vội vàng từ chối: "Không được, đây là người Thái tử điện hạ tặng nhị tỷ, sao có thể cho ta chứ."
"Điện hạ nói bọn họ đều do ta sắp xếp, ngũ đệ cứ yên tâm giữ lại là được." Ngụy Niên nói: "Nếu có người không cho phép, đệ cứ nói thật. Có tên tuổi của điện hạ, bọn họ không dám động đến y đâu."
Ngụy Trình vẫn không dám nhận, dù sao đây cũng là người của Thái tử!
Ngụy Niên chỉ có thể nói: "Thật ra những người này đều do ta tự mình chọn, Thái tử chỉ trả tiền giúp ta thôi."
Không chỉ Ngụy Trình, nam tử kia cũng khẽ giật mình.
Hóa ra người ngồi trong chiếc xe ngựa hôm qua lại là cô nương.
"Bây giờ tình cảnh của đệ gian nan, bên cạnh nhất định phải có người đáng tin cậy mới được." Ngụy Niên lại nhìn sang A Lương đang đứng bên ngoài rướn cổ lên nhìn vào phòng, nhưng lại bị người trong viện nàng cản lại. Ánh mắt nàng hơi lạnh: "Không thể giữ A Lương lại được."
Ngụy Trình chưa nhận ra thâm ý trong lời nói của nàng, lại nghe thấy nàng nói: "Sớm muộn gì hắn ta cũng sẽ hại chết đệ."
Kiếp trước, rất có khả năng Ngụy Trình đã chết trong tay A Lương!
Đêm tối sao thưa, hắn lại chịu gia pháp khiến hành động bất tiện. Gã sai vặt bên cạnh là người dễ ra tay nhất.
Ngụy Trình kinh ngạc nhìn Ngụy Niên.
Ngụy Niên lại nhìn sang nam tử.
Sau khi nam tử chạm phải ánh mắt của nàng thì chắp tay nói: "Nô tài đã rõ."
Lúc này Ngụy Niên mới lại nói với Ngụy Trình: "Ta giữ lại tên cũ của y. Sau này y là người của đệ, vậy thì do đệ làm chủ."
Nam tử rất có ánh mắt, đi đến trước mặt Ngụy Trình rồi quỳ xuống: "Nô tài bái kiến công tử."
Ngụy Trình vội vàng đỡ y đứng lên, biết mình không thể từ chối, chỉ có thể hỏi: "Ngươi tên là gì?"
Nam tử do dự một lúc rồi nói: "Xin công tử ban tên."
Ngụy Trình ngước mắt nhìn A Lương đang đứng ngoài viện, một lát sau nói: "Được, để ta suy nghĩ một chút."
"Vâng."
Trước khi Ngụy Trình rời đi, y lại nói cảm ơn Ngụy Niên: "Nếu nhị tỷ có việc cần ta giúp sức, xin cứ mở lời."
Ngụy Niên đang định nói không cần, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt sáng lên, hỏi: "Gần đây việc học của đệ thế nào rồi?"
"Không tính là nặng nhọc." Ngụy Trình trả lời.
Hai mắt Ngụy Niên sáng rực, nói: "Vậy thì đúng là có một việc phải nhờ đệ giúp một tay rồi."
"Nhị tỷ cứ nói đi." Ngụy Trình vội nói.
Ngụy Niên lại nhìn sang nam tử: "Ngươi biết chữ không?"
Nam tử: "Biết một chút."
Ngụy Niên không nhịn được vỗ tay: "Vậy thì tốt quá!"
Nửa khắc sau, chủ tớ hai người, mỗi người ôm một chồng kinh thư về.
Ngụy Trình cực kỳ không hiểu, nhị tỷ chép kinh thư làm gì?
Nam tử thì rất mờ mịt. Lúc trước y từng vì kế sinh nhai mà nhận đủ loại công việc, nhưng đây là lần đầu tiên y chép kinh thư...
Ánh mắt A Lương đang đi sau lưng hai người vô cùng u ám, như muốn xuyên thủng lưng nam tử.
---
Sau khi Ngụy Trình rời đi, Hạnh Hòa viện lần lượt có người đến, Đông Tẫn hỏi mới biết, họ đều có chung nỗi lo lắng giống như Nguyệt Lan. Họ ở đây ăn ngon uống tốt, có quần áo mới, có tiền công, còn chưa làm việc đã được ban thuốc, được nghỉ ngơi dưỡng thương. Trong lòng họ rất thấp thỏm lo âu, sợ mình sẽ mất đi bát cơm này.
Lúc Đông Tẫn bẩm báo việc này với Ngụy Niên, thì nàng đang buồn rầu nhìn một rương kinh thư.
Cho dù Ngụy Trình và người kia đã ôm đi một ít kinh thư, nhưng dù thế nào nàng cũng không thể chép hết số còn lại trong mười ngày!
Nghe Đông Tẫn nói xong, mắt Ngụy Niên sáng lên, vội nói: "Ngươi đi hỏi xem trong số họ có ai biết chữ không?"
Sau khi Đông Tẫn hiểu ý nàng, trên mặt nàng ta tràn đầy sợ hãi, muốn nói rồi lại thôi một lúc, rồi vẫn nhận lệnh rời đi. Chẳng bao lâu sau, nàng ta đã quay về.
Có hai nam tử và một nữ tử biết viết chữ.
Hai nam tử từng đi học vài năm, nữ tử kia từng làm việc ở một hiệu thuốc, miễn cưỡng học được một chút chữ.
Ngụy Niên nghe vậy thì vui vô cùng, lập tức bảo họ đến nhận kinh thư. Mấy người bị thương nhưng không biết chữ thì hỗ trợ họ.
Việc trong Hạnh Hòa viện cũng không nhiều, mấy người không bị thương còn lại hoàn toàn có thể lo liệu được.
Ngụy Niên nghĩ vừa lúc mượn cơ hội này để thúc đẩy tình cảm của mọi người, bèn dọn dẹp sảnh bên. Tất cả mọi người ngày ngày tụ tập ở đây chép kinh thư, ngay cả Đông Tẫn cũng dọn một chiếc bàn đến bên cạnh Ngụy Niên mà múa bút thành văn.
Mấy ngày liên tiếp, Hạnh Hòa viện giống như một thư viện, mùi mực thoang thoảng khắp nơi, không khí hòa thuận vui vẻ.
Đến ngày thứ năm, Ngụy Niên phát hiện với tốc độ này thì vẫn không thể hoàn thành đúng hạn.
Bởi vì ngoài Ngụy Trình ra thì mặc dù những người khác có biết chữ nhưng viết rất trúc trắc, một ngày cùng lắm chỉ viết được một bản, căn bản không kịp nộp. Thế là nàng dùng năm bộ y phục và mười lượng bạc để đổi lấy sự trợ giúp từ Phong Thập Bát.
Ai ngờ Phong Thập Bát nhìn chằm chằm kinh thư, ngẫm nghĩ một lúc, sau đó hỏi: "Nếu ta kéo thêm được người tới, mỗi khi thêm được một người ta cho hắn mười lượng bạc kia, vậy thì có thể tăng thêm cho ta mấy bộ y phục không?"
Ngụy Niên chỉ muốn nhanh chóng giao nộp thành quả, chưa kịp suy nghĩ gì đã gật đầu.
Thế là năm ngày tiếp theo, Phong Thập Bát ngày nào cũng đi sớm về trễ.
Ngày đầu tiên, nàng ta chạy ra ngoài ôm đi một chồng kinh thư và hai mươi lượng bạc. Ngày thứ hai, nàng ta ôm đi lượng kinh thư tăng gấp đôi và bốn mươi lượng bạc. Ngày thứ ba, nàng ta ôm đi lượng kinh thư gấp đôi ngày thứ hai và tám mươi lượng bạc! Ngày thứ tư, nàng ta lại ôm đi lượng kinh thư gấp đôi ngày thứ ba và một trăm sáu mươi lượng bạc!
Ngày thứ năm, Phong Thập Bát nhìn chằm chằm chiếc rương đã rỗng tuếch, lưu luyến không thôi: "Cô nương, hết rồi ư?"
Ngụy Niên cũng nhìn chằm chằm nàng ta: "..."
"Còn nữa thì ngươi sẽ dọn sạch phòng ngủ của ta mất thôi."
Bốn ngày ngắn ngủi, Hạnh Hòa viện của nàng đã trống hơn một nửa!
Tất cả số tiền nàng tích góp được trong những năm qua cũng chỉ có hơn mười lượng. Nào có tiền để trả ba trăm lượng thù lao chứ!
Thế mà, mỗi đêm nàng đều sai Phong Thập Bát mang đồ trong viện ra ngoài bán, rồi ngày hôm sau Phong Thập Bát lại cầm tiền đó đi thuê người chép kinh thư...
Hiện tại, Hạnh Hòa viện của nàng đã trở nên vô cùng sạch sẽ.
Ngoài mấy món đồ trang trí trên kệ trân bảo trong phòng ngủ và bàn ghế gỗ trắc có kích thước lớn, không dễ vận chuyển ra, có thể nói Hạnh Hòa viện đã bị quét sạch không còn gì.
-------------
Tác giả có lời muốn nói:
Con gái à, chí ít con cũng phải hỏi xem nàng ấy thuê ai chứ...
Thái tử nhìn nét chữ hơi quen thuộc, im lặng không nói gì: "...?"