Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Mưu kế ẩn giấu và Thái tử cuồng ngạo
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặc dù mức chi tiêu của Ngụy Niên chẳng bằng Ngụy Ngưng, nhưng dù sao cũng mang danh đích nữ, trong phòng ngủ vẫn phải có những vật trang trí cần có. Kiều thị tính toán rất giỏi, Ngụy Niên không thể đem những vật vô tri này đi đổi lấy tiền ngay dưới mắt bà ta, cho nên chẳng qua chỉ là tạm thời đặt trong viện nàng. Sau này khi Ngụy Niên không còn nữa, những thứ này vẫn thuộc về Ngụy gia.
Chính vì thế, Ngụy Niên mới có thể sai Phong Thập Bát mang ra ngoài bán. Đồ của Ngụy gia, nàng chẳng hề tiếc nuối. Có điều, gộp cả hai kiếp lại, nàng chưa từng tiêu tiền hoang phí đến vậy.
Thế nhưng, ít nhất thì cuối cùng cũng kịp hoàn thành và giao nộp đúng thời hạn.
Đông Tẫn và Nguyệt Lan cùng mấy người khác sắp xếp kinh thư xong, Ngụy Niên ngồi xổm bên cạnh chiếc rương, tiện tay lật một cuốn. Sau đó...
Nàng nhìn chằm chằm mấy chữ viết to như cái đấu trên giấy với vẻ mặt phức tạp: "Đây là... ai chép?"
Mấy cái đầu chụm lại, một tiểu nha hoàn trong đó lí nhí: "Dạ, nô tỳ chép ạ."
Ngụy Niên trầm mặc vài giây, rồi đột nhiên gập cuốn kinh thư lại!
Nàng hít sâu một hơi, cố gắng dùng giọng điền đạm nói: "... Những cuốn này, hãy nhét vào giữa đi."
Tình thế đã đến nước này, chỉ có thể trông cậy vào việc Thái tử điện hạ sẽ không tự mình lật xem. Dù có xem, ngài ấy cũng không thể xem từng cuốn một được. Đặt chúng vào giữa là an toàn nhất!
Sau đó, mấy người lại một lần nữa sắp xếp lại. Làm xong thì mặt trời đã lặn, người của biệt viện cũng vừa tới.
Đông Tẫn chột dạ, từ đầu đến cuối không dám nhìn vào chiếc rương ấy.
Ngụy Niên vẫn bình tĩnh cầm tờ giấy trong tay. Dù sao thì hắn cũng không viết rõ trên giấy rằng nàng phải tự tay chép. Nếu hắn phát hiện ra, đây chính là bằng chứng để nàng chống chế, à không, giải thích!
-
Ánh nến chập chờn, phát ra tiếng kêu rất nhỏ. Ngụy Niên ngồi trước bàn trang điểm, nhìn chằm chằm những nét chữ rồng bay phượng múa trên giấy, chìm sâu vào suy nghĩ.
Nàng quên mất một vấn đề!
Kiếp trước, Xuân Lai đã lấy ra những bức thư tình nàng viết cho vị hôn phu của Tề cô nương nhưng chưa gửi đi, dùng làm bằng chứng vu oan cho nàng.
Nét chữ trên những bức thư tình ấy giống hệt nét chữ của nàng!
Chữ của nàng là do Ngụy Hằng tự tay kèm cặp dạy dỗ. Nếu trên đời này có người có thể bắt chước nét chữ của nàng mà không chút sơ hở, thì người đó chỉ có thể là Ngụy Hằng!
Lần này nàng đã thoát được cái bẫy ở đình Hương Sơn, những bức thư tình ấy cũng chưa bị lộ ra ngoài ánh sáng! Nhưng nếu bọn họ muốn lặp lại chiêu cũ, sớm muộn gì những thứ đó cũng sẽ là tai họa.
'Muốn sống sót giữa bầy sói hổ, không tàn nhẫn sẽ chẳng làm nên trò trống gì.'
'Xuân Lai chỉ là khởi đầu, phải không?'
Ngụy Niên chậm rãi nắm chặt tờ giấy. Thư tình nằm trong tay Ngụy Hằng, nàng rất khó hóa giải, bởi vì cho dù nàng có thể tìm thấy và tiêu hủy chúng, thì hắn ta vẫn có thể viết lại, và sẽ tìm đúng thời cơ để dồn nàng vào chỗ chết.
Vì vậy, hiện tại điều nàng cần giải quyết không phải là những bức thư tình kiếp trước đã định tội nàng, mà chính là Ngụy gia.
Thế nhưng, nàng bị nhốt ở hậu viện hơn mười năm, nào hiểu biết gì về việc bày mưu tính kế. Việc bám lấy Thái tử đã là cách phá vỡ cục diện mà kiếp trước nàng đã suy nghĩ vô số lần mới tìm ra.
Ngụy gia muốn nuôi dưỡng nàng thành một kẻ đần độn, vô tri. Mặc dù nàng không cho bọn họ được như mong muốn, nhưng nàng tự nhận mình cũng chẳng thông minh cho lắm. Giờ đây, dù nàng muốn báo thù, nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy, vả lại, nàng vẫn chưa biết ai mới là kẻ đứng sau ẩn mình trong bóng tối thao túng mọi chuyện.
Dựa theo lời Ngụy Ngưng nói, nàng ta sẽ trở thành Tể tướng phu nhân, vậy thì rất có thể người kia chính là Tể tướng tương lai.
Trung thư lệnh hiện tại là ngoại tổ phụ của nàng, Lãng Vương. Bọn họ lợi dụng Quận chúa để đối phó với Vệ gia, thay thế ông ngoại.
Đây là một nước cờ vô cùng lớn!
Nàng muốn lật đổ bàn cờ này, không chỉ phải khiến Ngụy gia sụp đổ, mà còn phải tìm ra kẻ đứng sau là ai! Đồng thời, nàng còn phải tìm ra chiếc tã lót có thể chứng minh thân phận của mình, để nhận tổ quy tông.
Mỗi một bước đi tiếp theo, nàng đều phải vô cùng cẩn trọng, không được phép xảy ra bất cứ sai lầm nào.
-
Biệt viện Hương Sơn.
Suốt mấy ngày liên tiếp, biệt viện Hương Sơn đều tràn ngập mùi máu tanh. Bọn thị vệ đã không còn đếm xuể mình đã xử lý bao nhiêu thi thể.
Trong số đó có người Bắc Lãng, cũng có thám tử, cao thủ từ các quốc gia khác. Bọn họ chỉ có một mục đích duy nhất: đẩy Thái tử Bắc Lãng vào chỗ chết.
Thời gian đầu khi bốn nước mới thành lập, các quốc gia cần thời gian nghỉ ngơi để khôi phục sức lực, nên đã ký kết hiệp ước hòa bình mười năm.
Sau mười năm dưỡng sức, xây dựng lại thế lực, sáu năm trước, hiệp ước đã ký kết trước đó hết hạn, biên cảnh bắt đầu rục rịch.
Năm đó, Bắc Lãng lục đục nội bộ. Mặc dù thiên tử không đành lòng tàn sát huynh đệ, giữ lại tính mạng của bọn họ, nhưng hai huynh đệ kia kiêu căng ngạo mạn. Trong mười năm đó, họ đã lần lượt qua đời trong buồn bực sầu não. Truyền thuyết về ba huynh đệ Chử gia bách chiến bách thắng cũng theo đó mà chôn vùi. Cộng thêm việc thiên tử Bắc Lãng trọng văn khinh võ, ba nước lớn còn lại đều nhìn chằm chằm vào Bắc Lãng.
Sau nhiều lần thăm dò và giao chiến ở biên cảnh, cuối cùng vào bốn năm trước, một trận đại chiến đã bùng nổ.
Lãng Vương xin nghênh chiến Nam Hào, quốc gia có binh lực cường thịnh nhất. Ngay vào lúc sắp giành được thắng lợi thì trọng binh Tây Vu tập kích, hiển nhiên là đã liên minh với Nam Hào, ý đồ tiêu diệt Bắc Lãng chỉ trong một lần hành động.
Ngay từ khi Lãng Vương dẫn binh tiến về Nam Hào, các võ tướng trong triều đã lần lượt được phân công đến biên cảnh Tây Vu, Đông Nhữ. Có điều, Tây Vu khí thế hung hăng, Bắc Lãng lại không có Lãng Vương thứ hai, việc bọn họ có thể làm chỉ là kéo dài thời gian. Ngay khi Bắc Lãng rơi vào thời khắc nguy cấp nhất, Thái tử Chử Yến năm đó mới gần mười sáu tuổi đã lãnh binh đánh Tây Vu, xoay chuyển càn khôn, bảo vệ thành trì của Bắc Lãng.
Trận chiến ấy kéo dài một năm, chấm dứt bằng việc Nam Hào và Tây Vu bại trận. Bắc Lãng cũng nhờ trận chiến này mà trở thành quốc gia đứng đầu bốn nước.
Lãng Vương và Thái tử khải hoàn trở về, cả nước chúc mừng.
Đồng thời, tin tức Thái tử Bắc Lãng ngăn cơn sóng dữ khiến cả đại lục xôn xao, hắn cũng trở thành cái tên đứng thứ hai trên bảng treo thưởng của các nước địch.
-
Thế nhưng, đây chỉ là những gì người ngoài biết.
Trên thực tế, trong trận chiến ấy, Lãng Vương bị thương nặng, suýt nữa không giữ được tính mạng. Thiên tử đã gần như dùng hết dược liệu quý báu trong quốc khố mới kéo được người từ cõi chết trở về. Có điều, dù cuối cùng giữ được tính mạng, thì sức khỏe Lãng Vương đã kém hơn trước rất nhiều, không còn nâng được đao, không thể ra chiến trường.
Lãng Vương là chiến thần của Bắc Lãng, cũng là trụ cột của Bắc Lãng. Tin tức ông ấy bị thương nặng tuyệt đối không thể truyền ra ngoài. Vì vậy, ngay từ đầu, việc Lãng Vương bị thương nặng đã là một bí mật, số người biết tình hình thực tế càng ít thêm. Ông ấy còn sống ngày nào, vài quốc gia còn lại tạm thời không dám mạo hiểm xâm phạm ngày đó.
Cũng không biết tin tức này bị lộ ra khi nào, Phụng Kinh xuất hiện thám tử từ các quốc gia. Đúng lúc này, tin tức chấn thương cũ trong trận chiến ấy để lại di chứng cho Thái tử nhanh chóng lan truyền.
Một người là Lãng Vương đã ngoài năm mươi, một người là Thái tử thành danh khi còn trẻ. Vào lúc cả hai đồng thời có sơ hở, không hề nghi ngờ, bọn họ sẽ chuyển trọng tâm sang người sau.
Hoàng thất Bắc Lãng, chỉ có Thái tử Chử Yến là mối họa lớn. Thái tử vừa chết, Bắc Lãng sẽ lụn bại.
Thế là, bắt đầu từ lúc đó, những kẻ ám sát Chử Yến cứ kẻ trước ngã xuống, kẻ sau lại tiến lên.
Nhưng bọn họ không biết rằng, ngay từ nhỏ, vị Thái tử Bắc Lãng này đã làm việc điên cuồng. Hắn không chỉ không coi thích khách ra gì, mỗi lần bắt được thích khách, hắn sẽ treo từng dãy thi thể lên bên ngoài tường thành Phụng Kinh. Nếu có người cướp xác, hơn một nửa phải chết trong tay hắn, sau đó gia nhập đội ngũ thi thể bị treo. Nếu như không có ai cướp xác, cho dù thi thể đã bị hong khô, hắn cũng không hạ xuống, còn sai người treo vải trắng, bên trên viết mấy chữ ‘bọn đạo chích chuột nhắt’ rồng bay phượng múa, cuối cùng còn vẽ một con rùa đen rất to.
Các nước địch nào chịu được cơn tức này, đành cắn răng mạnh tay nhận người quốc gia mình về.
Đến đây, Chử Yến và Nam Hào, Tây Vu đã kết thù sâu sắc.
Cái tên đứng đầu bảng treo thưởng của các quốc gia láng giềng đã đổi từ Lãng Vương Vệ Mâu thành Thái tử Chử Yến.
Thù nước hận riêng, khiến bọn họ dần dần không còn để ý đến phủ Lãng Vương, mà chĩa tất cả mũi tên về phía Thái tử. Lúc này, mọi chuyện đã không còn liên quan gì tới kế sách lâu dài nữa, bọn họ chỉ muốn giết Thái tử cho hả giận. Nhưng Thái tử nào có dễ giết như vậy? Sau khi thiệt hại vô số cao thủ, mối thù này càng lúc càng lớn.
Đương nhiên, những điều này đều không phải chuyện mà bách tính bình thường có thể biết được. Bọn họ chỉ biết Thái tử làm việc điên cuồng, nghe mà sinh sợ, nhưng cùng lúc đó, trong lòng bọn họ cũng có một chút sùng kính. Dù sao, trong trận chiến mấy năm trước, công lao của Thái tử là không thể bỏ qua.
Cho nên, cho đến ngày nay, trong Bắc Lãng không ai dám trêu chọc Thái tử Chử Yến. Còn ngoài Bắc Lãng, vô số người hận không thể ăn thịt hắn, uống máu hắn. Nhưng dù cho bọn họ sử dụng tất cả thủ đoạn có thể nghĩ ra, Thái tử vẫn không bị thương hay mất một sợi tóc nào.
Không chỉ thế, mỗi khi bọn họ chuẩn bị nghỉ ngơi để tìm kế sách vẹn toàn, Thái tử lại chủ động phái người khiêu khích, phá hủy vài cứ điểm của bọn họ, chọc cho bọn họ tức giận mà tiếp tục ám sát, nhưng lại có đi mà không có về.
Nghe nói vì vậy mà ở Nam Hào, có người đang sống sờ sờ bị chọc tức đến chết.
Sau khi trải qua muôn vàn thử thách, những người có thể ở lại bên cạnh Chử Yến không ai không phải là tài ba xuất chúng. Dù là đối phó với thích khách, hay xử lý thi thể, bọn họ đều đã luyện thành quen tay hay việc.
Ngay cả cung nữ nhìn thấy thi thể đẫm máu cũng không còn cảm thấy kinh ngạc.
Sau trận ác chiến hôm nay, Tống Hoài nhận lấy kiếm từ tay Chử Yến, ném cho thị vệ đang đứng sau lưng. Trường Phúc đúng lúc đưa khăn tới cho hai người.
Chử Yến hờ hững lau mặt và tay. Tống Hoài không nói một lời đi theo bên cạnh hắn, vừa đi vừa lau vết máu dính trên người mình.
Hai người cùng làm một động tác, nhưng lại toát ra hai loại khí chất hoàn toàn khác biệt.
Một người lạnh lẽo đến đáng sợ, một người tùy tiện phóng khoáng mà ngông cuồng.
"Mấy ngày nay những kẻ tới khó đối phó hơn không ít." Tống Hoài vừa lau kiếm vừa nói: "Điện hạ lại gây ra chuyện gì à?"
Chử Yến lau kiếm mấy lần, sau khi thấy lau không sạch thì chán chẳng muốn làm nữa, ném khăn cho Trường Phúc, lười nhác nói: "Bọn họ phí hết tâm tư muốn mạng Cô, sao Cô có thể không tặng cho bọn họ chút lễ vật chứ?"
Tống Hoài nhíu mày, không hề lên tiếng.
Lúc này, ngoài hành lang dài có bóng người thấp thoáng. Trường Phúc rướn cổ lên nhìn, nói: "Là người đến Ngụy gia đã trở về."
Tống Hoài không hiểu, nhìn sang Chử Yến: "Ngụy gia?"
Chử Yến nhíu mày, bước chân nhanh hơn.
Trường Phúc nhỏ giọng trả lời Tống Hoài: "Mười ngày trước, Ngụy cô nương mắng Điện hạ là tên điên ở chuồng ngựa, bị Điện hạ nghe thấy. Thế là Điện hạ vơ vét đầy một rương kinh thư to, bảo Ngụy cô nương phải chép xong trong vòng mười ngày, nếu không thì sẽ đem Ngụy cô nương đi đút cho sói ăn. Đấy, hôm nay bên kia nói đã chép xong."
Tống Hoài: "..."
"Chậc chậc, nhiều như vậy đừng nói mười ngày, có là mấy tháng cũng chưa chắc có thể chép xong. Nhưng Ngụy cô nương lại còn chép xong sớm một ngày, thật là thần kỳ."
Bước chân Tống Hoài khựng lại.
Có điều gì chợt lóe lên trong đầu y.
Sáng sớm hôm qua, từ xa y đã nhìn thấy Thập Bát ôm một đống đồ vật trèo tường biệt viện. Bởi vì từ trước đến nay Điện hạ đối xử với mười chín ám vệ này khoan dung nên y cũng không hỏi đến việc riêng của bọn họ. Mà trong trận chém giết vừa rồi, y loáng thoáng ngửi thấy mùi mực trên người bọn họ. Khi đó y còn thấy lạ, đám người này có hứng thú với thi họa từ bao giờ.
Hóa ra… là thế này ư?
Nhưng y nghĩ mãi mà không rõ, rốt cuộc Ngụy cô nương có bản lĩnh gì mà có thể sai khiến được ám vệ của Điện hạ giúp nàng?
Tống đại nhân hiếm khi sinh lòng hiếu kỳ với một chuyện, thế là y chậm rãi đi theo.
Chử Yến đứng bên cạnh chiếc rương đỏ, nhìn từ trên cao xuống, xem xét cả một rương kinh thư đã chép xong.
Hắn giao cho nàng một nhiệm vụ tuyệt đối không thể hoàn thành, chính là chờ nàng vô cùng đáng thương tới cầu xin hắn, chứ không phải thật sự đưa cho hắn kinh thư đã chép xong!
Chép xong trong vòng mười ngày là tuyệt đối không thể! Nàng lại trả lại cho hắn sớm một ngày, không có gì khác ngoài hai khả năng.
Một là ăn bớt xén nguyên vật liệu, trộn lẫn bản gốc vào trong. Hoặc là, nàng nhờ người khác chép giúp nàng.
Chử Yến có chút hứng thú nhướng mày, giơ tay lên: "Đưa một cuốn cho Cô xem."
Trường Phúc thầm run sợ, thận trọng cầm lấy cuốn trên cùng đưa cho Thái tử.
Hắn ta cũng nghĩ đến hai loại khả năng ấy. Dù là loại nào, hắn ta cảm thấy Ngụy cô nương đều sẽ đặt bản mình tự sao chép ở trên cùng.
Quả nhiên, cuốn này là Ngụy Niên tự tay chép.