Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 28
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chử Yến không nhận ra nét chữ này là của ai, nhưng thấy nó rất đẹp, cứ ngỡ là do chính tay nàng viết.
Chử Yến cười đầy ẩn ý: "Lấy thêm nữa."
Trường Phúc vừa định đưa tay ra, lại nghe hắn nói: "Đổ hết ra, lấy quyển ở giữa."
Trường Phúc giật mình: "..."
Hắn ta cố nặn ra một nụ cười lấy lòng: "Điện hạ..."
"Lấy!"
Trường Phúc đành chịu, dặn thị vệ đổ hết đống kinh thư ra, rồi chọn một quyển ở giữa đưa tới.
Chử Yến mở ra, rồi lắc đầu.
Thái tử nhìn quyển kinh thư với nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, đầy rẫy lỗi sai trên tay, nghiến răng: "Thứ quỷ quái gì thế này!"
Tìm người giúp đỡ mà còn không biết che giấu nét chữ, lại viết ra thứ chữ xấu như gà bới này để lừa hắn sao?
"Lấy thêm nữa!"
Trường Phúc biết rõ Ngụy cô nương không thể lừa gạt được nữa, đành tùy tiện cầm một quyển khác đưa lên. Quyển này vẫn là chữ xấu như gà bới, hơn nữa nét chữ còn thay đổi: "Tiếp tục!"
Đời này Chử Yến chưa từng thấy nét chữ nào xấu đến vậy, vậy mà hôm nay lại liên tiếp gặp mấy kiểu, quả thực mỗi kiểu xấu một vẻ!
Sau khi lặp đi lặp lại mấy lần như vậy, lần này Chử Yến nhìn chằm chằm quyển kinh thư Trường Phúc đưa tới rất lâu.
Trường Phúc tò mò rướn cổ lên nhìn, nhưng chẳng thấy gì cả.
Một lúc lâu sau, Thái tử mở kinh thư ra, nhìn về phía Tống Hoài, lạnh lùng nói: "Nét chữ này, sao Cô lại thấy quen mắt thế nhỉ?"
Tống Hoài liếc mắt, khóe môi hơi co giật.
Đương nhiên là quen rồi, điện hạ tự tay dạy dỗ thì làm sao mà không quen được?
Trường Phúc cũng ngớ người, hắn ta rón rén lại gần nhìn kỹ một lúc, sau đó kinh hãi chỉ vào kinh thư: "Cái này… đây không phải... không phải… Phong, Phong..."
Sắc mặt Thái tử càng lúc càng khó coi, Trường Phúc không dám “Phong” nữa, đành cúi đầu ngậm miệng.
"Phong Thập Cửu, cút ra đây cho Cô!" Chử Yến nghiến răng nghiến lợi nói.
Ngay giây sau đó, thiếu niên đã đứng trong tẩm điện của Thái tử, đôi mắt không ngừng liếc xuống đống kinh thư trên mặt đất, vẻ chột dạ hiện rõ mồn một, thậm chí không cần hỏi hắn cũng biết...
"Ngươi muốn làm phản đúng không?" Chử Yến tức đến nhe răng trợn mắt.
Phong Thập Cửu lập tức quỳ sụp xuống, không dám hé răng.
Chử Yến đang định đá cho hắn một cái, lại bị Tống Hoài ngăn lại.
Không biết từ lúc nào, y đã cầm một quyển kinh thư lên, giọng điệu khó đoán: "Điện hạ đừng nóng vội."
Chử Yến nhìn sang phía y, lại thấy y lật quyển kinh thư đang cầm trong tay ra.
Nét chữ quen thuộc trên đó khiến tất cả mọi người trong phòng đều im lặng.
Chử Yến: "..."
Trường Phúc: "..."
Hắn ta lấy tay che mặt, thầm nghĩ hai người kia điên rồi sao?
"Phong Thập, cút tới đây!"
Chử Yến lại quát.
Phong Thập thông minh hơn Phong Thập Cửu một chút, thấy chuyện đã bại lộ thì vừa bước vào đã lập tức quỳ sụp xuống.
Chử Yến vừa nhấc chân lên, Tống Hoài lại mở thêm một quyển nữa, trong giọng điệu dường như còn mang theo ý cười: "Vẫn còn nữa đây này."
Lần này, phòng ngủ im lặng lâu hơn.
Bởi vì nét chữ quen thuộc trên quyển kinh thư Tống Hoài đang cầm, thuộc về thủ lĩnh ám vệ, Phong Nhất.
Chử Yến tức đến đau cả đầu: "Phong, Nhất!”
Trường Phúc nhìn Phong Nhất đang quỳ trên mặt đất, cúi gằm mặt, hai mắt giật giật, cả người như bị sét đánh.
Tiểu Thập Cửu, Tiểu Thập có hồ đồ thì cũng thôi đi, nhưng Phong Nhất từ trước đến nay luôn cẩn trọng, sao hắn ta lại...
Mười chín ám vệ này là vào thời thiên hạ mới yên ổn, bệ hạ lo lắng điện hạ gặp nguy hiểm, nên bảo điện hạ tự đến doanh trại ám vệ chọn người.
Điện hạ ghi hận bệ hạ vì chuyện Hoàng hậu nương nương nhảy tường thành, không muốn hòa giải với bệ hạ, sau khi chọn người xong thì tự mình mang đi, xây doanh trại ám vệ để đích thân bồi dưỡng.
Thân phận của Tống đại nhân đặc biệt, lại xuất thân từ gia tộc danh giá, có cách riêng, không biết đã mời được một vị giáo đầu từ đâu về phụ trách dạy võ công cho các tiểu ám vệ.
Nhưng điện hạ còn muốn cho bọn họ học chữ, có điều lúc ấy quan hệ giữa điện hạ và bệ hạ đang bế tắc, điện hạ không muốn đi cầu bệ hạ mời thầy đồ cho đám tiểu ám vệ, bèn tự mình học rồi dạy lại cho đám nhóc này. Cứ thế ngày qua ngày, đương nhiên điện hạ vô cùng quen thuộc với nét chữ của họ.
Có khi điện hạ không kịp xem bài tập của bọn họ, Tống Hoài sẽ kiểm tra thay. Trường Phúc và Tô Cấm cũng thường xuyên xem xét bài tập bọn họ nộp lên, cho nên cả ba đều rất quen thuộc với nét chữ của mười chín ám vệ.
Trường Phúc im lặng thở dài.
Giờ đây hắn ta thực sự rất muốn biết rốt cuộc vì lý do gì mà mấy tên này lại dám giúp Ngụy cô nương!
Nhưng mọi chuyện còn lâu mới kết thúc.
Ngay sau đó, trừ Phong Thập Bát đang đi theo Ngụy cô nương, mười tám ám vệ còn lại đều quỳ thành một hàng dài trong tẩm điện của Thái tử, người nào người nấy cúi gằm mặt, trông hệt như một bầy chim cút.
Trường Phúc chết sững.
Thái tử bật cười trong cơn tức giận.
"Được, giỏi, giỏi lắm!" Chử Yến chống nạnh, nghiến răng nghiến lợi quát: "Nào, từng đứa một, tự nhận quyển mình đã viết về cho Cô!”
Sau một loạt tiếng sột soạt, trước mặt mỗi ám vệ chất đầy kinh thư, số kinh thư không có ai nhận chỉ còn lại gần một nửa.
Chử Yến nhìn từng người một, toàn thân toát ra hơi lạnh: "Có phải Cô nên khen các ngươi có bản lĩnh không hả? Vừa giết địch, vừa có thể cầm bút chép kinh thư. Sao, muốn siêu độ cho bọn chúng hả, hả?"
Một bầy chim cút không dám thở mạnh.
"Nào, ai giải thích cho Cô nghe xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Có lẽ vì quá tức giận, Thái tử dứt khoát kéo một cái ghế đến ngồi, rồi cười hỏi.
Hắn rất muốn biết, rốt cuộc nữ nhân kia đã dùng thủ đoạn gì, mà có thể khiến đám ám vệ do chính tay hắn bồi dưỡng lại giúp nàng như vậy!
Cuối cùng các ám vệ cũng có động thái, bọn họ không hẹn mà cùng nhìn về phía cậu út được cưng chiều nhất.
Út Phong: "..."
Hắn vô tội chớp mắt mấy cái, thầm nghĩ: "Mấy người bắt nạt ta vì ta nhỏ tuổi nhất đấy à?"
Các ám vệ khác dùng ánh mắt trả lời hắn: "Không, bắt nạt ngươi vì ngươi được cưng chiều nhất."
"Phong Thập Cửu, ngươi có thể bắt đầu giải thích rồi." Thái tử nói.
Phong Thập Cửu dè dặt nhìn Thái tử, không chút do dự bán đứng Phong Thập Bát: "Là Phong Thập Bát đến tìm chúng ta."
Thái tử nhíu mày: "Ồ?"
"Nàng ấy nói Ngụy cô nương nhờ chúng ta giúp chép kinh thư. Ban đầu chúng ta không dám, nhưng Phong Thập Bát nói, điện hạ thích Ngụy cô nương, việc chép kinh thư này nhìn như là trách phạt, nhưng thực ra là tình thú giữa ngài và Ngụy cô nương. Chúng ta là thuộc hạ, tất nhiên nên hết lòng hết dạ vì chủ nhân, tác hợp mối lương duyên trời ban này, cho nên, chúng ta đã đồng ý."
"Nàng ấy còn nói, Ngụy cô nương còn tìm cả hạ nhân trong Hạnh Hòa viện giúp đỡ. Đến lúc đó cho dù chuyện có bại lộ, điện hạ cũng sẽ không biết chúng ta cũng đã giúp."
Chử Yến nghe xong thì im lặng nửa ngày, xoa xoa vầng trán. Hắn dạy bọn họ võ công, tập viết, nhưng lại quên lắp não cho bọn họ. Nếu không thì sao đám người này lại tin cái cớ vớ vẩn, không hề hợp lý này!
Tống Hoài đổ thêm dầu vào lửa: "Không còn gì khác sao?"
Phong Thập Cửu ngước mắt nhìn y một cái, nhỏ giọng nói: "Ngụy cô nương còn trả thù lao cho chúng ta."
Chử Yến khẽ giật mình: "Bao nhiêu?"
Phong Thập Cửu: "Mỗi người mười lượng bạc."
Chử Yến: "..."
Một người mười lượng, mười chín người là một trăm chín mươi lượng!
Không phải nàng ta nói nàng ta rất nghèo, Ngụy gia cắt xén của nàng, nàng không có tiền sao? Một trăm chín mươi lượng này ở đâu ra chứ?!
Nữ nhân này quả thực gan to bằng trời, lợi dụng hắn thì thôi đi, lại còn dám lừa hắn!
"Thị vệ cũng tham gia." Đột nhiên, Phong Thập Cửu nói.
Chử Yến quay đầu: "Hử?"
Tống Hoài đang khoanh tay xem trò vui: "Hả?"
Phong Thập Cửu ngẩng khuôn mặt vô tội lên: "Có hơn mười người lận!"
Mặc dù những ám vệ còn lại không lên tiếng, nhưng trong lòng đồng loạt thầm khen: "Làm tốt lắm!"
Ở Đông cung, địa vị của Tống Hoài chỉ đứng sau một người, có quyền điều động tất cả mọi người. Nhưng thuộc hạ của y là thị vệ Đông cung, còn mười chín ám vệ thì trực thuộc Thái tử.
Y hóng chuyện không chê chuyện lớn, bắt từng ám vệ đến. Ám vệ đương nhiên rất khó chịu, nhưng cũng không dám nói, chỉ có tên đầu đất Phong Thập Cửu mới dám trả đũa.
Chử Yến chậm rãi nhìn về phía Tống Hoài.
Sắc mặt Tống Hoài dần trở nên âm u: "..."
Chử Yến quay đầu, lại thấy có ám vệ lặng lẽ giơ ngón tay cái lên với Phong Thập Cửu.
Chử Yến: "..."
Thái tử đỡ trán, một lúc lâu sau mới trừng mắt nhìn Tống Hoài: "Bảo người của ngươi cút tới đây cho Cô!"
Tống Hoài mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, quay người ra cửa. Tuy nhiên, nhìn bóng lưng lạnh lẽo kia là có thể thấy được, tâm trạng Tống Thống đang rất tệ.
Đây đúng là cái gọi là hóng chuyện lại vướng vào chuyện của mình!
Nửa khắc sau, mười một thị vệ đã đứng ngoài tẩm điện.
Trong tẩm điện sắp không chứa nổi người, Thái tử bảo bọn họ lần lượt đi vào nhận phần kinh thư mình đã chép.
Một khắc sau, Thái tử ngồi trong phòng ngủ nhìn mười tám ám vệ mà không biết nên nói gì, còn Tống Hoài thì yên lặng đứng trên hành lang nhìn mười một thị vệ.
Không khí trong phòng tràn ngập sự quái dị, Trường Phúc cúi đầu không dám thở mạnh.
Rốt cuộc đây là chuyện gì vậy chứ!
Một rương kinh thư đã khiến biệt viện ầm ĩ gà bay chó sủa, thực sự khiến người ta không biết nói gì cho phải.
Không biết qua bao lâu, mới truyền đến tiếng gầm nghiến răng nghiến lợi của Thái tử: "Cút hết ra ngoài cho Cô!"
"Thích chép sách thì ra ngoài quỳ dưới hiên mà chép, mỗi người một trăm lần, chép xong lúc nào thì cút về lúc đó!"
Tống Hoài lạnh nhạt nhìn mười một thị vệ: "Nghe thấy hết chưa?"
Một hàng người đồng loạt đáp: "Vâng."
Tống Hoài xoa xoa vầng trán: "Biến!"
Tô Cấm xuống núi một chuyến, sau khi trở về thì thấy một hàng dài người đang quỳ dưới mái hiên, thi nhau múa bút thành văn. Nàng hoảng sợ gọi một cung nữ đến hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Cung nữ cũng không rõ lắm, nói mơ hồ: "Hình như là chép kinh thư giúp Thập Bát cô nương, lại còn nhận tiền công."
Tô Cấm nghe xong thì đại khái cũng đã hiểu rõ.
Nàng ấy sửng sốt đứng yên tại chỗ, mất một lúc lâu mới hoàn hồn.
Lúc này nàng ấy không biết nên nói đám người này quá to gan, hay nên khen Ngụy nhị cô nương quá dũng cảm!
Tô Cấm yên lặng đi qua hành lang đầy người đang quỳ, tiến về phía phòng ngủ của Thái tử. Chưa kịp bước vào đã nghe thấy Trường Phúc đang kêu oan: "Nô tài oan uổng, nô tài thật sự không nói chuyện gì không nên nói với Tiểu Thập Bát. Chỉ là... chỉ là hôm đưa Ngụy nhị cô nương về, Tiểu Thập Bát nói điện hạ dặn nàng ta phải nhìn chằm chằm Ngụy nhị cô nương, nếu như Ngụy nhị cô nương còn dám liên lụy đến điện hạ thì giết chết không cần luận tội. Tiểu Thập Bát không chắc lắm nên đến hỏi nô tài, nô tài mới nói với nó là không được, còn lại không nói gì cả, thật đó, điện hạ ngài phải tin tưởng nô tài."
Khóe môi Tô Cấm khẽ giật.
Nàng ấy đứng ở cửa, quay đầu nhìn một hàng dài ám vệ và thị vệ đang chép sách, khẽ cười lắc đầu.
Người đời đều nói điện hạ dễ nổi giận, thích giết chóc, nhưng trên tay điện hạ không có lấy một oan hồn nào. Ngược lại, điện hạ vô cùng dung túng người của mình, nếu không thì có cho đám người này thêm một trăm lá gan, bọn họ cũng không dám làm ra loại chuyện này.
Ám vệ vốn là những người không thể lộ diện, cả đời đều không được tự do, cũng không có hỉ nộ ái ố. Nhưng Thái tử điện hạ, người bị người đời cho là bạo ngược thất thường, lại tự tay dạy bọn họ viết chữ, không đè nén bản tính tự nhiên của họ, cho phép bọn họ lớn lên một cách bình thường, nhờ đó mới khiến bọn họ có sức sống.
Thật ra năm đó, điện hạ đã mang tổng cộng hai mươi người từ doanh trại ám vệ hoàng gia về.
Có một người mới ra khỏi doanh trại ám vệ không lâu đã chết.
Đó là một tiểu cô nương rất gầy yếu, lúc ấy nói chết là chết. Khi đó điện hạ còn nhỏ tuổi, lại vừa mới mất mẫu thân, sợ nhất là sự chia ly. Từ đó về sau, điện hạ đối xử với những người còn lại vô cùng cẩn thận, sợ không cẩn thận lại nuôi chết người.
Thập Cửu đặc biệt được cưng chiều, không chỉ vì hắn là út, trong đó còn có một nguyên nhân lớn là khi còn bé hắn từng mắc bệnh nặng, suýt chút nữa thì mất mạng. Chính Thái tử điện hạ đã đích thân trông chừng bên giường hắn mới cứu được người.
Tiếng gió lớn dần, kèm theo tiếng sấm chớp.
Tô Cấm nhìn vào phòng ngủ, tiếng kêu oan của Trường Phúc vẫn chưa dứt.
Nàng ấy khẽ cong môi.
Gây ra họa lớn như vậy, điện hạ cũng không nỡ phạt người quỳ ngoài sân mà chỉ bắt quỳ dưới mái hiên không bị mưa tạt. Nhưng những quan lại đạo đức giả tự ý đánh giết hạ nhân kia, lại có thể buông lời lẽ chính đáng để trách điện hạ tính tình tàn bạo, không xứng làm Thái tử. Ngẫm lại mới thấy thật mỉa mai.
Đến tối, cơn mưa này vẫn không rơi xuống. Tô Cấm sai cung nữ đưa đệm chăn tới cho đám người đang ngủ gật dưới mái hiên.
Khi đêm khuya thanh vắng, không ai biết cửa phòng Thái tử đã mở ra một khe hở nhỏ.