29. Chương 29: Ngụy Niên Diễn Kịch

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 29: Ngụy Niên Diễn Kịch

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong khi những người khác đang bị phạt chép sách, Phong Thập Bát, kẻ đầu têu, lại đang vô cùng sung sướng. Nàng ta và tú nương đã cùng nhau tham khảo các mẫu thêu suốt cả một ngày dài.
Ngụy Niên tiếp tục bán nốt những vật trang trí còn sót lại trên kệ trân bảo. Nàng gom sạch tất cả đồ trang sức mà Ngụy Hằng đã tặng mình bao năm qua, rồi sai Phong Thập Bát mang đi đổi lấy bạc.
Nàng thực hiện lời hứa, mua cho Phong Thập Bát năm bộ... không, ba mươi bốn bộ y phục. Nàng còn mua thêm quần áo cho các hạ nhân trong Hạnh Hòa viện. Cuối cùng, tính toán lại, trong tay chỉ còn vỏn vẹn tám mươi lượng bạc.
Ngụy Niên nhìn khoảng sân trống trải, tâm trạng vô cùng phấn khởi. Nếu Kiều thị mà nhìn thấy cảnh này, có lẽ sẽ tức đến ngất xỉu mất.
Mấy ngày nay, không phải người Ngụy gia không muốn tới thăm, nhưng đều bị Ngụy Niên ngăn lại. Nàng lấy cớ Thái tử muốn mình chép kinh thư mười ngày, không ai được phép quấy rầy.
Đông Tẫn dọn bữa sáng xong, vào phòng ngủ không thấy Ngụy Niên đâu. Đi ngang qua chính sảnh, nàng thấy Ngụy Niên đang ngắm nghía một bộ bàn ghế làm từ gỗ trắc. Nàng vội bước tới, thật lòng nói: "Cô nương, cái này không bán được đâu ạ!"
Ngụy Niên ngước mắt nhìn nàng.
Đông Tẫn vội vàng khuyên nhủ: "Bàn ghế này quá nổi bật, nếu thiếu một bộ, chỉ cần có người tới Hạnh Hòa viện là sẽ phát hiện ra ngay thôi ạ."
Ngụy Niên tiếc nuối nói: "Thôi được rồi."
Đợi tới trước khi rời khỏi Ngụy gia, nàng sẽ bán nốt mấy thứ này.
Trước kia không cảm thấy gì đặc biệt, nhưng giờ đây nàng nhận ra việc dùng tiền mua đồ thật sự quá sung sướng, khiến người ta muốn ngừng cũng không được.
Dù sao thì nàng cũng chẳng hề tiếc của Ngụy gia.
Nếu có thể...
Ngụy Niên bước ra chính sảnh, sờ lên cây cột đỏ dưới hiên nhà.
Nàng quay đầu hỏi Phong Thập Bát xem những thứ này có đáng tiền không. Nếu đáng tiền, đợi đến lúc nàng rời đi, nàng cũng sẽ tháo dỡ mang bán sạch.
Đông Tẫn hoảng sợ vội vàng kéo nàng đi: "Cô nương, chúng ta ăn sáng trước đã ạ."
Đến phòng ăn, Ngụy Niên như không thể kìm chế được, đảo mắt nhìn khắp xung quanh. Sau khi nhận ra hình như thật sự chẳng còn gì đáng tiền, nàng mới nhìn xuống bàn cơm.
Đông Tẫn thật sự không nhịn được nữa: "Cô nương, hiện tại chúng ta không có khoản chi tiêu lớn nào cả. Còn lại hơn tám mươi lượng lận, đủ rồi ạ. Hơn nữa, cũng sắp tới kỳ phát tiền tiêu hàng tháng..."
"Hừ." Ngụy Niên khẽ hừ một tiếng.
Đông Tẫn hiểu ý, nói: "... Mặc dù chỉ có tám lượng, nhưng cũng đủ rồi ạ."
Ngụy Niên không nói gì nữa, tập trung ăn cơm.
Đợi đến lúc nàng rời khỏi Ngụy gia, nếu Phong Thập Bát còn ở bên cạnh, nàng nhất định sẽ vét sạch Hạnh Hòa viện! Ngay cả gốc cây, cành hoa, ngọn cỏ cũng không chừa lại!
Đông Tẫn lặng lẽ thở dài.
Dường như cô nương đã thay đổi rất nhiều rồi.
Trước kia cô nương luôn đoan trang, nhã nhặn. Hiện tại cô nương... cũng không thể nói là không đoan trang, tao nhã, nhưng nàng luôn cảm thấy có điều gì đó đã thay đổi.
Đại khái là... có sức sống hơn chăng?
Ngụy Niên vừa ăn sáng xong thì có hạ nhân vào bẩm báo, Ngụy Hằng đã đến.
Ngụy Niên vẫn không muốn gặp hắn ta cho lắm.
Nhưng hôm qua người của biệt viện Hương Sơn đã tới, nàng không thể dùng cớ chép sách để từ chối nữa.
Ngụy Niên bực bội nhíu mày: "Mời đại công tử vào chính sảnh."
Ngoài Hạnh Hòa viện.
Ngụy Hằng nhìn chằm chằm tên hạ nhân chân thọt đang chắn đường mình, giọng nói lạnh lùng: "Ta là huynh trưởng ruột thịt của Niên Niên, từ trước đến nay vào Hạnh Hòa viện đâu cần thông báo, tránh ra!"
Hiện tại, người canh gác bên ngoài Hạnh Hòa viện là một nam nhân trung niên chân thọt. Hai tháng trước, ông ta đi làm việc bị thương chân, sau đó trở thành người tàn tật. Ông ta không có sở trường gì đặc biệt, chỉ quen làm việc nặng nhọc. Sau khi bị què một chân, không nơi nào chịu nhận. Ông ta lại tứ cố vô thân, vì muốn sống sót, cũng vì không muốn phải giành ăn với đám ăn mày, bèn tới chợ phía Tây thử vận may. Đúng lúc Ngụy Niên nhìn trúng và mua về.
Ông ta đã qua tuổi bốn mươi. Ngụy Niên không đặt tên khác mà giữ nguyên tên cũ của ông. Vì ông là người lớn tuổi nhất Hạnh Hòa viện nên mọi người đều gọi ông là Trần thúc.
Những người khác thân thể cường tráng thì làm các việc lặt vặt bên ngoài viện. Còn Trần thúc vì đi đứng không tiện nên phụ trách trông giữ cửa ngoài viện, bên trong viện thì có các nha hoàn thay phiên trông coi.
"Cô nương nhà ta dặn, bất kể ai đến cũng phải thông báo, xin đại công tử thứ lỗi." Từ ngày đầu tiên tới đây, Trần thúc đã quyết tâm chỉ trung thành với một mình Ngụy Niên. Mặc dù ông chưa từng tiếp xúc với quyền quý, nhưng suy cho cùng cũng đã sống trên đời bốn mươi năm. Dù khi đối mặt với trưởng tử phủ thị lang có hơi rụt rè, nhưng ông chưa từng nhún nhường dù chỉ nửa bước.
Từ trước tới nay, Ngụy Hằng luôn có thể tùy ý ra vào Hạnh Hòa viện. Nhưng trong vòng mười ngày ngắn ngủi này, hắn ta đã bị chặn ở ngoài viện đến hai lần.
Lúc trước phụng mệnh Thái tử chép kinh thư thì đành chịu, nhưng đến bây giờ vẫn phải thông báo từng bước, dĩ nhiên trong lòng hắn ta vô cùng bất mãn!
Nhưng nam nhân chân thọt đáng ghét này lại do Thái tử đích thân phái đến. Dù trong lòng lửa giận ngập trời, hắn ta cũng chỉ có thể nhịn. Cơn giận này, khi bước vào chính sảnh, trông thấy Ngụy Niên ung dung ngồi trên ghế gỗ đỏ, tay chậm rãi nâng chén trà, ngọn lửa ấy lập tức bùng cháy đến cực điểm.
"Niên Niên có hứng thú thật đấy!"
Ngụy Hằng khoanh tay đứng ngoài phòng, nhìn Ngụy Niên với vẻ mặt khó lường, giọng nói lạnh lùng.
Nếu là ngày trước, hễ hắn ta lạnh mặt là Ngụy Niên sẽ kéo cánh tay hắn ta, nhẹ giọng dỗ dành.
Nhưng bây giờ...
Ngụy Niên lạnh nhạt liếc hắn ta một cái, nói: "Sao huynh trưởng không vào trong?"
Lửa giận nghẹn ứ trong lòng Ngụy Hằng, tiến không được mà lùi cũng không xong.
"Ta cũng không biết, từ khi nào mà ta gặp Niên Niên còn cần phải thông báo." Ngụy Hằng không hề che giấu cơn giận của mình, nhìn Ngụy Niên rồi nói.
Ngụy Niên đặt chén trà xuống, thầm cười lạnh trong lòng.
Ngụy gia đã tính kế nàng bấy lâu nay, sao hắn ta có thể hùng hồn thể hiện uy phong trước mặt nàng?
Thật là mặt dày!
Nếu như năm đó Kiều thị không bắt cóc nàng, bây giờ đừng nói là thông báo, hắn ta có quỳ trước phủ Quận chúa cũng chưa chắc gặp được nàng.
"Điện hạ không cho phép ta qua lại gần gũi với nam tử." Lúc Ngụy Niên ngước mắt, khí lạnh trong mắt đã tan hết, chỉ còn vài phần vô tội: "Bao gồm cả phụ thân, huynh đệ trong nhà, nếu không thì Điện hạ sẽ tức giận."
Ngụy Niên nhẹ nhàng cúi đầu, nói nhỏ: "Nếu như huynh trưởng thật sự muốn tốt cho ta, sau này vẫn nên ít gặp ta thì hơn, nếu không thì..."
Ngụy Hằng nghe vậy thì không biết có tin hay không, nhưng ít ra thái độ của Ngụy Niên khiến hắn ta rất hài lòng, bèn bước vào trong sảnh, nói: "Nếu không thì sao?"
"Nếu không thì huynh trưởng đi cầu xin Thái tử, xin Thái tử Điện hạ bỏ qua cho ta đi." Ngụy Niên ngẩng đầu, khóe mắt vương lệ, khẽ nức nở nói: "Ta sợ Thái tử Điện hạ, hắn làm nhiều chuyện như vậy vì ta, có phải là có ý khác không? Ta không muốn gả vào Đông cung, huynh trưởng, ta sợ, huynh có thể giúp ta không?"
Những lời trách móc thăm dò mà Ngụy Hằng chuẩn bị nói ra lập tức tan biến.
Nàng là do hắn ta tự tay nuôi lớn, hắn ta là người hiểu nàng nhất trên đời. Nàng sẽ không nói dối, càng sẽ không dễ dàng rơi nước mắt. Hiện tại, hẳn là nàng thật sự sợ hãi.
"Niên Niên, muội đừng khóc."
Ngụy Hằng muốn tiến lên lau nước mắt cho nàng, nhưng Ngụy Niên lại hoảng sợ vội vàng đứng dậy, lùi về sau một bước.
"Niên Niên?" Ngụy Hằng khó hiểu nhíu mày.
Ngụy Niên vội vã nhìn ra ngoài, sau đó lại lùi về sau mấy bước. Ngụy Hằng sửng sốt, cũng nhìn ra ngoài, quả nhiên thấy các hạ nhân trong viện thi thoảng lại nhìn sang chỗ họ.
"Huynh trưởng, đây đều là người Thái tử sắp xếp tới để trông chừng ta. Ngày đó mọi người cũng thấy rồi, bọn họ được người của Thái tử đích thân đưa vào." Ngụy Niên nghĩ lại những cuộc tra tấn mình từng chịu trong ngục Phụng Kinh, nước mắt liên tục rơi xuống: "Điện hạ không cho phép nam tử đứng cách ta trong vòng ba bước. Nếu không, ta chắc chắn sẽ bị phạt."
"Huynh trưởng, huynh có cách nào không? Hoặc là đi xin phụ thân mẫu thân, xin bọn họ tới biệt viện cầu xin, để Điện hạ buông tha ta, có được không?"
Ngụy Hằng như nàng mong muốn, lùi về sau mấy bước. Bàn tay đang để xuôi bên người hắn nắm chặt lại.
Hóa ra chuyện đúng là như vậy sao?
Không phải Niên Niên phát hiện ra điều gì, cũng không phải nàng muốn tránh hắn ta, mà là Thái tử không cho phép!
Ngụy Hằng nhìn Ngụy Niên đang khóc không thành tiếng với ánh mắt phức tạp. Rất lâu sau, hắn mới đau lòng nói: "Niên Niên, ta từng đi rồi, nhưng Thái tử ngài ấy..."
Hắn ta tuyệt đối không dám tới đó lần thứ hai!
Hắn ta chỉ vừa đi thăm dò thái độ của Thái tử đối với Niên Niên đã bị đánh ra ngoài, nào còn dám cầu xin nữa!
Vả lại, nhìn chung toàn bộ Bắc Lãng, mặc kệ cô nương nhà ai được Đông cung nhìn trúng, đều chỉ có thể mỉm cười đưa người đi. Dám nói nửa chữ không, đồng nghĩa với việc tự tìm đường chết!
"Niên Niên, muội đừng sợ, để ta nghĩ cách."
Hắn ta tự tay nuôi lớn nàng, sao lại cam tâm chắp tay nhường cho người khác? Nhất định hắn phải nghĩ cách ngăn cản.
Quả nhiên Ngụy Niên ngừng khóc, nhìn hắn ta với ánh mắt đầy chờ mong: "Thật ư? Huynh trưởng thật sự có thể giúp ta sao?"
Ngụy Hằng do dự gật đầu: "Ừ, ta sẽ nghĩ cách."
"Được." Ngụy Niên lau nước mắt, nhìn ra ngoài viện: "Huynh trưởng vẫn nên về đi thôi, chờ có cách rồi hãy tới."
Ngụy Hằng bực bội nhìn ra ngoài, nhưng hắn ta cũng không thể làm được gì khác, đành phải rời đi trước.
Trước khi đi, hắn ta lại hỏi: "Ta nghe nói, bên cạnh ngũ đệ có người của Thái tử Điện hạ sao?"
Ngụy Niên cúi đầu lau nước mắt: "Hôm đó, ám vệ của Thái tử nhìn thấy ta và ngũ đệ nói chuyện ở đình bên hồ. Ngài ấy sinh lòng bất mãn, cũng sắp xếp người giám sát ngũ đệ. Nếu là... nếu là tương lai ta bất hạnh vào Đông cung, y sẽ tự rời đi."
"Huynh trưởng vẫn nên đi mau đi. Nếu như bị Điện hạ biết huynh trưởng cách ta gần quá, e là cũng muốn sai người giám sát huynh trưởng."
Sâu trong mắt Ngụy Hằng hiện lên vẻ u ám.
Nhưng cho dù hắn ta bất mãn đến thế nào, lúc này cũng không dám so đo với Đông cung. Nếu thật sự có người của Thái tử đi theo bên cạnh, hắn ta muốn làm gì cũng đành bó tay bó chân!
"Vậy ta đi trước, hôm khác lại quay lại thăm muội."
Ngụy Niên lưu luyến không rời nhìn hắn ta: "Được."
Nàng đứng trong sảnh nhìn bóng lưng Ngụy Hằng, mãi đến khi hắn ta hoàn toàn khuất dạng mới lạnh mặt cầm khăn lau nước mắt.
Giống như nàng từng tin tưởng Ngụy Hằng tuyệt đối, Ngụy Hằng cũng tự nhận là hiểu rõ nàng như lòng bàn tay. Trong lòng Ngụy Hằng, Ngụy Niên tuyệt đối sẽ không nói dối, cũng sẽ không diễn kịch.
Cho nên, đây cũng là một phần trong kế hoạch của nàng.
Nếu Kiều thị và Ngụy Ngưng có tới, nàng cũng có thể khóc lóc đuổi bọn họ đi.
Nàng thật sự không muốn tiếp tục giả lả, dối trá với người Ngụy gia nữa. Kế này có thể giải quyết dứt khoát một lần, từ nay về sau hành sự cũng dễ dàng hơn nhiều.
Không lâu sau, Đông Tẫn đi tới với vẻ mặt phức tạp, phía sau nàng còn có Phong Thập Bát đi theo.
Ngụy Niên nhìn về phía Phong Thập Bát với đôi mắt sưng đỏ: "Ngươi có nói với Điện hạ không?"
Cô nương thân hình gầy yếu, hai mắt ngấn lệ, nhìn thật sự khiến người ta mủi lòng. Phong Thập Bát cũng rất muốn lắc đầu, nhưng nàng không thể: "Ta không thể không nói."
Ngụy Niên cũng không trông cậy vào nàng sẽ giấu giếm giúp mình, chỉ 'ừ' một tiếng.
Xem ra, nàng lại phải tới biệt viện rồi.
Chỉ là không biết, cái giá lần này sẽ là gì đây.
"Ta có một chuyện muốn nhờ."
Phong Thập Bát vội nói: "Xin cô nương cứ nói ạ."
"Có thể cho xe ngựa chạy chậm một chút không?"
Phong Thập Bát: "..."
------------
Tác giả có lời muốn nói:
Sau khi Niên Niên nhìn thấy dưới hành lang có tổng cộng ba mươi người đang chép kinh thư: "... Điên mất thôi! Hiện tại chạy còn kịp không? Sắp bị Phong Thập Bát hại chết rồi! Aaaaaa!"