Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Thái Tử Đòi Nợ
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người của biệt viện Hương Sơn đến sớm hơn Ngụy Niên nghĩ nhiều, chưa đầy nửa canh giờ từ lúc Ngụy Hằng rời đi, Ngụy Niên không khỏi thán phục Phong Thập Bát hành động quả là nhanh gọn.
Người đến vẫn là Tống Hoài, nhưng lần này y chỉ đưa Ngụy Niên lên xe ngựa rồi rời đi.
Ngụy Niên sợ vẫn là ám vệ tên Thập Tam lần trước đánh xe, còn cố ý nhìn một cái, thấy là người lạ mặt, vả lại còn mặc đồ thị vệ thì cũng yên tâm hơn nửa, nàng thật sự không muốn nếm lại cảm giác say xe kinh khủng kia nữa.
Có Phong Thập Bát cố ý dặn dò, thị vệ đánh xe giảm tốc độ, lúc đến biệt viện Hương Sơn thì đã mất gần một canh giờ rưỡi.
Lần này Ngụy Niên thong thả ngắm cảnh dọc đường, nửa đường còn chợp mắt một chốc, tỉnh lại đã đến biệt viện.
Đây là lần nàng đến Hương Sơn thoải mái nhất.
Tô Cấm vẫn đứng chờ ngoài viện như mọi lần, Phong Thập Bát vừa ra khỏi xe ngựa đã có cung nữ mang bút mực ra đón: "Thập Bát cô nương, mời."
Phong Thập Bát còn chưa nhận ra mùi nguy hiểm, lập tức gật đầu rồi bước vào.
Tô Cấm dẫn Ngụy Niên vào vườn hoa, đi về phía hành lang.
Không lâu sau đó, từ xa Ngụy Niên đã nhìn thấy một hàng người rất dài quỳ trong hành lang, đều vùi đầu múa bút thành văn, nàng giật mình, không khỏi hỏi: "Đây là?"
Tô Cấm còn chưa đáp, lại thấy Phong Thập Bát cúi đầu nâng bút mực gia nhập hàng ngũ chép sách.
Ngụy Niên: "..."
Lúc này trong lòng nàng đã dâng lên một dự cảm chẳng lành, đếm thầm trong lòng, vừa vặn ba mươi người!
Mỗi người mười lượng, vừa vặn ba trăm lượng!
Sắc mặt Ngụy Niên tái nhợt.
Người Phong Thập Bát tìm sẽ không phải là bọn họ chứ!
Ngụy Niên nhìn về phía Tô Cấm, người kia với ánh mắt phức tạp nói: "Đám Phong Thập Bát đều do điện hạ đích thân dạy viết, điện hạ liếc mắt một cái là có thể nhận ra."
Vả lại cho dù điện hạ không nhận ra, ở đây đều là người của điện hạ, rất dễ bị lộ tẩy, sao Ngụy cô nương dám mạo hiểm lừa gạt điện hạ đến thế?
Ngụy Niên mím môi, nàng đã hiểu.
Hôm nay nàng lên núi không phải là vì Phong Thập Bát mật báo, mà là chuyện chép sách bị lộ tẩy!
Nàng khẽ nhếch môi cười khổ, nàng thật sự là bị Phong Thập Bát hại thảm rồi!
Hai chuyện đến cùng một lúc, có thể nói là như đổ thêm dầu vào lửa, nàng cảm thấy hôm nay mình không thể thoát khỏi biệt viện Hương Sơn được.
Tô Cấm đưa Ngụy Niên đến cổng viện thì dừng bước: "Cô nương đi vào đi."
Ngụy Niên khẽ gật đầu.
Nàng lấy hết can đảm, bước vào phòng ngủ của Thái tử tựa như một tráng sĩ đoạn cổ tay.
Mà đám người vừa rồi vẫn cúi đầu chép sách phía sau nàng ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Vậy là Ngụy cô nương bị gọi đến chịu phạt?
Sẽ bị bắt ngồi chép sách cùng bọn họ sao?
Tô Cấm ho khẽ một tiếng, bọn họ mới vội vàng thu ánh mắt về, tiếp tục vùi đầu vào chép sách, nhưng thỉnh thoảng vẫn có người lén nhìn về phía phòng ngủ.
---
Ngụy Niên đi vào phòng ngủ, thấy Chử Yến đang tựa mình trên ghế quý phi chợp mắt, bên chân có một chồng kinh thư nhỏ đổ ra.
Ngụy Niên nhẹ nhàng bước đến trước mặt hắn, ngoan ngoãn quỳ xuống: "Thần nữ xin vấn an điện hạ."
Chử Yến hơi mở mắt nhìn chằm chằm nàng, vẫn im lặng.
Ngụy Niên bị hắn nhìn chằm chằm khiến lòng nàng bồn chồn, ngay cả hơi thở cũng không thông suốt.
Cứ giằng co như vậy một lúc, Chử Yến mới mở miệng: "Qua đây."
Ngụy Niên vén làn váy đứng dậy, cung kính đi đến trước mặt Chử Yến, đang định quỳ xuống, hắn đã vươn tay ôm lấy eo nàng, tiếp theo đó là một trận trời đất quay cuồng quen thuộc.
Đợi đến khi nàng dần dần hoàn hồn, đã bị Chử Yến bóp lấy cổ, một tay hắn chống lên ghế quý phi, chưa đợi nàng cầu xin, hắn đã cúi người xuống, lạnh lùng nói:
"Ai cho ngươi cái lá gan đó? Dám thu mua người của Cô?"
Lần này không chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên cổ nàng như lần trước, hắn dùng vài phần lực, siết đến mức nàng gần như không thở nổi.
Ngụy Niên biết rõ, lần này nàng thật sự đã chọc giận hắn đến mức này.
"Điện... hạ, xin cho thần nữ bẩm báo."
Chử Yến: "Cô không muốn nghe ngươi biện bạch, giết chết hay là nuôi sói, ngươi chọn đi."
Bàn tay của hắn dần siết lại, có vẻ đúng là không muốn cho nàng đường sống nữa, Ngụy Niên cố gắng thốt ra mấy chữ: "Thần nữ không biết... chuyện này."
Mắt Chử Yến nheo lại, nhìn chằm chằm khuôn mặt đã ửng đỏ của nữ tử trong lòng bàn tay một lát, sau đó dần dần nới lỏng tay một chút: "Nói gọn trong vòng mười chữ."
Khoảnh khắc đó, Ngụy Niên cảm giác mình lại một lần nữa đi qua quỷ môn quan.
Nàng hít thở sâu vài hơi, sau khi đỡ hơn một chút, cố gắng rút gọn lời nói, nói: "Ta chỉ trả tiền, không biết tiền rơi vào tay ai."
Ánh mắt Chử Yến biến đổi liên tục, sau một hồi mới nói: "Thừa một chữ."
Ngụy Niên: "..."
"Thần nữ biết sai rồi."
Chử Yến lại liếc nàng một cái, buông tay ra: "Nói tiếp đi."
Sau khi Ngụy Niên chống tay ngồi dậy thì vô thức muốn đứng dậy, chưa kịp có động tác thì eo nàng đã bị Thái tử giữ lại: "Cứ thế mà nói."
Bàn tay lớn đặt lên hông nàng, chỉ vừa chạm vào đã rời đi ngay, Ngụy Niên lại cảm thấy cảm giác nóng bỏng đó rất lâu sau vẫn chưa tan đi.
Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, sau đó kể rõ chi tiết mọi chuyện, cuối cùng còn nói thêm: "Điện hạ minh giám, thần nữ thật sự không có ý định thu mua người của điện hạ."
Chử Yến nghe xong.
Hắn không khỏi cười lạnh, rồi nói: "Cô nên nói ngươi bất cẩn, hay là nói ngươi quá dễ tin người khác đây? Suốt bốn ngày mà ngươi không hề hỏi một câu nào sao?"
Ngụy Niên cúi đầu, hai tay đặt trên gối, trông vô cùng ngoan ngoãn: "Thần nữ tin tưởng điện hạ, đương nhiên cũng tin tưởng Thập Bát cô nương."
Nàng không đề phòng Phong Thập Bát, cũng không phải vì hoàn toàn tin tưởng, còn một phần lý do là nàng biết rất rõ, nếu Thái tử muốn hại nàng, cho dù nàng có thông minh đến mấy cũng không thể chống lại được, thà cứ mặc kệ, ai hơi đâu mà lo lắng đủ điều.
Vả lại mấy ngày đó nàng cũng bận chép kinh thư từ sáng đến tối, không rảnh lo chuyện khác.
"Tin tưởng Cô?"
Chử Yến cười không rõ ý, vẻ bực bội trong mắt hắn hơi giảm bớt.
Một lúc lâu sau, hắn nói: "Cô lẽ ra không nên cho ngươi cơ hội nói chuyện, để ngươi lại nhân cơ hội mê hoặc Cô."
Ngụy Niên ngước lên nhìn hắn với vẻ mặt ngây thơ: "..."
Sao lại thành nàng mê hoặc hắn chứ? Vả lại ai có thể mê hoặc được hắn?
"Mua mười hai người, tổng cộng một trăm sáu mươi bảy lượng." Chử Yến đột nhiên đưa tay ra, nói: "Ngụy nhị cô nương, trả luôn hay là Cô phái người đến lấy?"
Ngụy Niên trợn tròn mắt nhìn hắn đầy khó tin: "..."
Sao lại lôi chuyện cũ ra nói nữa chứ?!
Chử Yến quan sát phản ứng của nàng, cười lạnh nói: "Tiêu ba trăm lượng bạc mà Ngụy nhị cô nương cũng không chớp mắt lấy một cái, sao lại để ý hơn một trăm lượng này chứ?"
Ngụy Niên: "..."
Thì ra hắn đang đợi nàng ở chỗ này.
Cũng không biết Ngụy Niên lấy đâu ra can đảm, nàng cẩn thận đưa tay đẩy tay Thái tử về: "Thần nữ không hề lừa gạt điện hạ, thần nữ thật sự không có tiền."
Chử Yến nhìn bàn tay bị nữ tử nhẹ nhàng đẩy về, hừ một tiếng với giọng điệu khó hiểu: "Tha cho ngươi biện hộ hai câu."
"Số tiền kia là thần nữ dùng đồ trang trí và trang sức trong viện mà đổi được." Ngụy Niên nói bằng giọng điệu mềm nhẹ: "Không phải thần nữ đang biện hộ."
Nàng chỉ còn hơn tám mươi lượng bạc, nói thế nào cũng không thể trả hắn.
Vả lại có trả cũng không đủ.
Dường như Thái tử không hề dao động trước giọng nói mềm nhẹ của cô nương: “Chẳng phải bán thêm một chút nữa là có rồi sao?"
Ngụy Niên khẽ nhếch môi, tội nghiệp nói: "Không có."
Chử Yến không hiểu: "Hử?"
"Bán hết rồi." Ngụy Niên cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Hôm qua đã bán hết những thứ có thể bán rồi, hiện tại chỉ còn mấy bộ bàn ghế trong sảnh, giá đựng trân bảo trong phòng ngủ cũng trống rỗng, ngay cả chậu hoa đặt cạnh bình phong cũng bán rồi, sau khi thanh toán xong thì chỉ còn mấy chục lượng bạc."
Chử Yến: "..."
Hắn quay đầu nhìn nữ tử đang cúi đầu ngoan ngoãn ngồi cạnh hắn, nhíu mày, dùng một đầu ngón tay nâng cằm nàng lên khiến nàng ngẩng đầu: "Đường đường là đích nữ phủ thị lang, vơ vét cả viện tử sạch trơn như vậy, mà mới bán được một ít tiền thôi sao?"
Ngụy Niên: "..."
Vậy ngươi đường đường là Thái tử sao lại muốn đòi lại đồ đã tặng chứ?
"Điện hạ biết mà, trong nhà thần nữ không được yêu thích, ngay cả những vật này, nếu bị phát hiện thì còn không biết phải giải thích thế nào nữa."
Chử Yến lắc đầu tặc lưỡi, rồi lại nói: "Sao ngươi sống thảm hại đến thế?"
Ngụy Niên khẽ cắn môi: "..."
Vậy cũng tốt hơn ngươi đường đường là Thái tử, đã tặng đồ rồi còn muốn đòi lại!
"Thần nữ chỉ là một nữ tử yếu đuối, có thể có biện pháp gì chứ."
Chử Yến hừ một tiếng: "Cô thấy ngươi có rất nhiều mưu mẹo đấy chứ."
Ngụy Niên tủi thân nhìn chằm chằm hắn: "Điện hạ nói vậy là có ý gì?"
"Cô muốn ngươi? Phái người nhìn chằm chằm ngươi? Không cho ngươi đến gần nam tử, kể cả phụ thân và huynh đệ? Còn trừng phạt ngươi? Sợ Cô? Không muốn vào Đông cung? Muốn Ngụy gia cầu xin giúp ngươi?"
Mỗi khi Thái tử nói một câu, đầu Ngụy Niên lại cúi thấp hơn một chút.
Rốt cuộc, chuyện phải đến cũng đã đến!
"Thần nữ sai rồi."
Chử Yến lại dùng lực nâng cằm nàng lên: "Thế nào, không còn mặt mũi gặp Cô sao?"
"Nữ tử như ngươi, bản lĩnh bịa chuyện thật là khiến người ta không theo kịp, là Cô đã xem thường ngươi rồi."
Ngụy Niên xấu hổ đỏ mặt, hàng mi dài khẽ run lên.
Nếu là kiếp trước, đúng là nàng không làm được loại chuyện này, nhưng dù sao cũng từng chết một lần, nàng mới khoan dung với bản thân hơn, nói dối, tính kế, diễn trò, không thiếu thứ gì, nhưng không có những khuôn phép kia ràng buộc, dường như nàng càng thoải mái hơn.
"Thần nữ biết sai rồi, xin điện hạ trách phạt."
Chử Yến bị thái độ vừa lạ vừa quen của nàng làm hắn bật cười, hắn vuốt ve cằm nàng, chậm rãi cúi người.