Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Kế hoạch mới và những rắc rối liên tiếp
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong một căn phòng khuất nẻo, một nam tử áo lam đang chắp tay đứng trước cửa sổ. Khí chất nho nhã, gương mặt tuấn tú, đó chính là Thẩm Lăng.
Cửa có tiếng động rất khẽ, nhưng hắn ta không hề quay đầu lại.
Không lâu sau, một đôi tay nhẹ nhàng ôm lấy eo hắn: "Lăng ca ca."
Thẩm Lăng vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, hắn ta nghiêng đầu hỏi: "Không bị ai phát hiện chứ?"
Ngụy Ngưng khẽ lắc đầu, giọng nói trầm thấp: "Không có."
Mắt Thẩm Lăng ánh lên tia sáng, hắn quay người ôm lấy nàng ta: "Sao rồi?"
Ngụy Ngưng ngước nhìn hắn, trong mắt lộ rõ vẻ tủi thân: "Hôm nay Tề Vân Hàm làm ta khó xử trước mặt nhiều người quá."
"Lăng ca ca, có phải nàng ta đang nghi ngờ ta không?"
Thẩm Lăng nhíu mày: "Nàng đã làm gì sao?"
Ngụy Ngưng lắc đầu: "Sau khi từ núi Thu Vụ trở về, ta chưa hề gặp nàng ta."
Nàng ta ngẫm nghĩ, rồi nói tiếp: "Chẳng lẽ Ngụy Niên đã nói gì đó với nàng ta?"
Sắc mặt Thẩm Lăng hơi đổi: "Không phải quan hệ giữa Ngụy Niên và Ngụy gia đã hòa hoãn rồi sao?"
"Ừm." Ngụy Ngưng đáp: "Gần đây nàng ta càng thân thiết với chúng ta, không giống đang nghi ngờ. Hơn nữa, nàng ta còn ra mặt giúp ca ca, giành được vụ án điều tra buôn lậu muối ở Giang Nam."
Nàng ta nói đến đây, vẻ mặt Thẩm Lăng giãn ra: "Đúng là việc này có lợi cho chúng ta."
Mắt Ngụy Ngưng sáng lên: "Thật sao?"
Thẩm Lăng nói: "Đúng vậy, bọn buôn lậu muối ở vùng đó ngày càng hung hăng, điều tra vụ án này rất nguy hiểm, nhưng nếu lợi dụng đúng cách, sẽ rất có ích cho chúng ta."
Vụ án này do Đông cung chỉ định người điều tra. Hắn ta đang lo không thể cài người vào thì Ngụy Niên đã giúp hắn ta một tay.
"Vậy ca ca có gặp nguy hiểm không?"
"Yên tâm, ta đã sắp xếp người âm thầm bảo vệ huynh ấy." Thẩm Lăng nói.
Chỉ cần thiết lập được quan hệ với bên đó, sẽ có một khoản thu nhập không nhỏ. Muốn việc hắn ta làm thành công thì không thể thiếu tiền bạc.
"Vậy thì ta yên tâm rồi." Ngụy Ngưng lại cẩn thận suy nghĩ một lát, trong lòng có một phỏng đoán: "Ta từng nói với Tề Vân Hàm là nhị tỷ tỷ tính tình quái gở, không thích ra ngoài. Nhưng quãng thời gian trước ở núi Thu Vụ, mọi người đều đã biết gia đình chúng ta bất công, cố ý kìm hãm nhị tỷ tỷ. Chắc hẳn Tề Vân Hàm giận ta vì chuyện này."
Thẩm Lăng nghe vậy, trong lòng cũng nhẹ nhõm.
"Hai lần hành động đều thất bại, tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?" Ngụy Ngưng ngẩng đầu nhìn Thẩm Lăng hỏi.
Mắt Thẩm Lăng lóe lên một tia sáng kỳ lạ, rất lâu sau mới nói: "Người của Thái tử đã theo dõi ta lâu rồi, mấy ngày nay mới thoáng lơi lỏng. Việc này không thể nóng vội, vả lại, có lẽ kế hoạch sẽ phải thay đổi."
Ngụy Ngưng chợt ngước mắt nhìn hắn ta: "Thay đổi thế nào ạ?"
"Lý do giết người vì tình đã không thể dùng được nữa, cần nghĩ biện pháp khác." Thẩm Lăng dừng lại, một lúc lâu sau mới nói: "Sắp đến Đông Chí, khi đó triều đình sẽ cử hành 'tế thiên' ở ngoại thành phía nam. Đó là thời cơ tốt để ra tay, còn việc ra tay như thế nào, vẫn cần phải bàn bạc kỹ lưỡng."
Thẩm Lăng cụp mắt nhìn Ngụy Ngưng: "Lần này, tuyệt đối không được thất bại."
Ngụy Ngưng khẽ "ừ" một tiếng, nhẹ nhàng tựa vào ngực hắn.
Bất kể kế hoạch ra sao, Tề Vân Hàm đều phải chết!
Hắn ta muốn nàng ta trở thành Tề Vân Hàm thứ hai, vậy thì Tề Vân Hàm thật sự không thể tồn tại trên đời này.
Nàng ta không có đường lui, hắn ta cũng tuyệt đối không thể có!
Nàng ta cũng không muốn sau khi vất vả giúp hắn ta leo lên vị trí đó, cuối cùng lại là làm áo cưới cho người khác.
Thẩm Lăng lùi lại một bước, tựa vào tường, nhẹ nhàng ôm nàng ta vào lòng, nhưng trong đầu hắn lại hiện lên một gương mặt khác.
Đó là một gương mặt hồn nhiên trong sáng, không chút ưu tư phiền muộn.
Đáng tiếc, suy cho cùng, hắn ta và nàng ấy không phải người cùng một con đường.
-
Chử Yến cầm quốc thư mà nửa canh giờ trước Đại tổng quản vừa đưa đến, vội vã bước vào Ngự Thư Phòng, đập mạnh xuống bàn Thánh thượng: "Có ý gì đây?"
Thánh thượng liếc mắt, đặt bút xuống: "Con nghĩ ta có ý gì?"
Chử Yến bực bội nói: "Không muốn đoán! Nếu không nói thì con đi đây."
Thánh thượng cười lạnh, đưa tay chỉ vào quốc thư mà Nam Hào gửi tới: "Bên trên là tên của Chử Yến con, không phải của ta. Chính con quyết định đi."
Chử Yến khẽ cắn môi: "Con lập tức điều binh, trọng binh tiếp cận biên giới!"
Thánh thượng lặng lẽ nhìn hắn một lúc, sau đó ngả lưng ra sau: "Được thôi, con cứ đi điều binh. Ta sẽ viết thánh chỉ cho con, con muốn tiếp cận biên giới nước nào thì cứ tiếp cận nước đó."
Chử Yến hít sâu một hơi, tự nhủ đây là phụ thân ruột của mình.
Không thể mắng, cũng không thể đánh!
"Quân Lãng có ba mươi vạn, cấm quân cộng thêm quân địa phương cũng có hơn năm mươi vạn. Con muốn bao nhiêu, ta cho con bấy nhiêu." Thánh thượng nói tiếp.
Thái tử không thể nhịn được nữa, cầm quốc thư ném thẳng đến trước mặt Thánh thượng: "Vậy rốt cuộc, phụ hoàng đã nghĩ kỹ sẽ gả công chúa nào rồi?"
"Muội muội của Thái tử chẳng phải là nữ nhi của phụ hoàng sao? Phụ hoàng thích gả đứa nào thì gả, ông đây mặc kệ!"
Đại tổng quản đứng ở cửa nghe được câu 'ông đây' kia, chỉ hận bản thân không thể lập tức điếc đi được!
Chử Yến hét xong thì phất tay áo quay người rời đi. Mới đi được mấy bước, bức quốc thư kia đã bị ném xuống chân hắn: "Ta nói đồng ý liên hôn lúc nào?!"
Lúc này Chử Yến mới dừng bước.
Thái tử nắm chặt tay, hừ một tiếng, nhưng không quay người lại.
Thánh thượng đỡ trán, nặng nề thở dài, nói: "Không phải con thích nha đầu Ngụy gia đó sao? Hôm nay ta đã bảo Lễ bộ chọn ngày lành, rước người về cho con, để kiềm chế cái tính tình ngang ngược này của con lại!"
"Lâm Khuyết, bây giờ ngươi lập tức đến Lễ bộ, bảo bọn họ chuẩn bị lễ thành hôn cho Thái tử, cưới Trắc phi vào cửa. Trẫm không quản nổi đứa nhi tử này nữa, dám xưng 'ông đây' với Trẫm. Ai thích quản thì cứ quản!"
Đại tổng quản Lâm Khuyết biểu cảm đắng chát. Dựa theo kinh nghiệm nhiều năm của hắn ta, lời này rất có thể là Thánh thượng đang nói lung tung, nhưng... ý chỉ khó lòng làm trái. Hắn ta đành đi dạo vườn hoa một vòng rồi quay lại vậy.
"Lão nô tuân chỉ."
"Quay về!"
Chử Yến lười nhác nói.
Bước chân Lâm Khuyết khựng lại, rồi quay về.
Chử Yến quay người, hất cằm nhìn về phía Thánh thượng: "Trắc phi? Xem thường ai đấy?"
Thánh thượng: "..."
Lâm Khuyết: "..."
Thánh thượng ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm Thái tử: "Con có ý gì?"
Vị trí Trắc phi của Đông cung này đã xem như ân điển lớn cho Ngụy gia rồi!
Chử Yến nhặt quốc thư của Nam Hào lên, chậm rãi đi đến trước bàn, đập mạnh xuống bàn lần nữa, nhìn chằm chằm Thánh thượng, gằn từng chữ: "Chỉ là Trắc phi thì quản được con sao?"
"Ít nhất cũng phải là Trữ phi chứ?"
Khóe môi Lâm Khuyết giật giật.
Cái gì mà "ít nhất cũng phải là Trữ phi"!
Thánh thượng nhìn chằm chằm Thái tử, rất lâu sau mới nói: "Con nghiêm túc sao?"
"Cô nương Thôi gia, Bùi gia tùy con chọn. Con muốn cô nương phủ Thị lang làm Trữ phi thì không được!"
Chử Yến hừ lạnh một tiếng, bắt chước động tác vừa rồi của Thánh thượng, chỉ vào quốc thư của Nam Hào: "Nam Hào muốn cưới Công chúa Bắc Lãng, tuyệt đối không được. Chử Yến con không thể mất mặt như thế. Nam Hào muốn hòa thân, vậy thì đưa công chúa của bọn họ đến đây, không có công chúa thì đưa hoàng tử!"
"Hạn cho bọn họ lăn đến thành Phụng Kinh ký hiệp ước trong vòng nửa tháng, nếu không thì chuẩn bị nghênh chiến đi. Ông đây không rảnh dây dưa với bọn họ!”
"Sứ thần còn chưa đi đúng không? Chi bằng con đích thân đi "chăm sóc" sứ thần Nam Hào, xem gan hắn ta to đến mức nào mà dám dõng dạc nói muốn muội muội của Chử Yến con!"
Thánh thượng tức giận đến mức huyệt thái dương đập thình thịch: "Con lăn về đây cho trẫm!”
Chử Yến dừng bước, chậm rãi nắm chặt tay: "Nhi thần không biết lăn, không thì bảo Lâm đại tổng quản dạy nhi thần một chút."
Lâm Khuyết: "..."
Phụ tử cãi nhau, người ngoài chịu vạ!
Thánh thượng không muốn cãi nhau với Thái tử nữa, tức giận nói: "Nửa tháng trước, Đông Nhữ phái sứ thần đến ký hiệp ước, nhưng người vừa tới thành Phụng Kinh đã không thấy tăm hơi đâu."
Chử Yến quay người, nhíu chặt mày: "Sứ thần cũng có thể mất tích sao? Đông Nhữ chỉ ăn không ngồi rồi à?"
Sắc mặt Thánh thượng nặng nề, nói: "Người tới là Thái tử Đông Nhữ."
Ấn đường Chử Yến giật một cái, rất lâu sau mới nói: "Đông Nhữ điên rồi sao, phái Thái tử đến ký hiệp ước?"
"Mặc kệ Đông Nhữ có điên hay không, hiện tại người đã mất tích ở thành Phụng Kinh. Nếu xảy ra chuyện, thì không phải chúng ta áp sát biên cương, mà là bị áp chế." Thánh thượng đẩy quốc thư của Đông Nhữ qua, trầm giọng nói.
Chử Yến nhận lấy, sắc mặt khó coi đọc lướt qua một lượt, sau đó thầm mắng một tiếng.
Nam Hào và Tây Vu còn đang loạn đến long trời lở đất, bên này còn chưa xong, hiện tại Đông Nhữ cũng dính vào! Thật là không có một ngày được sống yên ổn!
"Không phải một nhi tử khác của phụ hoàng cũng rất muốn ngôi vị Thái tử sao? Nếu không thì bảo bọn họ làm đi, ngôi vị Thái tử này ai thích thì làm. Con không muốn làm nữa, cứ tiếp tục như thế này thì Trữ phi của con sẽ chạy mất." Gần đây hắn đánh nhau với đám người Tây Vu kia đến trời đất tối tăm, đã nhiều ngày chưa từng đi gặp nàng.
Thánh thượng chỉ coi như không nghe thấy: "Con có thời gian năm ngày, tìm được Đông Nhữ Thái tử. Nhớ kỹ, phải còn sống."
Chử Yến: "..."
"Hắn ta còn sống hay không là việc con có thể quyết định sao?"
Thánh thượng: "... Thái tử Đông Nhữ chỉ biết chút công phu mèo quào, ta sợ con ra tay nặng quá, đánh chết hắn ta."
Chử Yến: "..."
Thật là hiểu con không ai bằng cha: "Nếu vốn dĩ hắn ta đã chết rồi thì sao?"
"Nếu không điều tra ra chủ mưu đứng sau màn, vậy thì chỉ còn cách dùng đống núi vàng của con để đánh trận thôi." Thánh thượng dang tay ra.
Chử Yến nhìn Thánh thượng mà mặt không đổi sắc: "Phụ hoàng có thể đừng nhòm ngó tư khố của nhi tử mình không?"
Thánh thượng nhún vai, không nói gì.
Chử Yến cam chịu cuốn quốc thư lại, khẽ cắn môi.
Tiểu Thái tử Đông Nhữ! Tốt nhất là ngươi đã chết rồi, bằng không thì ta sẽ đánh ngươi đến mức phụ mẫu ngươi cũng không nhận ra!
"Con vẫn đang bị thương, cẩn thận một chút."
Chử Yến rời đi không hề quay đầu lại: "May mà phụ hoàng còn nhớ. Trong thời gian ngắn vẫn chưa chết được đâu!"
"Chuyện Trữ phi thật sự không thể thương lượng sao?" Thánh thượng hô về phía bóng lưng dứt khoát kia.
"Vậy phụ hoàng đổi Thái tử khác đi."
Thánh thượng: "..."
-
Chử Yến kìm nén cơn giận trở về Đông cung. Trường Phúc thấy sắc mặt hắn rất khó coi, đành nuốt mạnh lời muốn nói vào trong.
"Nói!"
Trường Phúc nuốt nước miếng một cái, thận trọng nói: "Hôm nay Quận chúa tổ chức tiệc ngắm mai, nói là để xem mắt cho Cố công tử."
"Cô nương có tên trong danh sách khách mời."
"Lần trước ngài sai nô tài điều tra, đã tra được rằng, trong bữa tiệc ngắm hoa của Tề gia, cô nương quả thật đã trò chuyện rất vui vẻ với Cố công tử."
Chử Yến quay sang nhìn Trường Phúc, lạnh giọng hỏi: "Nàng đi sao?"
Trường Phúc gật đầu: "Đi ạ."
Nghe ngài hỏi kìa, thiệp mời của phủ Quận chúa Thịnh An, Ngụy gia nào dám không nhận?
Lửa giận trong lòng Chử Yến lần nữa bùng lên.
Quả nhiên cô cô muốn đào góc tường của hắn!
Chử Yến quay người đi ra ngoài: "Gọi Tống Hoài, xuất cung!"
Trường Phúc kinh hãi: "Không được đâu điện hạ, đó là phủ Quận chúa, không thể động võ!"
Chử Yến cũng không quay đầu lại, ném quốc thư về phía Trường Phúc: "Động não đi, Cô mà đi phá phủ Quận chúa, chẳng phải sẽ bị phụ hoàng và Quân Lãng bao vây sao?!"
Trường Phúc luống cuống tay chân mở quốc thư ra, sắc mặt lập tức thay đổi: "Thái... Thái tử mất tích?!"
Xong rồi!
Nếu Thái tử Đông Nhữ gặp nguy hiểm ở thành Phụng Kinh, Bắc Lãng sẽ bị địch vây ba phía!
Bốn năm trước, khai chiến với Nam Hào và Tây Vu đã đánh vô cùng gian khổ, lại thêm một Đông Nhữ nữa, Bắc Lãng nguy rồi!
-
Chử Yến đổi y phục, dẫn người xuất cung. Dọc đường, hắn âm thầm tìm kiếm Thái tử Đông Nhữ cùng Tống Hoài. Từ xa, đã thấy một quán trà bị quan binh vây quanh, hắn liền thúc ngựa tiến lên.
Tống Hoài còn chưa kịp hỏi thăm thì đã thấy người quen, y hơi sững sờ, sau đó lùi lại mấy bước hỏi quan binh đang vây quanh quán trà: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Quan binh nhận ra Tống Hoài, vội vàng trả lời: "Tề cô nương báo án, nói có một cô nương mất tích trong quán trà."
Tống Hoài quay đầu nhìn về phía Chử Yến, thấy hắn cũng đang nhíu mày.
Sao dạo này hay có người mất tích thế không biết?
Nhưng Tề Vân Hàm báo án, vậy thì chứng tỏ người mất tích không phải cô nương nhà bình thường.
"Đã tìm được người chưa, là cô nương nhà nào vậy?" Tống Hoài hỏi.
Quan binh lắc đầu, vẻ mặt sầu khổ, nói: "Chúng ta cũng vừa mới đến, đại nhân đang tìm kiếm bên trong. Nghe nói cô nương kia họ Ngụy."
Tống Hoài nghe vậy thì giật mình, đang định hỏi thêm, đã có một cơn gió mạnh lướt qua bên cạnh.
Tống Hoài thấy rõ người, quan binh chỉ cảm thấy có bóng người lướt qua trước mắt, đang định rút đao thì bị Tống Hoài ngăn cản: "Giải tán đám đông, không cho phép bất kỳ ai tới gần."
Quan binh liếc nhìn bóng lưng đã chạy tới trước mặt Tề Vân Hàm, trong lòng thoáng có suy đoán, giật mình một cái rồi vội vàng cung kính đồng ý.
Tống Hoài đi vào, lập tức nghe thấy giọng nói có phần nghẹn ngào, lẫn chút hoảng loạn của Tề Vân Hàm: "Lúc Niên Niên rời đi chỉ nói là đi nhà xí, nhưng qua một lúc lâu vẫn không thấy trở về nên ta và Vãn Đường mới đi tìm. Cũng không tìm được người, ta lập tức đoán có lẽ đã xảy ra chuyện, cũng sai người tìm kiếm trong quán trà, nhưng vẫn không tìm được Niên Niên, nên đã báo quan."
Thật ra nếu không phải đã trải qua chuyện ở núi Thu Vụ, có lẽ Tề Vân Hàm sẽ không nghĩ theo hướng này, mà sẽ chỉ cho rằng Ngụy Niên đột nhiên có việc phải rời đi.
"Thái tử ca ca, huynh mau phái người đi tìm Niên Niên đi, chắc chắn nàng đã xảy ra chuyện!"
Chử Yến nghe xong sắc mặt đã tối sầm.
Hắn hít sâu một hơi, sau đó ra lệnh: "Tống Hoài, phái người đi Ngụy gia, xem nàng có trở về không. Ngươi và ta lục soát quán trà, lục soát từng gian một!"
"Ngoài ra, rà soát tất cả các con đường dẫn ra từ quán trà, xem có manh mối gì không!"
Tống Hoài: "Rõ!"
Lúc này Tô Vãn Đường đứng ra, nghiêm mặt nói: "Điện hạ, ta tìm cùng hai người."
Tô Vãn Đường xuất thân nhà võ tướng, biết một chút công phu, Chử Yến không ngăn cản: "Những người khác về trước đi."
Mặc dù Bùi Lạc Thanh và Thôi Tuyết Lăng lo lắng, nhưng cũng biết Thái tử đã tới, bọn họ ở lại đây cũng vô dụng, liền tiến lên khuyên Tề Vân Hàm rời đi.
Nói hết lời, mới có thể dẫn Tề Vân Hàm đi.
Nàng ấy quá sốt ruột, quên mất những lời tàn nhẫn "cả đời không qua lại với nhau" đã nói với Tống Hoài. Lúc đi ngang qua Tống Hoài, nàng ấy không kìm được mà cầu khẩn: "Nếu có tin tức, nhất định phải sai người báo cho ta biết."
Tống Hoài nhìn bàn tay đang nắm lấy ống tay áo của mình, gật đầu: "Ừ."
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Báo trước chương sau: Niên Niên và Thái tử Đông Nhữ 'vượt ngục'.