82. Hoàng tử Đông Nhữ và âm mưu giá họa

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Hoàng tử Đông Nhữ và âm mưu giá họa

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chử Yến phong tỏa quán trà, vừa rà soát xong lầu hai thì Tống Hoài tới báo: "Có manh mối."
"Phát hiện ký hiệu đặc biệt của ám vệ ở cửa sau quán trà." Tống Hoài trầm giọng nói: "Là người Tây Vu đã bắt cô nương đi."
Bên cạnh Ngụy Niên chỉ có Thố Thập Bát. Ngoài nàng ấy ra, không còn ai khác có thể để lại ký hiệu này.
Sắc mặt Chử Yến đã không thể dùng hai từ "khó coi" để hình dung nữa. Hắn cắn răng, nhanh chóng bước ra khỏi quán trà, ra lệnh: "Đuổi theo!"
Tống Hoài bước nhanh theo sát bên cạnh hắn, nói: "Bọn chúng bắt cô nương, e là vì người Tây Vu bị chúng ta bắt giữ đợt trước."
Khoảng thời gian trước, bọn họ nhận được tin tức có một thám tử Tây Vu mang thân phận cực kỳ quan trọng, âm thầm trà trộn vào thành Phụng Kinh. Người này quả thực rất có bản lĩnh, Chử Yến đã phải dẫn người truy bắt ròng rã nửa tháng mới tóm được. Giờ đây, Tây Vu bắt Ngụy Niên đi, có thể đoán được mục đích của chúng là gì.
Chử Yến không lên tiếng. Trong lòng Tống Hoài, cảm xúc khá phức tạp.
Người kia biết quá nhiều cứ điểm mật thám và kế hoạch của Tây Vu. Nếu bọn họ dùng cô nương để uy hiếp đòi đổi người, điện hạ sẽ làm thế nào?
-
Ngụy Niên tỉnh dậy vì lạnh. Nàng chậm rãi mở mắt, cảm giác đau nhức ở gáy khiến nàng vô thức nhíu mày, ký ức cũng theo đó từ từ khôi phục.
Ký ức cuối cùng của nàng là có người tiến đến gần từ phía sau, sau đó nàng liền mất đi ý thức.
Đây lại là mưu kế của đám người Ngụy Ngưng ư?!
Trong lòng Ngụy Niên hoảng hốt, vội vàng muốn đứng dậy, nhưng lại phát hiện hai tay hai chân đều bị trói. Đừng nói đứng dậy, ngay cả xoay người cũng khó khăn.
Nàng vừa định quan sát sợi dây thừng thì bỗng nghe thấy giọng một thiếu niên truyền tới: "Đây là cách trói đặc biệt của quân Bắc Lãng, không giãy ra được đâu."
Ngụy Niên giật mình, vội vàng nhìn theo hướng âm thanh. Xuyên qua hàng rào gỗ, nàng nhanh chóng trông thấy một bóng đen trong góc.
Xung quanh mờ tối, chỉ có chút ánh sáng hắt vào từ một khung cửa sổ nhỏ, đủ để hai người không hoàn toàn chìm trong bóng tối. Nhưng với góc độ này, nàng không nhìn rõ tình hình cụ thể của người kia, bèn thử thăm dò: "Ngươi là ai?"
Đối phương không trả lời nàng.
Ngụy Niên bắt đầu dò xét xung quanh. Căn nhà rất nhỏ hẹp, chỉ có hai gian phòng đất, được ngăn cách ở giữa bằng hàng rào gỗ. Cửa là cửa sắt dày, gần như không có một khe hở. Lỗ thông khí duy nhất là một cái cửa sổ nhỏ trên tường hai gian phòng, nhưng cửa sổ còn bị dùng thanh gỗ bịt lại, khoảng cách giữa các thanh gỗ chỉ khoảng hai ngón tay.
Rất hiển nhiên, đây là nơi chuyên dùng để nhốt người.
Ngụy Niên quan sát kỹ căn phòng tối xong, mới nhìn sang gian phòng bên cạnh.
Nàng cố gắng xê dịch tới gần hàng rào gỗ. Lúc này, nàng mới thấy rõ người đang co quắp trong góc cũng giống như mình, hai tay hai chân bị dây thừng trói chặt. Thấy hắn ta mãi mà không nhúc nhích, nàng bèn dựa vào hàng rào gỗ ngồi dậy, hỏi:
"Ngươi vẫn ổn chứ?"
Người kia khẽ nhúc nhích, giọng điệu vừa sợ hãi vừa bi ai: "Không tốt lắm."
"Bọn họ không cho ta ăn cơm, cũng không cho ta đệm chăn. Ta vừa đói vừa lạnh, cảm giác như sắp chết đến nơi rồi."
Ngụy Niên: "..."
Vốn dĩ nàng muốn hỏi hắn ta có bị thương không, nhưng nghe vậy thì đành nuốt câu hỏi lại, rồi hỏi: "Ngươi bị nhốt bao lâu rồi?"
"Bị bắt tới từ đêm qua. Hiện tại là giờ nào?"
Xuyên qua cửa sổ, Ngụy Niên có thể nhìn thấy sắc trời bên ngoài vẫn sáng. Nàng nghĩ hẳn là mình cũng không hôn mê quá lâu, bèn cân nhắc nói: "Hẳn là giờ Thân."
Người kia "ồ" một tiếng: "Vậy thì qua vài canh giờ nữa là ta bị nhốt tròn một ngày."
Từ đầu đến cuối, người kia đều nằm co ro, không thấy rõ mặt. Ngụy Niên chỉ có thể đại khái đoán đối phương là một thiếu niên qua giọng nói, nàng không khỏi hỏi: "Ngươi có biết người bắt chúng ta là..."
Ngụy Niên bỗng nhiên dừng lại.
Nàng nhớ lại, ban đầu hắn ta nói, nút thắt trói bọn họ là cách trói đặc biệt của quân Bắc Lãng.
Nút thắt trói của quân Bắc Lãng!
Ngụy Niên thầm vui mừng, vội vàng cúi đầu cẩn thận quan sát sợi dây thừng.
Quả nhiên, đó là cách trói của quân Lãng!
Từ sau cái ngày Thái tử nói những lời kỳ lạ kia với nàng, những kiến thức nàng học tập mỗi ngày đều rất đa dạng, trong đó cũng bao gồm rất nhiều cách cởi trói. Loại trước mặt chính là loại nàng từng học!
Nhưng...
Quân Bắc Lãng bắt nàng làm gì?
Trong lòng Ngụy Niên lướt qua một tia nghi hoặc. Nàng vừa yên lặng cởi nút thắt trói vừa thử thăm dò: "Ngươi thấy rõ người bắt ngươi là quân Lãng à?"
Người kia trầm mặc một lát, rồi nói: "Là trang phục của quân Lãng Bắc Lãng."
Ngụy Niên nhận ra một điểm không bình thường trong lời hắn ta.
Ngay từ đầu, nàng đã nghe ra giọng của hắn ta không phải khẩu âm Phụng Kinh, chỉ cho rằng hắn ta tới từ nơi khác. Nhưng nghe câu trả lời này của hắn ta... Hắn ta hẳn không phải là người Bắc Lãng!
Người Bắc Lãng sẽ chỉ nói "không phải quân Lãng", chứ không thêm hai chữ "Bắc Lãng" đằng sau.
"Nhưng..."
Ngụy Niên từng chết một lần, lại trải qua mấy lần ám sát, còn huấn luyện ở biệt viện hơn một tháng. Đương nhiên, giờ đây nàng càng nhạy bén hơn xưa, lúc này lập tức nhận ra một điểm không bình thường, lặng lẽ hỏi: "Nhưng cái gì?"
"Binh khí bọn họ treo bên hông không phải của Bắc Lãng."
Tim Ngụy Niên lập tức nhảy lên tận họng. Nàng đè nỗi kinh hãi xuống, cố gắng khiến giọng mình nghe càng bình tĩnh hơn: "Ngươi nhìn ra đó là nước nào à?"
Người kia không trả lời trực tiếp, mà chỉ nói: "Là loan đao, loại giống mặt trăng."
Quả là thế!
Đáy lòng Ngụy Niên chậm rãi trở nên nặng trĩu.
Là người Tây Vu!
Người Tây Vu bắt nàng làm gì!?
"Ngươi nhận ra loại đao này?"
Ánh mắt Ngụy Niên lóe lên, nghiêng đầu nhìn về phía người trong góc.
Hắn ta đang thử thăm dò nàng.
Sau một lúc lâu, Ngụy Niên nói: "Ngươi không phải người Bắc Lãng."
Người kia không lên tiếng, coi như ngầm đồng ý.
Ngụy Niên tiếp tục nói: "Cũng không phải người Tây Vu."
Người kia vẫn không lên tiếng.
Ngụy Niên bèn nói: "Ngươi là người Nam Hào? Ta nghe nói dáng người nam tử Nam Hào cao lớn oai phong..."
"Ngươi mắng ai đấy?" Người kia cuối cùng cũng không nhịn được, ngồi bật dậy, trừng mắt về phía Ngụy Niên: "Đám dã man Nam Hào kia có thể tuấn tú được như ta à?"
Cuối cùng, Ngụy Niên cũng thấy rõ mặt của đối phương.
Nàng sống lại một đời, cũng gặp không ít nam tử xinh đẹp: tuấn tú như Bùi Lạc An, anh tuấn như Tống Hoài, xinh đẹp như Cố Dung Cẩm. Nhưng lúc nhìn thấy gương mặt này, nàng vẫn cảm thấy trước mắt sáng bừng lên.
Giống như một đóa hoa hồng đang nở rộ, rực rỡ lóa mắt nhưng lại có gai.
Chẳng qua, so với Chử Yến thì vẫn hơi kém sắc.
Khuôn mặt Chử Yến càng sắc bén, cũng càng chói mắt hơn.
Đã rất nhiều ngày nàng không nhìn thấy hắn. Nàng cũng không biết gần đây hắn thế nào, có ngủ ngon giấc không, độc tố còn sót lại trong cơ thể có phát tác không?
"Nữ nhân, nhìn nữa ta móc hai tròng mắt của ngươi ra!" Giọng nói cao ngạo không ai bì nổi của thiếu niên kéo suy nghĩ của Ngụy Niên quay trở lại.
Nàng nao nao, sau đó ý thức được mình thất lễ, lập tức áy náy cười một tiếng: "Xin lỗi."
Thiếu niên thấy thái độ của nàng cũng coi như chân thành, giọng điệu cũng hơi dịu lại: "Còn ngươi thì tại sao lại bị bắt tới nơi này?"
Vấn đề này Ngụy Niên đã nghĩ tới rồi.
Nàng nghĩ, lần này hẳn là vì Thái tử.
Dù sao nàng cũng chỉ là một nữ tử khuê các, người Tây Vu không cần thiết phải tốn công tốn sức đến bắt nàng. Cho nên chỉ có một lý do: lời đồn về nàng và Thái tử truyền đến tai người Tây Vu, bọn họ cho rằng nàng là mối uy hiếp của Thái tử, bắt nàng để hả giận hoặc để kiềm chế Thái tử.
Từ việc hiện tại nàng còn sống mà xem xét, hẳn là lý do sau.
"Đây, đại khái là nhân quả."
Ngụy Niên suy nghĩ một lúc lâu, sau đó mới đưa ra đáp án này.
Những lời đồn đó đa số đều do nàng tạo ra, còn không phải là nhân quả báo ứng ư?
Hiển nhiên là thiếu niên không hài lòng lắm với đáp án này của nàng, hắn ta nhíu mày: "Ra vẻ thần bí."
Ngụy Niên: "..."
Sau Thái tử, đây là người độc miệng thứ hai nàng từng gặp.
Nàng không tiếp tục nói linh tinh với thiếu niên, bởi vì nàng nghĩ đến một điểm quan trọng khác.
Người Tây Vu bắt nàng là vì Thái tử, vậy thì bắt hắn ta vì cái gì?
Nói chính xác hơn thì, là người Tây Vu đóng giả làm quân Lãng, bắt người Đông Nhữ làm gì?
Có kinh nghiệm bị hãm hại mấy lần, đối với Ngụy Niên mà nói, dường như đáp án này cũng không khó suy đoán.
Người Tây Vu muốn giá họa lên đầu quân Lãng!
Sau đó thì sao?
Sau đó, bước tiếp theo trong kế hoạch của bọn họ lại là gì?
Không đúng!
Ngụy Niên bỗng nhiên nhìn về phía thiếu niên.
Hẳn là hắn ta không phải một người Đông Nhữ bình thường!
Muốn nhanh chóng khơi dậy mâu thuẫn giữa Đông Nhữ và Bắc Lãng, chí ít hắn ta cũng phải là tướng lĩnh Đông Nhữ, hoặc con cháu quan lớn, hoặc là...
Nhìn thiếu niên rõ ràng là một người lớn lên trong sự yêu thương nuông chiều, vả lại còn không chịu nổi khổ cực, đương nhiên sẽ không phải tướng lĩnh trong quân.
Hoặc hắn ta là con cháu quyền quý, không thì chính là Thiên Hoàng quý tộc.
Ngụy Niên đang nghĩ nên mở miệng thăm dò như thế nào thì lại thấy thiếu niên không nhịn được nhúc nhích, lùi ra sau dựa vào tường, để lộ ra ngọc bội treo bên hông. Ngọc bội chạm rỗng, hình biển mây vây quanh một giọt nước nhỏ.
Ánh mắt Ngụy Niên hơi trầm xuống.
Nàng từng thấy hoa văn này.
Trước đó vài ngày, Thái tử sai người đưa sách cho nàng, trong đó có tóm tắt sơ lược về các thế gia môn phiệt ở Bắc Lãng và quyền quý của các quốc gia khác. Mà hoa văn của miếng ngọc bội này, chính là ký hiệu của hoàng thất Đông Nhữ.
Trong lòng Ngụy Niên không khỏi cảm thấy đau khổ. Thật sự đã gặp phải khả năng tệ nhất!
Nếu hoàng tử Đông Nhữ chết ở thành Phụng Kinh, thi thể bị trói bằng nút thắt trói đặc biệt của quân Lãng, có thể hình dung nó sẽ mang đến phiền phức như thế nào.
Mặc dù nàng không biết vì sao Tây Vu không ra tay ngay sau khi bắt được người, nhưng mặc kệ lý do là gì, may mà người còn sống!
Ngụy Niên ôm tâm lý sẽ không có chuyện gì tệ hơn chuyện này nữa, hỏi: "Ta tên Ngụy Niên, ngươi tên là gì?"
Nhưng sau khi hỏi xong, nàng lập tức nhận ra câu hỏi của mình hơi ngốc.
Trong loại tình huống này, hoàng tử Đông Nhữ dù có ngốc cũng sẽ không trực tiếp báo tên của mình.
"Tô Tầm, Tầm trong tìm kiếm." Thiếu niên thở ra một hơi dài, trong đôi mắt mỹ lệ chứa một chút chờ mong.
Hi vọng đám sứ thần ngu dốt kia có thể nhanh chóng tìm được hắn ta!
Mà lúc này, Ngụy Niên căn bản không thèm để ý hắn ta nói là chữ Tầm nào. Lúc nàng nghe thấy chữ 'Tô' kia thì đã nhắm nghiền hai mắt.
Thật sự có người ngu xuẩn như vậy, nàng nghĩ.
Thái tử Đông Nhữ, Đông Phương Tô.
Cho dù lấy tên giả, người Đông Nhữ dám lấy chữ "Tô" này, ngoại trừ Thái tử thì chẳng còn ai khác.
Hắn ta sợ người khác không biết hắn ta là ai chắc?
Cho nên, rốt cuộc thì tại sao Hoàng đế của Đông Nhữ lại yên tâm thả vị... Thái tử ngây thơ này ra!?
Nhưng mặc kệ sao hắn ta lại tới đây, nàng tuyệt đối không thể để hắn ta xảy ra chuyện!
Ngụy Niên bị trói hai tay. Cho dù nàng biết cởi trói như thế nào thì cũng tốn không ít sức lực, mân mê đến bây giờ mới cởi được sợi dây thừng trên cổ tay.
"Ngươi bị bắt sắp một ngày rồi, không nghĩ cách ra ngoài à?"
Ngụy Niên vừa cúi đầu cởi sợi dây thừng dưới chân vừa hỏi.
Thiếu niên, cũng chính là Thái tử Đông Nhữ Đông Phương Tô, tự xưng Tô Tầm, liếc nhìn nàng một cái rồi mới nói: "Bị trói như này, ta có thể nghĩ được biện pháp gì, cắn đứt sợi dây thừng à? Cho dù có thể cắn đứt thì có thể chạy đi à, có thể đá văng cửa hay đấm vỡ tường?"
"Nhưng từ bé số ta đã rất may mắn, gặp được chuyện gì cũng có thể chuyển nguy thành an, hẳn là lần này cũng có thể ra ngoài."
Ngụy Niên yên lặng cắn môi: "..."
Nếu không phải hắn ta là Thái tử Đông Nhữ, nàng thật sự không muốn cứu hắn ta!
"Qua đây." Ngụy Niên cởi nút thắt trói dưới chân, đứng lên rồi nói.
Đông Phương Tô: "Ta bị trói như vậy thì qua kiểu gì, không qua đ..."
Hắn ta vừa nói vừa trừng mắt về phía Ngụy Niên. Lúc nhìn thấy một người đứng bên cạnh hàng rào gỗ và một đống dây thừng, ánh mắt hắn ta trợn tròn: "Không phải... Ngươi, ngươi cởi bằng cách nào?"
Ngụy Niên nhìn chằm chằm hắn ta: "Ngươi có muốn cởi trói không hả?"
Đông Phương Tô ngẩn người một thoáng, sau đó nhanh chóng xê dịch về phía Ngụy Niên: "Muốn, muốn."
Chờ đám ngu xuẩn kia tới cứu hắn ta, e là thi thể của hắn ta đã khô quắt rồi!