Cuộc Chiến Nhà Vệ Sinh

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Cuộc Chiến Nhà Vệ Sinh

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bị Phương Thư trêu chọc ngay trước mặt thế này, Phùng Thanh không thể để mình chịu thiệt một cách miễn phí được.
Cậu cố tỏ ra bình thường, hít một hơi thật sâu rồi bước vào phòng Trần Thượng Chu. Leo lên giường, kéo chăn đắp kín người, liếc mắt sang Trần Thượng Chu đang ngồi học trước bàn, rồi vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài – xem dì Phương đã vào phòng chưa.
Nghe tiếng cửa phòng ngủ chính khép lại, Phùng Thanh mới cất tiếng: “…Trần Thượng Chu.”
Trần Thượng Chu “Ừm” một tiếng, nhưng không quay lại.
Phùng Thanh thử dò hỏi: “Có phải em không nên sang ngủ với anh nữa không?”
Trần Thượng Chu khựng tay: “?”
Anh dừng bút, quay đầu nhìn cậu: “Sao đột nhiên hỏi vậy?”
Phùng Thanh ngồi trong chăn, nhỏ giọng: “Vừa nãy dì Phương trêu em. Nói em sắp cao bằng dì rồi mà còn chạy sang ngủ với anh… Em nghe xong thấy… hơi xấu hổ.”
Trần Thượng Chu im lặng một lúc. Phùng Thanh nằm xuống, tiếp tục nói: “Từ sau, em nên tập ngủ một mình thôi. Dù sao cũng lớn rồi.”
“…”
Trần Thượng Chu liếc cậu thêm lần nữa rồi quay lại bàn học.
Một lát sau, anh bật đèn bàn, tắt đèn phòng như thường lệ. Bài vở lớp 9 nhiều hơn hẳn lớp 7, lại còn tự mua thêm đề luyện, nên mỗi ngày Trần Thượng Chu đều học đến khuya. Có những lúc Phùng Thanh đã ngủ say, anh vẫn còn ngồi làm bài dưới ánh đèn bàn mờ ảo.
Kim đồng hồ chỉ đúng mười một giờ, Trần Thượng Chu mới cất đề vào cặp, đứng dậy đi tắm.
Sau khi vệ sinh xong, anh tắt đèn bàn, cũng chẳng buồn bật đèn ngủ. Dựa vào ánh đèn đường le lói từ ngoài cửa sổ, anh bước lên giường. Mới nằm xuống được vài giây, Trần Thượng Chu cảm giác phần giường bên cạnh lún xuống – Phùng Thanh đã lăn sang, tay chân quấn lên người anh.
Anh không động đậy, chỉ khẽ thở dài.
…Cũng không nóng lắm.
Ngày hôm sau.
Vừa vào lớp, Phùng Thanh vừa ngồi xuống thì Trịnh Tử Hoàn – đang gục đầu ngủ ở ghế phía sau – như có rada, dù mặt vẫn úp xuống bàn nhưng tay đã vươn qua vai cậu, nói ngay: “Bài tập.”
“Nhớ nộp chung,” Phùng Thanh đưa vở cho cậu ta.
Trịnh Tử Hoàn mới ngẩng đầu dậy, trải bài của Phùng Thanh ra bàn: “Cảm ơn.”
Còn vài phút nữa vào học, cậu ta đã chép xong hết bài. Trịnh Tử Hoàn ôm cả hai quyển vở lên bàn đầu nộp, còn Phùng Thanh rút sách tiếng Anh ra khỏi hộc, chuẩn bị cho tiết tự học.
“Ê, thằng kia——”
Sách vừa đặt xuống, Phùng Thanh nghe thấy giọng nam sinh thô lỗ từ cửa sau. Cậu quay lại, thấy một gương mặt lạ, học sinh năm ba, tay xách túi bánh kẹp và hộp sữa.
“Phải mày rồi. Gọi Nghiêm Sa Sa ra đây giúp tao cái.”
Phùng Thanh liếc hắn một cái, làm như không nghe thấy.
Chưa đầy hai giây sau, một giọng nữ trong trẻo vang lên từ hàng ghế trước: “Anh? Sắp vào học rồi sao anh còn sang đây?”
Phùng Thanh ngẩng lên – chính là Nghiêm Sa Sa. Chắc cô bạn đã nghe tiếng gọi.
Nghiêm Sa Sa là lớp trưởng môn Ngữ Văn, xinh xắn dễ thương. Mới thứ Hai khai giảng mà đã có mấy nam sinh lớp bên qua xin QQ. Phùng Thanh quen mặt và biết tên cô vì cô khá thân với Trịnh Tử Hoàn.
Cậu thấy Nghiêm Sa Sa bước về phía cửa sau, vẻ mặt ngạc nhiên. Cô nhận lấy bánh và sữa từ tay nam sinh kia, nói cảm ơn rồi đứng trò chuyện vài câu. Sau đó, anh ta mới quay lại lớp.
“Cậu còn anh trai à? Học chung tiểu học sáu năm, sao tao chưa từng thấy?” Khi Nghiêm Sa Sa trở về, Trịnh Tử Hoàn – vừa nộp bài xong – đi xuống, liếc lưng nam sinh kia rồi hỏi. Xong còn cười khẩy: “Cũng không giống nhau cho lắm. Gen nhà cậu không truyền cho anh à?”
Nghiêm Sa Sa cắn miếng bánh, nghe vậy liền cười: “Cậu đúng là độc mồm. Hôm qua mới nhận anh, học năm ba.”
Trịnh Tử Hoàn “ừ” một tiếng đầy ẩn ý, rồi lại liếc về phía người kia.
Phùng Thanh thấy cậu ta dường như còn muốn nói gì, nhưng chuông vào học đã vang lên. Trịnh Tử Hoàn đành nhún vai, quay về chỗ.
Một chuyện nhỏ trôi qua nhanh chóng.
Không ngờ chiều hôm đó, Phùng Thanh lại chạm mặt “anh trai” của Nghiêm Sa Sa –
Ngay giữa nhà vệ sinh.
Tan học, Phùng Thanh ở lại lớp làm bài.
Khoảng nửa tiếng sau, cậu đứng dậy đi vệ sinh.
Vừa đẩy cửa vào, một luồng khói mỏng từ khe buồng giữa thoát ra. Có người đang hút thuốc bên trong.
Tình trạng này không hiếm ở nhà vệ sinh nam. Giờ học, tụ năm tụ ba hút ở bồn rửa, có người canh. Còn giờ này thầy cô đã về gần hết, không cần canh, chỉ còn vài đứa thèm quá vào hút lẻ tẻ.
Phùng Thanh giải quyết xong, đứng rửa tay.
Vừa mở vòi nước, cửa nhà vệ sinh bỗng bị đá mạnh từ ngoài, “rầm” một tiếng lớn.
Một nam sinh đeo kính, đeo cặp, bị đá mạnh vào trong. Cả người trượt dài trên nền gạch, đập vào tường mới dừng lại. Ngay sau đó, hai nam sinh năm ba bước vào – một trong số đó chính là “anh trai mới” của Nghiêm Sa Sa.
Hai đứa bước vào liền đóng cửa lại.
“Anh trai” của Nghiêm Sa Sa trợn mắt nhìn nam sinh đang nằm dưới đất. Đến khi cửa đóng, hắn mới phát hiện Phùng Thanh đang đứng rửa tay – chính thằng nhóc sáng nay dám phớt lờ mình.
Nhưng bây giờ hắn không rảnh xử lý, chỉ nhướng mày: “Sao chưa đi?”
Phùng Thanh lạnh mặt, hất cằm về phía vòi nước đang chảy.
Tên còn lại – tóc húi cua – liếc Phùng Thanh khinh khỉnh, cảnh cáo: “Không muốn dính vào thì rửa xong cút đi.”
Nói xong, hắn tiến đến trước mặt nam sinh đeo kính, ngồi xổm xuống, vỗ mặt cậu ta: “Hôm qua tao nói gì? Nếu mày đưa tiền cho tao ngay thì đâu có chuyện này? Nghĩ năm ba tan học muộn là chạy được à? Chạy được không? Tụi tao có đi học đâu mà tan học?”
“…Em, em đưa. Em đưa ngay.” Nam sinh đeo kính vội lục cặp, kính trên mặt đã lệch sang một bên.
“Anh trai” đá thêm một cú, cười khẩy: “Muộn rồi. Đã tới đây rồi, tao tự lục không được chắc? Tao muốn làm gì mày thì mày biết.”
Tên húi cua lại vỗ mặt nạn nhân, giọng không nặng không nhẹ: “Biết điều sớm thì đâu ra chuyện này? Tụi tao chỉ lấy năm mươi tệ, căng làm gì? Mày đâu thiếu tiền. Giờ chọc tao nổi điên rồi, mai mốt ở trường sống sao?”
Vòi nước vẫn chảy. Phùng Thanh bực mình tặc lưỡi.
Cậu liếc sang hai cây lau nhà dựng cạnh cửa buồng vệ sinh cách đó hai mét, rồi ngẩng đầu – làn khói thuốc ở buồng giữa đã tắt từ lúc nào.
Tốt nhất là người trong đó cứ nằm yên.
Nghe tiếng khóa vòi, “anh trai” không thèm nhìn Phùng Thanh, chỉ tay ra cửa: “Rửa xong thì cút.”
Phùng Thanh gật đầu, bước về phía cửa.
Tới cửa, cậu đẩy ra – nhưng không đi ra. Trong tích tắc, tay trái vớ lấy cây lau nhà, tay phải đóng cửa, xoay người quật mạnh về phía sau.
“Bốp——”
Ngay lúc Phùng Thanh dùng cây lau nhà “tặng” một phát vào mặt “anh trai” của Nghiêm Sa Sa, cửa buồng giữa cũng bị đá bay. Một nam sinh khác lao ra, tay xách thùng rác – không chần chừ, đổ sạch giấy bẩn lên đầu tên tóc húi cua.
Là Trịnh Tử Hoàn.
Hai người vừa ra tay, nhìn nhau – khựng lại một giây.
“Đánh chết tụi nó!” Trịnh Tử Hoàn hét lên, lao tới túm “anh trai” của Nghiêm Sa Sa, đánh túi bụi.
Phùng Thanh vác cây lau nhà, nhân lúc tên húi cua đang vật lộn với thùng rác trên đầu, vụt một cú vào bụng hắn, đồng thời hét với nam sinh đeo kính: “Còn đứng đó làm gì? Chạy đi!”
“…À, à!” Cậu ta ôm cặp, lao thẳng ra khỏi nhà vệ sinh.
“Mẹ nó!” Tên húi cua cuối cùng cũng gỡ được thùng rác ra, mặt và tay dính đầy chất bẩn khiến Phùng Thanh nhíu mày. Cậu dùng cây lau nhà gạt cú đấm của hắn, rồi đá thêm một cú vào bụng.
Trịnh Tử Hoàn đánh nhau giỏi hơn hẳn Phùng Thanh.
Chưa kịp ra đòn, Trịnh Tử Hoàn đã quật ngã “anh trai” của Nghiêm Sa Sa chỉ trong vài động tác rồi quay sang hỗ trợ cậu. Hai đánh một, không chột cũng què – trận chiến kết thúc nhanh chóng.
Trước khi đi, Trịnh Tử Hoàn giơ ngón giữa về phía hai đứa nằm sõng soài dưới đất: “Còn dám bắt nạt người khác, tao đánh cho không dậy nổi.”
Hai người cùng bước về lớp.
Chưa đi được mười mét, cả hai bỗng liếc nhau – rồi bật cười sằng sặc.
“Tao không ngờ người rửa tay ngoài đó là mày,” Trịnh Tử Hoàn vừa cười vừa nói.
Phùng Thanh nhớ lại: “Tớ cũng không ngờ người hút thuốc trong đó là cậu. Cậu cao tay thật, đến cả thùng rác cũng bị cậu tận dụng.”
Nhắc đến đây, Phùng Thanh ngửi ngửi tay mình.
Không biết có dính thứ gì dơ từ tên húi cua không. Ngửi mãi, cậu chịu không nổi, quay người lên tầng hai rửa tay.
“Mày cũng dùng cây lau nhà đấy thôi, tụi mình kẻ tám lạng người nửa cân,” Trịnh Tử Hoàn kể: “Tao đang đi ị. Định ra thì nghe tiếng ồn ngoài kia, nên nấp trong buồng, chờ người rửa tay đi thì tao ra. Mày biết lúc tao xách thùng rác xông ra, thấy người kia không những chưa đi mà còn cầm cây lau nhà đứng đó, tao suýt cười bể bụng không dám ra không?”
Phùng Thanh: “Tớ cũng vậy. Trước khi vớ cây lau, tớ còn nghĩ thầm: ‘Tốt nhất tên hút thuốc trong kia đừng chui ra gây thêm chuyện. Không thì tớ lại phải kéo theo một đứa, chắc chắn không thoát nổi.’”
“Đã đánh nhau rồi còn tính chuyện chạy?” Trịnh Tử Hoàn hỏi.
Phùng Thanh thành thật: “Tớ chưa từng đánh nhau, đương nhiên nghĩ đến chạy trước. Ban đầu tớ định kéo bạn học kia chạy cùng. May cậu hét ‘đánh nó’ nên tớ mới quay lại.”
Thậm chí…
Trước khi ra tay, Phùng Thanh còn lo sau này bị đánh tơi tả thì phải giải thích với Trần Thượng Chu thế nào.
Lên nhà vệ sinh tầng hai, Phùng Thanh mở vòi, xịt sữa rửa tay pha loãng, chà xát tay thật kỹ.
Trịnh Tử Hoàn cười ngặt nghẽo đến đau lưng, không đứng thẳng nổi. Sau đó, cậu ta nói: “Mày đúng là hài. Tao tuyên bố luôn – từ hôm nay, mày là anh em của Trịnh Tử Hoàn này.”
Hết chương 19.
Tác giả có lời muốn nói:
Tình anh em trong sáng, tình anh em trong sáng thôiiiii