Chương 20: Sao Có Thể Gọi Anh Tùy Tiện Như Thế?

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Chương 20: Sao Có Thể Gọi Anh Tùy Tiện Như Thế?

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phùng Thanh đợi Trần Thượng Chu tan học rồi cùng anh về nhà. Phương Thư vẫn chưa về vì tăng ca, nên bữa tối do Trần Thượng Chu lo. Hôm nay anh nấu cơm rang cải thảo thịt bằm – có gì trong tủ lạnh thì làm nấy.
Ăn xong, Phùng Thanh về phòng tắm rửa. Cậu cứ ám ảnh việc có thể vô tình chạm vào tên đầu đinh lúc nãy, vội vàng tắm sạch sẽ rồi thay đồ ngủ.
Tắm xong, cậu lại sang phòng Trần Thượng Chu như mọi ngày. Ngồi bên cạnh anh, cậu vừa làm bài tập vừa hỏi han. Làm được một lúc thì nằm vật ra bàn, giả vờ suy nghĩ nhưng thực chất là đang lười biếng trì hoãn.
Hôm nay bài nhiều, đến mười rưỡi tối Phùng Thanh mới xong. Dọn dẹp xong xuôi, cậu soạn cặp cho ngày mai rồi ngã phịch lên giường Trần Thượng Chu. Lúc này mới nhớ tối qua mình vừa quyết tâm tập ngủ một mình.
Cậu kéo chiếc gối của anh ôm vào lòng, lòng bứt rứt không nỡ.
Tuy giờ cậu đã không còn sợ ngủ một mình nữa, nhưng trở về nhà ngủ thì trong lòng vẫn thấy ấm ức. Giường Trần Thượng Chu mềm mại, ngủ chung còn được ôm anh sưởi ấm – ôm gối hay thú bông sao bằng? Hơn nữa, sáng mai anh sẽ gọi cậu dậy. Nếu cậu ngủ quên một mình, anh phải chạy tới gọi thì lại bị trễ theo. Thế thì tệ quá. Giá mà cậu đừng cao thêm nữa nhỉ? Không biết có cách nào kìm hãm chiều cao không? Như vậy dì Phương cũng bớt trêu cậu.
Suy nghĩ miên man, Phùng Thanh thở dài liên tục.
“Sao vậy?”
Tiếng thở dài quá rõ, Trần Thượng Chu dù đang tập trung làm bài vẫn nghe thấy.
Phùng Thanh dùng gối che mặt, ngượng ngập: “Em thấy hình như… em vẫn chưa muốn về nhà ngủ một mình.”
“Có ai đuổi em đâu.” Trần Thượng Chu đáp.
“Nhưng dì Phương thấy chắc chắn sẽ trêu em mất.”
“Mẹ anh có cấm em ngủ lại đâu.”
“Nhưng mỗi lần dì nói, em lại thấy… hơi xấu hổ. Em cũng lớp 7 rồi mà…”
Trần Thượng Chu bình thản: “Mẹ anh đi công tác rồi, một tuần nữa mới về.”
Phùng Thanh nghe xong liền bật người dậy, ôm gối reo lên: “Thật hả?”
Trần Thượng Chu gật đầu.
“Tuyệt quá!” Cậu đặt gối lại đúng chỗ, nằm xuống, kéo chăn đắp kín, thỏa mãn: “Vậy thì em đành… miễn cưỡng ngủ lại thêm một tuần nữa!”
Sáng hôm sau.
Vừa vào lớp, Trịnh Tử Hoàn lập tức giơ tay sang: “Anh em tốt, cho chép cái.”
Phùng Thanh đưa bài, chưa kịp mở miệng thì Trịnh Tử Hoàn đã nhanh nhảu: “Nộp chung luôn nhé, biết rồi biết rồi, cảm ơn người anh em.”
Hai phút sau, cậu ta chép xong một quyển, chuẩn bị sang quyển tiếp. Lật sơ qua vài trang đầu, thấy bài đúng gần hết, liền tròn mắt: “Hôm qua mày với bạn cùng bàn chơi caro suốt buổi sáng, sao bài vẫn đúng thế? Thiên tài kiểu này hả? Không nghe giảng mà làm vẫn đúng?”
Phùng Thanh nghiêng người liếc: “Về nhà hỏi anh tớ đi. Nếu tự làm, tớ đã sai mất một phần ba rồi.”
Trịnh Tử Hoàn gật gù, nghiêm túc khen: “Vẫn giỏi đó, có tinh thần học hỏi. Tối qua tao chơi game đua xe, tiện xem tài khoản mày – cấp cao, xe xịn, chẳng thua tao. Loại vừa mê chơi vừa chăm học như mày hiếm lắm.”
“Vì… anh tớ ngày nào cũng kiểm tra bài.” Phùng Thanh bất lực nói.
Trịnh Tử Hoàn ngẩng đầu, hiến kế: “Vậy mày chép ở trường xong rồi về nhà nộp cho anh là được chứ gì?”
Phùng Thanh lắc đầu: “Anh tớ nhìn là biết bài chép hay không. Bắt được là tớ toi.”
“Mày nói vậy… là đã từng bị bắt rồi hả?” Trịnh Tử Hoàn cười.
Phùng Thanh gật.
“Anh mày nghiêm thật nhỉ? Anh ruột à?”
Phùng Thanh khựng lại: “Không, hàng xóm.”
“Hàng xóm mà cũng quản chặt thế?” Trịnh Tử Hoàn hỏi thản nhiên.
Giọng cậu ta không có ác ý, nhưng Phùng Thanh nghe thấy bỗng dưng khó chịu, cau mày: “Đúng là hàng xóm, nhưng tụi tớ thân hơn cả người nhà. Anh ấy rất tốt với tớ.”
Trịnh Tử Hoàn gật gù: “À, kiểu lớn lên cùng nhau, hai nhà thân thiết hả? Vậy thì cũng hiểu được, quan tâm nhiều chút là bình thường.”
“Nghiêm Sa Sa, anh trai cậu lại tới đưa đồ ăn sáng kìa!”
Cả hai đang nói thì một bạn nữ gọi lớn. Hai người đồng loạt quay ra cửa sau. Quả nhiên, “anh trai” của Nghiêm Sa Sa đang đứng đó, tay cầm túi sữa chua và sandwich. Trong lúc chờ cô ra nhận, hắn liếc sang Phùng Thanh và Trịnh Tử Hoàn, trừng mắt hung dữ. Chỉ đến khi Trịnh Tử Hoàn giơ ngón giữa, hắn mới khinh khỉnh quay đi, tiếp tục trò chuyện với Nghiêm Sa Sa.
Xong việc, Nghiêm Sa Sa quay vào lớp. Nhìn theo bóng hắn đi xa, Phùng Thanh và Trịnh Tử Hoàn nhìn nhau – cả hai đều hiểu đối phương đang nghĩ gì.
“…Nghiêm Sa Sa.”
Phùng Thanh gọi nhỏ. Nghiêm Sa Sa quay lại, cậu nói thẳng: “Cậu nên tránh xa người cậu mới nhận làm anh trai đi.”
“Sao cơ?” Nghiêm Sa Sa ngơ ngác.
Trịnh Tử Hoàn chen vào: “Anh ta chẳng ra gì đâu. Nhận cậu làm em gái, ai biết có ý đồ gì. Dính vào kiểu người này, sớm muộn cũng rắc rối.”
“Cậu nói gì vậy?”
Phùng Thanh hất cằm về phía nhà vệ sinh nam tầng một: “Hôm qua tan học, tớ và Trịnh Tử Hoàn ở đó, thấy anh ta đá một học sinh lớp bảy vào nhà vệ sinh để đòi tiền. Nếu không đưa, định đánh người.”
Nghiêm Sa Sa kêu lên kinh ngạc, không tin nổi.
Trịnh Tử Hoàn kết luận: “Người đi bắt nạt học sinh dưới để vòi tiền thì tốt lành gì. Cậu mà cứ để anh ta đưa đồ ăn sáng, thể nào cũng dính chuyện.”
Nghiêm Sa Sa nhíu mày, rồi quay người ném cả sandwich và sữa chua vào thùng rác.
Lúc đó, chuông vào học vang lên.
Phùng Thanh chợt nhớ: “Hôm qua cậu định nói chuyện này với Nghiêm Sa Sa à? Lúc sắp vào tiết?”
Trịnh Tử Hoàn gật: “Anh nó nổi tiếng là du côn, nhưng tao chưa thấy tận mắt, nói ra không có bằng chứng. Hôm qua thì bằng chứng tự xuất hiện.”
Phùng Thanh khẽ cười, lấy sách ra chuẩn bị học bài trong giờ tự học.
Chiều đó đến lượt nhóm Phùng Thanh trực nhật. Cậu và Trịnh Tử Hoàn phụ trách lau sàn. Trong lúc các bạn quét dọn, hai người đánh caro trên giấy nháp.
Ba ván liên tiếp, Trịnh Tử Hoàn đều thua.
Ván thứ tư sắp bắt đầu thì cả lớp quét xong. Trịnh Tử Hoàn như được giải thoát, bật dậy: “Đi lau sàn! Tao không chơi nữa!”
Cuộc thảm bại của Trịnh Tử Hoàn kết thúc ở đây.
Lau xong, hai người gọi nhóm trưởng đến kiểm tra. Đạt yêu cầu, Trịnh Tử Hoàn xách cặp về trước. Phùng Thanh quay lại chỗ, tranh thủ làm tiếp bài.
Chưa được bao lâu, nhóm trưởng dọn xong và ra về. Trong lớp chỉ còn mỗi Phùng Thanh.
Cậu nhanh chóng làm xong toán, liếc đồng hồ – còn khoảng hai mươi phút Trần Thượng Chu mới tan. Nếu làm xong phần chính tả Ngữ Văn là có thể về.
“Cốc cốc—”
Vừa lấy sách Ngữ Văn ra khỏi ngăn bàn, Phùng Thanh nghe thấy tiếng gõ cửa từ cửa sau.
Cậu quay lại—
Lại là “anh trai” của Nghiêm Sa Sa… Sao dạo này mặt hắn cứ lởn vởn trước mắt?
Chưa kịp nghĩ xong, phía sau lớp đã xuất hiện thêm vài người – tên đầu đinh hôm qua trong nhà vệ sinh, cùng mấy học sinh lớp chín khác. Tổng cộng bảy, tám tên.
Đây là đến dàn trận gây sự sao? Tụi này huy động đông thế?
Phùng Thanh tự biết đánh không lại, âm thầm tính toán… Hay đợi hai mươi phút nữa để Trần Thượng Chu tới? Nhưng anh tới cũng chưa chắc đánh lại… Có khi anh sẽ đi gọi giáo viên. Cậu liếc lên camera góc lớp – có giám sát, chắc tụi này không dám làm quá. Phùng Thanh quyết định ngồi yên, không nhúc nhích. Nghĩ chúng cũng không liều đến mức đánh người ở đây.
“Anh trai” của Nghiêm Sa Sa cũng nghĩ vậy.
Hắn liếc camera, rồi nhìn hành lang, mới lên tiếng: “Em trai, ra ngoài nói chuyện tí được không?”
Phùng Thanh quay lại bàn, mở sách Ngữ Văn ra, giả vờ ôn bài: “Có gì thì nói ở đây, không thấy tao đang làm bài à?”
Hắn cười khẩy: “Để anh nói dễ hiểu. Mày tránh được hôm nay, mai cũng không tránh. Mày không thể suốt đời trốn trong lớp, cũng không thể không vào nhà vệ sinh. Sớm muộn gì anh cũng tìm được cơ hội. Chi bằng giờ theo anh ra ngoài, nói cho rõ. Anh trút giận xong, đảm bảo không làm phiền việc học của mày nữa. Thế nào? Anh vẫn là người biết lý lẽ mà.”
Phùng Thanh gập sách, lấy vở ra chuẩn bị chép chính tả. Vừa cầm bút lên định đáp trả thì cửa trước bật mở – Trịnh Tử Hoàn lao vào.
Cậu ta không dừng lại, xộc thẳng tới, túm tay Phùng Thanh kéo đi. Kéo cậu từ cửa trước, chạy vụt ra khỏi lớp, thẳng ra cổng trường.
“Sao cậu chạy?” Phùng Thanh chưa kịp định thần.
Trịnh Tử Hoàn vừa chạy vừa nói: “Không chạy đợi bị đánh à?”
“Trong lớp có camera, chúng không dám đánh đâu.”
“Mày không hiểu tụi nó. Nếu không xử dứt điểm, chúng sẽ bám dai như đỉa. May mà tao vào nhà vệ sinh hút thuốc, không thì bị chặn rồi.”
Hai người nhanh chóng tới cổng trường.
Có bác bảo vệ đang trực. Thấy vậy, Trịnh Tử Hoàn kéo Phùng Thanh dừng lại, làm bộ như vừa tan học, rồi cùng nhau bước ra.
Ngang qua bác bảo vệ, Phùng Thanh định quay lại cầu cứu nhưng bị Trịnh Tử Hoàn kéo đi.
“Không báo bảo vệ thì ra khỏi trường xử lý kiểu gì?” Phùng Thanh hỏi.
“Bảo vệ giúp được một lần chứ không giúp được cả đời. Theo tao, đảm bảo trị tụi nó ngoan như cún.”
Phùng Thanh nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn theo Trịnh Tử Hoàn rẽ vào con hẻm nhỏ bên trường.
Chạy thêm trăm mét, Trịnh Tử Hoàn dừng lại, thở hồng hộc: “Đến rồi.”
Phùng Thanh ngẩng lên – trước mặt là hơn mười tên côn đồ tầm tuổi teen, có người 13, 14, 15 tuổi. Người đứng, người ngồi xổm, gần một nửa đang cầm điếu thuốc, vài tên mặc đồng phục giống hệt họ.
Y như trong phim.
“…Cái gì đây?” Phùng Thanh thì thầm. Quay lại, cậu thấy nhóm “anh trai” của Nghiêm Sa Sa đã đuổi tới.
Trịnh Tử Hoàn kéo cậu lại gần.
Đi đến cuối nhóm, Trịnh Tử Hoàn dừng lại, tiến về phía một thiếu niên đầu trọc đang dập thuốc dưới đất. Trông khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Trịnh Tử Hoàn thì thầm vài câu. Nghe xong, đầu trọc đứng dậy, phất tay, dẫn cả đám đi thẳng tới nhóm kia.
“Anh trai” của Nghiêm Sa Sa và đồng bọn lập tức dừng lại.
Tên đầu đinh dẫn đầu nhận ra người phía trước, vội vàng: “Anh Long?”
Anh Long liếc họ, hai tay đút túi: “Biết tao à?”
Đầu đinh cười gượng: “Anh Long đừng đùa, em nghe danh anh từ lâu rồi…”
Anh Long không vòng vo: “Nghe nói tụi mày định chặn em tao? Mày theo phe nào, báo danh.”
“Anh trai” của Nghiêm Sa Sa nghẹn lời, vội cười: “Anh hiểu lầm rồi, anh Long! Anh em tụi em đâu dám động vào người của anh. Cho cơ hội, tụi em quay đầu liền, cam đoan không quấy rầy nữa!”
Anh Long gật đầu hài lòng, làm động tác “mời đi”.
Xong, anh nói thêm: “Tụi anh ra ngoài lăn lộn nhưng có nguyên tắc – không bắt nạt học sinh nhỏ để vòi tiền. Nếu tao nghe thấy tụi mày làm mấy trò mất mặt này nữa, lần sau không chỉ dằn mặt vài câu là xong.”
Đầu đinh gật liên tục: “Phải, phải, anh Long dạy chí lý.”
Nhìn nhóm kia rút lui khỏi hẻm, Trịnh Tử Hoàn đắc ý đụng vai Phùng Thanh: “Thế nào? Tao bảo sẽ xử gọn mà. Nhanh hơn nhờ bảo vệ, và không lo bị trả thù.”
Phùng Thanh ngơ ngác nhìn đám người vừa hung hăng giờ lại rụt rè lủi đi. Chưa kịp nói gì thì Trịnh Tử Hoàn đã kéo cậu tới giới thiệu: “Đây là đại ca tao, anh cả khu này. Tụi tao gọi là anh Long. Có anh ấy, mấy tên như ‘anh trai’ của Nghiêm Sa Sa chẳng là gì.”
Phùng Thanh liếc Anh Long. Theo phim thì giờ cậu nên chào. Nhưng nghĩ lại – cậu đã có một người anh, cũng không gọi Trần Thượng Chu là “anh trai”, sao lại dễ dàng gọi người khác là “anh” được?
Lưỡng lự mãi, cậu vụng về nói: “Anh của Trịnh Tử Hoàn… chào anh…”
Anh Long bật cười, vỗ vai: “Được rồi, chào em. Không cần khách sáo. Sau này nếu mấy đứa đó còn dám động tới em, cứ bảo Trịnh Tử Hoàn tìm anh.”
Phùng Thanh: “Vâng… cảm ơn anh, anh của Trịnh Tử Hoàn.”
Bên kia tường, chuông tan học lớp chín vang lên.
Phùng Thanh giật mình, vội vàng chạy về lớp: “Tớ phải về đây!”
Chạy đến khúc hành lang, cậu suýt đụng phải Trần Thượng Chu đang đi xuống từ tầng trên.
Lớp anh tan muộn. Phùng Thanh vội nói: “Em… em đi vệ sinh nên lúc nãy không có trong lớp.”
Trần Thượng Chu chỉ ừ một tiếng, không hỏi thêm.
Thu dọn đồ xong, hai người cùng nhau ra cổng trường.
Buổi chiều học thể dục – chạy bộ nửa tiết, chơi bóng rổ nửa tiết, cộng thêm bị Trịnh Tử Hoàn kéo chạy một trận, Phùng Thanh đói lả. Vừa ra tới cổng, cậu kéo Trần Thượng Chu dừng lại trước sạp cơm nắm.
“Huýt—”
Tiếng huýt sáo vang lên.
Đang đợi người bán, Phùng Thanh ngẩng đầu – thấy Trịnh Tử Hoàn đứng cách năm, sáu mét, tay kẹp thuốc, đang huýt sáo gọi cậu. Đằng sau là Anh Long và đám người nãy, ai cũng kẹp thuốc, bộ dạng lưu manh, bất cần, chẳng giống học sinh tử tế. Và tất cả đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Phùng Thanh chỉ muốn giả vờ không quen.
Nhưng Trịnh Tử Hoàn lại huýt sáo hai cái: “Phùng Thanh! Mai gặp nha! Bọn tao về trước đây!”
Tên cậu bị hét to.
Phùng Thanh theo phản xạ liếc sang Trần Thượng Chu – thấy sắc mặt anh bỗng nghiêm lại. Cậu đứng đơ, tay giơ không được, buông cũng chẳng xong. Vật vã mãi mới rụt rè vẫy tay hai cái với Trịnh Tử Hoàn, rồi lập tức rụt tay về.
Nhìn Trần Thượng Chu, cậu lúng túng gọi: “Anh——”
“Đó là ai?” Trần Thượng Chu nhíu mày.
Phùng Thanh thành thật: “Bạn học ngồi sau em… Thật ra cậu ấy tốt lắm, chỉ là… nhìn hơi…”
Lông mày Trần Thượng Chu giãn ra chút, nhưng ánh mắt lại dừng lại ở điếu thuốc trên tay Trịnh Tử Hoàn. Anh quay sang Phùng Thanh: “Em kết bạn với ai anh không can thiệp. Nhưng anh nói trước – tuyệt đối không được uống rượu, không được đi net, và không được đụng vào thuốc lá trước khi em mười tám tuổi. Nếu anh bắt được, anh nhất định sẽ dạy dỗ em một trận.”
Phùng Thanh rụt cổ, lí nhí: “…Dạ.”
Hết chương 20.