Chiến Tranh Du Kích

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy ngày sau, Phùng Thanh bắt đầu chỉ huy Trần Thượng Chu tiến hành một kiểu "chiến tranh du kích" đối phó với dì Phương Thư.
Chiến tranh du kích – loại hình tác chiến thường do lực lượng nhỏ, yếu hơn sử dụng để chống lại đối phương mạnh, với chiến thuật phục kích, phá hoại, tấn công nhanh rồi rút lui ngay, tận dụng địa hình dễ ẩn nấp.
Mỗi sáng tỉnh dậy, Phùng Thanh không còn cho phép Trần Thượng Chu ra ngoài chạy bộ hay đi mua bữa sáng như trước. Dù có tiết học nào anh phải tự đến trường, hay cả hai cùng đi học, Phùng Thanh vẫn luôn dậy sớm hơn, âm thầm ra ngoài trước để dò đường.
Cậu áp tai vào cánh cửa căn hộ đối diện, dỏng tai nghe hồi lâu, đợi xác nhận Phương Thư còn chưa thức dậy hoặc không có động tĩnh gì trong phòng khách, mới ra hiệu cho Trần Thượng Chu bước ra. Vừa ra hành lang là lập tức kéo anh chạy ù xuống lầu, rồi thẳng ra khỏi khu chung cư – quyết không để dì Phương có dù chỉ một khe hở phát hiện Trần Thượng Chu không ở ký túc xá.
Buổi tối đón Trần Thượng Chu về, quy trình cũng tương tự.
Phùng Thanh luôn lên trước, dò xét tình hình trong nhà Phương Thư, rồi mới cho anh đi lên. Trần Thượng Chu vẫn như mọi khi, chỉ nhìn cậu mỉm cười, chẳng nói nhiều. Cậu bảo gì anh làm nấy, ngoan ngoãn nghe theo chỉ huy.
Ban đầu, kế hoạch của cả hai là sẽ về nhà anh ngủ cách ngày, hoặc cách hai ngày. Giường anh vừa rộng vừa êm, ngủ thoải mái lại đỡ gây nghi ngờ. Nhưng sau một đêm lẩn trốn dưới gầm mắt Phương Thư, hai người không hẹn mà cùng quyết định: một tuần chỉ về ngủ đúng một đêm – tối thứ Bảy là đủ.
Lý do rất đơn giản: quá gò bó. Ngay cả Trần Thượng Chu – người vốn không hề khó tính – cũng cảm thấy ngột ngạt.
Phùng Thanh không thể bám theo Trần Thượng Chu như trước, không thể biến thành "chim gõ kiến" rình rập mọi ngóc ngách trong nhà. Không thể tranh thủ lúc nấu ăn mà hôn, không thể hôn khi ngồi ăn cơm, cũng chẳng thể hôn khi cả hai nằm dài ở phòng khách lướt điện thoại. Hồi trước, hôn hít có thể xảy ra bất kỳ lúc nào, giờ thì nơi nào cũng… không thể.
Hậu quả là Trần Thượng Chu – người đã quá quen với những lần bị Phùng Thanh bất ngờ tấn công – bỗng thấy xung quanh quá yên ắng, lại thành ra khó chịu. Có lúc anh muốn chủ động ôm cậu hôn, tay vừa đưa ra một nửa, chợt nhớ Phương Thư đang nghỉ phép ở nhà, liền vội rút tay về.
Chưa dừng ở đó.
Từ nhỏ đến lớn, bất kể trong nhà có ai, Trần Thượng Chu cũng chẳng bao giờ đóng cửa phòng. Phương Thư hay Trần Nguyên Cư rất hiếm khi quấy rầy lúc anh học, nếu có việc đều gõ cửa trước – thế nên chẳng cần khóa. Vì vậy, hai người gần như không có cơ hội thân mật ngoài lúc đi ngủ. Một là nếu không đóng cửa thì quá nguy hiểm, hai là nếu đóng thì lại càng dễ bị nghi ngờ.
Chỉ khi lên giường, nằm xuống chuẩn bị ngủ, cả hai mới được hôn hít thoải mái – mà thế thì cũng chẳng thỏa mãn được bao nhiêu. Cuối cùng, họ thống nhất: một tuần về nhà anh đúng một lần vào thứ Bảy cho có lệ, còn lại cứ ở nhà Phùng Thanh, muốn hôn lúc nào thì hôn, muốn thân mật thế nào thì tùy.
Đêm đầu tiên Phương Thư về nghỉ phép, bà còn mời Phùng Thanh sang ăn cơm dù hôm đó Trần Thượng Chu không về – ở lại trường. Nhưng Phùng Thanh lập tức từ chối, viện cớ hay đi chơi với bạn bè, bảo rằng nấu một phần thì được, hai phần thì quá phiền.
Dù sao đi nữa, tối nào cậu cũng ăn cùng Trần Thượng Chu – hoặc ở căn-tin Nam Lăng, hoặc mua đồ về nhà nấu. Nếu thực sự phải ăn cùng Phương Thư, thời gian bên nhau sẽ bị rút ngắn, lại còn gò bó nữa.
Đến thứ Bảy đầu tiên khi Phương Thư nghỉ phép, Phùng Thanh và Trần Thượng Chu đúng hẹn quay về phòng anh để ngủ.
Để giả vờ tối qua họ không ở cùng nhau, Phùng Thanh kiên quyết bắt Trần Thượng Chu về trước, sau đó mới giả bộ vừa hay biết anh từ trường về, chạy sang gõ cửa.
Tối hôm đó, đúng lúc trang web đăng ký nguyện vọng mở cổng.
Sau khi dọn dẹp bếp xong, Phương Thư ngồi phòng khách xem ti-vi, còn Trần Thượng Chu và Phùng Thanh thì vào phòng ngủ chính để điền nguyện vọng.
Nguyện vọng đã được chốt ngay từ khi công bố điểm thi.
Phùng Thanh điền nhanh như Trần Thượng Chu hôm đó, chẳng thèm chớp mắt, lập tức đặt Ngoại ngữ Nam Lăng – ngành tiếng Anh lên hàng đầu, rồi chọn thêm vài ngành liên quan xếp sau. Nhưng khi cậu định làm theo Trần Thượng Chu – không đánh dấu vào mục "chấp nhận điều chỉnh phân bổ", đồng thời bỏ trống nguyện vọng hai, thì bị anh chặn tay lại.
"Chấp nhận điều chỉnh phân bổ" nghĩa là: nếu ngành bạn chọn ở trường A không đủ điểm hoặc đã hết chỉ tiêu, trường có thể chuyển bạn sang ngành khác còn trống (miễn bạn đủ điều kiện). Nếu không chọn – khi trượt ngành đăng ký, bạn có thể trượt luôn trường A, hồ sơ chuyển sang nguyện vọng tiếp theo, hoặc tệ hơn là rớt hết.
"Muốn học lại à?" Trần Thượng Chu gạt tay Phùng Thanh ra.
Phùng Thanh ngả người ra sau, nhường chỗ cho anh: "Có đến mức phải học lại đâu? Thứ hạng của em thừa sức đậu Ngoại ngữ Nam Lăng. Cùng lắm ngành tiếng Anh tăng điểm, em rớt sang ngành khác thôi."
"Em cũng biết nó có thể tăng điểm mà? Nếu tất cả đều tăng thì em chuẩn bị học lại đi." Vừa nói, Trần Thượng Chu vừa tự tay đánh dấu vào mục "chấp nhận điều chỉnh phân bổ" cho cậu, rồi điền thêm Đại học Nam Lăng vào nguyện vọng hai – chọn hết các ngành liên quan đến tiếng Anh.
Tất nhiên, khả năng đó cực kỳ thấp – gần như không thể xảy ra. Nhưng khi thấy Trần Thượng Chu nhấn nút nộp nguyện vọng, Phùng Thanh bĩu môi: "Nhưng như vậy thì chẳng còn ngầu nữa. Chỉ điền nguyện vọng một, không chọn điều chỉnh phân bổ – nghe là thấy oai rồi."
Lời chưa dứt, tai cậu đã bị Trần Thượng Chu véo một cái cảnh cáo.
Xoa xoa vành tai chẳng đau mấy, cậu ngoan ngoãn ngậm miệng, rồi chuyển chủ đề. Phùng Thanh hạ thấp giọng, liếc mắt ra cửa để chắc chắn Phương Thư vẫn đang ngồi ngoài sofa xem ti-vi, thì thầm: "Anh nói rồi nhé. Sau này, chỉ cần không quá bận, kể cả buổi trưa chúng ta cũng phải ăn cùng nhau."
Trần Thượng Chu ừ một tiếng, đưa tay xoa mái tóc vàng của cậu: "Anh lừa em bao giờ chưa?"
Phùng Thanh không trả lời, chỉ hừ một tiếng tỏ vẻ bất mãn vì bị ép đăng ký ngành tiếng Anh. Rồi cậu giơ điện thoại soi lại mái tóc vừa bị anh vò thành ổ chim – mới nhuộm hơn nửa tháng mà chân tóc đã bắt đầu lộ đen.
"Có muốn đi dặm lại không?" Trần Thượng Chu hỏi.
Phùng Thanh lắc đầu: "Không, em chán rồi. Nhưng đợi tóc mọc dài, em nhất định đổi màu khác."
Anh lại vỗ đầu cậu: "Vậy thì bắt đầu suy nghĩ xem hè này đi đâu chơi đi, để em chọn."
Nghe vậy, Phùng Thanh lập tức phấn khích: "Đi đâu cũng được à?"
"Ừm."
Hai người chỉ ngủ ở phòng Trần Thượng Chu đúng một đêm. Sáng hôm sau, ăn trưa xong, mỗi người tìm một cái cớ để ra ngoài.
Trần Thượng Chu nói sắp thi cuối kỳ nên phải về trường ôn tập, Phùng Thanh thì bảo đi gặp bạn cấp ba. Hai người rời nhà cách nhau chưa đầy mười phút. May mà Phương Thư không để ý – bà đang mải chơi Đấu Địa Chủ trên điện thoại.
Phùng Thanh ra sau. Vừa bước ra khỏi cổng chung cư, cậu liền đi thẳng ra ngoài, gặp Trần Thượng Chu rồi cùng nhau đến siêu thị mua đồ ăn, gia vị nấu lẩu cho buổi tối.
Xách đồ về nhà, hai người ở căn hộ của Phùng Thanh quấn quýt cả ngày.
Sáng thứ Hai, Phùng Thanh lại dậy sớm để theo Trần Thượng Chu đến trường.
Tuần này, Trần Thượng Chu chính thức bước vào kỳ thi. Hầu hết các môn đã kết thúc, chỉ còn vài buổi thi xen kẽ. Chiều thứ Hai có tiết học, anh cần về ký túc xá lấy tài liệu giấy, nên Phùng Thanh cũng đi theo, cùng anh vào thư viện ôn tập.
Sáng hôm đó, khi ra ngoài, Phùng Thanh không còn phát động chiến tranh du kích nữa.
Cậu đứng chờ ngoài cửa, đợi Trần Thượng Chu khóa cửa xong, chuẩn bị xuống lầu. Anh còn hỏi: "Hôm nay không đánh du kích nữa à?"
Phùng Thanh phẩy tay đầy tự tin: "Anh yên tâm, cả tuần nay em đã quan sát kỹ rồi, nắm rõ quy luật sinh hoạt của dì Phương. Giờ này dì chắc chắn chưa dậy – thường ngủ đến hơn chín giờ. An toàn tuyệt đối."
Nghe vậy, Trần Thượng Chu khẽ cười, khóa cửa, vòng tay ôm lấy Phùng Thanh rồi cùng nhau đi xuống lầu.
Đằng sau cánh cửa đối diện.
"Dậy chưa? Em còn mười lăm phút nữa tới cổng khu chung cư rồi."
Phương Thư đẩy cửa nhà vệ sinh, ngáp dài: "Dậy rồi, chuẩn bị xong cả rồi. Nếu không phải em đòi đi leo núi sớm thì chị vẫn đang ngủ."
Giọng bạn vang lên từ tai nghe bluetooth: "Leo núi phải đi buổi sáng chứ, đi trễ nắng chang chang. Mau lên, còn mười ba phút nữa là em tới. Khu chung cư cũ nhà chị không cho dừng xe, bị phạt thì em bắt đền đấy."
Phương Thư nhét điện thoại trên bàn trà vào túi, khoác balo lên vai, bước ra cửa: "Yên tâm, chị xuống ngay."
"Khó lắm mới có ngày nghỉ rảnh rang. Lát leo xong, chị em mình đi massage cho thoải mái, đừng suốt ngày nghĩ chuyện công ty. Làm việc là để sống, đừng đảo lộn mục đích. Cùng lắm thì nghỉ việc…"
Bạn vẫn đang nói lải nhải trong tai nghe, Phương Thư vừa ậm ừ vừa đặt tay lên tay nắm cửa. Đang định kéo ra, bà bỗng nghe thấy tiếng động bên ngoài – tiếng nói chuyện, giọng rất quen thuộc.
Theo phản xạ, Phương Thư áp mắt vào mắt thần trên cửa. Nhìn một cái, bà khựng lại.
Rõ ràng hôm qua Trần Thượng Chu nói phải về trường, vậy mà giờ anh đang đứng ngay trước cửa – cùng Phùng Thanh. Không biết hai người đang thì thầm gì, giọng rất nhỏ, vài giây sau đã cùng nhau xuống lầu. Tư thế khi bước xuống cầu thang – vô cùng thân mật.
Bạn: "Chị nghe em không? Không trả lời à? Lát đi làm mặt nữa, chỗ lần trước thế nào? Này? Chị còn nghe không? Sao thế?"
Không phải đã quay lại trường rồi sao?
…Sao Thượng Chu còn ở đây?
Phương Thư từ từ buông tay khỏi tay nắm cửa, đôi mày siết chặt: "Không…"
Hết chương 70.