Người Tốt Nhất Với Tôi

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Người Tốt Nhất Với Tôi

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xa lạ.
Khoảnh khắc hai từ ấy hiện lên trong đầu, Phùng Thanh cảm thấy cả hơi thở cũng nghẹn lại.
Cậu chưa từng nghĩ, một ngày nào đó, chính mình lại dùng hai chữ “xa lạ” để miêu tả mối quan hệ giữa mình và Trần Thượng Chu. Cũng không ngờ, có ngày hai người cùng ngồi chung một bàn, nhưng không còn kề vai sát cánh như trước nữa.
Cảm giác ấy như hàng vạn mũi kim châm khắp người, từ đầu ngón tay đến tận da đầu, khiến Phùng Thanh đau đớn, bất lực, chẳng còn sức chống đỡ.
Quanh cậu, Quách Hạo Thành, Lý Du và mấy người bạn của Lý Du vẫn đang nói cười rôm rả, nhưng Phùng Thanh chẳng nghe lọt lấy một lời. Trong tai cậu chỉ còn tiếng ù ù vang dội, lấn át mọi âm thanh khác.
Mỗi lần lén ngẩng mắt, cậu đều chạm phải ánh nhìn của Trần Thượng Chu. Phùng Thanh vội vã cúi gằm xuống, còn anh thì cứ thế nhìn thẳng, chẳng hề né tránh, ánh mắt dán chặt vào cậu, chưa từng rời.
Cái nhìn ấy quá sắc bén, khiến Phùng Thanh chỉ muốn chui tọt xuống gầm bàn cho xong.
Mãi đến khi Lý Du kết thúc mấy câu xã giao với Quách Hạo Thành, dẫn cả nhóm ngồi xuống, phần giới thiệu mới bắt đầu. Phùng Thanh lúc này mới dám ngẩng đầu lên.
Trong hoàn cảnh này, cậu không thể mãi cúi mặt, nhưng cũng chẳng dám liếc về phía Trần Thượng Chu, đành đưa mắt sang người đầu tiên Lý Du đang giới thiệu.
Ba người lần lượt được giới thiệu xong, Phùng Thanh lại không kìm được mà liếc trộm về phía Trần Thượng Chu lần nữa.
Sợ anh vẫn đang nhìn mình, nên chưa kịp nhìn rõ, cậu đã vội vàng giả vờ bận rộn, dời mắt đi. Nhưng ngay khi dời đi, Phùng Thanh mới nhận ra: Trần Thượng Chu căn bản chẳng nhìn cậu, thậm chí còn không có ý định nhìn. Anh chỉ đang chăm chú lắng nghe phần giới thiệu của Lý Du.
Biết mình lại vì ánh mắt không còn hướng về mình mà cảm thấy hụt hẫng, Phùng Thanh bật cười tự giễu trong lòng.
Cậu có lý do gì để thất vọng đâu?
Giữa cậu và Trần Thượng Chu giờ là quan hệ gì? Anh có lý do gì phải cứ nhìn cậu?
Lúc nãy anh nhìn chằm chằm, chắc cũng chỉ vì bất ngờ khi gặp lại trong bữa tiệc này. Bao nhiêu năm không gặp, nhận ra một người quen nên nhìn lâu một chút để xác nhận. Nếu lúc Trần Thượng Chu bước vào, Phùng Thanh không vô tình chạm mắt, có lẽ anh cũng chẳng nhận ra cậu.
Đang mải suy nghĩ, phần giới thiệu đã đến lượt Quách Hạo Thành ngồi bên cạnh, rồi đến cậu. Phùng Thanh gom lại tâm trí, mỉm cười chờ đợi. Rất nhanh, Lý Du đưa tay về phía cậu, giới thiệu: “Đây là Phùng Thanh, cũng như thầy Quách, là dịch giả Trung–Anh, nhưng chuyên môn khác nhau. Thầy Quách thiên về lĩnh vực khác, còn thầy Phùng thì chuyên dịch game.”
Phùng Thanh vẫy tay chào, gật đầu xã giao. Lý Du lại thêm: “Nghe tên thầy Phùng có thể thấy hơi lạ, nhưng nếu nhắc đến một tựa game, chắc ai cũng biết.”
Cậu ấy liền buột miệng nói ra một IP game từng gây sốt toàn quốc khoảng hai năm trước. Tựa game đó lúc bấy giờ nổi đình nổi đám, nam nữ già trẻ ai cũng biết, trong nước ngoài nước đều “càn quét” thị trường, đến tận bây giờ vẫn còn sức hút. Dù bạn chưa từng chơi, chắc chắn cũng đã từng nghe qua, hoặc có người quen từng chơi.
Lý Du tiếp lời: “Bản tiếng Anh của tựa game này chính là do thầy Phùng tham gia dịch thuật, hơn nữa còn là biên dịch chính. Nếu ai từng để ý danh sách cảm ơn trong game, sẽ thấy tên thầy Phùng hiện rõ ở đó.”
Game vốn là chủ đề quen thuộc với giới trẻ.
Vừa nghe thấy cái tên quen thuộc, ba người bạn Lý Du dẫn theo – trừ Trần Thượng Chu – đều bật “wow” một tiếng thật lòng.
Thấy Trần Thượng Chu không phản ứng, người bạn bên cạnh huých cùi chỏ vào anh, nhắc lại tên game, mắt sáng rực: “Người này là dịch giả bản tiếng Anh của game đó! Cậu không thấy kinh ngạc à?”
Lý Du cười, không quá bất ngờ với phản ứng của Trần Thượng Chu, nhưng sợ Phùng Thanh hiểu lầm nên giải thích thêm: “Bác sĩ Trần nhà chúng tôi xưa nay chỉ quan tâm học hành và công việc thôi. Ngay cả mấy minh tinh đình đám, diễn viên điện ảnh, anh ấy còn chưa chắc gọi tên được, huống hồ là game. Có lẽ anh ấy chưa nghe nhiều về trò này, nên không hiểu rõ mức độ ảnh hưởng. Thầy Phùng đừng hiểu lầm, anh ấy tuyệt đối không phải cố tình lạnh nhạt với thầy đâu.”
Phùng Thanh chỉ “ừ” một tiếng.
Ngay lập tức, trong đầu cậu hiện lên một câu nói quen thuộc: “Năm tháng là con dao giết lợn.”
Câu nói này lần đầu xuất hiện trên các diễn đàn Trung Quốc những năm 2010, dùng hình ảnh thời gian như con dao giết lợn – sắc bén, tàn nhẫn – để ẩn dụ cho việc thời gian khắc sâu nếp nhăn, thay đổi con người và vạn vật, thể hiện nỗi than thở trước sự trôi đi không ngừng của tuổi trẻ.
Lúc này, Phùng Thanh thấm thía hơn bao giờ hết ý nghĩa của câu nói ấy. Bởi chính lưỡi dao ấy đang cứa vào từng ngóc ngách trong tim cậu, chỗ nào cũng đau buốt.
Mối quan hệ giữa cậu và Trần Thượng Chu, đến hôm nay đã xuống mức độ mà bạn bè xung quanh không ai biết hai người từng quen biết, thậm chí còn phải có người đứng ra giải thích.
Nhớ lại hồi học cấp ba ở trường số 1, bạn cùng phòng Trần Thượng Chu, bạn bè anh, ai chẳng biết Phùng Thanh?
Lời Lý Du khiến mọi người lại ồ lên, cười vang.
Sau khi giới thiệu xong hết mọi người, Lý Du yên tâm ngồi xuống, bóc đũa, rót coca, mời cả bàn cùng ăn uống, trò chuyện.
Vì đa số đều lái xe, Quách Hạo Thành không gọi rượu.
Mọi người nói chuyện về công việc, sở thích. Ngoài Quách Hạo Thành và Phùng Thanh tạm coi là đồng nghiệp, những người còn lại mỗi người một ngành, không ai trùng lĩnh vực, nên đề tài nói chuyện vô cùng phong phú. Tiếng cười nói rộn rã, lúc thì ba bốn người trò chuyện, lúc thì cả bàn cùng tham gia.
Suốt bữa ăn, cả Phùng Thanh lẫn Trần Thượng Chu đều ít nói. Có ai hỏi thì trả lời, không hỏi thì lặng im.
Thế nên, Phùng Thanh vẫn lén liếc nhìn Trần Thượng Chu.
Cậu vẫn còn chút không cam lòng, dù rõ ràng biết rằng giữa mình và anh, chẳng còn liên quan gì nữa.
Tiếc thay, suốt gần một tiếng rưỡi, dù Phùng Thanh liếc nhìn bao nhiêu lần, cũng không lần nào bắt được ánh mắt của Trần Thượng Chu. Anh hoàn toàn không nhìn về phía cậu.
Ngón tay trỏ Phùng Thanh vô thức bấu vào đầu ngón cái đến mức tê trắng.
Thật khó chịu, cậu nghĩ.
Hồi rời Nam Lăng, cậu chưa từng nghĩ sẽ còn gặp lại Trần Thượng Chu, càng không ngờ có ngày được ngồi chung bàn với anh – như hai người xa lạ.
Với Phùng Thanh, việc trở thành người xa lạ với Trần Thượng Chu còn đau đớn hơn cả việc không bao giờ gặp lại.
Cậu thà để anh mãi sống trong ký ức, trong giấc mộng như trước kia, còn hơn là như bây giờ – ngồi cùng một bàn mà anh chẳng buồn liếc một cái.
Tình cảm Trần Thượng Chu dành cho cậu, có lẽ đã bị năm tháng mài mòn đến mức hận thù hay chán ghét cũng chẳng còn sót lại.
Quách Hạo Thành nói: “Đêm giao thừa chúng ta đều không về nhà, đúng không? Tôi thấy đông người, muốn chơi gì cũng tiện. Mọi người có ý kiến gì không?”
Lý Du: “Theo tôi, thuê một căn biệt thự nhỏ cũng hay. Có đủ tiện nghi, chúng ta nướng đồ, uống chút rượu, hát karaoke, náo nhiệt đón năm mới.”
“Ý kiến hay.” Quách Hạo Thành gật đầu.
Nghe nhắc đến đêm giao thừa, Phùng Thanh mới nhớ ra mục đích ban đầu của bữa tiệc này: để mọi người quen sơ trước, chuẩn bị cho buổi tụ tập Tết vì ai cũng không về nhà.
Nhưng… tại sao Trần Thượng Chu lại không về nhà đón Tết? Phương Thư và Trần Nguyên Cư dù bận đến đâu, mỗi năm Tết cũng về được vài ngày, sao anh lại không về…
Hơn nữa, Phùng Thanh nhớ lại phần giới thiệu của Lý Du về Trần Thượng Chu: anh mới đến Cẩm Giang một tháng trước. Chuyện gì khiến anh bỏ nơi quen thuộc, chạy đến Cẩm Giang?
Phùng Thanh có quá nhiều, quá nhiều câu hỏi về Trần Thượng Chu. Nhiều đến mức không thể đếm xuể.
Sau bữa ăn, mọi người ba năm người một nhóm, khoác áo ra về. Việc đầu tiên Phùng Thanh làm là tìm Trần Thượng Chu trong đám đông. Cậu thấy anh đã mặc áo khoác chỉnh tề, là người đầu tiên mở cửa phòng bước ra. Phùng Thanh chẳng nghĩ ngợi, túm áo phao chạy theo. Tốc độ nhanh đến mức cả phòng sững sờ.
Cậu chạy đến cửa, thấy Trần Thượng Chu còn đứng bên ngoài chờ ai đó, liền khựng lại.
Lần này, hai người không thể tránh ánh mắt nhau nữa. Vừa định mở lời, Phùng Thanh đã thấy ánh mắt Trần Thượng Chu từ mặt cậu trượt xuống, rồi dừng lại trên chiếc áo phao cậu đang cầm.
Không hiểu sao, Phùng Thanh bỗng hiểu được ẩn ý trong ánh mắt ấy.
Đúng lúc cửa phòng mở lại, mọi người bước ra – và thấy Phùng Thanh đang đứng ngoan ngoãn trước mặt Trần Thượng Chu, mặc áo vào.
Xong việc, bất chấp ánh nhìn phía sau, Phùng Thanh ngẩng đầu, định nói gì đó. Nhưng Trần Thượng Chu đã bước trước một bước, giọng lạnh lùng: “Thầy Phùng có việc gì không?”
Phùng Thanh nghẹn lời ngay lập tức.
Giọng ấy lạnh đến mức như thể họ chỉ là hai người vừa quen trong bữa tiệc hôm nay.
Khoảng cách năm tháng, những ngày tháng đã bỏ lỡ, trong khoảnh khắc ấy lại hiện hữu rõ ràng, tàn nhẫn nhắc nhở Phùng Thanh: giữa cậu và Trần Thượng Chu, chẳng còn bất kỳ liên hệ nào nữa.
“Không… không có gì.” Cậu chỉ biết đáp vậy.
Ngay sau đó, Trần Thượng Chu không chần chừ, quay người, gật đầu với Lý Du, Quách Hạo Thành đứng ở cửa: “Sáng mai tôi có ca khám nên về trước. Gặp lại sau.”
Phùng Thanh chỉ biết đứng nhìn bóng lưng Trần Thượng Chu khuất dần ở cuối hành lang, không một chút lưu luyến.
Lên xe cùng Quách Hạo Thành, xe đã chạy hơn hai cây số mà Phùng Thanh vẫn ngơ ngẩn.
Ngơ ngẩn vì đã gặp được Trần Thượng Chu, ngơ ngẩn vì thái độ lạnh lùng của anh ở hành lang, ngơ ngẩn vì khoảng thời gian hai người xa cách, ngơ ngẩn vì những năm tháng đã từng bên nhau.
Ngay cả trái tim cũng thắt lại, đau theo một cách quen thuộc.
Quách Hạo Thành nhận ra sự khác thường, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi: “Phùng Thanh, cậu với vị bác sĩ Trần kia… trước đây quen nhau à?”
“Ừ.” Phùng Thanh nhìn ra cửa sổ, khẽ đáp.
Quách Hạo Thành ra vẻ “tôi biết mà”: “Tôi đã nói rồi, hai người đâu giống người mới quen. Hơn nữa, lúc nãy Lý Du có nói bác sĩ Trần là người Nam Lăng, quê cậu mà.”
Phùng Thanh vẫn ngơ ngẩn, nên lại chỉ “ừ” một tiếng.
“Vậy hai người quan hệ thế nào? Trông cũng không giống bạn bình thường.” Quách Hạo Thành tò mò.
Lâu thật lâu, Phùng Thanh vẫn không nói.
Không phải cậu không muốn trả lời, mà là không biết nên trả lời thế nào.
Dùng từ gì để miêu tả mối quan hệ giữa cậu và Trần Thượng Chu đây?
Anh trai? Người yêu cũ?
Nhưng “anh trai” không đủ để diễn tả sự thân mật năm xưa, còn “bạn trai cũ” thì lại quá nhỏ bé trước mười hai năm được Trần Thượng Chu dìu dắt, che chở.
Trên đời này, chẳng có từ ngữ nào đơn giản có thể định nghĩa trọn vẹn tình cảm giữa Phùng Thanh và Trần Thượng Chu.
Cho đến khi xe chạy thêm vài cây số nữa, Phùng Thanh mới hạ kính xuống, để gió lạnh tạt thẳng vào trán. Đầu óc mơ hồ như vừa uống nửa cân rượu trắng, giọng nói mang theo chút tự giễu:
“Trần Thượng Chu là người đối xử với tôi tốt nhất trên đời, kể từ sau khi mẹ tôi tái hôn.”
“Nếu không có Trần Thượng Chu, có lẽ bây giờ tôi đang rửa bát trong nhà hàng Tứ Xuyên mà chúng ta vừa ăn tối.”
Hết chương 76.