Chương 78: Ăn ké một bữa

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Chương 78: Ăn ké một bữa

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Theo bản năng, Phùng Thanh rụt người né tránh.
Nhưng vừa tránh xong, cậu mới chợt nhận ra — sao mình lại trốn? Chẳng phải mình đến đây là để gặp Trần Thượng Chu sao?
Phùng Thanh quay lại ngó về phía cửa phòng khám. Tiếc thay, lần này chưa kịp thấy bóng dáng Trần Thượng Chu, cánh cửa đã bị bệnh nhân kế tiếp khép lại.
Cậu vẫn ngồi yên tại chỗ, tiếp tục chờ đợi.
Lúc chờ, cậu lấy điện thoại ra, tính xem từ giờ đến khi Trần Thượng Chu tan ca còn bao lâu — đủ xem một bộ phim cho đỡ buồn không? Mới chưa tới ba giờ, phải hơn năm giờ anh mới hết ca. Xem một bộ phim cho đỡ chán cũng hợp lý. Nghĩ vậy, Phùng Thanh lập tức mở ứng dụng xem phim, vào bảng xếp hạng, chọn đại một bộ hài đang được khen gần đây rồi bấm phát.
Vừa logo phim hiện ra, khóe mắt cậu thoáng thấy cánh cửa phía trước lại được đẩy ra. Cậu khựng lại — sao bệnh nhân này mới vào chưa đầy hai phút đã đi ra? Ngẩng đầu lên, cậu chạm phải một gương mặt quen thuộc đến mức không thể quen hơn.
Trần Thượng Chu bước ra khỏi phòng khám, đang đứng ngay trước mặt cậu.
“Em làm gì ở đây?” Trần Thượng Chu vừa hỏi, vừa nhíu mày nhìn bảng gọi số ở cuối hành lang. Thấy tên Phùng Thanh không có trong danh sách bệnh nhân, anh lại hỏi: “Có chỗ nào khó chịu?”
Phùng Thanh vội lắc đầu: “Không… không phải. Em chỉ là… muốn tìm anh, đợi anh tan ca thôi.”
Nghe xong, Trần Thượng Chu mới giãn đôi lông mày, như vừa thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt anh lướt từ đầu đến chân Phùng Thanh, không nói gì, rồi quay người bước vào phòng khám, tiện tay đóng cửa lại.
Vì thỉnh thoảng còn trả tin nhắn, Phùng Thanh xem phim bị ngắt quãng. Đến khi xem xong phim thì bệnh nhân cuối cùng trong lịch khám của Trần Thượng Chu cũng vừa bước vào phòng. Cậu cất điện thoại, tiếp tục chờ.
Khoảng mười phút sau, cửa phòng khám mở rồi khép lại. Bệnh nhân cầm hồ sơ đi ra. Khoảng nửa phút nữa, Trần Thượng Chu mới bước ra, lúc này anh đã cởi bỏ áo blouse trắng, thay vào đó là chiếc áo măng tô.
Anh liếc qua Phùng Thanh rồi đi thẳng về phía thang máy ở lối ra hành lang.
Phùng Thanh lập tức đứng dậy đi theo. Suốt đoạn đường, Trần Thượng Chu không nói lời nào, cậu cũng im lặng, chỉ lặng lẽ bước sau lưng anh. Trần Thượng Chu vào thang máy, cậu vào theo. Anh bước ra, cậu bước ra. Anh rẽ trái, cậu rẽ trái. Anh rẽ phải, cậu rẽ phải. Đi một hồi, đến khi ngẩng đầu lên, Phùng Thanh phát hiện mình đã theo Trần Thượng Chu vào thẳng nhà ăn nhân viên của Bệnh viện Nhân dân số 3 Cẩm Giang.
“……”
Trong khi Phùng Thanh còn đang đứng sững, Trần Thượng Chu đã đi tới một quầy có hàng ngắn hơn để xếp hàng. Cậu vội vã đuổi theo: “Anh… anh không về nhà sao?”
Trần Thượng Chu: “Một mình lười nấu.”
“Ồ… ồ.” Phùng Thanh ngơ ngác.
Quầy Trần Thượng Chu chọn là mì kéo, chỉ còn hai người đứng trước.
Phùng Thanh ngước lên nhìn bảng thực đơn treo cao. Đang đảo mắt thì hai người phía trước đã bưng khay rời đi. Đến lượt Trần Thượng Chu bước tới quầy.
Ăn gì đây? Phùng Thanh vẫn đang phân vân.
Cậu vừa liếc xung quanh, chợt thấy ở quầy bánh bao bên cạnh, nhân viên đang thu tiền bằng… thẻ ăn nhân viên! Lúc này cậu mới để ý kỹ: nhà ăn nhân viên của Bệnh viện Nhân dân số 3 chỉ chấp nhận thẻ cơm của nhân viên! Ai cũng cầm một cái thẻ trên tay!
Vậy thì cậu chẳng mua gì được sao?
Phùng Thanh dậy từ sáng tới giờ chỉ ăn một cái bánh kếp. Giờ bụng đã đói meo.
Đang định an ủi cái dạ dày chịu đựng thêm chút nữa, thì Trần Thượng Chu đã nhận khay và quay đi. Vừa thấy cậu đứng yên, bác nhân viên ở quầy liền nhìn sang. Cảm giác bác sắp hỏi “ăn gì?”, Phùng Thanh định xua tay, định nói mình không ăn.
Chưa kịp mở miệng, cậu đã thấy bác nhân viên dùng đũa gõ gõ vào chiếc khay đặt ngay cửa quầy — trên đó là một bát mì bò kho: “Đừng đứng ngây ra, mau bưng đi, phía sau còn người.”
Phùng Thanh chớp chớp mắt, một lúc lâu mới hiểu: đây là phần Trần Thượng Chu gọi thêm cho cậu. Cậu vội bưng khay, đuổi theo anh.
Trần Thượng Chu đặt khay xuống chiếc bàn ngoài cùng hàng đầu tiên. Phùng Thanh theo sát, đặt khay xuống rồi ngồi xuống. Tiếp đó, cậu thấy anh đi tới quầy dụng cụ ăn cách năm mét, lấy về hai đôi đũa — một đặt lên bát cậu, một đặt lên bát mình.
Phùng Thanh cầm đũa, bắt đầu trộn mì xoàn xoạt. Nhưng vừa trộn xong, chuẩn bị gắp miếng đầu tiên, thì giọng nói từ phía đối diện vang lên. Giọng điệu vẫn y hệt hôm qua — phẳng lặng, không chút cảm xúc.
“Tìm tôi có chuyện gì?” Trần Thượng Chu hỏi.
Lúc này, Phùng Thanh mới nhận ra sự kỳ cục của chính mình. Chạy đến chờ trước cửa phòng khám cả buổi, rồi lẽo đẽo theo người ta vào nhà ăn nhân viên chỉ để ăn ké một bát mì — đúng là quá kỳ cục. Đây đâu phải căn-tin trường học.
Cậu dừng tay, vẫn trộn mì nhưng chậm dần, rồi cất tiếng — câu hỏi cậu đã ấp ủ trong phòng riêng hôm qua nhưng chưa dám hỏi:
“Trần Thượng Chu… sao anh không về nhà đón giao thừa? Có phải vì tối đó anh trực ở bệnh viện không?”
Trần Thượng Chu đáp: “Không. Ở đâu cũng một mình, lười về.”
“Một mình?” Phùng Thanh ngập ngừng: “Sao vậy? Dì Phương với chú Trần năm nay bận lắm à? Không ai có thời gian về đón Tết sao?”
Hiếm khi nghe Trần Thượng Chu nói dài dòng như vậy:
“Ba tôi đã sang nước ngoài công tác nhiều năm rồi. Lần gần nhất ông về — nếu tôi nhớ không nhầm — là bốn năm trước. Còn mẹ tôi, từ khi tôi học năm ba, bà đã nghỉ việc, đi du lịch khắp nơi. Vài năm trước mở homestay ở Vân Nam, cũng nhiều năm rồi chưa về Nam Lăng.”
“…Bọn họ… từng ấy năm không gặp lại sao? Vì… vì sao?” Phùng Thanh ngưng cả động tác trộn mì.
Trần Thượng Chu thản nhiên: “Họ ly hôn nhiều năm rồi, không lâu sau chuyện đó.”
Lặng im. Một lúc lâu, cả hai đều không nói. Cuối cùng, Phùng Thanh mới run rẩy hỏi:
“…Là vì em sao?”
Trần Thượng Chu chỉ nói ngắn gọn:
“Với kiểu sống ly thân suốt nhiều năm, ly hôn chỉ là chuyện sớm muộn. Chúng ta chỉ là ngòi nổ. Không có chúng ta, cũng sẽ có ngòi nổ khác. Lúc đó công việc của bà ấy không thuận, áp lực lớn, thăng tiến bị chèn ép, chạm đâu cũng nổ. Vốn dĩ họ đã bất mãn nhau lâu rồi, trước đây còn cố sống qua ngày, sau thì ngày nào cũng cãi, chuyện lặt vặt nhất cũng thành trận chiến.”
Khi nói những lời này, ánh mắt Trần Thượng Chu không rời khỏi Phùng Thanh.
Phùng Thanh lúc đầu vẫn nhìn thẳng anh, sau đó cúi đầu, càng lúc càng thấp — vì cậu đã nghe ra tầng nghĩa sâu hơn trong câu nói của Trần Thượng Chu.
“Dì Phương… giờ vẫn ổn chứ?” cậu khẽ hỏi.
“Ổn. Homestay mở đúng lúc du lịch lên ngôi, áp lực nhẹ hơn hồi đi làm, rảnh rỗi hơn. Ở đó, mấy năm nay bà gặp nhiều người, nghe nhiều chuyện, mức độ chấp nhận với một vài việc cũng không còn thấp như trước.”
Phùng Thanh lại dò hỏi: “Vậy… sao anh không đến Vân Nam đón Tết cùng dì Phương?”
“Dù mức độ chấp nhận cao hơn, nhưng có lẽ bà vẫn chỉ muốn trao đổi cần thiết với tôi qua WeChat. Bà vẫn không mấy vui vẻ khi phải đối mặt với đứa con trai đồng tính của mình.” Trần Thượng Chu nói thẳng: “Một đứa con trai đồng tính bẩm sinh không thể thay đổi. Một đứa con trai đồng tính mà bà coi là rào cản.”
Phùng Thanh nghẹn lời.
Năm đó, cậu từng nghĩ những việc cậu và Trần Thượng Chu làm là tội lỗi tày trời.
Cậu khiến Trần Nguyên Cư và Phương Thư — một cặp vợ chồng ân ái — ngày ngày cãi vã. Khiến Phương Thư tức giận đến mất kiểm soát. Khiến gia đình Trần Thượng Chu không còn như một gia đình. Phương Thư đối xử với cậu quá tốt, nên cậu không có can đảm đối mặt với bà khi bà không ngừng chỉ trích cậu, không dám đối mặt với một mái nhà mà cậu đã chen vào đến méo mó, chẳng còn dáng dấp của một tổ ấm.
Nhưng giờ ngoảnh lại, việc cậu rời đi chẳng giúp mái nhà ấy trở về như xưa. Thậm chí, còn không giữ được mối quan hệ vốn dĩ mong manh giữa Phương Thư và Trần Thượng Chu.
Quyết định tự ý của Phùng Thanh — đồng ý với Phương Thư rời Nam Lăng — có vẻ ngoài việc suýt khiến cậu cả đời này không gặp lại Trần Thượng Chu, và biến hai người thành người dưng, thì chẳng mang ý nghĩa gì.
Có lẽ, nếu ngày đó cậu không giấu Trần Thượng Chu, câu chuyện đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Phùng Thanh vô vị gắp hai đũa mì bỏ vào miệng:
“Vậy… vì sao anh đến Cẩm Giang?”
Trần Thượng Chu không do dự:
“Vì tôi không thích Nam Lăng. Bệnh viện Nhân dân số 3 Cẩm Giang đưa ra điều kiện tốt nhất.”
Sau đó, ba ngày liền Trần Thượng Chu đều có ca khám ngoại trú. Phùng Thanh cũng chạy tới khoa thần kinh của Bệnh viện Nhân dân số 3 Cẩm Gi suốt ba ngày liên tiếp.
Chỉ là so với ngày đầu, ba ngày này Trần Thượng Chu lạnh nhạt hơn hẳn. Ngoài việc vẫn quẹt thẻ ăn giúp cậu, suốt ba ngày, hai người nói với nhau chưa đầy năm câu — trong đó ba câu là lúc ăn xong, Phùng Thanh đơn phương chào tạm biệt.
Nhưng Phùng Thanh vẫn thấy mãn nguyện.
Dù sao thì cũng được ăn chung với Trần Thượng Chu hai bữa. Dù ngồi đối diện. Dù chẳng có chuyện gì để nói. Dù Trần Thượng Chu chưa từng hỏi cậu muốn ăn gì.
Nhưng may thay, anh vẫn giống như thuở nhỏ — dù Phùng Thanh vừa mới chê anh làm màu, anh vẫn giữ nguyên tắc tử tế với “em trai hàng xóm”: cho mượn khăn quàng đỏ, giúp đối đầu thằng nhóc hay bắt nạt người khác… và cho ăn ké một bữa cơm.
Chờ đến khi nào Trần Thượng Chu bảo cậu đi thì cậu sẽ đi.
Ngày thứ tư, Phùng Thanh vẫn dậy sớm theo thói quen.
Chuông báo thức reo lúc chín giờ. Cậu bật dậy, rửa mặt, đánh răng, mặc quần áo, đứng ở cửa chuẩn bị ra khỏi nhà thì nhận được cuộc gọi từ chị Điền — quản lý dự án.
Vừa nghe máy, Phùng Thanh đã nghe tiếng chị kêu than:
“Thầy Phùng! Xin lỗi thầy! Chị biết thầy vừa xong một dự án, đang nghỉ, dạo này không nhận việc mới, nhưng công ty thật sự cần thầy! Thầy cứu chị một hôm thôi được không? Cầu xin đó!”
“Chuyện gì vậy?” Phùng Thanh bật cười vì giọng điệu van xin của chị.
Chị Điền tiếp tục:
“Vẫn là cái dự án nhỏ chị nói với thầy hôm trước ấy. Một vài dịch giả đã nộp bài, nhưng người hiệu đính công ty chốt từ đầu bỗng dưng mất tích — nhắn tin không thấy trả lời! Giờ tìm người thay gấp thì chị cũng không yên tâm, mà hạn chót đang đến gần! Thầy cứu chị với! Chỉ năm bản, mỗi bản có 500 từ thôi! Thầy ráng bớt chút thời gian xem giúp chị được không? Sau này nếu có dự án mới, chị sẽ tìm người khác! Không làm phiền thầy nữa!”
Thông thường, quy trình dịch thuật gồm ba bước: bản thảo đầu, hiệu đính, rồi chốt bản cuối.
Hiệu đính là đọc lại bản dịch để sửa lỗi, thống nhất thuật ngữ, chỉnh câu cú cho tự nhiên — gần giống với review hay beta.
Dịch giả hoàn thành bản thảo đầu, gửi cho người hiệu đính. Người này ghi chú góp ý bên cạnh từng đoạn rồi trả lại. Dịch giả quyết định có dùng góp ý hay không — quyền ở họ. Trong đa số trường hợp, người hiệu đính là người bản ngữ của ngôn ngữ đích, để kết quả đáng tin cậy hơn.
Nhưng với công ty chị Điền, Phùng Thanh là ngoại lệ — vì đã hợp tác lâu, độ tin tưởng gần như tuyệt đối.
Công việc hiệu đính kiểu này cũng có thù lao.
Hơn nữa, dù có tốn thời gian thì cùng lắm cũng một ngày. Dù nói là năm bản, nhưng nội dung na ná nhau. Việc này không khó — với Phùng Thanh, đúng là dễ như ăn kẹo.
Dẫu cậu vẫn muốn chạy đến Bệnh viện Nhân dân số 3, bám theo Trần Thượng Chu để ăn ké bữa tối, nhưng cậu vẫn khẽ thở dài, nói:
“Vậy chị chuyển cho em mấy email có bản thảo đầu đi. Em sẽ cố trả lại trong vòng nửa tiếng.”
Cậu vào phòng làm việc, nhét laptop vào ba lô, đổi hướng, đi về quán cà phê.
Bữa sáng ăn vội trên đường. Trưa và tối gọi đồ mang tới. Vì các dịch giả nộp bài không đồng đều, đến tận bảy giờ tối, trời đã tối sầm, Phùng Thanh vẫn còn một bản chưa gửi xong.
Cậu vươn vai, bật thông báo email, lấy điện thoại ra lướt video giết thời gian.
Video thứ hai khá hài hước, Phùng Thanh xem xong phải cố nhịn cười. Vừa định bấm tạm dừng để đọc bình luận, thì tiếng chuông gió vang lên — cửa kính quán cà phê mở rồi khép lại.
Phùng Thanh không ngẩng đầu. Cậu vẫn cắm cúi lướt bình luận như đang duyệt tấu chương. Hai ba phút sau, khi định đóng phần bình luận và chuyển sang video tiếp, thì khóe mắt bỗng tối sầm — vì người đối diện đã ngồi xuống băng ghế.
Ghép bàn cũng không phải chuyện hiếm.
Nhưng giờ này trong quán cà phê vẫn còn nhiều chỗ trống. Có lẽ người này muốn bắt chuyện.
Không suy nghĩ nhiều, đầu chưa kịp ngẩng, Phùng Thanh đã lôi ra bài từ chối thuộc nằm lòng cả ngàn lần:
“Xin lỗi, chỗ này là bàn đặt cố định, không mở cho khách tự chọn. Phiền bạn chọn—”
Nói được nửa câu, cậu mới ngẩng hẳn lên nhìn người đối diện. Vừa nhìn, cậu sững người.
… Trần… Trần Thượng Chu?
Hết chương 78.
Editor có lời muốn nói:
Vì thuyền trưởng đang giận nên tui đổi xưng hô thành tôi – em nhé, nào hai người làm lành thì đổi lại