Chương 79: Dạy cho hắn một bài học

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Chương 79: Dạy cho hắn một bài học

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những năm qua, Trần Thượng Chu đã không ít lần hối hận vì theo học ngành y. Đặc biệt là những năm sau khi Phùng Thanh rời đi mà không một lời từ biệt. Bởi học y bận đến mức không có nổi giây phút nghỉ ngơi. Lịch học dày đặc chẳng khác gì học sinh cấp ba. Từ năm thứ ba trở đi, nghỉ đông nghỉ hè gần như biến mất, suốt ngày ăn ngủ ở bệnh viện.
Năm đó, Trần Thượng Chu đăng ký chương trình 5+3 ngành y học lâm sàng của đại học Nam Lăng. Anh học suốt tám năm ở Nam Lăng, tốt nghiệp xong lại vào bệnh viện trực thuộc trường làm nội trú một năm rưỡi. Trong đó có nửa năm trực 24/7 ở khu nội trú, hầu như sống luôn trong bệnh viện.
Nhưng với Trần Thượng Chu, điều khiến anh hối hận không phải là sự mệt mỏi, mà vì anh hầu như không có nổi những khoảng thời gian do mình sắp xếp. Trớ trêu thay, chính những năm anh bận đến mức không có nổi thời gian ấy, anh lại không thể tìm được Phùng Thanh, cũng chẳng có thời gian nghĩ cách khác để gặp lại cậu.
Dĩ nhiên, Trần Thượng Chu cũng từng thử vài phương pháp ngốc nghếch đến mức buồn cười, như dựa vào may rủi.
Mỗi dịp cận Tết, vì không biết địa chỉ cũ của Phùng Thanh, anh lại lang thang quanh ga tàu cao tốc hay sân bay quê cậu. Hoặc cuối tuần sau giờ tan sở, thỉnh thoảng ghé chỗ Lâm Như Thiền từng ở, thăm khu chung cư họ từng sống. Anh biết khả năng tình cờ gặp được Phùng Thanh thấp đến mức đáng thương, nhưng hy vọng có thể gặp được Lâm Như Thiền khi bà quay về thăm nơi cũ.
Nhưng đời hiếm khi chiều lòng người.
Thoắt cái đã nhiều năm trôi qua, Phùng Thanh vẫn cứng lòng không chủ động liên lạc, còn Trần Thượng Chu cũng không hề thấy bóng dáng cậu hay Lâm Như Thiền.
Mãi đến hai tháng trước, ở Nam Lăng.
Lúc đó, Trần Thượng Chu vừa trải qua hơn nửa năm bận rộn nhất đời và nhận được chức danh bác sĩ chủ trị. Một hôm tan ca, ăn tối ở căn-tin xong, về lại căn hộ thuê tầng 21, nhìn xuống thấy sân bóng trường trung học cơ sở số 15. Nhìn những con phố quen thuộc dưới chân, lần đầu tiên Trần Thượng Chu nảy ra ý định rời Nam Lăng. Thành phố này chứa quá nhiều ký ức, cả tốt lẫn xấu, lúc nào cũng đè nặng lên anh.
Đi đâu thì anh vẫn chưa nghĩ ra, cũng không biết đi đâu.
Hải Thành chăng? Lâm Như Thiền định cư ở đó, có lẽ cũng là một lựa chọn không tồi. Biết đâu sau này, nơi để may mắn của anh sẽ chuyển từ ga tàu cao tốc, sân bay sang một con phố nào đó.
Từ đó, Trần Thượng Chu bắt đầu theo dõi tin tuyển dụng của các bệnh viện lớn ở Hải Thành và thông tin thuê nhà. Khi anh vượt qua vòng sơ tuyển của một bệnh viện tại Hải Thành và đã chọn sẵn một căn hộ gần bệnh viện để xem trực tiếp, thì ở khu chung cư cũ nơi anh từng sống, Trần Thượng Chu nhận được tin tức về Phùng Thanh.
Hôm đó, anh định ghé lấy ít đồ cũ. Taxi vừa dừng trước cổng, anh trả tiền bước xuống thì thấy một bà cụ đã nhìn anh và Phùng Thanh lớn lên đang chống gậy đi vào. Anh vội bước lên chào, đỡ lấy cánh tay còn lại của bà.
Bà thấy anh liền ngạc nhiên: “Tiểu Chu?”
Trần Thượng Chu dạ một tiếng: “Cháu về lấy chút đồ.”
Bà gật gù, nụ cười hiện trên khuôn mặt già nua. Răng đã rụng gần hết, bà nói chậm rãi: “Hôm nay trùng hợp quá. Dì Lâm vừa bắt xe đi, cháu liền bắt xe tới.”
“Dì Lâm?” Trần Thượng Chu khựng lại.
“Ừm, dì ấy, không nhớ à?” Bà vẫn nói chậm rãi: “Dì ấy ở đối diện nhà cháu năm xưa, mẹ của Tiểu Phùng Thanh. Tiểu Phùng Thanh còn nhớ chứ? Hồi nhỏ hai đứa dính nhau như sam. Lần nào bà rủ nó xuống chơi với cháu gái bà, nó cũng bảo cháu bắt nó viết xong bài mới được chơi. Hồi nhỏ hai đứa thân lắm đấy.”
“Chỉ có một mình dì ấy thôi ạ?” Trần Thượng Chu hỏi.
Bà gật đầu: “Bảo là về Nam Lăng có việc, tiện ghé thăm. Sau này chắc cũng không mấy khi về nữa.”
Chỉ nghe có mỗi Lâm Như Thiền, tia hy vọng trong lòng Trần Thượng Chu bỗng tan biến như sương sớm. Nhưng chưa đầy nửa giây, anh đã cười tự giễu, dẫu Phùng Thanh có theo về thì sao? Bây giờ anh đuổi theo còn kịp nữa không?
Bà lão lại kể: “Mấy năm nay thi thoảng còn thấy cháu ghé, chứ Tiểu Phùng Thanh thì chưa bắt gặp lần nào. Vừa nãy bà có hỏi Tiểu Lâm dạo này thằng bé bận gì mà không về. Tiểu Lâm nói nó học xong ở Cẩm Giang là ở lì luôn, không sống cùng gia đình ở Hải Thành nên không bảo nó về, về cũng chẳng được mấy ngày.”
Trần Thượng Chu hỏi lại: “Cẩm Giang ạ?”
“Ừ, Cẩm Giang.”
Thế là Trần Thượng Chu không đi Hải Thành nữa. Anh quay sang tìm bệnh viện ở Cẩm Giang đang tuyển dụng. Sau khi nhận được thư mời phỏng vấn của Bệnh viện Nhân dân số 3 thành phố Cẩm Giang, anh liền lên đường.
Tới Cẩm Giang chưa đầy nửa tháng, vừa kịp làm quen với nhịp sống thành phố, Lý Du đã bắt đầu rảnh là hẹn Trần Thượng Chu đi ăn. Lúc chỉ hai người, lúc cùng vài người bạn của Lý Du hoặc bạn của bạn Lý Du. Lý Du biết anh ở Cẩm Giang chẳng có mấy người quen, nên cậu ta muốn giới thiệu thêm. Lúc cần thì thành mối quan hệ để nhờ cậy, lúc không cần thì hẹn nhau ăn uống tán gẫu cũng không tệ.
Thế là hai người cứ dăm bữa nửa tháng lại hẹn nhau ăn một bữa.
Cho đến một ngày, trước khi kéo Trần Thượng Chu đi ăn, Lý Du hỏi anh định đón giao thừa năm nay thế nào.
“Tôi đã đón giao thừa một mình nhiều năm rồi.” Trần Thượng Chu thành thật đáp.
Vừa dứt lời, Lý Du đã vỗ tay cái “bộp” rồi nói: “Quá tuyệt! Bên tôi có một nhóm bạn cũng đón giao thừa một mình. Bọn tôi dự định đón giao thừa cùng nhau, cậu có tới không?”
Và rồi, Trần Thượng Chu nhìn thấy Phùng Thanh trong phòng riêng.
Khoảnh khắc ấy, anh không tài nào gói gọn được cảm xúc của mình.
Buồn cười. Buồn cười vì vòng vo bấy nhiêu năm, anh dốc tâm dốc lực tìm cậu lâu đến thế, cuối cùng lại gặp được cậu trong một bữa tụ tập. Buồn cười vì rõ ràng Lý Du từng nói cậu ta học thạc sĩ ở đại học Ngoại ngữ Cẩm Giang, vậy mà sau khi biết Phùng Thanh học đại học ở Cẩm Giang, anh thậm chí còn chẳng nghĩ đến chuyện nhắc tên cậu ở trước mặt Lý Du.
Tất nhiên cũng có may mắn. May mắn vì cuối cùng anh đã “tóm” được Phùng Thanh. Sợi dây căng như dây cung trong đầu Trần Thượng Chu suốt bảy tám năm rốt cuộc cũng được nới lỏng. Đã rất lâu rồi anh mới lại thấy yên lòng như những ngày bảy tám năm về trước.
Tất nhiên, không tránh khỏi có sự tức giận. Tức giận vì Phùng Thanh thật sự dám tránh mặt anh ngần ấy năm, tức giận vì trong mắt cậu rõ ràng cũng là nhớ nhung, vậy mà vẫn nhất quyết không chịu chủ động liên lạc với anh.
Phải dạy cho hắn một bài học, một bài học để đời để không còn có lần sau, Trần Thượng Chu nghĩ.
Vì thế anh chọn giữ mặt lạnh. Chỉ là Trần Thượng Chu thật không ngờ, chiều hôm sau Phùng Thanh lại xuất hiện trước cửa phòng khám của anh ở bệnh viện số 3.
Được rồi, nhìn vẻ mặt của Phùng Thanh y hệt như hồi nhỏ mỗi lần làm xong chuyện xấu, anh cũng chẳng giận nổi nữa, Trần Thượng Chu lại nghĩ.
Chỉ là đến ngày thứ năm, khi Trần Thượng Chu thấy đã đủ và nên dừng ở mức ấy, tính tan làm sẽ dẫn Phùng Thanh đi ăn tối thì anh lại không còn thấy bóng dáng cậu ngoài phòng khám nữa.
Hôm ấy, mỗi lần có bệnh nhân đẩy cửa ra vào, Trần Thượng Chu đều vô thức liếc nhìn về một vị trí cố định nơi hành lang, rồi thu ánh mắt lại.
Bận công việc sao?
Sau khi tan ca, Trần Thượng Chu lập tức nhắn tin cho Lý Du.
Trần Thượng Chu: Cậu biết Phùng Thanh sống ở đâu không?
Lý Du: Biết chứ.
Lý Du: Hai người có chuyện gì mà mấy hôm rồi còn chưa giải quyết xong? Lại còn không biết thêm WeChat của nhau nữa.
Trần Thượng Chu: Cái gì?
Lý Du: Thì chẳng phải hai người có việc sao? Vài hôm trước Phùng Thanh cũng như cậu, hỏi tôi cậu làm ở bệnh viện nào, khoa nào.
Lấy được địa chỉ của Phùng Thanh xong, Trần Thượng Chu bắt taxi đi thẳng đến đó. Nhưng đến trước cửa nhà, gõ cửa mãi một lúc anh mới biết Phùng Thanh không có ở nhà. Trần Thượng Chu lại tìm Lý Du, hỏi xem cậu ta có biết Phùng Thanh còn có thể ở đâu ngoài nhà không. Lý Du gửi địa chỉ một quán cà phê, nói đó là chỗ Phùng Thanh mở chung với bạn, hễ có dự án trong tay là cậu thường ngồi làm việc ở quán ấy.
Cuối cùng, Trần Thượng Chu đã gặp được Phùng Thanh tại quán cà phê ấy.
Và gặp cả bạn của Phùng Thanh, một người anh hoàn toàn không ngờ đến, Trịnh Tử Hoàn.
Vừa vào quán, anh ra quầy gọi đồ. Gọi xong, cô gái nhân viên hỏi anh muốn ngồi chỗ nào để lát nữa mang đồ uống ra. Trần Thượng Chu chỉ về góc cạnh cửa sổ nơi Phùng Thanh đang ngồi, nhưng tay anh còn chưa kịp hạ xuống, cô gái đã áy náy xua tay: “Xin lỗi anh, chỗ đó là chỗ cố định, không phục vụ khách. Anh chọn chỗ khác giúp em nhé.”
Trần Thượng Chu: “Tôi quen cậu ấy, cứ mang đến đó được rồi.”
Cô gái nhân viên: “Nhưng thầy Phùng hiện đang làm việc, tốt nhất là anh đừng nên quấy rầy—”
“Có chuyện gì vậy?” Cô gái nhân viên còn chưa kịp nói hết câu, giọng của một người đàn ông vang lên từ phòng kho phía sau. Cậu ta vén rèm bước ra, ngẩng đầu thấy Trần Thượng Chu thì sững người lại.
Là Trịnh Tử Hoàn.
Nhân viên khó xử giải thích: “Vị khách này nói anh ấy là người quen của thầy Phùng, muốn ngồi chỗ của thầy, nhưng thầy Phùng đang làm việc ạ.”
Có lẽ vì bản thân vốn là kiểu ăn chơi lêu lổng, còn Trần Thượng Chu là “học sinh giỏi”, lại hơn bọn họ hai tuổi, còn thêm cả việc trước đây anh quản Phùng Thanh rất nghiêm, nên dẫu giờ tất cả đều đã ngoài hai mươi, mỗi lần cứ trông thấy Trần Thượng Chu là Trịnh Tử Hoàn lại không khỏi chột dạ.
Trịnh Tử Hoàn gãi gáy: “Quen, đều quen cả. Không sao, cứ để anh ấy ngồi đi, làm xong mang ra cho anh ấy là được.”
Nhưng Trần Thượng Chu không nhúc nhích.
Anh nhìn chằm chằm Trịnh Tử Hoàn, cau mày, hồi lâu sau mới hỏi: “Cậu biết Phùng Thanh ở đây?”
Trịnh Tử Hoàn nuốt nước bọt, không nói gì, càng thêm chột dạ.
“Quán cà phê này là các cậu cùng mở? Sao không nói với tôi?” Trần Thượng Chu lại hỏi.
Bị ánh mắt và giọng hỏi ấy đè đến ngột ngạt, Trịnh Tử Hoàn chịu không nổi áp lực ấy, vội vàng đẩy nồi sang Phùng Thanh: “Là cậu ấy không cho bọn em nói mà.”
“Các cậu liên lạc lại từ bao giờ?” Trần Thượng Chu hỏi.
Trịnh Tử Hoàn thành thật: “Hai, hai, ba năm trước thì có.”