Chương 80: Vấn Vương Chưa Nguôi

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Chương 80: Vấn Vương Chưa Nguôi

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 80: Vấn Vương Chưa Nguôi
“…Trần, Trần, Trần Thượng Chu?”
“Đinh—đinh—”
Sự xuất hiện bất ngờ của Trần Thượng Chu khiến Phùng Thanh giật mình đến mức lắp bắp. Chưa kịp hỏi han, chưa kịp thốt lên điều gì, chiếc laptop trước mặt cậu đã phát ra tiếng thông báo.
Là email, chị Điền vừa gửi bản thảo cuối cùng cần hiệu đính.
“Em cứ làm việc trước đi.” Trần Thượng Chu liếc nhẹ màn hình laptop của Phùng Thanh.
Phùng Thanh chớp mắt lia lịa: “Dạ… dạ. Xong ngay, chỉ mất hai mươi phút thôi!”
Dù nói vậy, nhưng chưa đầy mười ba phút sau, Phùng Thanh đã hoàn thành góp ý và gửi lại cho chị Điền.
Cả ngày nay cậu đã duyệt qua bốn bản dịch cùng nội dung, buổi sáng lại miệt mài đọc tài liệu tham khảo, nên cũng nắm được phần nào phong cách của tựa game này. Chỉ cần lướt qua bản dịch, Phùng Thanh đã đoán được vấn đề nằm ở đâu, chỉ cần thêm chút thời gian suy nghĩ là có thể đưa ra chỉnh sửa hợp lý.
Gửi xong mail, cậu tắt phần mềm chạy nền, gập laptop lại gọn gàng. Vừa định hỏi Trần Thượng Chu lý do anh xuất hiện ở đây, thì phía sau anh, Trịnh Tử Hoàn bưng một khay đi tới, trên đó là một cốc nước nóng.
Sao lại là Trịnh Tử Hoàn?
Sao để cậu ấy mang nước ra được?
Nếu Trần Thượng Chu thấy Trịnh Tử Hoàn ở Cẩm Giang, anh sẽ lập tức hiểu ra rằng Phùng Thanh đã liên lạc lại với nhóm bạn từ lâu — và còn dặn họ không được nói gì với anh. Cậu không thể để chuyện này bại lộ ngay lúc này! Dù sớm muộn gì cũng phải đối mặt, nhưng chưa phải là hôm nay.
Phải cản làm sao?
Trong đầu Phùng Thanh đang diễn ra một vở kịch nội tâm căng thẳng, chưa kịp nghĩ ra cách thì Trần Thượng Chu đã quay đầu lại.
Anh chỉ liếc Trịnh Tử Hoàn một cái, bình thản như không. Trịnh Tử Hoàn hơi co rúm, đặt ly sữa nóng xuống bàn rồi quay đi, ném cho Phùng Thanh ánh mắt bất lực.
Hóa ra họ đã gặp nhau rồi… Phùng Thanh thở dài trong lòng.
Gặp lúc nào vậy? Lúc ra quầy gọi đồ uống chăng? Hôm nay tiệm xăm rảnh rỗi đến mức Trịnh Tử Hoàn có thể đi lang thang khắp nơi ư?
Cậu vừa càu nhàu trong bụng, vừa dõi theo bóng lưng Trịnh Tử Hoàn khuất dần sau cửa bếp. Chỉ đến khi không còn thấy nữa, Phùng Thanh mới quay sang nhìn Trần Thượng Chu.
Vừa chạm mắt, ánh nhìn lạnh lùng của anh khiến cậu lập tức cúi đầu, câu hỏi ban nãy tan biến ngay trong đầu.
Một lúc sau, Trần Thượng Chu mới lên tiếng: “Xong việc rồi?”
Phùng Thanh lặng lẽ gật đầu.
“Em học thạc sĩ ở Ngoại ngữ Cẩm Giang à?”
Cậu lại gật.
“Đại học thì sao? Cũng ở đó?”
“Không, em học đại học Cẩm Giang.”
“Chuyên ngành gì?”
“Đại học là tiếng Anh, thạc sĩ là biên dịch tiếng Anh.”
“Cả hai trường, hai chuyên ngành này, tôi đều đã nhờ bạn cùng khóa tìm hiểu. Họ nói trong khóa của họ không có ai tên Phùng Thanh.” Giọng Trần Thượng Chu vẫn bình tĩnh, nhưng khiến Phùng Thanh run lên.
Cậu sững người, mãi mới hiểu ra — những năm qua, anh vẫn luôn tìm kiếm cậu. Ngón tay khẽ siết lại, cậu trả lời: “Em… sau khi nhập học năm nhất đại học Cẩm Giang thì xin bảo lưu một năm. Bạn cùng lớp chưa từng gặp em, nên họ không biết em tồn tại.”
Trần Thượng Chu nhíu mày: “Sao lại bảo lưu?”
Phùng Thanh vội vẫy tay: “Không phải vì vấn đề tâm lý đâu. Chỉ là… em cảm thấy mệt, muốn ở một mình, nghỉ ngơi một thời gian.”
Có lẽ phần nào cũng vì tâm lý.
Nhưng cậu chưa từng đi khám, nên cũng không rõ. Hồi đó, ngoài việc hay ngẩn ngơ và mỗi khi nghĩ đến Trần Thượng Chu là tim nhói lên, cậu không có triệu chứng gì nghiêm trọng. Dù có thật, thì cũng nhẹ, không đáng kể.
Hơn nữa, khi ấy cậu thực sự nghĩ mình sẽ không bao giờ gặp lại Trần Thượng Chu nữa. Cậu cần thời gian — một khoảng lặng riêng tư, để bình tâm và tiến bước.
Một lúc lâu sau, nét nhíu mày của Trần Thượng Chu giãn ra: “Thạc sĩ thì sao? Em thi hay được tuyển thẳng?”
“Em thi.” Phùng Thanh cười khẽ, thở dài: “Bây giờ cạnh tranh ghê quá. Những người được giữ lại toàn là dân ngày đêm cắm mặt ở thư viện suốt bốn năm. Em thì làm thêm nhiều, nên chỉ có thể thi thôi.”
“Làm thêm gì?”
“Em nói rồi, anh từng bảo coi trọng thực hành mà. Nên em nhận mấy việc biên dịch đơn giản để tích luỹ kinh nghiệm.”
Dù bây giờ nghĩ lại, Phùng Thanh vẫn thấy năm ôn thi ấy thật gian nan.
Với cậu, thi thạc sĩ còn khắc nghiệt hơn cả đại học. Chính năm đó cậu mới thấm thía cảm giác có Trần Thượng Chu bên cạnh. Hồi ấy, cậu chỉ việc học theo những gì anh dặn, không cần tự xác định trọng tâm hay lập kế hoạch. Thật sự hạnh phúc biết bao.
Tất nhiên, nội dung thi thạc sĩ mỗi ngành mỗi khác. Dù có anh, vẫn phải tự sàng lọc tài liệu. Nhưng Phùng Thanh vẫn hay mơ mộng — giá như mỗi tối ngủ có anh ôm, mỗi sáng thức dậy tràn đầy năng lượng, chắc việc học sẽ nhẹ nhàng biết mấy.
Giọng Trần Thượng Chu dịu xuống: “Vậy là em nhận dự án từ lúc đó, tốt nghiệp xong thì tiếp tục làm freelancer à?”
*
Freelancer là người làm việc tự do, không bị ràng buộc bởi công ty cố định, làm việc độc lập theo từng dự án ngắn hạn cho nhiều khách hàng khác nhau.
Phùng Thanh khẽ dạ, rồi chậm rãi kể: “Lúc học thạc sĩ, thầy hướng dẫn giới thiệu một dự án — chính cái Lý Du nhắc đến hôm trước. Lúc đó em chỉ là một biên dịch vô danh, bên kia cũng là công ty nhỏ, ít ai biết. Không ngờ lại trúng dự án, càng không ngờ kết quả lại tốt đến vậy. Nhờ đó, chưa tốt nghiệp, em đã nhận được nhiều việc, kiếm được nhiều hơn làm công. Thế là cứ thế tiếp tục.”
“Bây giờ em ở đâu?”
Phùng Thanh ngẩn người nửa giây, rồi vội đọc luôn địa chỉ nhà.
Trần Thượng Chu gật đầu, tiếp tục “thẩm vấn”: “Từ khi nào chuyển đến đó?”
“Ngay sau tốt nghiệp năm tư. Vì làm thêm liên tục, em cũng để dành được chút tiền, nên không ở ký túc xá khi học thạc sĩ.”
“Kỳ nghỉ đông, nghỉ hè cũng ở Cẩm Giang?”
“Ừm.”
“Đêm giao thừa thì sao? Năm nay có lý do đặc biệt nên không về Hải Thành, hay là từ lâu đã ít khi về?”
Phùng Thanh vặn nắp chai nước, uống một ngụm: “Từ khi lên Cẩm Giang học đại học, em không về nữa. Tết mẹ đón ông bà ngoại lên Hải Thành, cả nhà sum họp. Em về thấy… lạc lõng. Bình thường, em chỉ tranh thủ dịp không phải lễ Tết để thăm mẹ, hỏi han vài chuyện.”
Sau đó, Trần Thượng Chu lại hỏi lan man, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, không theo trật tự.
Ví dụ như: có bằng lái chưa, thi số sàn hay số tự động, hồi đi học có từng trượt môn không, vì sao thích làm việc ở quán cà phê, dạo này ngủ lúc mấy giờ, có hay thức khuya, có bỏ bữa sáng không… Thậm chí anh còn hỏi kỹ từng dự án cậu tham gia, cả mốc thời gian cụ thể.
Tóm lại, chi tiết đến mức Phùng Thanh cảm thấy đầu óc ong ong, như thể mọi bí mật mấy năm qua đều bị moi sạch. Mãi đến khi trả lời, cậu mới sực tỉnh — mình vừa lỡ miệng khai luôn việc ngủ nướng đến chiều và thói quen bỏ bữa sáng.
Nhìn Trần Thượng Chu nhấp một ngụm đồ uống trên bàn — đoán là ly sữa nóng giờ đã thành ấm — Phùng Thanh vô thức nuốt nước bọt, lòng bồn chồn.
Cuối cùng, anh hỏi: “Ngày mai có việc gì không?”
“Không có, nhưng tối em đi ăn với Trịnh Tử Hoàn và mấy người bạn.”
Trần Thượng Chu “ừ” một tiếng, rồi quay người bước ra khỏi quán cà phê.
Lúc này Phùng Thanh mới sực nhớ —
…Mình còn chưa hỏi anh tới đây làm gì.
Hôm sau, Phùng Thanh kiểm tra hệ thống đặt lịch khám online — không thấy lịch làm việc của Trần Thượng Chu.
Đoán anh nghỉ, cậu không đến bệnh viện số 3 Cẩm Giang. Thay vào đó, ngủ nướng đến mười một rưỡi, gọi đồ ăn về lót dạ, rồi cả chiều cày game. Đến sáu giờ, mới bắt taxi đến nhà hàng hẹn với Trịnh Tử Hoàn, Hoàng Thư Nam và nhóm bạn.
Đây là buổi tụ họp cuối cùng trước giao thừa.
Đi trúng giờ cao điểm, kẹt xe bốn mươi phút trên đoạn chưa đầy tám trăm mét. Khi bước vào phòng riêng, món ăn đã bày đầy bàn, chỉ chờ mỗi cậu.
Vừa thấy Phùng Thanh, Trịnh Tử Hoàn vỗ tay “bốp” một cái, quên ngay chuyện đang nói:
“Không thấy nó là tao quên khuấy mất!”
“Vụ gì?” Hầu Vũ vừa châm thuốc vừa hỏi.
Trịnh Tử Hoàn chỉ Phùng Thanh đang treo áo: “Tụi mày đoán xem. Má nó, Trần Thượng Chu đến Cẩm Giang rồi!”
“Ai cơ?” Hoàng Thư Nam kinh ngạc, đũa gắp đồ ăn khựng giữa không trung: “Trần Thượng Chu?”
“Đúng! Trần Thượng Chu!”
“Khi nào vậy? Gặp ở đâu?”
Lúc này Phùng Thanh vừa ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Trịnh Tử Hoàn. Cậu ta vừa nói vừa đập vai cậu:
“Không phải vô tình. Tối qua Trần Thượng Chu đến thẳng quán cà phê tìm thằng này. Tao ở quầy gọi đồ thì đụng ngay anh ấy. Nhìn thấy Trần Thượng Chu là tao nhớ ra — tụi mình liên lạc lại với Phùng Thanh mà chưa báo anh. Dù tao xăm kín tay, đứng trước mặt anh ấy mà cả cánh tay vẫn run bần bật.”
Hoàng Thư Nam đặt đũa xuống: “Tối qua về sao không nói với chị?”
Trịnh Tử Hoàn ngập ngừng: “Với định nói mà. Lên WeChat định nhắn thì vừa có khách đặt xăm, bận quá quên mất. Đến giờ nhìn thấy Phùng Thanh mới nhớ ra.”
Bị hai người chọc cười, Phùng Thanh xới cơm ăn vội. Ăn được nửa bát, cơn đói dịu xuống, cậu đặt bát thở phào — thì phát hiện cả bàn đang chăm chú nhìn mình.
“Nói đi, đã quay lại chưa?” Một cô bạn của Hoàng Thư Nam hỏi.
Trịnh Tử Hoàn phân tích: “Chắc chưa. Nhưng tối qua chắc chắn không phải lần đầu gặp lại.”
Hầu Vũ: “Sao tự dưng Trần Thượng Chu chạy tới Cẩm Giang? Mày nói với anh ấy à?”
Phùng Thanh với chai bia, bật nắp, uống một ngụm cho trôi cơm: “Vài hôm trước tình cờ gặp ở một bữa tiệc. Anh ấy nói bệnh viện số 3 Cẩm Giang có điều kiện tốt nên chuyển qua. Chưa quay lại. Nhưng tối qua anh ấy đột nhiên tới tìm, hỏi tùm lum, như tra hỏi phạm nhân. Hôm trước tao tới, anh ấy còn lạnh nhạt lắm.”
Hoàng Thư Nam lập tức dựa vào kinh nghiệm yêu đương và làm khán giả lâu năm để phân tích:
“Để chị phân tích. Cậu tìm anh ấy, anh ấy không muốn nói chuyện — vì giận cậu không liên lạc. Nhưng cậu không tìm nữa, anh ấy lại lo mình giận quá, nên chủ động tới tìm. Ai ngờ vừa tới lại gặp Trịnh Tử Hoàn — đồng phạm từng cùng cậu giấu anh. Thế là lại nổi giận. Chắc chắn là vậy.”
Có phải thật vậy không?
Hoàng Thư Nam gắp miếng dưa chuột vào miệng, tự tin kết luận:
“Nhìn mặt cậu là biết chưa dứt tình. Trần Thượng Chu chủ động tìm cậu, chứng tỏ anh ấy cũng thế. Người yêu cũ làm bạn thật khó. Hai người này không quay lại thì chị đây không mang họ Hoàng nữa — chỉ còn là chuyện hai người muốn khi nào mà thôi.”
Phùng Thanh liếc cô một cái, rồi ma xui quỷ khiến hỏi:
“Nếu sớm thì sao?”
“Cậu phải chủ động. Cậu biến mất mấy năm, liên lạc với tụi này chứ không liên lạc với anh ấy — anh ấy không giận mới lạ. Cậu chủ động hơn, anh ấy sẽ bớt giận, quay lại sớm hơn.”
Phùng Thanh mím môi, nghĩ một hồi, rồi ngửa cổ uống liền nửa chai bia. Cuối cùng ợ một tiếng, dõng dạc tuyên bố:
“Vậy làm vậy đi! Tụi mày chuốc tao say, xong áp giải tao tới trước cửa nhà anh ấy!”
Trịnh Tử Hoàn phản đối ngay: “Mày say khướt, lê lết tới cửa như cái xác sống, anh ấy không nổi điên mới lạ. Lỡ anh ấy bảo mày về thì sao? Tao nhất định không đứng ngoài cửa xem anh ấy có cho mày vào hay không đâu. Hai ba năm không dám nói thật với anh ấy, tao cũng đã chột dạ đủ rồi.”
Phùng Thanh: “…Trần Thượng Chu sẽ không đuổi tao đâu.”
Trịnh Tử Hoàn: “Hoặc mày giả vờ say. Nhưng nếu say thật mà ói đầy nhà người ta, thì toi việc.”
“Không được.” Phùng Thanh từ chối dứt khoát.
“Sao?”
“Không say thật thì tao không dám đi.”
“…”
“Thôi được, vậy mày đưa địa chỉ nhà Trần Thượng Chu cho tao trước.” Trịnh Tử Hoàn nhượng bộ.
Phùng Thanh đơ người: “Tao còn chưa biết anh ấy ở đâu.”
Trịnh Tử Hoàn: “…”
“Để tao nhắn hỏi liền.” Phùng Thanh vội rút điện thoại.
Phùng Thanh: Cậu biết Trần Thượng Chu ở đâu không?
Lý Du: …
Lý Du: Hai người các cậu xong chưa?
Hết chương 80.