Chương 88: Những Người Bạn

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Chương 88: Những Người Bạn

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phùng Thanh hối hận vô cùng.
Giá mà cậu biết trước rằng cái điều Trần Thượng Chu bắt cậu đồng ý lại nghiêm khắc đến thế—sau lần đầu được anh giúp chạm vào, từ đó về sau phải nhịn hoàn toàn, không có sự cho phép của anh thì tuyệt đối không được để thứ đó trào ra—thì có đánh chết cậu cũng sẽ không dại dột nài nỉ anh một lần trong cơn khát khao ấy.
So với việc phải cố gắng kìm nén, cứ treo lơ lửng trên bờ vực giới hạn, từng giây từng phút như kéo dài vô tận, thì cậu thà bị cấm chạm vào luôn còn hơn. Dù có bị trói tay lại cũng được. Vì không chạm hay bị trói thì cũng chẳng cần tự kiểm soát, nhưng việc phải tự kìm giữ bản thân lại là một cực hình.
Có lúc Phùng Thanh chỉ muốn buông xuôi tất cả, để mặc cho thứ ấy tuôn trào, rồi nghênh ngang tuyên bố với Trần Thượng Chu rằng mình sẽ không bao giờ chấp nhận những yêu cầu vô lý này nữa.
Nhưng cứ mỗi lần cậu sắp mất kiểm soát, Trần Thượng Chu lại như đọc được suy nghĩ của cậu. Anh khẽ cúi xuống, hôn cậu chậm rãi, dịu dàng. Hôn xong, còn để lại một tiếng “ngoan” nhẹ nhàng.
“……”
Cũng… không phải là không thể nhịn thêm, Phùng Thanh lại tự nhủ.
Sáng hôm sau, bảy giờ.
Khi bị đồng hồ sinh học đánh thức, người Phùng Thanh vẫn còn ê ẩm. Nhưng có lẽ vì mấy hôm nay ngày nào cũng bị Trần Thượng Chu lôi đi chạy bộ buổi sáng, nên dù mỏi thì cũng đỡ hơn nhiều so với lần trước, chỉ cần vận động một chút là có thể bỏ qua cảm giác rã rời.
Chỉ là cơn buồn ngủ vẫn khiến cậu không mở nổi mắt.
Trong mơ màng, cậu đưa tay sờ sang bên cạnh—trống không. Trần Thượng Chu đâu rồi? Vừa nghi hoặc, vừa định gắng gượng ngồi dậy tìm, tay vừa chạm vào ga giường thì ánh mắt đã bắt gặp một bóng đen. Nhìn kỹ, thấy Trần Thượng Chu đang đứng bên tủ đầu giường. Vừa ngồi xuống mép giường, anh liền cúi người, hôn nhẹ lên trán cậu.
“Sao dậy rồi?” Trần Thượng Chu hỏi.
Phùng Thanh mơ màng: “Mấy giờ rồi?”
“Mới bảy giờ, còn sớm. Ngủ thêm đi.”
“Chắc tại anh ngày nào cũng gọi dậy chạy bộ, giờ thành thói quen rồi.” Cậu than thở, rồi lại hỏi: “Hôm nay anh không định lôi em đi chạy bộ chứ?”
“Không chạy.” Trần Thượng Chu nhẹ giọng.
“Vậy thì tốt quá.” Phùng Thanh thở phào, rồi hỏi tiếp: “Anh có đi chạy không? Thôi, nghỉ một hôm đi, nằm với em thêm chút nữa.”
Trần Thượng Chu xoa mái tóc xoăn của cậu: “Anh cũng không chạy. Dậy làm chút bữa sáng thôi. Lát nữa em ngủ đủ thì dậy hâm nóng ăn là được.”
Lúc này Phùng Thanh mới chịu buông tha: “Vậy cũng được. Làm xong thì anh quay lại ngủ với em thêm chút nữa.”
“Anh biết rồi.”
Hôm đó, Phùng Thanh không còn nằm sấp ỳ một chỗ như mọi khi.
Trần Thượng Chu ngồi trên sofa, ôm máy tính bảng xem tài liệu. Cậu thì đổi tư thế liên tục, cuối cùng bò sang tựa vào người anh, vừa chơi game vừa thỉnh thoảng liếc sang màn hình.
Thua liền hai ván, Phùng Thanh cất điện thoại, bò dậy, tựa cằm lên vai Trần Thượng Chu, ánh mắt dán vào chiếc máy tính bảng.
Nền trắng chữ đen, đầy những ghi chú được gạch đỏ. Nhìn rất giống đống tài liệu hồi anh còn học đại học.
“Sao đi làm rồi mà anh vẫn phải học nhiều thế này?” Phùng Thanh tò mò.
Trần Thượng Chu dừng tay: “Bác sĩ ai chẳng vậy. Phương pháp điều trị, thuốc men đều phải cập nhật. Nhưng nghề nào chẳng cần học liên tục? Nghề của em chẳng phải suốt ngày tiếp xúc với game mới sao?”
“Nói thì nói vậy.” Phùng Thanh quỳ trên sofa: “Nhưng tần suất của anh cao quá, ngày nào cũng thấy học.”
Vừa dứt lời, trên màn hình máy tính bảng của Trần Thượng Chu hiện lên một thông báo WeChat. Phùng Thanh liếc qua tên người gửi—Tĩnh Văn Duệ, bạn cậu.
Tĩnh Văn Duệ: Chắc mày đang ở Cẩm Giang hả?
Tĩnh Văn Duệ: Tết Nguyên Tiêu này tao lười về Nam Lăng, về là mẹ lại giục đi xem mắt. Khó khăn lắm mới nghỉ được vài hôm mà chẳng được yên, Tết xong tao gần như điếc luôn rồi.
Tĩnh Văn Duệ: Tao qua tìm mày với Tiểu Phùng Thanh chơi, cho ở ké vài hôm không? Lâu rồi chưa gặp nó.
Trần Thượng Chu: Qua đi, cùng ăn bữa cơm.
Trần Thượng Chu: Nhưng chỗ này không có giường cho mày ngủ. Căn hộ trước tao thuê vẫn chưa hết hạn, nếu lười đặt khách sạn thì ở đó cũng được.
“Anh Văn Duệ?”
Phùng Thanh mừng rỡ. Dạo này cậu không nghe Trần Thượng Chu nhắc đến, tưởng hai người đã không còn liên lạc. Nhưng vui xong, cậu chợt nhận ra điều bất thường: “Sao anh Văn Duệ biết chúng ta ở Cẩm Giang? Với lại, anh ấy còn nói ‘chỗ của hai người’? Anh ấy biết chuyện của chúng ta rồi?”
“Cậu ấy biết từ năm ba đại học rồi.” Trần Thượng Chu thản nhiên.
Phùng Thanh sửng sốt.
“Lúc đó cậu ấy thấy anh không về nhà, suốt ngày ở ký túc, em cũng không tìm anh, anh cũng không tìm em, nên nghi ngờ. Sau đó hỏi thẳng, anh nói luôn là hai đứa đang yêu nhau, còn em thì chạy mất.”
Phùng Thanh: “…”
“Tĩnh Văn Duệ biết anh luôn tìm em. Nên mỗi lần anh đến Cẩm Giang, dù gặp em ở đâu, anh đều nói cho cậu ấy biết.” Trần Thượng Chu nói tiếp, giọng điệu nhạt như nước ốc.
Cảm thấy có điều không ổn, Phùng Thanh vội đánh trống lảng: “Anh Văn Duệ học Nam Lăng cơ mà, sao lại nói về nhà là về Nam Lăng? Anh ấy không làm việc ở đó à?”
“Sau đại học, cậu ấy và bạn gái hồi đó thi thạc sĩ, đỗ ở Bắc Thị. Ra trường thì ở lại luôn.”
“Bạn gái hồi đó?” Cậu chợt nhớ tin nhắn vừa rồi: “Anh ấy với chị khóa trên kia… chia tay rồi?”
“Mới bắt đầu học thạc sĩ thì chia tay rồi.”
Màn hình vẫn hiện khung chat. Tĩnh Văn Duệ gửi thêm tin:
Tĩnh Văn Duệ: Quan Hướng nghe tao nói muốn qua Cẩm Giang thì đòi đi theo, còn bảo dẫn cả vợ đi.
Trần Thượng Chu: Vậy tụi mày tự lo khách sạn đi.
“Vợ?” Phùng Thanh trợn mắt: “Anh Quan Hướng lấy vợ rồi?”
Trần Thượng Chu gật đầu.
Trong đầu Phùng Thanh hiện lại ký ức cuối cùng gặp Quan Hướng—hồi lớp 12, Tĩnh Văn Duệ dẫn bạn gái và bạn cùng phòng đi sở thú, lúc đó Quan Hướng vẫn còn độc thân. Giờ thì Tĩnh Văn Duệ lẻ bóng, còn Quan Hướng đã thành người có gia đình.
“Anh ấy kết hôn khi nào?”
“Hơn một năm trước. Kết hôn với bạn học thạc sĩ, quen nhau lúc mới nhập học, ra trường thì ở lại Bắc Thị, đăng ký luôn.” Trần Thượng Chu nói thêm: “Giờ cậu ấy sắp làm cha rồi.”
“Làm cha?” Phùng Thanh tròn mắt.
“Ừ. Vợ cậu ấy có bầu từ trước Tết rồi.”
Đến lúc này, Phùng Thanh mới thực sự cảm nhận được thời gian đã trôi đi như thế nào.
Có lẽ vì mấy năm qua, chẳng có ai ở lại bên cậu lâu dài. Bạn cùng phòng, bạn học mỗi người một ngả, liên lạc cũng thưa dần. Quách Hạo Thành, Lý Du đều là quen sau khi học thạc sĩ. Ngay cả nhóm Trịnh Tử Hoàn, vốn thân thiết, cũng phải đến năm tư mới gặp lại. Nhưng những người đó đều không thuộc kiểu “đến tuổi này thì phải làm điều này”.
Phùng Thanh chợt nhận ra: bảy tám năm, đủ để một người thay đổi hoàn toàn. Đủ để rời xa đời sống học đường, bước vào cuộc sống trưởng thành. Đủ để một chàng trai trở thành chồng, rồi từ chồng thành cha.
Thời gian quả thật để lại dấu vết.
Tĩnh Văn Duệ, Quan Hướng và vợ đến đúng dịp Tết Nguyên Tiêu.
Trần Thượng Chu có ca trực ở phòng khám, Phùng Thanh đón anh tan ca, rồi cả hai đi thẳng đến nhà hàng. Trên đường kẹt xe khá lâu, đến nơi thì ba người đã vào phòng riêng, gọi món xong.
Theo nhân viên dẫn, hai người bước vào.
Vừa mở cửa, Phùng Thanh đã nghe tiếng Tĩnh Văn Duệ gọi lớn: “Ê!”
Tĩnh Văn Duệ bật dậy, chạy đến, vỗ nhẹ lên tóc xoăn vàng của cậu: “Ê này, Tiểu Phùng Thanh nhà mình thành nhóc tóc vàng rồi hả?”
Phùng Thanh ôm anh: “Anh Văn Duệ, đẹp không? Hợp không?”
“Đẹp, hợp cực.” Tĩnh Văn Duệ cười.
“Lại nữa à?” Quan Hướng cũng đi tới: “Trước đây nó từng nhuộm thế này rồi?”
Tĩnh Văn Duệ: “Sau thi đại học nó nhuộm rồi, mày chưa thấy à?”
Quan Hướng: “Lúc đó tao còn ở Bắc Thị, thấy thế nào được.” Anh cũng ôm Phùng Thanh một cái.
Phùng Thanh vui vẻ: “Chào anh Quan Hướng!”
Quan Hướng dẫn vợ lại giới thiệu. Trần Thượng Chu và Tĩnh Văn Duệ từng gặp, dự đám cưới, nên lần này chủ yếu là giới thiệu với Phùng Thanh.
Phùng Thanh cười tươi: “Chào chị dâu ạ!”
Mọi người ngồi vào bàn, nhân viên bắt đầu dọn món.
Trần Thượng Chu nói chuyện với hai người về tình hình gần đây. Phùng Thanh nhân dịp này quan sát họ kỹ hơn.
Cậu mới nhận ra, cả hai đã thay đổi rất nhiều. Họ giờ đây là những người đàn ông trưởng thành, không còn chút ngây ngô nào của ngày xưa ở trường Trung học Phổ thông số 1.
Đặc biệt là Quan Hướng—người sắp làm cha. Phùng Thanh cảm thấy mình, một freelancer chưa từng va chạm xã hội nhiều, vài năm nữa nhìn vào có khi như thuộc thế hệ khác.
Tất nhiên, cậu không dám nói ra.
Còn Trần Thượng Chu… Phùng Thanh luôn cảm thấy anh không thay đổi nhiều. Có lẽ vì hai người lớn lên cùng nhau, trong lòng cậu, Trần Thượng Chu chưa bao giờ có một hình ảnh cố định. Cũng có thể, từ đầu, anh đã không bao giờ có hai chữ “ngây ngô”.
Trong bữa ăn, ngoài vợ Quan Hướng, tất cả đều uống chút rượu.
Men lên, tiết mục quen thuộc lại đến: ôn lại thanh xuân. Câu chuyện đưa họ về những ngày cấp ba.
Họ kể chuyện trốn thầy gọi đồ ăn, gọi trà sữa. Kể chuyện cùng nhau đánh bóng rổ giờ thể dục. Kể Tĩnh Văn Duệ chiều nào cũng chạy sang thư viện hẹn hò. Kể Trần Thượng Chu chiếm chỗ Tĩnh Văn Duệ, Phùng Thanh lại chiếm chỗ Trần Thượng Chu để xem phim kinh dị, làm bài tập.
Đó là những năm tháng đẹp đẽ, sâu đậm, nhưng mãi mãi không thể quay lại.
“Tao còn nhớ số điện thoại đặt đồ ăn của khóa em là do tao với Quan Hướng truyền lại.” Tĩnh Văn Duệ nói.
Quan Hướng gật đầu: “Tuần đầu Tiểu Phùng Thanh nhập học, đang huấn luyện quân sự, bọn tao mang đồ ăn, trà sữa đến thăm. Không biết em thấy ánh mắt đám đàn em sáng rực lên khi thấy trà sữa trong tay bọn tao đâu.”
Phùng Thanh cười: “Đúng, nhiều người trong khóa quen em đều nhờ xin số đặt đồ ăn đó.”
Tán gẫu đến gần mười hai giờ, cuộc vui mới tàn.
Vợ Quan Hướng không thể thức khuya, anh gọi xe đưa về khách sạn. Tĩnh Văn Duệ lười đặt phòng, hỏi Trần Thượng Chu địa chỉ và mật mã, rồi đứng dưới nhà hàng vẫy taxi.
Xe vừa tới, Tĩnh Văn Duệ khoác vai Phùng Thanh, kéo lại gần, nghiêm giọng dặn: “Em nhớ đối xử tốt với anh trai nhé, đừng hành hạ anh ấy nữa. Mấy năm em đi mất, em không biết đâu, suốt ngày thằng ấy sống như người mất hồn.”
Xe chạy đi, khuất bóng ở ngã tư.
Phùng Thanh quay sang nhìn Trần Thượng Chu—rõ ràng anh đã nghe hết. Cậu định nói gì đó, thì bờ môi đã bị ngón tay cái anh nhẹ nhàng ấn xuống.
“Anh đã nói rồi,” Trần Thượng Chu nói, “chuyện này coi như bỏ qua.”
Tết, tiệc tùng nối tiếp nhau không dứt.
Hôm nay vừa ăn tối với Tĩnh Văn Duệ và Quan Hướng, hôm sau đã nhận lời mời từ nhóm Quách Hạo Thành và Lý Du. Lý do rõ ràng: đêm giao thừa hai người trốn mất, phải bị bắt lại ăn một bữa cho ra trò.
Không từ chối được, cả hai lại đi.
Họ tưởng sẽ bị chất vấn tại sao vắng mặt đêm giao thừa, nên ở nhà đã quyết định: công khai luôn cho xong.
Không ngờ, vừa bước vào, Lý Du đã vắt chân rót rượu, cười lớn: “Cuối cùng cặp đôi trẻ cũng đến rồi? Hôm đó bỏ trốn, tự phạt ba ly trước đi!”
…Cặp đôi trẻ.
Phùng Thanh nghẹn họng, nuốt nước bọt, nhìn Lý Du, Quách Hạo Thành thản nhiên, rồi lại nhìn Trần Thượng Chu—cũng mặt đầy kinh ngạc.
Lý Du cười: “Thôi khỏi đoán. Tự bọn tôi phát hiện, không ai mách cả.”
Quách Hạo Thành nhìn thẳng Phùng Thanh: “Hôm đó cậu nói với tôi vài câu, mập mờ đến mức tự cậu không hiểu à? Rồi hai người thay phiên nhau ba ngày hai bữa chạy đến làm phiền Lý Du. Đêm giao thừa, bọn tôi ngồi ghép lại, nghĩ một chút là hiểu. Khổ cho bọn tôi suy nghĩ đến đau đầu.”
Tối đó, Trần Thượng Chu bị uống đến say khướt. Về nhà, Phùng Thanh hiếm khi được trải nghiệm cảm giác chăm sóc anh.
Còn cậu vì sao không say? Không phải vì uống giỏi, mà vì trong lúc trò chuyện, mọi người mới biết hai người lớn lên cùng nhau, Trần Thượng Chu là “anh trai hàng xóm” của Phùng Thanh. Thế là lập tức đổi hướng: làm anh phải chăm em. Cộng thêm lý do Trần Thượng Chu hôm sau không đi làm, lại thêm tội bỏ trốn đêm giao thừa, mọi người thay nhau rót không ngừng.
Phùng Thanh chỉ biết ngồi bên cạnh, lặng thinh—
Sau buổi tụ tập, Phùng Thanh đành nói lời tạm biệt kỳ nghỉ, bắt đầu nhận dự án.
Cậu vừa làm xong một dự án nhỏ năm ngày, chị Điền đã đặt lịch kín ba tháng tiếp theo. Sau khi quấn quýt trên giường, tắm xong chui vào lòng Trần Thượng Chu, thì… lại… lại… nhận được lời mời tiệc tùng mới—
Lần này là từ đội chơi sau giờ học của Phùng Thanh.
“Tết đúng là không thoát nổi tiệc tùng!” Cậu than thở.
Trần Thượng Chu cười: “Đi đi, mấy đứa các em chẳng phải ba ngày hai bữa lại gặp nhau ăn uống à?”
Phùng Thanh nhìn điện thoại, suy nghĩ rồi nói: “Lần này khác, Trịnh Tử Hoàn với Hoàng Thư Nam dặn phải đi nghiêm túc, có chuyện quan trọng muốn công bố, còn bảo em đưa anh đi cùng.”
“Đưa anh đi cùng?” Trần Thượng Chu hơi bất ngờ: “Giờ dám gặp anh rồi à?”
Phùng Thanh đưa điện thoại cho anh xem đoạn chat nhóm “Chúc Mừng Phát Tài”:
Trịnh Tử Hoàn: Mai đi ăn tối nhé.
Trịnh Tử Hoàn: Địa chỉ lát nữa gửi, không được vắng mặt, không được trễ, lần này nghiêm túc! Có chuyện quan trọng! Không say không về!
Hoàng Thư Nam: @Phùng Thanh, nhớ gọi cả anh trai cậu đến.
Hầu Vũ: …Gọi ai cơ?
Phùng Thanh: Dám gặp anh ấy rồi à?
Trịnh Tử Hoàn: Chẳng lẽ cả đời trốn à?
Hoàng Thư Nam: Năm mới khởi đầu mới, phải gọi Trần Thượng Chu đến, không ai được vắng mặt.
Thế là, Trần Thượng Chu lại bị Phùng Thanh lôi đi ăn tối.
Ngày hẹn.
Phùng Thanh và Trần Thượng Chu đến sớm. Khi tới, trong phòng chỉ có Hầu Vũ và một người bạn thân của Hoàng Thư Nam. Hai người nhìn Trần Thượng Chu còn lấm lét, ánh mắt né tránh.
Khi mọi người đủ mặt, Phùng Thanh liếc một vòng—đám bạn này đúng là mười năm không đổi, vẫn chẳng ra dáng người lớn. Cậu đứng dậy, nghiêm túc giới thiệu từng người với Trần Thượng Chu.
Dù sao giờ ai cũng là công dân tử tế, có việc làm đàng hoàng rồi!
Cậu giới thiệu chi tiết, dù người đó Trần Thượng Chu đã quen hay chỉ gặp vài lần:
“Trịnh Tử Hoàn, thợ xăm, giờ có hai tiệm ở Cẩm Giang.”
“Hoàng Thư Nam, chị ấy với Trịnh Tử Hoàn là một đôi, yêu nhau từ cấp hai, gần mười bốn năm rồi. Chị làm thợ làm móng, giờ có bốn tiệm, tiệm thứ năm đang sửa.”
“Hầu Vũ, rapper, đi lưu diễn nhiều, có fan, thỉnh thoảng bị xin chữ ký, chụp ảnh. Nhưng…” Cậu dừng lại: “Ra đường, ngoài gặp fan, thì hay gặp… bạn gái cũ. Số bạn gái cũ giờ chắc còn nhiều hơn cả quần áo trong tủ.”
Hầu Vũ: “…Quá đáng!”
“Thế có phải không?” Trịnh Tử Hoàn cười: “Tao nhớ hồi mới vào trường nghề, thằng này ngố lắm, gặp bạn gái không biết nói gì, tình đầu chia tay quay lại cả chục lần, không hiểu sao giờ thành thế này.”
Hầu Vũ im lặng: “……”
Phùng Thanh tiếp tục: “Ba người này là bạn thân của Hoàng Thư Nam: Thạch Nghiên, Thẩm Gia Lạc, Đặng Thanh. Thạch Nghiên mở studio tóc ở Cẩm Giang—chính là tiệm làm tóc, sau này chúng ta có thể đến. Lần trước em nhất quyết chạy về Nam Lăng nhuộm tóc, suýt làm chị ấy tức chết. Thẩm Gia Lạc là người duy nhất trong nhóm đi làm chính quy, đóng đủ bảo hiểm, quỹ nhà ở. Học từ trung cấp lên cao đẳng, rồi đại học, giờ làm tài chính ở một công ty Cẩm Giang. Đặng Thanh là blogger kiêm streamer, có tiếng, thỉnh thoảng livestream bán hàng.”
Giới thiệu xong, Trần Thượng Chu lần lượt cụng ly với từng người.
Khi món ăn đủ, Trịnh Tử Hoàn và Hoàng Thư Nam nhìn nhau, cùng nâng ly đứng dậy.
Trịnh Tử Hoàn ho nhẹ: “Tới phần quan trọng rồi.”
“Chuẩn bị kết hôn à?” Hầu Vũ nhanh miệng.
Trịnh Tử Hoàn trừng mắt, vỗ vai: “Sao cướp lời tao?”
“Cần gì cướp? Hai người nói có chuyện quan trọng thì đã đoán được. Ngoài kết hôn thì còn gì quan trọng nữa?” Đặng Thanh phụ họa.
Hai người chỉ biết bất lực nhìn nhau.
Hoàng Thư Nam cười: “Đúng, bọn tao sắp kết hôn. Vừa về Nam Lăng ăn Tết xong, lại đi thêm chuyến nữa—đính hôn.”
Cả hai đưa tay ra, khoe chiếc nhẫn đính hôn trên ngón giữa.
Cả phòng vỗ tay, chúc mừng náo nhiệt.
Thực ra phản ứng không phải giả vờ. Đám này vốn thích đeo trang sức, mười ngón tay lấp lánh là chuyện thường. Hoàng Thư Nam và Trịnh Tử Hoàn cũng lâu nay hay đeo nhẫn đôi.
Nhưng lần này, chiếc nhẫn khác hẳn. Ai cũng nhận ra, ai cũng xúc động thật lòng, gửi lời chúc phúc.
“Nếu không có gì thay đổi, hôn lễ tổ chức tháng tám.”
“Bọn tao nghĩ kỹ rồi. Dù có thể vẫn sống ở Cẩm Giang, nhưng Nam Lăng là nơi có nhiều kỷ niệm nhất, nên hôn lễ tổ chức ở đó. Không ai được vắng mặt. Còn nữa,” Trịnh Tử Hoàn quay sang Trần Thượng Chu, “chuẩn bị phong bì dày vào. Anh cũng vậy, nhớ cùng Phùng Thanh đến dự.”
“Nhất định rồi.”
Trần Thượng Chu nâng ly: “Tôi chúc hai người trăm năm hạnh phúc, bạc đầu bên nhau.”
Trịnh Tử Hoàn gãi đầu: “Cảm ơn anh. Anh với Phùng Thanh cũng vậy.”
“Ừm.”
Uống cạn ly, Trịnh Tử Hoàn kéo ghế sát Trần Thượng Chu, nghiêm túc nói: “Anh à, vẫn phải xin lỗi anh lần nữa. Chuyện bọn em tìm được Phùng Thanh mà giấu anh—đúng là có lỗi. Nhưng nếu anh muốn trách, thì trách Phùng Thanh đi, đừng trách bọn em. Chính nó không cho bọn em nói. Thật đấy, bọn em vô tội, không cố ý giấu anh…”
Phùng Thanh: “……?”
Trần Thượng Chu bật cười: “Tôi biết rồi. Chúng tôi đã… tính sổ xong rồi.”
Hết chương 88.
Tác giả có lời muốn nói:
Cảm ơn mọi người~ Về ba cô bạn thân của Hoàng Thư Nam, ban đầu tôi nghĩ họ không cần tên. Nhưng giờ sắp đến hồi kết, nghĩ đi nghĩ lại, dù sao họ cũng đồng hành cùng câu chuyện một chặng đường dài! Họ xứng đáng có tên riêng!