77. Chương 77: Công tử thế vô song (2)

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu

Chương 77: Công tử thế vô song (2)

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ngươi tỉnh rồi?" Công tử Việt khẽ vỗ lưng Tông Khuyết, giọng y lộ rõ vẻ lo lắng: "Đừng động đậy, vết thương do tên bắn quá sâu, chưa thể rút mũi tên ra, máu đã chảy khá nhiều rồi."
"Đa tạ." Tông Khuyết cố chớp mắt, cuối cùng cũng mở to được đôi mắt đang nặng trĩu vì máu và sự mệt mỏi.
"Ngươi có biết loại thảo dược nào cầm máu không?" Công tử Việt hỏi.
Thảo dược ở thời đại này chưa chắc giống những loại hắn từng biết. Tông Khuyết ngước nhìn đỉnh đầu Công tử Việt, khẽ cử động, cơn đau nhức ở vai phải lập tức ập đến, khiến thần trí vốn còn mơ hồ của hắn chợt tỉnh táo hẳn: "Ngọc quan."
"Cái gì?" Công tử Việt lắng nghe, hỏi lại.
"Nghiền ngọc quan thành bột." Tông Khuyết chống tay gượng dậy, cơn đau bên vai phải khiến đầu óc hắn tỉnh táo hơn nhiều.
Nếu không có thuốc, đây là cách duy nhất. Bột ngọc này có tác dụng tương tự bột talc, có thể giúp cầm máu.
Công tử Việt đưa tay lên, hơi do dự một chút, nhưng rồi y vẫn tháo chiếc ngọc quan trên đầu mình ra. Mất đi ngọc quan, mái tóc vốn đã rối của y giờ lại càng xõa tung hơn.
Là một công tử thanh nhã, y không thể để y phục mình xộc xệch được. Công tử Việt khẽ thở dài, y tìm một hòn đá, bọc ngọc quan vào vạt áo rồi đập mạnh xuống.
Ngón tay y trắng bệch, chỉ nghe trong áo vang lên tiếng nghiền nát và vỡ vụt.
Tông Khuyết nín thở, cẩn thận cởi áo ra. Mũi tên cắm từ sau lưng, xuyên qua da thịt, suýt chút nữa đã đâm thủng ngực và lòi ra ngoài. Không chỉ phía sau đau nhức, mà phía trước ngực hắn cũng đang rỉ máu, thậm chí có thể lờ mờ thấy được phần đầu sắc nhọn của mũi tên.
Nếu là thời hiện đại, dù thế nào cũng cần được sát trùng kỹ lưỡng. Thế nhưng ở thời đại này, khi ngay cả thuốc gây mê cũng không có, chỉ có thể xử lý vết thương một cách tạm bợ trước đã.
Tông Khuyết rút con dao găm từ bắp chân ra, nhìn người bên cạnh đang nhẹ nhàng đập nát ngọc quan trong vạt áo, nói: "Làm phiền ngươi cắt đứt phần đuôi mũi tên phía sau giúp ta."
Công tử Việt ngẩng lên, giữa gương mặt vẫn còn bê bết máu của Tông Khuyết, y nhìn thấy một đôi mắt vô cùng điềm tĩnh.
"Mũi tên này có đầu lõm, không thể rút ra tùy tiện được, nếu không, sẽ mất máu mà chết." Công tử Việt nhìn lưỡi dao găm trước mắt nói.
"Không rút, chúng ta sẽ lấy nó từ phía trước." Tông Khuyết đưa dao găm cho Công tử Việt, vừa nói vừa nhìn thẳng vào bả vai phải của mình: "Làm phiền ngươi đẩy mạnh từ sau để nó xuyên qua."
Công tử Việt nhận lấy dao, nhấc vạt áo vừa dùng để bọc ngọc quan lên, dừng lại phía sau hắn.
Phần cổ áo chỗ đó hơi rộng, máu đã loang lổ khắp nơi, chỉ có dấu ấn nô lệ ở sau gáy hắn là vẫn còn rõ ràng.
Công tử Việt nhìn vào đầu mũi tên, đưa tay nắm lấy nó, cố gắng cắt phần đuôi mũi tên. Thế nhưng dù y đã dùng một tay cố định vết thương, nhưng bên còn lại vẫn là máu thịt mềm mại, một chút rung động nhỏ cũng đủ khiến máu tươi tuôn ra ào ạt.
Tông Khuyết nhíu chặt mày, ngón tay siết lấy một góc áo, hơi thở nặng nề.
[Ký chủ, có cần thuốc gây mê không?] 1314 hỏi.
[Không cần.] Tông Khuyết đáp.
Cơn đau ở miệng vết thương đủ để nhắc nhở hắn về sự nguy hiểm của thế giới này.
"Ta phải bẻ gãy nó thôi." Công tử Việt đã cắt được một nửa phần đuôi mũi tên, nhìn mồ hôi túa ra như suối từ trán và cổ người trước mặt, nói.
Nếu chỉ động nhẹ đã đau đớn như vậy, thì lực để bẻ gãy chắc chắn sẽ còn đau hơn gấp bội, nhưng nếu không làm vậy, máu sẽ chảy cạn mà chết mất.
"Được." Tông Khuyết đáp.
Hai tay Công tử Việt giữ chặt thân mũi tên, một tay cố định vết thương, một tay dùng sức bẻ gãy phần đuôi mũi tên xuống.
Phía sau vang lên một tiếng "rắc", gân xanh trên cánh tay Tông Khuyết nổi lên cuồn cuộn: "Tiếp theo cần dùng sức đẩy mạnh về phía trước."
Mũi tên có đầu lõm thế này mà rút ngược ra sẽ xé nát phần máu thịt bên trong, không chỉ đau đớn hơn mà còn khó lành hơn cả lúc bị đâm vào.
"Tốt nhất là nên ngậm thứ gì đó." Công tử Việt nhìn vẻ mặt nhẫn nhịn của hắn, nói.
Trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng, với cơn đau đớn khó lòng nhịn được mà hắn vẫn giữ được vẻ bình tĩnh lạ thường, người như vậy sao lại trở thành nô lệ cơ chứ?
Tông Khuyết đưa một góc vạt áo vào miệng, cắn chặt, nghiêng đầu ra hiệu cho Công tử Việt. Công tử Việt nắm đuôi mũi tên, đẩy mạnh về phía trước, một tiếng rên nghẹn ngào bật ra từ cổ họng Tông Khuyết, máu tươi tuôn xối xả ra ngoài. Tông Khuyết nhìn thấy đầu mũi tên đã lòi ra, lập tức dùng dây áo quấn chặt quanh đầu mũi tên, rồi trong khoảnh khắc liền rút phăng nó ra.
Máu bắn tung tóe khắp nơi, Tông Khuyết nhả vạt áo trong miệng ra, nhìn sang vạt áo của Công tử Việt: "Bột ngọc."
Toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi lạnh và máu tươi, những vết máu trên mặt hắn theo mồ hôi chảy xuống, nhưng vào lúc này, hắn lại không hề lộ vẻ nhếch nhác chút nào.
Công tử Việt mở vạt áo ra, rắc bột ngọc lên vết thương của Tông Khuyết. Khi bột rơi lên vết thương, máu bắt đầu được cầm lại.
Tông Khuyết xé một góc lớp áo lót bên trong, ấn lên vết thương đang chảy máu: "Phiền ngươi băng bó giúp ta."
"Được." Công tử Việt nhặt mảnh vải vừa được dùng để quấn vết thương, ấn lên hai miệng vết thương, tìm cách băng bó chặt lại.
Rõ ràng, Công tử Việt không quen với việc này. Tông Khuyết giơ tay lên, chỉ dẫn vị trí cần buộc. Công tử Việt cúi người buộc vòng qua eo, một lọn tóc rủ xuống khẽ lướt qua môi Tông Khuyết, mang theo hương thảo mộc thoang thoảng dịu mát.
Khi băng bó xong, hơi thở của Công tử Việt vừa đứng dậy mang theo vài phần gấp gáp, rõ ràng là lúc nãy y vẫn luôn nín thở căng thẳng.
"Như vậy ổn chứ?" Công tử Việt có chút lo lắng nhìn vết thương đã được băng lại.
"Ổn rồi, đa tạ." Tông Khuyết kéo cổ áo lên, che kín vết thương.
Vết thương loại này xử lý kiểu sơ cứu thì tạm ổn, nhưng theo y học thông thường thì cần phải tĩnh dưỡng lâu dài. Dù vậy, vết thương này vẫn rất dễ bị nhiễm trùng, tái phát, để lại di chứng, hay thậm chí là mất mạng.
Nhưng đã có thuốc hồi phục, chỉ cần rút được mũi tên thì vết thương này sẽ không ảnh hưởng nhiều đến hành động của hắn.
Nhưng thuốc hồi phục chỉ có tác dụng với những vết thương xảy ra khi hệ thống lựa chọn thân thể cho hắn, vậy nên, nếu muốn sống sót ở thời đại này, hắn vẫn phải cẩn trọng từng bước.
"Không cần, các ngươi là vì bảo vệ ta mà mới gặp nạn." Công tử Việt ngồi xuống bên cạnh hắn, không vội rửa tay mà vẫn ngắm nhìn gương mặt Tông Khuyết, rồi mỉm cười hỏi: "Hình như ta chưa từng thấy ngươi, trước đây ngươi ở đâu, được điều từ đâu đến?"
"Ta là người nước Lỗ, vừa huấn luyện xong thì được điều đến đây." Tông Khuyết nghiêng mắt nhìn y. Dù tóc tai tán loạn, quỳ gối trên nền lá khô nhưng người trước mặt vẫn như đang ngồi giữa điện ngọc cung đình.
Nguyên thân vốn là người do Nhược phi nước Lâm điều đến. Dù nguyên thân không hay biết gì nhưng rõ ràng là vụ ám sát lần này đã có âm mưu từ trước.
Dùng hộ vệ vô dụng nhất, nhân lúc lục quốc phân tranh, một người danh tiếng lẫy lừng như Công tử Việt, ai cũng có thể là hung thủ muốn ám sát y.
"Thì ra là vậy." Công tử Việt đứng dậy: "Ngươi mất nhiều máu quá, có cần uống chút nước không?"
Cách nói chuyện của người này cũng không giống nô lệ chút nào. Nếu bên cạnh y có một người sở hữu ánh mắt như thế này, chắc chắn y không thể không chú ý đến được.
"Cảm ơn." Tông Khuyết nhìn vào ánh mắt lấp lánh của y, đáy mắt khẽ thu lại.
Nô lệ có rất nhiều quy tắc phải tuân theo khi đối diện chủ nhân của mình. Khi ra ngoài hộ vệ, chủ nhân xuống xe, nô lệ phải làm bệ đỡ cho chủ nhân. Sau gáy sẽ có dấu ấn đặc biệt, dẫu có cạo sạch đi chăng nữa, thì vết sẹo ấy cũng theo họ cả đời.
Địa vị của người làm nô lệ ngang với trâu bò, thậm chí không được xem là người.
Có một số chuyện có thể thỏa hiệp được, nhưng riêng điều đó thì không thể. Vì vậy, việc đối phương phát hiện ra sự khác biệt giữa hắn và một nô lệ bình thường là điều dễ hiểu.
Tông Khuyết đứng dậy, nhặt con dao găm dính máu đã đặt bên cạnh, bước về phía bờ sông.