Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Chương 126
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kẹo hồ lô đã hết, Hứa Hoành Nghĩa cũng không cần phải nán lại trong trấn cả ngày như mọi khi nữa. Hắn ta chăm chú nhìn đống tiền đồng đang cầm trên tay một lát, rồi nhét vào lòng, sải bước quay về.
Về đến thôn, thấy nhi tử đang xách cái vò đất nhỏ đi câu tôm, hắn ta đưa cái bánh bao đã chuẩn bị để ăn trưa cho thằng bé: “Con ăn đi, không cần chia cho đệ đệ đâu.”
“Phụ thân, người về rồi sao? Kẹo hồ lô bán hết rồi ạ?”
“Ừm, bán hết rồi.”
“Vậy kiếm được tiền không?”
“Kiếm được rồi, tiểu quỷ nói nhiều thật, ăn của con đi.” Hắn bẻ một miếng bánh bao nhét vào miệng thằng bé, ngắt lời cậu nhóc vốn hay hỏi han tỉ mỉ.
Về nhà, hắn ta kể với phụ mẫu chuyện gặp tiểu cô phụ ở trấn, kẹo hồ lô đều bị hắn mua hết. Hắn ta không nói chuyện tiểu cô phụ bảo lần sau đến nhà ăn cơm, bởi mấy năm không gặp, cũng không thể chỉ mang vỏn vẹn gói bánh kẹo mà đến thăm đứa muội muội chưa từng gặp mặt kia được.
Bọn nhỏ đều ra ngoài hết, Hứa lão đại nhìn tức phụ mình mấy lần, thấy thị làm như không để ý đến mình, vẫn mở lời nói: “Không biết nhà Tiểu Nguyễn và Tiểu Nghiên có việc gì cần giúp hay không.”
Hứa đại tẩu, người mà chỉ trong vài năm tóc đã điểm bạc, làm như không nghe thấy. Trước đây, bà ấy đã quyết tâm không qua lại với hai cô em chồng; đối với đại cô thì còn biết chút ít, chứ nhà chồng của tiểu cô làm ăn ra sao thì họ chẳng thèm hỏi thăm. Cái giấc mơ cả nhà đồng lòng dọn đi nơi khác ngày trước, giờ đây hai năm rồi cũng chẳng còn ai nhắc đến nữa. Ruộng đất chỉ có bốn, năm mươi mẫu, một nửa là đất thuê. Hai đứa con gái lớn đã đến tuổi lấy chồng, hai cô con dâu mới cưới thì liên tục sinh con đẻ cái. Thằng cả thì có ba đứa, thằng hai có một đứa vừa biết đi, còn một đứa nữa thì sắp chào đời.
Đời này đúng là không phải mình là trẻ con, thì cũng đang hầu hạ trẻ con.
“Nghe Tiểu Nghĩa nói nhà Tiểu Nghiên lúa mạch còn chưa gặt, ta ở nhà cũng không có việc gì, mai ta đi giúp muội ấy gặt lúa mạch đi, vừa hay muội ấy đang mang thai cũng không thể xuống ruộng được.” Hứa lão đại lẩm bẩm nói với tức phụ mình.
Hứa đại tẩu nhướng mắt nhìn y một cái, nói: “Ông đến nơi thì cũng đã trưa rồi, định đến đúng bữa cơm à? Rảnh rỗi không có việc gì làm thì đi nhặt phân về trộn rơm mà đốt đi.”
“Ôi, ta muốn đi thăm tiểu muội ta mà bà cũng không cho ta đi.”
“Ông đúng là giống phụ thân của ông, may mà con ta không theo tính ông.”
Đôi lão phu thê không thỏa thuận được, đành không vui mà ai làm việc nấy.
Đồ Đại Ngưu về nhà cũng kể chuyện gặp Hứa Hoành Nghĩa ở trấn. Nhìn Hứa Nghiên cau mày, hắn thở dài nói: “Nếu không phải ở quá xa, thì gặt lúa mạch đã thuê chất tử của nàng rồi, chân tay dài ngoẵng, là một người tháo vát.”
Đồ lão phụ thân cũng nói: “Nếu ở chung một thôn thì tốt. Chúng ta ở thôn không có thân thích giúp đỡ, nếu có họ ở đây, đâu đến nỗi lần nào cũng phải trả tiền thuê người ngoài, mà còn chẳng được tiếng tốt đẹp gì.”
Hứa Nghiên không nói gì, việc động thổ là việc lớn, nàng là cô nương đã xuất giá không thể tự mình lo liệu việc này được.
Hai ngày sau đó, Đồ Đại Ngưu cưỡi xe bò đi sân đập lúa. Đồ lão hán đi hai thôn bên cạnh thuê người gặt lúa mạch, hỏi thăm về lợn nhà thì biết đều khỏe mạnh, không bệnh tật gì. Chỉ trong nửa canh giờ đã thuê được hơn hai mươi thanh niên trai tráng. Trong vòng một ngày, toàn bộ lúa mạch trong ruộng đã được gặt xong. Cả bốn con bò trong nhà đều được huy động. Trong hai ngày, lúa mạch đã được đập xong, phơi khô rồi đóng vào bao tải chất đầy trong nhà.
Không làm theo thời gian của những người trong thôn, gặt lúa mạch sau họ, nhưng lúa mạch lại được đưa vào kho sớm hơn.
Cuối tháng Bảy, thu thuế lương thực vụ chiêm, Đồ Đại Ngưu đi theo Cố Thanh xuống thôn thu lương. Không ở thôn mình nữa, mà lại đi cùng Cố thiếu gia. Chỉ cần mặt dày một chút, hắn chẳng cần phải làm công việc nặng nhọc như khiêng vác bao tải, còn nhẹ nhàng hơn những năm trước.
Ra vào nha môn liên tục, thấy Cố chủ bạ dẫn người cầm dây thừng và sổ sách bận rộn trong ngoài, ngay cả cơm mang đến cũng không kịp ăn. Lúc Đồ Đại Ngưu ăn cơm với Cố Thanh, hắn hỏi: “Nha môn có việc lớn gì sao? Lão đầu nhà ngươi bận rộn đến mức đầu óc quay cuồng kìa.”
Cố Thanh cười khẩy nói: “Đang đo đạc đất núi. Đại nhân trong huyện nói muốn xây nha môn. Lương thuế ở đây bị cấp trên giám sát chặt chẽ, ông ấy không thể đụng vào được, nên muốn cho thuê khu đất khe núi đó cho những kẻ coi tiền như rác. Đồi núi ở chỗ chúng ta đến một cái cây to bằng eo cũng chẳng mọc lên nổi, lại không thiếu đất, ai lại đi khai khẩn núi chứ?”
Đồ Đại Ngưu nghĩ đến ngọn núi hoang phía sau thôn, đầy cây tạp và gai góc, chiếm một diện tích không nhỏ. Hắn hỏi: “Thuê thế nào? Bao nhiêu tiền một mẫu?”
“Sao? Ngươi định thuê núi à? Ruộng đất nhà ngươi còn chưa đủ ngươi làm sao?”
“Ta chỉ chợt nghĩ đến nên hỏi thôi, cũng có chút ý định, nhưng chủ yếu xem tiền thuê.”
“Ngươi đúng là đâm đầu vào mấy chuyện đồng áng thôn quê rồi, nuôi lợn, trồng trọt, giờ lại còn muốn đào núi.” Cố Thanh không thể hiểu được kẻ này, “Thuê thế nào vẫn chưa bàn bạc xong, mấy hôm nữa ngươi đến hỏi lại ta, ta cũng giúp ngươi hỏi thăm lão đầu của ta.”