Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Chương 131
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nửa tháng sau khi Hứa Nghiên sinh con, đại tỷ của nàng là Hứa Nguyễn mang bốn con gà mái già, một giỏ trứng gà nhỏ và một bó miến dong, dẫn theo Hồng Quả đến thăm. Dù hai thôn không quá gần nhau, nhưng Hứa Nguyễn cũng đã nghe tin thôn Hậu Sơn xảy ra dịch gà, toàn bộ gà vịt trong thôn đều bị tiêu hủy sạch. Vì thế, nàng nghĩ Đồ gia không có gà mái già, nên nàng mang thêm vài con đến. Gà tự tay nuôi luôn ngon hơn gà mái già mua ngoài chợ, vốn dĩ không đẻ trứng.
Hồng Quả xách một con gà và một giỏ trứng gà, trên con đường vắng vẻ hỏi mẫu thân: “Vài tháng trước đại tẩu con sinh con, tiểu di còn mua một chiếc vòng tay hồ lô bằng bạc, cha chỉ mang chừng này liệu có ổn không? Chẳng đáng bằng giá trị cái vòng bạc đó.”
“Con biết cái gì mà nói? Tặng quà phải tặng đúng thứ người ta cần. Nhà tiểu di con không thiếu vòng hồ lô, vòng phúc lộc, chỉ thiếu gà mái già để hầm canh tẩm bổ. Mua một chiếc vòng, khi đứa bé lớn hơn một tuổi đeo sẽ chật. Lúc Tiểu Quỳ sinh ra ta cũng mua cho con bé một chiếc vòng, con xem bây giờ con bé còn đeo không? Trên tay lại đổi chiếc vòng mới rồi, vừa hay có thể đưa chiếc con bé không đeo cho đệ đệ đeo, trên chiếc vòng đó tích tụ đều là phúc khí.” Hứa Nguyễn hùng hồn giải thích. Người nhà quê có tình cảm đặc biệt với gia súc mình nuôi. Gà tự tay nuôi lớn luôn tốt hơn gà nhà người khác, giống như con gà đang xách trong tay này. Thức ăn của chúng hoặc là đào được từ đất, hoặc là cơm thừa canh cặn trong nhà, tuyệt nhiên chưa từng ăn đồ mốc. Lòng đỏ trứng gà cũng vì thế mà có màu sắc rất tươi sáng.
Hồng Quả bĩu môi: “Con không hiểu nhưng cha hiểu, đợi ông ấy về con sẽ hỏi ông ấy.”
Hứa Nguyễn nổi giận: “Hỏi! Hỏi hỏi hỏi! Con cứ việc đi mà hỏi! Ta sinh ra con mà con cứ lẽo đẽo theo cha con, cái đồ sói mắt trắng vô lương tâm! Gặp phải cái nhà Trần các ngươi tiêu xài hoang phí, đúng là ta xui xẻo, coi bạc như đất mà dùng. May mà trong nhà không phải giàu có, nếu không mấy cha con các ngươi đã lấy vòng bạc ra mà ném xuống sông làm trò vui rồi.”
Hồng Quả trợn trắng mắt nhìn trời không nói gì. Không nhắc đến cha, trước mặt mẫu thân, mình chẳng khác nào khúc gỗ chướng mắt không biết đặt vào đâu. Hễ nhắc đến cha đang ở ngoài buôn bán, mẫu thân lại như bị chọc vào phổi, la mắng mình vô lương tâm, ăn không ngồi rồi lại còn không biết điều. Tóm lại là không thể phản bác lại, đặc biệt là không thể lấy chồng của mẫu thân ra mà áp chế mẫu thân, nhất là khi cha không có nhà.
Suốt đường đi mặt mày ủ rũ, không thèm để ý đến Hồng Quả. Đến khi bước vào cửa Đồ gia, trên mặt nàng mới nở nụ cười. Nàng đưa gà mái cho Đại Ngưu, dặn Hồng Quả mang trứng gà và miến dong vào phòng bếp, rồi mới vào nhà thăm hai mẫu tử đang nằm trong phòng.
“Ôi, chỉ cần nhìn thằng bé mũm mĩm này là biết sữa muội tốt, trắng trẻo, mập mạp đáng yêu. Khuôn mặt nhỏ nhắn này, giống hệt người Hứa gia chúng ta.” Nàng thò đầu vào nhìn một cái, rồi cúi xuống giúp dọn dẹp quần áo, chăn đệm và tã lót của đứa bé đang vắt trên ghế.
“Tỷ, tỷ dừng tay đi, tỷ là khách, sao vừa đến đã bắt tay vào dọn dẹp mấy thứ này vậy? Trưa nay Đại Ngưu sẽ dọn dẹp, chàng cũng biết chỗ để đồ mà.”
Nhưng lời Hứa Nghiên nói không có tác dụng. Đại tỷ của nàng nhất quyết muốn giúp muội muội đang ở cữ dọn dẹp nhà cửa. Nàng còn mang chăn đệm bẩn ra ngoài giặt. Nhìn thấy Hồng Quả đang dẫn Tiểu Quỳ chải lông cho chó, nàng hừ mạnh một tiếng, thầm nghĩ: “Nói ta keo kiệt bủn xỉn? Ta đến hầu hạ tiểu di của ngươi, ngươi lại đi hầu hạ chó. Bản thân một chân đầy bùn còn dám chê người khác bẩn.”
Hồng Quả thấy dáng vẻ đó của mẫu thân là biết ngay mẫu thân muốn làm gì, nhíu mày nhìn chằm chằm ra hậu viện. Quả nhiên không lâu sau, tiểu di phu đã đẩy nàng ra, tấm đệm giường đã biến mất, lại còn được một phen tâng bốc. Hồng Quả nheo mắt hừ một tiếng, lúc mẫu thân đi ngang qua, con bé lại cúi đầu giả vờ không thấy.
Hứa Nguyễn đã đi qua rồi, nghe thấy nha đầu Đồ Tiểu Quỳ kia “hừ” mạnh một tiếng. Hừ xong, nó còn há miệng cười lớn. Nàng có chút đỏ mặt một cách khó hiểu, nhưng lại nghĩ nha đầu này còn nhỏ, dù tinh ranh cũng chưa hiểu chuyện. Nàng quay lại ngồi xổm xuống, cười tủm tỉm hỏi: “Quỳ nha đầu, vừa rồi con đang hừ cái gì thế?”
“Hừ tỷ tỷ con, tỷ ấy cũng hừ con.” Tiểu Quỳ chỉ vào biểu tỷ của mình, bị Hồng Quả lườm một cái rồi nắm chặt tay bé lại. Bé không rút ra được, ngập ngừng nhìn xung quanh. Lời mách lẻo đành nuốt vào bụng, đại di nương không đáng tin cậy, lại không thường xuyên đến đây, nếu mình bị đánh thì đại di nương cũng chẳng biết.
“Nha đầu ngoan.” Nàng sờ bím tóc nhỏ của Tiểu Quỳ, nhưng ánh mắt lại nheo lại lườm Trần Hồng Quả đang không dám nhìn mình, vẻ mặt như muốn nói: “Để xem ngươi làm thế nào.”
Đợi Hứa Nguyễn đi rồi, Hồng Quả nhéo má Tiểu Quỳ, cười mắng: “Chim sẻ nhỏ, đồ ngốc nghếch.”
Đồ Tiểu Quỳ thầm vui, cảm thấy “chim sẻ nhỏ” nghe cũng hay, cười hì hì mặc cho biểu tỷ véo đôi má nhỏ bầu bĩnh của mình.
Trong phòng Hứa Nghiên đang kể cho đại tỷ nghe chuyện thuê núi nuôi lợn và thuê Hoành Nghĩa đến ở trên núi trông coi. Nàng còn nói nếu nhà thiếu củi, cứ bảo Bình An và Bình Nguyên lên núi chặt rồi kéo về, nhiều cây tạp như vậy, đốt mấy năm cũng không hết.
“Đã quyết định rồi sao?” Hứa Nguyễn hỏi.
“Ừ, đã nói chuyện xong với nhà đại ca, đầu năm sau sẽ đến, Xuân Miêu cũng đến. Hai phu thê quản lý trại lợn trên núi, có đôi có cặp cũng không lo sợ gì.”
“Cũng tốt, nếu Bình Hòa lớn hơn chút thì thuê thằng bé cũng được, hai nhà chúng ta ở gần, đi lại cũng tiện.” Hứa Nguyễn một mặt mừng cho đại chất tử không phải làm ruộng, một mặt lại tiếc nuối. Không cần hỏi cũng biết tiền công chắc chắn không ít, tiểu muội phu lại luôn hào phóng. Hơn nữa Bình Hòa theo tiểu di phu nuôi lợn vài năm cũng học được chút nghề. Sau này tích góp được tiền, trong nhà cho thêm chút nữa cũng có thể tự nuôi vài con lợn.
Hứa Nghiên cười cười. Cái tính cách dẻo miệng, không chịu khó làm việc của thằng bé không thích hợp để nuôi lợn trên núi. Dù không có Hoành Nghĩa thì cũng sẽ không thuê Bình Hòa, nhưng nàng vẫn nói: “Bình Hòa tính tình hoạt bát, thích hợp theo tỷ phu học chạy hàng, là người thích náo nhiệt.”
Hứa Nguyễn nghe xong liền thở dài, than phiền với tiểu muội: “Chỉ quanh quẩn mấy huyện này thôi, chạy một chuyến đã mất một hai tháng. Trừ chi phí ăn ở trên đường, nhiều nhất cũng chỉ kiếm được mười lượng. Hồi con cái còn nhỏ không cảm thấy gì, cứ ăn uống bình thường là nuôi nổi. Nhưng muội xem, lớn nhỏ bốn đứa, ít nhất cũng phải xây cho chúng ba căn nhà. Tiểu nhi tử chỉ lớn hơn đại tôn tử ba bốn tuổi, không thể đến lúc đó chỉ cho tiểu nhi tử mà không cho đại tôn tử, cho đại tôn tử rồi lại còn nhị tôn tử nữa. Haizz, tiền thật khó kiếm mà.”
Cuối cùng nàng vỗ vỗ bụng, cười than thở: “Đều tại bụng người Hứa gia chúng ta mắn đẻ, sinh một lèo toàn là nhi tử.”
Lúc này Hứa Nghiên mới nhận ra đại tỷ là kiểu vừa than vừa vui. Nàng đang vui, nên nàng cũng không nói lời chán nản làm mất hứng của nàng. Bản thân nàng vui lòng sắp xếp chu đáo cho ba đời Trần gia, dù sống tằn tiện cũng thấy vui sướng.
“Đúng rồi, thằng bé mũm mĩm này tên là gì?” Hứa Nguyễn nhìn đứa bé đang bú sữa, đạp chân trong lòng Hứa Nghiên mà hỏi.
“Thanh Du, Đồ Thanh Du. Tỷ tỷ của nó thì gọi nó là Tiểu Ngư.”
“Đặt tên theo Tiểu Quỳ à? Cha của Đại Ngưu không có ý kiến sao?” Nàng nghiêng đầu hỏi.
“Không có ý kiến, tổ tiên cũng không truyền lại tự bối*, Ông ấy còn đặt tên cho nhi tử mình là Đại Ngưu cơ mà. Trong nhà chỉ có hai chị em chúng nó, đâu cần phân chia rõ ràng như vậy. Tỷ tỷ là hoa quỳ, đệ đệ là cây du. A gia chúng nó rất hài lòng.”
*tự bối: tên theo thế hệ, việc đặt tên thế hệ (thường là chữ lót) được quy định bởi một bài thơ gọi là “ban thứ liên.” Mỗi gia tộc có một bài thơ riêng, một bài thơ như vậy có thể dài từ 12 chữ đến hàng trăm chữ, các chữ kế tiếp nhau sẽ trở thành tên thế hệ cho các thế hệ kế tiếp nhau.
Cả nhà người ta đều không có ý kiến, Hứa Nguyễn cũng không đề cập nữa. Lúc ăn cơm trưa, nàng cười ha ha, nói chuyện nhiệt tình, chu đáo. Sau khi nàng đi, Đồ lão hán còn nói với nhi tử: “Di mẫu của Tiểu Quỳ là người hiểu chuyện, làm việc cũng nhanh nhẹn, dứt khoát.”