Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Bánh ú ngày Tết và chuyện nhà
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 147 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đồ Đại Ngưu trở về từ chợ trấn, nhưng Hứa Hoành Nghĩa vẫn chưa đến. Hứa Nghiên đoán rằng đại ca và đại tẩu muốn giữ Hứa Hoành Nghĩa ở lại nhà ăn Tết, nên dặn Tiểu Quỳ đi nhắn với a gia: “Bữa trưa hôm nay chỉ nấu phần cơm cho gia đình mình thôi, đại biểu ca của con không đến đâu ạ.”
“Dạ vâng ạ.” Tiểu Quỳ cầm chiếc xẻng nhỏ, xúc bùn đất rồi chạy về phía hậu viện. Đàn gà đang đứng gần đó, thấy đứa trẻ chạy đi liền vỗ cánh sà xuống chỗ đất vừa được đào, mổ lia lịa những con giun đất đỏ au.
Đồ Tiểu Quỳ quay lại tiếp tục đào, miệng lẩm bẩm mắng lũ gà vô quy củ, nhưng vẫn không quên chia những con giun đất hôi hám vừa đào được cho chúng ăn. Những chú gà con có bộ lông đẹp thì được ưu ái cho ăn nhiều hơn một chút.
Đồ Đại Ngưu từ trên núi trở về, hùng hoàng (bột lưu huỳnh) trong tay đã hết. Hắn rửa tay, đón lấy đứa nhi tử mũm mĩm trong tay rồi nói với Hứa Nghiên: “Mới mấy ngày không lên, chỗ đất trống đã nhổ hết cỏ lại mọc đầy trở lại rồi.”
“Đợi Xuân Miêu đến, ta sẽ dặn nàng ấy không được để cỏ mọc um tùm quanh nhà. Rắn rất thích chui vào làm tổ. Đến mùa xuân sang năm, mình sẽ di dời một khoảnh ngải cứu sang đó, ngải cứu vừa có thể xông đuổi côn trùng, lại vừa đuổi được rắn nữa.” Hứa Nghiên tựa vào hàng hiên trúc, liếc nhìn trượng phu, nàng cảm thấy buồn ngủ rũ rượi, đặc biệt khi bị ánh mặt trời chiếu vào.
“Ừm, không sao đâu. Đợi qua Đoan Ngọ, bảo hai người họ lên núi cắt ngải cứu, phơi khô rồi rải quanh nhà. Cứ vài ngày lại lấy một nắm đốt lên xông vài vòng. Ta đã rắc hùng hoàng rồi, không dễ dàng dụ rắn đến đâu.” Hắn liếc nhìn hậu viện rồi nói: “Thuở bé ta còn thấy lợn rừng ăn rắn nữa. Nếu thật sự có rắn đến, có lẽ là để làm thức ăn cho lợn nuôi thì sao.”
Ngoài đứa tiểu tử mũm mĩm trong lòng hắn đang vung tay góp vui, hai mẫu nữ bọn họ trong sân ai làm việc nấy, dường như không hề nghe thấy lời hắn nói.
Đồ Tiểu Ngư trông giống mẫu thân, da dẻ trắng trẻo mềm mại. Khi tỉnh dậy, bé thường thích cười, lúc hé cái miệng nhỏ xinh mới mọc những chiếc răng sữa mà cười ngây ngô trông đặc biệt ngọt ngào, khiến người ta vui vẻ vô cùng. Tiểu Ngư mặc yếm đỏ và chiếc quần sợi gai thô mà tỷ tỷ bé đã mặc hồi nhỏ, ai nhìn cũng phải nói đó là một tiểu cô nương.
Tháo tã lót, Đồ Đại Ngưu bế nhi tử ngồi xổm bên rãnh nước chảy, miệng thổi huýt sáo xi bé tiểu tiện. Một con gà trống nhỏ đang chờ ăn giun đất đi đến ngơ ngác, hai mắt nhìn chằm chằm vào khoảng hở giữa hai chân nhỏ đang dang ra của Tiểu Ngư. Nam nhân bế đứa trẻ thấy vậy liền duỗi chân đá con gà đi. Thằng tiểu tử thối vừa chuẩn bị tiểu tiện liền cười khúc khích, cũng không chịu tiểu nữa.
Đồ Đại Ngưu ngứa tay chọc vào cái “tiểu trùng” của cậu nhóc, vuốt nhẹ lọn tóc mềm mại rồi lẩm bẩm trách: “Còn cười nữa à, gà con ăn mất “tiểu trùng” của con thì vui lắm sao? Đến lúc đó thì tiểu tiện cũng không cần đứng nữa đâu.”
“Vui sao? Vậy chàng chắc sẽ khóc ngất đi mất ấy chứ. Đứa nhi tử khó khăn lắm mới có được lại mất đi thứ quan trọng nhất.” Hứa Nghiên cười nhạo hắn.
Hắn kẹp lại tã lót cho thằng tiểu tử béo, bế nhi tử đi về phía hiên nhà, dựa vào thê tử mà trêu chọc: “Nàng xem, miệng thằng tiểu tử này thật nhỏ, há miệng cười giống hệt một tiểu cô nương. Tính tình cũng nhã nhặn nữa chứ. Ta có một khuê nữ nhưng lại nhét hồn của một tiểu tử, còn có một nhi tử nhưng kiếp trước lại là một nha đầu sao? Tã lót bao lấy phần dưới, nhìn thế nào cũng là một tiểu muội ngọt ngào.”
Hứa Nghiên dùng khuỷu tay đẩy hắn, mắng hắn nói lung tung, rồi búng lưỡi với thằng tiểu tử béo. Thấy nhóc che mắt cười khúc khích, nàng cũng không khỏi cảm thán rằng đại nữ nhi thì cười “ha ha ha”, còn tiểu nhi tử từ nhỏ đã “hì hì”, thật là thú vị. Nhưng nàng vẫn đính chính cho đứa tiểu nhi tử chưa biết nói: “Tiểu Ngư lớn lên giống người Hứa gia bọn ta, chưa lớn đã phát triển. Có phụ thân to lớn thô kệch như chàng, sao thằng bé có thể giống tiểu cô nương được chứ.”
Nàng móc ống tay áo hắn, nói đùa: “Nhi tử của ta dáng vẻ thanh tú, con cháu Đồ gia các người cuối cùng cũng có thể đổi mặt rồi, không cần lo lắng tôn tử và a gia dùng chung một khuôn mặt nữa.”
Đồ Đại Ngưu liếc nàng: “Ha, lại chê mặt ta dài sao? Nhưng khuôn mặt này của ta cũng cưới được một tức phụ xinh đẹp đấy thôi. Thằng tiểu tử nhà nàng trắng trẻo như vậy, cưới được thê tử chắc chắn không đẹp bằng chính nó đâu.”
“Há miệng ra là nói bậy bạ! Tiểu Ngư là nhi tử của ta không phải nhi tử của chàng ư? Tiểu Ngư sao lại có một phụ thân miệng lưỡi hỏng hóc như chàng chứ?” Hứa Nghiên đuổi theo đánh hắn. Đồ Tiểu Ngư nằm trên vai phụ thân, vì bị xóc nảy mà cười khúc khích. Khi mẫu thân giang tay muốn bế, bé lại rúc vào cổ phụ thân, ra vẻ trêu đùa người khác.
Hứa Nghiên tức giận mắng nhi tử là một tiểu tử ngốc không có lòng dạ.
Hứa Nghiên không biết nấu cơm nhưng lại rất khéo tay trong việc gói bánh ú và giỏi việc kim chỉ. Nàng rửa sạch lá tre, cuộn thành hình phễu, đổ gạo nếp đã ngâm nở vào, ba lần xếp, hai lần cuộn, thế là một chiếc bánh ú căng tròn đã thành hình. Tiểu Quỳ cũng xắn tay áo, lấy lá tre đổ gạo vào. Bé làm một lúc lâu nhưng vì tay còn nhỏ không nắm chặt được, không những không cái nào thành hình mà còn làm rách đến bốn chiếc lá tre.
Hứa Nghiên cũng không ngăn cản con bé chơi. Nàng nghĩ, thích động tay động chân là tốt. Con bé thích giúp phụ thân và a gia nhóm lửa rửa rau, xem ra việc nấu nướng có lẽ không theo mình, đó cũng là một điều tốt.
Bánh ú cho vào nồi, Hứa Nghiên nhóm lửa rồi bảo Tiểu Quỳ ngồi trong bếp đừng đi đâu. Đợi nước sôi thì chuyển sang lửa nhỏ. Thỉnh thoảng, nàng lại bế tiểu nha đầu lên, mở vung nồi hỏi: “Chín chưa con?”
“Chưa đâu ạ.” Con bé lắc đầu.
Hứa Nghiên tiếp tục đun lửa, vén những sợi tóc xõa xuống rồi khẽ hỏi: “Làm sao con biết đã chín hay chưa vậy?”
Bé chỉ vào mũi, nghi ngờ hỏi: “Mùi thơm chưa đủ, vẫn chưa chín đâu ạ. Mẫu thân, người không ngửi thấy sao?”
Hứa Nghiên hít hít mũi, trong lòng lẩm bẩm chẳng phải đã có mùi thơm rồi sao, nhưng không dám nói ra, ngượng nghịu đáp: “Tối qua ngủ bị lạnh, mũi ta bị nghẹt rồi.”
“Ồ, vậy người phải đắp chăn cẩn thận nhé. Nóng cũng đừng đạp chăn ra, phải dùng chăn đơn đắp lên bụng.” Đồ Tiểu Quỳ bẻ ngón tay, lặp lại tất cả những gì phụ mẫu thường nói với mình, cuối cùng còn nói: “Mẫu thân, hay là nhét thêm bông vào cái yếm người đang mặc nhé?”
Bị nhìn chằm chằm, Hứa Nghiên ậm ừ gật đầu, mở vung nồi nhìn chiếc nồi sắt đang sủi bọt trắng. Bánh ú đã nổi lên mặt nước, nước cũng cạn đi rất nhiều. Nàng lại hỏi: “Mùi bánh ú đã bay ra chưa?”
“Vâng, bay ra rồi ạ, chín rồi ạ.”