155. Tỷ Muội Đào Khoai

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Tỷ Muội Đào Khoai

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tiểu Ngư, mau dậy, phải xuống đồng đào khoai lang rồi.” Đồ Tiểu Quỳ vươn người qua mép giường vỗ nhẹ lên má đệ đệ. Thấy cậu nhóc bị gọi tỉnh, mở mắt ra đã bĩu môi muốn khóc, bé vội vàng trèo lên giường ngồi đối diện, kéo tay đệ ấy dậy, “Đồ mít ướt, không được khóc, phải dậy ăn cơm thôi.”
Bé đã lén mẫu thân đến gọi con lợn lười này dậy, kéo đệ đệ vẫn còn đang dụi mắt đến mép giường, rồi tự mình tụt xuống, nửa ôm nửa kéo cục mỡ bé con đặt xuống đất.
“Tỷ tỷ…”
“Ừ, tỉnh táo rồi chứ? Ra ngoài ăn cơm.” Bé vẫn chưa biết tự mặc quần áo, liền kéo Tiểu Ngư vừa mới biết đi, mặc độc chiếc yếm đỏ, trần truồng bước ra. Hôm qua mẫu thân nói sẽ dẫn bé ra ruộng khoai lang đào khoai, trời vừa tờ mờ sáng, bé đã theo phụ thân thức dậy. Lúc phụ thân làm cơm, bé không biết đã chạy vào phòng mấy lượt. Mãi mới làm mẫu thân thức giấc, thấy Tiểu Ngư vẫn còn ngủ mà cơm lại chưa xong, bé sốt ruột không sao ngồi yên được.
Mỗi lần ra ngoài cùng mẫu thân, Đồ Tiểu Ngư luôn là người hay gây trở ngại, lúc thì làm bẩn quần áo, lúc thì đói bụng đòi ăn bánh trứng hấp. Hiện tại bé đã nhớ được bài học rồi, mỗi khi có việc ra ngoài, bé phải thu xếp Tiểu Ngư gọn gàng trước đã.
“Tỷ tỷ, đau.” Tiểu Ngư chân trần đi trên bùn đất, bị sỏi cấn đau lòng bàn chân. Cậu nhóc vụng về ngồi xổm xuống, nhưng vì mất thăng bằng nên mông trần ngồi phịch xuống đất. Cũng may là được như ý không phải đi nữa, nhóc nhấc chân lên nói với tỷ tỷ mình: “Đau.”
“Ta xem nào.” Tiểu Quỳ nắm bàn chân nhỏ mập của cậu nhóc, phủi đi lớp bụi bẩn mỏng, đứng dậy chạy ra cửa gọi: “Mẫu thân, đệ đệ con dậy rồi, mau vào mặc quần áo!” tiện tay quẹt bụi bẩn trên tay lên chiếc áo ngắn của mình.
“Ôi chao, hôm nay dậy không khóc à nha.” Hứa Nghiên vứt cái chổi quét chuồng gà, gỡ khăn trùm đầu, rửa tay rồi bước vào, bế đứa nhi tử mập đang ngồi dưới đất lên. Tay nàng dính đầy tro bụi từ mông nhóc, “Lại là tỷ tỷ con kéo con xuống giường à? Không bị va đập gì chứ?”
“Không có, con cẩn thận lắm.” Tiểu nha đầu đứng bên cạnh đưa áo khoác và quần, cầm đôi vớ nhỏ bằng lòng bàn tay xỏ vào chân mập của nhóc, ấn vào chỗ thịt mềm nói: “Tiểu Ngư thật là mập.”
“Mập không được bao lâu nữa đâu, tranh thủ lúc này véo véo má bánh sữa của thằng bé đi, đứa bé mà không bú sữa thì chỉ lớn chiều cao chứ không lớn thịt.” Hứa Nghiên bế đứa nhi tử đã mặc quần áo chỉnh tề ra cửa, dùng nước vo gạo lau phần lợi đang ngứa của nhóc, rửa mặt xong liền thả xuống đất, để nhóc chơi với tỷ tỷ nhóc.
Mặt thì giống mẫu thân, nhưng dạ dày lại chính tông Đồ gia. Lúc ăn cơm, mặt nhóc như muốn vùi hẳn vào bát ăn, tay còn nắm một miếng bánh nướng, dùng mấy chiếc răng sữa mới mọc nghiền nát rồi nuốt vào bụng.
Ăn cơm xong cả nhà cùng nhau ra ruộng. Những người làm công được thuê đã xuống đồng nửa canh giờ. Đồ Đại Ngưu gánh đòn gánh, mỗi đầu thúng tre chứa một đứa trẻ. Hứa Nghiên ngồi trên thúng tre cùng Đồ Tiểu Ngư phía sau, còn xe bò thì không chở gì theo sau.
Những người làm việc ngoài đồng thấy vậy đều nói Đồ Đại Ngưu, cái người đàn ông trông thô kệch này, không ngờ lại là người thương con đến thế.
Dây khoai lang đều đã được cắt mang về nhà. Cứ men theo cuống khoai mà đào xuống, càng xuống sâu đất càng rắn chắc. Tiểu nha đầu ấy đào không nổi nữa thì cắm một cái que đánh dấu, rồi gọi mẫu thân mình: “Mẫu thân, con lại đào được nửa củ rồi, người đừng bỏ sót nha.”
“Được.” Ngẩng đầu nhìn thoáng qua tiểu nhi tử, thấy nhóc không cho khoai lang dính đất vào miệng thì không để ý nữa. Tính cách nhóc mềm mỏng hơn tỷ tỷ của nhóc, chỉ cần nắm cọng cỏ đuôi chó thôi cũng chơi được nửa ngày.
Đây là lần đầu tiên nàng dẫn Tiểu Quỳ xuống đồng làm việc, cũng là vì bé đã biết nghe lời rồi. Chứ những năm trước, với cái tính nghịch ngợm của con bé, nó có thể bốc bùn đất trong ruộng tung lên trời, nếu nghịch dại thì có thể lăn ra ngủ trên đất mà búng bụi.
Ba huynh muội Tiểu Dương từ trên núi chạy thẳng ra ruộng, thấy Tiểu Mễ bị hai ca ca mỗi người kéo một cánh tay, chạy đến mức chân không kịp hoạt động mà vẫn cười khanh khách. Hứa Nghiên gọi bọn chúng dừng lại: “Đi bộ thôi, không được chạy, Tiểu Mễ sắp bị các ngươi kéo lê dưới đất rồi đấy.”
“Bọn nhỏ nhà ngươi còn sốt sắng đến làm ruộng, lũ nhỏ nhà ta thì chỉ hận không thể đi vòng qua ruộng nhà mình, như thể nhặt lúa vậy. Bọn chúng hăng hái đi nhặt ở ruộng người khác, còn ruộng nhà mình thì mặc kệ, cứ như ruộng nhà có nhím cắm vào chân vậy.” Đại tẩu tử đang đào khoai ở luống bên cạnh thấy mấy đứa trẻ chổng mông lên so xem ai đào được nhiều khoai hơn, liền thèm thuồng phàn nàn.
“Nhặt ở ruộng người khác thì là chiếm hời, biến cái của người khác thành của mình, là lời rồi; còn nhặt ở ruộng nhà mình thì là làm việc, sót một củ là lỗ. Trẻ con cũng biết tính toán, chỉ là cách tính toán của bọn chúng hơi kỳ lạ thôi.” Hứa Nghiên nói với vẻ lĩnh hội.
“Đó không gọi là biết tính toán đâu. Lúa mạch nhặt không sạch, lúc trồng ngô lại mọc một vạt mầm lúa mạch, ta lại phải chui xuống ruộng nhổ mầm lúa mạch. Đúng là giúp người mà chẳng được tiếng tốt gì.” Đại tẩu tử không đồng tình với lời nàng nói, nghe thấy tiếng cười hềnh hệch thì vội vàng gọi Hứa Nghiên: “Mau, lũ trẻ nhà ngươi nghịch điên rồi, bọn chúng đang ném đất lên đầu nhau kìa!”
“Đồ Tiểu Quỳ! Cái đứa tiểu quỷ này, con đã hứa với ta là không chơi đất nữa mà.” Hứa Nghiên tức giận xông tới đuổi theo nha đầu thối mặt mày lấm lem, chỉ vào hai đứa chất tử đang chạy về hai hướng khác nhau, “Đứng hết lại cho ta, chạy không thoát đâu.”
“Chao ôi, lời trẻ con mà cũng tin sao?” Người phụ nữ kia cởi mũ rơm ra quạt gió. Chủ nhà đã chạy đi rồi, nàng ta cũng có thể lười biếng một chút, nhìn đứa bé mũm mĩm ngồi một bên, trêu chọc nhóc: “Tiểu tử béo ơi, mọi người chạy hết rồi kìa, không cần ngươi nữa đâu.”
Đồ Tiểu Ngư không thèm để ý đến nàng ta. Nhóc cởi đôi giày trên chân nhét đất vào, dùng ngón tay dính dãi bôi lên đất, tự mình chơi đùa khanh khách cười.
Khoai lang được chở về nhà và cho xuống hầm. Mấy con chó trong nhà không thèm ăn cơm nữa, cứ canh bên bếp lò ở sân sau chờ khoai lang luộc chín ra khỏi nồi. Ba con chó mỗi bữa ăn hết nửa chậu. Vì hai mẹ con Hứa Nghiên cũng thích ăn, nên khoai lang trước khi cho vào nồi đều được rửa sạch sẽ. Những củ nhỏ, không bị tróc vỏ đều được xếp dọc theo thành nồi sắt. Lúc chín vớt ra thì khoai luộc ở mép nồi là ngon nhất.
Vừa mềm vừa ngọt, nồi sắt đã làm bay hơi nước trong củ khoai, chỉ còn lại chất đường. Nếu hấp mà bị nứt vỏ thì còn thấy mật chảy ra, còn ngon hơn cả khoai nướng bằng tro than đen sì.
“Tỷ tỷ, a~.” Đồ Tiểu Ngư vịn vào chân tỷ tỷ, há miệng chờ được đút.
Đồ Tiểu Quỳ đang bận rộn với miệng mình, ngắt một miếng khoai lớn bằng đầu móng tay mớm vào miệng đệ đệ, nói lúng búng: “Ăn chậm thôi, đừng nuốt vội, nhai kỹ vài lần. Đệ nhìn ta này.”
“Tỷ tỷ, a~.” Nhóc mở miệng, bên trong đã không còn gì.
“Không cho đệ ăn nữa đâu, đã mập thế này rồi.” Tiểu Quỳ đút mệt rồi. Mẫu thân bé nói đệ đệ ăn nhiều sẽ bị tiêu chảy. Bé không sợ gì khác, chỉ sợ lại đút cho đệ đệ bị tiêu chảy, nên mỗi lần chỉ đút một chút xíu. Nhưng không chịu nổi Tiểu Ngư nuốt quá nhanh, không cho ăn nữa thì nhóc lại trèo lên người bé.
Ấn cho nhóc ngồi trên ghế đẩu, Tiểu Quỳ ôm khoai trong tay định chạy. Đồ Tiểu Ngư thấy vậy cũng không khóc, liền trượt xuống ghế đẩu, lảo đảo đi theo sau, miệng không ngừng gọi “Tỷ tỷ~”. Giọng sữa non nớt đó ngọt ngào khiến người ta mềm lòng. Hơn nữa, nhóc gọi phụ mẫu chỉ bằng một âm, chỉ gọi tỷ tỷ mới là giọng làm nũng hơn.
Đồ Đại Ngưu nói hắn thì chịu thua, chỉ có Tiểu Quỳ là ra tay không biết nặng nhẹ khi đánh nhóc, một cái tát giáng xuống là đánh thật. Dĩ nhiên, Đồ Tiểu Quỳ cũng bị nhóc làm mềm lòng. Chẳng phải đó sao, bé lại bĩu môi hậm hực quay về, chưa kịp bước nửa bước ra khỏi cổng lớn.
“Lại đây, Tiểu Ngư mập, cái miệng tham ăn.” Ngón tay dính dớp ngắt một cục khoai lang dằm đút vào miệng nhóc, lại vê cái ngón tay dính nước miếng tiếp tục bóc vỏ.