212. Chương 212

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 212 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mì lòng cừu không thể mang về, Đồ Đại Ngưu ăn hết bát mì lớn rồi ngồi trên ghế chờ hai đứa trẻ. Thấy sạp bên cạnh có khá đông người mua bánh nhân, hắn đứng dậy đi loanh quanh hai vòng, mua hai cái rồi quay lại ghế ngồi ăn.
Tiểu Quỳ lau mồ hôi trên trán, hỏi: “Phụ thân, người vẫn chưa no ạ? Hay là người ăn nốt phần con ăn không hết nhé?”
Hắn liếc con bé một cái, cụp mí mắt xuống, lầm bầm: “Cô nương lớn thế này rồi còn để ta ăn đồ thừa của con à? Ăn không hết thì thôi, ta no rồi.”
“Ồ, ra ngoài thì giữ kẽ vậy đó.” Con bé húp một ngụm canh lớn rồi không nói nữa. Ở nhà có đôi khi phụ thân lười vào nhà xới cơm, toàn bưng bát thừa của mấy huynh muội mà vét sạch. Da gà thì con bé không ăn, xương lợn Tiểu Ngư gặm không hết, cả thịt mỡ mẫu thân không thích đều vào bụng phụ thân cả.
“Ăn xong thì đi mau, mẫu thân và a gia con ở nhà còn chưa được ăn cơm đâu.” Tiền đã trả, hắn xua tay ra hiệu cho hai đứa lên xe bò. Nhìn hai đứa vào cửa rồi mới đánh xe quay về, mua mười cái bánh nướng nhân dưa chua tóp mỡ ở sạp kia, vội vàng chạy về nhà.
Về đến nhà vào phòng xem, chà, dậy rồi à. Hắn nhóm lửa áp chảo bánh nướng cho nóng lại, bưng đĩa ra hậu viện gọi: “Đừng bận rộn nữa, lát nữa để ta làm, Tiểu Nghi, lão đầu nhi, lại ăn bánh nướng đi.”
Rửa tay xong xuôi, ba người ngồi trên ghế đẩu bên cạnh giếng, Đồ lão đầu nói: “Sau này trời mưa đêm thì con đừng chạy ra hậu viện nữa. Ta ở phía sau, ta sẽ dậy đóng cửa sổ. Dầm mưa một vòng về là phải nằm mãi mới ngủ lại được.”
“Đêm qua mưa người đã tỉnh sao? Biết con sang hậu viện sao?”
“Ta có điếc đâu, sấm đánh to thế kia ta không tỉnh được sao?” Già rồi nên ít ngủ, Đồ lão hán ban đêm dễ bị giật mình tỉnh giấc, tỉnh rồi cũng khó ngủ lại. Nhưng ông không nói, cứ như thể nếu không nói ra thì chỉ mình ông biết ông đã già vậy.
“Hừ, chẳng phải chưa từng có đâu. Tiểu Quỳ ngủ say là giống người đó, sáng nay mở cửa thấy đất ướt mới biết là có mưa.” Đồ Đại Ngưu bưng đĩa đưa đến trước mặt Hứa Nghiên, bảo nàng ăn thêm một cái nữa.
“Con gái ngủ sâu là tốt, không phải người có số vất vả.” Đồ lão hán cười khẳng định, nói: “Hồi nhỏ ta cũng ngủ say lắm. Có năm vụ mùa thu hoạch, lúa phơi đầy sân, a gia con gọi ta dậy thu lúa, ta vâng dạ xong là ông ấy quay đi, còn ta mắt chưa mở đã quay đầu ngủ tiếp. Sau này có việc gì ban đêm ông ấy cũng chẳng gọi ta nữa, toàn tự mình làm.”
“Nếu là con, con sẽ đá văng cửa lôi người ra giữa trời mưa nện cho một trận, cho nhớ đời để lần sau cứ mưa là phải bật dậy ngay.” Đồ Đại Ngưu liếc xéo lão đầu vẫn đang đắc ý kể chuyện xưa.
“Tranh thủ thời gian với mưa, lấy đâu ra thời gian mà nện ta? Hơn nữa, đứa con độc nhất thì phải nâng như nâng trứng chứ. A nãi của ta đến tận năm trước khi ta cưới mẫu thân con mới mất, bà ấy quý ta lắm, phụ thân ta chẳng dám đánh ta đâu.” Ông chìm đắm trong ký ức, trên mặt nở nụ cười chưa từng thấy bao giờ.
Đây là lần đầu tiên Đồ Đại Ngưu nghe lão đầu kể chuyện hồi nhỏ. Trong ấn tượng của hắn, ông là người ngang tàng, miệng cứng hơn xương. Đại Ngưu nhớ mang máng dáng vẻ mẫu thân, nhưng chẳng có chút ấn tượng nào về a gia và a nãi. “Vậy hồi con còn nhỏ phụ thân đánh con, là vì con không có a nãi bảo vệ phải không?”
“Đúng thế, a nãi con mất sớm, chẳng ai giúp ta trông con, con không nghe lời thì phải ăn đòn thôi.” Mẫu thân Đại Ngưu bỏ theo người ta lúc hắn mới sáu tuổi. Ông vừa phải làm ruộng vừa phải giết mổ lợn, không có thời gian dỗ dành con cái. Hồi đó cứ ba bữa cơm treo giữ mạng cho hắn mỗi ngày, chỉ cần hắn về ăn đúng giờ thì mặc kệ hắn ra ngoài quậy phá. Đến khi ông quen với cảnh một mình nuôi con thì đứa trẻ này đã đánh khắp bọn trẻ trong thôn, mũi bị đánh chảy máu cũng chẳng biết sợ là gì, đánh từ thôn lên đến trấn, lớn lên thì thành cái thằng lông bông mà người trong thôn chẳng thèm đoái hoài.
Đó là những hồi ức riêng của hai phụ tử bọn họ. Hứa Nghiên ngồi bên cạnh lặng lẽ lắng nghe, chờ Đại Ngưu bình tâm lại, nàng liền nhét nửa cái bánh ăn dở vào miệng hắn.
“Tiểu Hòe đâu?” Ăn no cả rồi mới phát hiện thiếu một người, Đồ Đại Ngưu kinh ngạc đứng bật dậy hỏi. Cả buổi sáng đi loanh quanh trên trấn làm đầu óc hắn mụ mị, cứ ngỡ là đã đưa cả ba đứa lên trấn. Về nhà không nghe tiếng Tiểu Hòe cũng chẳng thấy có gì bất thường.
Được hắn nhắc tới, Hứa Nghiên cũng bừng tỉnh nhận ra đã quên mất đứa con trai út. Nàng gõ đầu nói: “Ta dậy đã không thấy nó đâu, cứ ngỡ chàng đưa nó lên trấn nên sau đó cũng quên bẵng. Phụ thân, người có thấy nó không?” Hứa Nghiên vội vàng muốn ra ngoài tìm người.
“Đừng vội, nó đi chơi rồi. Sáng sớm có đứa gọi nó đi bắt cá, nó xách giỏ đi luôn rồi. Ta thấy nó đã ăn một cái màn thầu ở nhà Đại Đầu.” Đồ lão hán lắc đầu cười khổ, hai phu thê này đúng là quên bẵng con cái đi mất. Tiểu Hòe mà biết… biết cũng chẳng giận đâu, thằng bé đó chỉ biết nhân cơ hội giả vờ ngoan ngoãn để vòi tiền người lớn thôi.
Biết Tiểu Hòe đi cùng bọn trẻ trong thôn nên Hứa Nghiên không vội nữa. Bây giờ quan hệ với người trong thôn rất tốt, Tiểu Hòe lại là đứa dẻo miệng, thằng bé còn được yêu quý hơn bất cứ ai trong nhà này.
“Để ta ra xem sao, xem nó có ăn bánh nướng nữa không.” Hứa Nghiên thay giày, dẫm lên con đường lát gạch xanh đi ra ngoài. Đường bùn trong thôn đã bị dẫm nát bươm, trơn trượt vô cùng, ống quần dính đầy những vệt bùn đất.
“Tiểu Hòe, mẫu thân ngươi đến đó kìa.” Hứa Nghiên chỉ nghe thấy tiếng trẻ con nói chuyện, chưa tìm thấy người đã nghe thấy tiếng báo tin này. Nàng rảo bước về phía ruộng. Chưa vào hè mà nước còn khá lạnh, dưới mương ruộng một hàng dài bọn trẻ đang xắn quần mò cá.
“Đứng lại cho ta, chạy đi đâu? Con không định về nhà nữa hả?” Hứa Nghiên quát tiểu tử thối đang đi chân đất định chạy lên bờ ruộng phải dừng lại. Hèn chi phải có đứa báo tin, đây là ngồi bệt xuống nước rồi sao? Áo ngoài quần dài đều ướt sũng.
“Tự mình đi lại đây, ta không đánh con, về nhà thay quần áo, con không sợ cảm lạnh à?” Nàng đứng yên tại chỗ để chứng minh mình nói lời giữ lời. Thấy bọn trẻ dưới mương vẫn đứng xem kịch mà không chịu lên, nàng hét lên: “Tất cả lên đây cho ta! Bây giờ chưa phải mùa hè, sao mà lội nước thế này được, mau về nhà thay đồ ngay.”
“Bọn con không lạnh, không cảm đâu ạ.” Miệng thì cãi bướng nhưng tất cả đều bĩu môi đi lên trên đường. Hứa phu tử đã lên tiếng, chẳng đứa nào dám không nghe.