226. Chương 226

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 226 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Từ chương này mình sẽ đổi cách xưng hô các nhân vật cho phù hợp với độ tuổi nhé.
Khoảng thời gian này trời mưa liên miên không dứt, đường sá lầy lội chưa bao giờ khô ráo, chỉ cần bước chân ra khỏi cửa là bùn đất bám đầy. Hôm nay Tiểu Ngư được nghỉ học, Tiểu Quỳ không muốn phụ thân phải lái xe bò đi về vất vả chỉ để đưa đón một mình nàng nên cũng xin nghỉ. Ba tỷ đệ đều đang ở trong chuồng lợn, hai đứa nhỏ thì dọn dẹp chuồng để tránh ruồi muỗi đốt lợn, còn Tiểu Quỳ thì đang cẩn thận kiểm tra những con lợn bị ghẻ.
“Thẩm? Thúc có nhà không?” Một giọng nói trong trẻo từ ngoài cổng lớn vang lên. Hứa Nghiên nhận ra đó là tiếng của tiểu tử nhà họ Tề.
“A Lan? Sao con lại tới đây? Chẳng phải tháng trước con mới về rồi sao?” Hứa Nghiên mở cửa cho hắn vào. Trung bình cứ ba tháng hắn lại ghé thăm nhà một lần, có khi là mang quà cáp gì đó qua, có khi đơn thuần chỉ là tới ăn bữa cơm. Nhờ có hắn mà trong thôn không có tiểu tử nào dám nhân cơ hội đến gần Tiểu Quỳ.
“Con nghe a gia con nói lợn nhà thẩm bị ghẻ, con đến giúp xem sao. Con biết không ít về bệnh ghẻ lở trên da này. Tiểu Quỳ đâu rồi ạ? Con đến y quán hỏi thì người ta nói muội ấy đã xin nghỉ.” Hắn đứng ở cửa cạo sạch bùn đất dưới chân, hòm thuốc dưới áo tơi khiến cổ tay hắn căng ra.
Nhìn dáng vẻ của hắn thì hẳn là đã đi từ tối qua. Hứa Nghiên nhận lấy áo tơi từ tay hắn, đấu lạp treo trên giá gỗ cạnh tường, nói: “Tiểu Quỳ cũng thật là, chuyện gì cũng kể. Lợn bị ghẻ đợi trời nắng lên phơi nắng là khỏi thôi, lại làm phiền con đến đây. Ba tỷ đệ Tiểu Quỳ đang ở chuồng lợn sau nhà, con nghỉ một lát ta gọi mấy đứa nhỏ ra.”
“Thẩm, thẩm đừng khách khí, thẩm mà khách khí là con sợ lắm, con tự nguyện đến mà.” Chàng trai chưa đầy mười tám tuổi này thấp hơn Đồ Đại Ngưu một chút, có lẽ vì ở y quán lâu ngày ít vận động nên thân hình trông có vẻ gầy gò. Vạt áo màu xanh đậm càng tôn lên làn da trắng trẻo của hắn. Khi nói lời này, trên mặt hắn nở nụ cười, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự thành khẩn.
“Vậy con tự ra sau nhà tìm mấy đứa nó đi, trưa ở lại ăn cơm, có muốn ăn gì không?” Hứa Nghiên đổi giọng, không khách sáo nữa.
Tề Cam Lan nhớ lại mỗi lần đến nhà, vẻ mặt cả ngày âm trầm của phụ thân Tiểu Quỳ mà chỉ thấy rùng mình, nào dám đòi hỏi gì, đương nhiên là cho gì ăn nấy, chỉ cần không hạ độc là được. “Không có ạ, không có ạ, thúc làm cơm gì con ăn cơm đó, con không kén ăn. Thúc cũng ở hậu viện sao ạ?” Hắn hỏi.
“Không có, phụ thân Tiểu Quỳ lên núi rồi. Lợn trên núi cũng bị ghẻ, hắn cùng biểu ca Tiểu Quỳ đang chia chuồng cho lợn.” Đầu hè nhiệt độ cao, chính là lúc muỗi mòng sinh sôi nhiều nhất. Trời mưa dầm dề không ngớt, trong chuồng lợn càng nhiều muỗi. Những chỗ lợn bị ghẻ lại bị muỗi đốt, chúng bực bội một chút là đánh nhau, đã có năm con lợn vì đánh nhau mà gãy chân.
“Con đi xem sao, con có mang theo thuốc mỡ. Nếu không đúng bệnh thì con sẽ thử thuốc khác.” Hắn xắn tay áo, xách hòm thuốc đi ra sau nhà. Trước mười bốn tuổi, hắn học với phụ thân mình về nắn xương và bó bột, bị ép chữa những bệnh không chính đáng như ghẻ lở, rụng lông, cầm máu, bó xương cho mèo, chó, vẹt của bạn học và hàng xóm. Sau mười bốn tuổi, vì phụ thân Tiểu Quỳ không ưa hắn, để khi đến đây có thể nói chuyện với mọi người, hắn bắt đầu chủ động chữa bệnh cho mèo chó, còn nhờ người đi phụ việc cho thú y.
“A! Huynh đến rồi à?” Giọng nói lớn của Tiểu Hòe vang lên, hai người còn lại trong chuồng lợn cũng đứng dậy nhìn ra ngoài.
“Ta nghe nói lợn trong nhà bị bệnh, ta đến xem sao. Ta cũng đã học được vài chiêu từ thú y ở huyện.” Hắn chợt nhớ ra vừa rồi mẫu thân Tiểu Quỳ nói có năm con lợn bị gãy chân, liền khoe công xin việc: “Ta còn biết bó xương nữa, lát nữa chúng ta lên núi xem những con lợn bị gãy chân đi.”
Ánh mắt chạm vào Tiểu Quỳ, như bị bỏng mà vội vàng rụt lại, nhìn thẳng vào Tiểu Ngư đang cầm chổi. Sau khi trèo vào chuồng lợn thì luống cuống mở hòm thuốc, lấy ra một cái lọ đi về phía Tiểu Quỳ, mí mắt cụp xuống, không dám nhìn tiểu cô nương.
Tiểu Quỳ khi nhìn thấy cậu ta thì siết chặt tay. May mà nàng đã chạm vào lợn nên không vuốt tóc. Nhìn thấy vẻ mặt đỏ bừng của hắn, nàng ngược lại không còn căng thẳng nữa, ngồi xổm bên cạnh hắn, khẽ hỏi: “Trước khi bôi thuốc có cần rửa sạch không?”
Tiểu Quỳ vừa ngồi xổm xuống, ngực đầy đặn ép vào đùi. Tề Cam Lan liếc mắt vừa vặn nhìn thấy phần thịt mềm mại tràn ra, liền vội vàng mở nút gỗ, mắt không dám nhìn ngang dọc, hắng giọng nói: “Để ta làm là được, muội cứ đứng một bên nhìn đi.”
“Sao mà được chứ? Lợn nhà ta không quen huynh, ta không ở bên cạnh giúp đỡ huynh, chắc chắn sẽ bị đá.” Vừa nói nàng vừa cúi người định sờ đầu lợn.
“Tiểu Hòe đệ lại đây, giúp ta giữ. Tiểu Quỳ muội đứng một bên nhìn, có ta ở đây, muội không cần làm việc này.” Hắn cúi người kéo Tiểu Quỳ dậy, đẩy nàng đứng sang một bên.
Tiểu Ngư là một đứa lanh lợi, Tề Cam Lan không rõ cậu có biết chuyện hay không, vẫn là gọi tiểu cữu tử nhỏ tuổi hơn thì tốt hơn. Thuốc mỡ màu nâu bôi lên chỗ lợn bị ghẻ, thuốc mỡ mát lạnh, cộng thêm người bôi thuốc động tác nhẹ nhàng, lợn cũng không còn cảnh giác nữa. Tiểu Hòe đang cúi người sờ đầu lợn cũng đứng thẳng dậy đứng một bên nhìn.
Khi đổi chuồng lợn, thằng bé khẽ lẩm bẩm: “Sau này ta cũng phải tìm một người vợ biết làm việc, biết nuôi lợn, cho lợn ăn, dọn phân đều có người giúp.” Bị ca ca đánh một cái cũng không để ý, thầm nghĩ nếu biết chữa bệnh cho lợn thì càng tốt. Nhanh chân đi hỏi người phía trước: “Tề tiểu ca, huynh có quen nữ thú y nào biết chữa bệnh cho lợn không, lớn tuổi hơn ta cũng không sao.”
“Sao vậy? Đệ muốn cưới nữ thú y à? Bây giờ ta không quen ai, nếu đệ có ý này, ta về sẽ để ý giúp đệ.” Tề Cam Lan khoác vai tiểu cữu tử tương lai, trêu chọc nói.
“Vậy huynh để ý giúp ta đi, người phải siêng năng, không chê bẩn, không sợ mệt, không thể yếu ớt như mẫu thân ta được.” Thằng bé nghĩ đến mẫu thân mình ép mình học chữ là để có thể dạy con cái đọc sách, bổ sung: “Phải biết đọc biết viết, còn phải biết nấu cơm.”
Những điều kiện này tổng hợp lại chẳng phải là phiên bản của Tiểu Quỳ sao? Biết đọc, biết viết, biết nấu cơm, không sợ bẩn, không sợ mệt lại còn là nữ đại phu. Tề Cam Lan cắt ngang suy nghĩ viển vông của thằng bé, ngắt lời nói: “Cô nương tốt như vậy ta chỉ quen tỷ của đệ thôi, cả huyện ta không tìm ra người thứ hai. Ta có thể giúp đệ để ý, nhưng đệ cưới tức phụ vẫn phải tự mình lo liệu.”
Tiểu Quỳ được khen trong lòng vui sướng, quay đầu nhìn trời, nhìn đất, nhìn cây táo nở hoa, chính là không chịu nhìn nam nhân nói chuyện không kiêng nể, không biết xấu hổ bên cạnh.